Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2043

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13656

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 841

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2262

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85422

Chương 401-500 - Chương 474: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (33) Fin

Chương 474: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (33) Fin

Chương 474: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (33) Fin

- Yu Songee

Khoảng một năm trước, từ khoảng ngày 579 đến 580.

Chúng tôi thức dậy ở một thành phố hoang tàn, nơi mọi con người đều đã biến mất.

Ngay cả khi Lý Trí Bất Khuất hiến tế toàn bộ cả thành phố, thì Thủy Tổ cùng vài người khác vẫn có thể sống sót sau khi sử dụng một hầm trú bí mật, nhưng tất cả giờ cũng đã biến mất không một dấu vết trước sự trỗi dậy của Ma Vương.

Trên cả hành tinh này chỉ còn lại bảy người sống sót!

Yu Songee, Lee Eunsol, Kim Mooksung, Kim Sanghyun, Park Seungyub, Elena, Cha Jinchul.

Chỉ nhờ đồng hồ cát, thứ có khả năng chống chịu cơn thịnh nộ của Ma Vương, mà chúng tôi mới tồn tại được.

Lúc đó, không ai biết chính xác điều gì đã xảy ra tại tầng sâu.

Chỉ biết rằng, sau khi Ma Vương hủy diệt cả hành tinh, tất cả đều bị hắn giết – đại khái là vậy.

Dù quá trình có là thế nào đi nữa, điều chắc chắn là, Ma Vương đã biến mất.

Chiến thuật “Thanh Dã” đó nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng thực sự đã thành công

Vì vậy, ngày chúng tôi thức dậy, mọi người đều trongtâm trạng phấn khởi.

...

Nhưng ngay cả khi Ma Vương đã rời khỏi Trái Đất, căn phòng vẫn chưa được giải quyết.

Bởi còn một bước quan trọng nhất nữa, đó là hồi quy và hồi sinh.

Lý do chúng tôi chịu khổ như vậy là để tạo ra một thế giới, nơi mà những người ở Phòng 206 có thể sống an toàn.

Vì vậy, phải hồi sinh những người đã chết thì mọi việc mới hoàn tất.

Ở giai đoạn này, tất cả gặp phải một vấn đề lớn:

Khi nào thì nên quay ngược thời gian?

Cuộc thảo luận lúc đó diễn ra như sau:

“Ma Vương đến từ vũ trụ thì có nghĩa là gì nhỉ?”

“Bác sĩ, cậu nghĩ Ma Vương có khả năng tìm kiếm linh hồn ở phạm vi cực rộng phải không?”

“Đúng vậy ạ.”

“Ông ơi, Ma Vương chắc giờ cũng đang bay không ngừng đâu đó trong vũ trụ phải không?”

“Ta đoán là thế.”

“Vậy thì có lẽ chúng ta nên quay ngược thời gian càng muộn càng tốt nhỉ?”

“... Chắc là vậy.”

Quả đúng là như thế.

Nếu chúng tôi quay ngược thời gian quá sớm, thì Ma Vương, kẻ còn tưởng Trái Đất đã hết thức ăn, rất có thể sẽ phát hiện ra nơi này lần nữa, rồi quay trở lại.

Do đó, phải chọn đúng thời điểm Ma Vương ở xa Trái Đất nhất, tức là thời điểm muộn nhất mà chúng tôi được phép làm thế.

Giới hạn này không do chúng tôi đặt, mà do Bá Chủ Thời Gian định đoạt.

“Theo như Miro, người có ký ức của Viện trưởng nói thì giới hạn để hồi quy với Bá Chủ Thời Gian là xấp xỉ một năm.”

“Vậy thì xong, chúng ta có câu trả lời rồi đó. Phải chịu đựng thêm một năm nữa rồi quay lại thôi.”

Cuộc họp nhanh chóng kết thúc, nhưng kết luận đưa ra khá nặng nề.

Thành phố đã hoàn toàn đổ nát bởi hiện tượng kinh dị do Ma Vương gây ra, và toàn bộ nhân loại trên hành tinh này đã biến mất.

Thực chất tình hình chẳng khác nào Phòng 203, chúng tôi bị kẹt thời kỳ đồ đá!

Thế nhưng vẫn tốt hơn Phòng 203 nhiều.

 Vì chúng tôi hiện có ông vua sinh tồn, Bác sĩ Kim.

“Thầy ơi, cái này, cái này ăn được không –”

“Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, toàn bộ nấm đều là nấm độc, đừng có mà nhặt về. Em tưởng anh nói dối hay gì mà cứ toàn nhặt nấm thế hả Seungyub?”

“...”

“Này, Sanghyun à, Seungyub mới là người nhặt nấm chứ không phải ai khác, nên chắc là không sao đâu nhỉ?”

“Vậy thì, đặc vụ, cháu sẽ cho vào món hầm của bác nhé. Tin vào vận may và ăn thôi.”

“... Seungyub, thằng ôn này! Vứt ngay nó đi cho ta!”

Tôi vẫn không hiểu tại sao Seungyub lúc đó cứ chỉ chăm chăm nhặt nấm.

Có lẽ, biết đâu, thứ nấm đó thật sự thơm ngon và bổ dưỡng?

Dù sao thì, tôi hoàn toàn không muốn thử vận may của mình với nấm độc đâu.

Một ngày, tôi còn đang đờ đẫn giết thời gian thì Ahri xuất hiện từ bầu trời, trong trạng thái vô cùng thê thảm.

Một cánh tay đã mất, mắt đã mờ nửa bên, còn làn da thì…

Không một con người nào có thể sống sót với những thương tích đó, nếu không được trị liệu cả.

Kể cả người đó có sống được đi nữa, thì sẽ không thể nào trở về chỗ chúng tôi được, mà phải trôi dạt tới một nơi nào thuộc Thái Bình Dương mới đúng.

Nhưng Ahri vẫn sống bởi cô ấy là người có thể chặt tay mà không đổ một giọt máu, và vì mang theo Giày Gắn Cánh nên mới có thể trở về chỗ chúng tôi.

Tâm trí Ahri cũng không ổn, do tiếp xúc với Ma Vương ở khoảng cách quá gần mà không có đồng hồ cát bảo vệ.

Thậm chí Sáo An Tịnh cũng không thể khiến Ahri tỉnh lại.

Theo phân tích của bác sĩ và Yumi, tâm trí của Ahri đã vụn vỡ phải vài tháng rồi, khiến cho não bộ còn có vài lỗ thủng.

Vì vậy, ngôi làng Khách Sạn vốn đã nghèo khó, nay lại có thêm một cô gái loạn trí nữa.

Ahri cứ vài ngày sẽ tỉnh lại, và kể lại cho chúng tôi những gì đã xảy ra tại tầng sâu.

Rằng Ma Vương đã không rời Trái Đất ngay lập tức sau khi tỉnh dậy.

Rằng Tối Cực Giả vàKain-oppa đã làm mồi nhử để dẫn Ma Vương ra vũ trụ.

Rằng có vẻ anh ấy hiện vẫn đang bay trong không gian.

Nghe vậy, mọi người choáng váng.

Tôi không nghĩ mình từng thấy một phòng phi thực và vô lý như Phòng 206 này.

Mọi người cũng nghĩ tương tự như tôi, nhưng bác sĩ thậm chí còn rớt một giọt nước mắt khi nghe về hành động của anh Kain.

Khi tôi thấy những chuyện như vậy, tôi nhận ra rằng, bác sĩ thực ra lại là người có cảm xúc rất tinh tế.

Ngoài ra thì, chà, chị Elena là người chăm sóc cho Ahri, rồi ngơ ngác nhìn lên bầu trời, hỏi một câu rất cringe:

“Ngôi sao kia là anh Kain, hay là ngôi sao đó nhỉ?”

Mỗi khi chuyện đó xảy ra, Ahri đáp lại bằng cách đá cô gái xinh đẹp kia không thương tiếc.

Wow, đây còn không phải mấy phim sến sẩm những năm 80, và nói thật thì, ‘Ngôi sao kia là anh Kain à?’ có hơi quá giống thế rồi đó.

Kể cả sau khi Elena thành một diễn viên nổi tiếng, chị ấy cũng nghĩ rằng lời thoại cứ để cho biên kịch thì hơn.

Cuộc sống ngoài thiên nhiên hoang dã khắc nghiệt vô cùng, và chẳng ai có thời gian nghỉ ngơi cả.

Một người sống trong xã hội văn minh có thể kiếm được khoảng 10,000 won một giờ nếu đi làm ở cửa hàng tiện lợi, và khoản tiền này cũng đủ để ăn một bữa tử tế rồi.

Một người sống trong thiên nhiên hoang dã phải lao động gần 7–8 giờ chỉ để làm ra cái gì đó giống đồ ăn.

Tôi không nghĩ tôi cần phải nói thêm rằng tình hình chúng tôi bây giờ khó khăn cỡ nào.

Nếu không có lượng thức ăn đóng hộp tôi tìm được ở Thiên Đường hoang phế, thì tôi chỉ biết ăn bọ mà sống đó.

Thời gian khắc nghiệt đó cứ thấm thoắt trôi đi.

Hầu hết nhân loại đã chết từ ngày 571 tới ngày 580, nếu theo tình hình mà nói.

Chúng tôi không thể tính toán chính xác thời điểm, do đã bị đồng hồ cát đóng băng, còn tâm trí của Ahri thì không bình thường.

Nếu chúng tôi tính toán ước chừng là ngày 570, thì thời gian tối đa mà Bá Chủ Thời Gian có thể cho phép hồi sinh tất cả là ngày thứ 935, tức 365 ngày sau đó.

Hôm nay là ngày thứ 930.

***

Sáng sớm, bác sĩ với bộ râu rậm thông báo với mọi người.

“Hôm nay chúng ta xuất phát thôi. Trễ hơn thêm nữa sẽ khó đó.”

Seungyub trả lời, cái áo đã rách tới hơn nửa, nhưng em ấy vẫn mặc vì không có gì khác để thay.

“Haa… hôm nay là ngày thứ mấy nhỉ?”

Chị Eunsol đầu tóc rối bù trả lời:

“Nếu chị tính toán đúng thì là ngày thứ 930. Có sai không?”

“Đúng là ngày 930.”

“Ừ, vậy chắc là chúng ta nên đi được rồi”

Elena, giờ trông chẳng khác nào một mớ giẻ rách, bật cười trống rỗng:

“Chúng ta chẳng khác gì mấy người vô gia cư, như dân tị nạn chạy trốn sau khi đất nước sụp đổ.”

Dân tị nạn chạy trốn sau khi quốc gia sụp đổ à?

Nó chính xác một cách kì lạ.

Và nghe Elena nói thế, kể cả với đầu tóc rối bù và làn da ngày một tệ hơn của chị ấy, khiến tôi thấy khó chịu kiểu gì.

“Ugh, đi thôi. Ahri!”

“…”

Trạng thái của Ahri vẫn còn lâu mới có thể gọi là bình thường.

Khi cô ấy mới quay về, thì cô ấy vẫn có thể nói chuyện như người bình thường tầm 3 ngày một lần. Những khoảng thời gian đó dần tăng lên, và giờ thậm chí 1 tuần cũng chưa thể lấy lại tỉnh táo được nữa.

Mọi người nhanh chóng chuẩn bị để quay về Thiên Đường đã sụp đổ.

***

Trong khi tránh mấy mảng bê tông rải rác, Ông lẩm bẩm:

“Lâu lắm rồi mới lại thấy lại Thiên Đường. Sau khi tìm ra mấy hộp đồ hộp, thì chúng ta cũng chẳng còn lý do để mà quay lại.”

Một số người kiểm tra tầng sâu của Thiên Đường, và số còn lại thì trấn thủ ở bên ngoài.

Là bởi vì chúng tôi sợ rằng ‘Hiện tượng thời gian đình trệ’ vẫn còn tồn tại ở dưới tầng sâu, kể cả sau khi Ma Vương đã phục sinh.

Nếu vậy thì việc tính toán thời gian sẽ khó hơn nhiều.

May mắn thay, chuyện đó không xảy ra.

Ma Vương hồi sinh, và hiện tượng thời gian bị bóp méo cũng biến mất, chúng tôi giờ phải kích hoạt Bá Chủ Thời Gian.

“Để cho chắc, thì Bá Chủ Thời Gian còn hoạt động được chứ?”

“...”

“...”

“...”

“... E hèm, nói bậy mất rồi. Chúng ta đi thôi.”

Khi Ma Vương phục sinh, hắn không phá hủy Bá Chủ Thời Gian hay gì đấy chứ nhỉ?

Khoản đó khiến mọi người lo lắng, nhưng chẳng có cách nào kiểm chứng được cả.

Chúng tôi phải tin rằng mình sẽ ổn.

Chuyện này cũng không phải vô căn cứ.

Một sức mạnh vĩ đại, có thể quay ngược thời gian cho cả một hành tinh.

Theo lời cặp đôi thuộc Cục Quản Trị thì, Bá Chủ Thời Gian ‘chắc chắn’ không phải một vật do con người tạo ra.

Rõ ràng nó là vật của một thực thể vũ trụ nào đó ban tặng.

Bằng chứng là, kể cả Ma Vương cũng phải chịu khoảng thời gian bị kéo dãn ra hơn 100 năm của Bá Chủ Thời Gian.

“Đây rồi. Ban đầu, nếu mà chúng ta đi thang máy này xuống, thì dưới đó sẽ là tầng sâu nhất.”

Ông bổ sung thêm vào lời của Eunsol-unnie.

“Bốn tháng trước, Sanghyun và ta đã kiểm tra rồi – không có thời gian bóp méo, không có quái vật gì cả. Ma Vương đã biến mất. Giờ chỉ là đặt dấu chấm hết mọi chuyện thôi.”

Trong khi buộc dây để thay thế cho cái thang máy đã hỏng, thì một khuôn mặt quen thuộc hiện ra.

“Vậy là cuối cùng Miro vẫn không thể sống sót.”

“… Chắc là nó đã chết khi Ma Vương hồi sinh rồi. Chà, ngay từ đầu ta cũng nghĩ là rất có thể như vậy.”

“Vâng ạ.”

“Không sao đâu. Cháu làm được mà. Quá trình xác minh đã hoàn tất rồi.”

“…”

Tôi, Yu Songee, phải kích hoạt Bá Chủ Thời Gian.

Đã có lúc tôi còn băn khoăn, làm thế quái nào mà tôi có thể kích hoạt được Bá Chủ Thời Gian? Tôi còn chẳng phải thành viên Kết Xã.

Thế giới có một khái niệm tên là ‘Người Sống Sót Được Chỉ Định’ (Designated Survivor), trong trường hợp khẩn cấp.

Trong trường hợp khủng bố tấn công, chiến tranh, thiên tai, hay thảm họa tương tự mà tiêu diệt toàn bộ tầng lớp lãnh đạo, bao gồm Tổng Thống, thì người được chỉ định sẽ lập tức lên nắm quyền để giữ bộ máy hoạt động.

Hệ thống này, thứ cũng được nhiều chính phủ trên thế giới sử dụng, cũng quả nhiên nằm trong bộ máy của Cục Quản Trị và Kết Xã nữa.

Thực tế, do Cục Quản Trị là một tổ chức mà thậm chí cả các lãnh đạo cũng chết vì đủ thứ lí do kì quái, không chỉ là mấy tên lính làng nhàng, thì có cái khái niệm này cũng là đương nhiên mà thôi.

Nói đơn giản thì nếu thành viên tối cao của tổ chức mà chết, thì thành viên nắm vị trí thứ 2 sẽ lên thay.

Nếu cả 10 người đứng đầu đều chết, thì người thứ 11 sẽ lên thay.

Nhưng nếu toàn bộ tầng lớp lãnh đạo bị quét sạch thì sao?

Nếu không có ai còn sống sót thì sao?

Kể cả nếu bạn có là một nhân viên quèn hôm qua, thì hôm nay bạn vẫn là kẻ đứng đầu của tổ chức, và phải gánh vác cả thế giới.

Tất cả những người còn sống tại tầng sâu đã chết, và cả Tối Cực Giả cũng đã chết.

Tôi là người thừa kế hệ thống quản trị thành phố, được Tối Cực Giả thành lập nên…

***

Sau khi đi chừng nửa ngày, thắp sáng đống tàn tích tối tăm chỉ bằng vài ngọn đuốc, cuối cùng chúng tôi cũng đến được phòng thí nghiệm.

Đã có vài người tới đây từ trước rồi, nên tìm đường không khó cho lắm, nhưng với tôi thì là lần đầu tiên.

- Ực!

“Bình tĩnh đi, nếu em mà chứng minh được mình là hậu duệ của gia tộc Kadirov, thì Bá Chủ Thời Gian sẽ nhận ra em.”

Nếu tôi không chứng minh được thì sao?

Mấy người của viện nghiên cứu đó hoàn toàn chẳng biết gì về thế giới trên kia!

Bọn họ cũng chấp nhận luôn chuyện Ahri là người kế thừa của Thủy Tổ mà!

“…”

Gạt những mối lo âu vô nghĩa đó sang một bên, tôi khẽ vuốt các vật mang theo từ Thiên Đường, những thứ có thể chứng minh tôi là hậu duệ dòng họ Kadirov.

Con dấu gia tộc Kadirov, “One More Chance” được gia tộc Kadirov truyền lại, theo thiết lập của phòng 206, vòng tay của tôi.

Chắc chắn phải có ít nhất một vật hiệu nghiệm chứ?

- Cạch!

“Chắc chắn nó phải ở đây. Theo lời Ahri trong trạng thái minh mẫn thì là như vậy… Ahri này, đúng không?”

“Em đói.”

“...”

“Em muốn ăn xúc xích.”

“… Songee này, đi thôi.”

À, Ahri đang hành xử kì lạ giống Miro mất rồi!

Nghĩ lại thì cũng buồn cười mà nhỉ?

Ngược lại nhé, thì những gì Miro làm có phải cũng giống việc Ahri mất trí sẽ làm đấy chứ?

“Không có xúc xích ạ?”

Nếu mà ra ngoài thì tôi sẽ đánh cả hai người bằng xúc xích đó –

“Em đói.”

Tôi không thể làm gì được vì Ahri, người đang bám trên lưng tôi, đáng yêu quá đi mất.

Cứ thế này mãi thì tốt biết mấy –

“Ah! Ah! Á á á á!”

“Sao, sao vậy. Songee, em ổn chứ.”

“…A.”

“Songee ơi? Em cảm thấy gì à?”

Một cảm giác ấm nóng không thể diễn tả bằng lời bao lấy tôi.

Được thứ gì đó không biết dẫn dắt, tôi mở ra một lối đi bí mật, ẩn trong một bức tường của viện nghiên cứu và đi xuống.

Rồi…

Tôi thấy một vật tròn tỏa sáng như thể đang soi sáng thế giới lạnh lẽo.

Tôi biết ngay khi nhìn thấy nó.

“Đây là Bá Chủ Thời Gian.”

Hoàn toàn chẳng cần phục hồi mấy thiết bị kiểm soát tầng sâu hay máy tính gì cả.

Tất cả đều chỉ là thứ yếu.

Ở đây chỉ còn một điều quan trọng duy nhất.

Bá Chủ Thời Gian đã nhận ra tôi.

Tôi là hậu duệ cuối cùng còn sống sót của Kết Xã tại Phòng 206.

Đúng lúc đó, tôi cũng biết mình cần nói gì.

“Xin cho chúng tôi thêm một cơ hội nữa! Bắt đầu lại mọi thứ từ đầu!”

Và ánh sáng lóe lên.

Đây là ký ức cuối cùng của tôi về phòng 206.

***

***

***

[Bạn đã thành công!

Một Thiên Đường, nơi khái niệm về “nhân quyền” trở nên vô nghĩa. Cái tên đó mới trớ trêu làm sao?

Một thế giới nơi tất cả cuộc đời của mọi người đều chỉ là bánh răng vận hành thành phố, không phải là một con người.

Không may, những công nhân không phải là những nạn nhân duy nhất của thảm kịch tàn khốc này.

Thủy Tổ, Thị trưởng – họ cũng chỉ là bánh răng lớn hơn một chút mà thôi.

Nguyên nhân của mọi đau khổ, chính xác là nguồn gốc của mọi tội lỗi.

Ma Vương.

Một tồn tại đã đẩy nhân loại vào vòng xoáy tuyệt vọng đầy ác nghiệt, thứ không thể vượt qua dù có dùng bao nhiêu sức mạnh đi nữa.

Vậy làm sao chúng ta có thể đối phó lại được?

Có lẽ rằng,

Khi đối mặt với một đối thủ không thể thắng nổi, gia nhập với bọn chúng có thể sẽ là giải pháp duy nhất.

Có những kẻ đã tin rằng đây là hi vọng cuối cùng.

Nhưng các bạn đã tìm ra một phương án khác.

Sau khi nhận ra Ma Vương giống với thiên tai hay thú dữ hơn là một tồn tại có trí tuệ, các bạn đã dẫn con quái vật đó ra khỏi hành tinh này.

Nói thật thì, kế hoạch đó không chỉ có một vài sơ hở thôi đâu.

Các bạn cũng hẳn phải biết nếu ở ngoài đời, nó rất có thể đã thất bại rồi.

Thế nhưng, chúng tôi sẽ không xét những chi tiết, khía cạnh còn thiếu sót đó, mà sẽ đánh giá một cách tổng thể.

Các bạn biết thế là gì rồi, phải không?

Chúc mừng!

.

.

.

Kết Cục Cuối Cùng Đã Được Một Đồng Đội Đạt Tới! Chúc Mừng!

Đồng đội đã hoàn tất được kết cục cuối cùng, toàn bộ thành viên sẽ được trở về an toàn.

Vui lòng quyết định xem các bạn sẽ nhận được kho báu gì, và ai sẽ nhận được nó.]

Đánh giá tổng thể sao?

Thế là tốt chứ nhỉ?

Bọn họ sẽ cho chúng ta vé chứ nhỉ?!

Thay vì trả lời câu hỏi của tôi, Khách Sạn hiện ra thông báo tiếp theo.

[Các người tham gia thân mến! Một lần nữa, chúc mừng các bạn đã phá giải Phòng 206.

Tất cả những người đã sống sót tới giờ - ]

Vì tất cả những người còn sống đã được liệt kê ra, nên tôi chẳng cần xem kĩ.

Nhìn chung, người có đóng góp lớn nhất là anh Kain, người đã dẫn Ma Vương ra vũ trụ, nhưng có vẻ anh ấy lúc này đã chết rồi.

Đánh giá của Khách Sạn chắc hẳn là, tại thời điểm mà Kain-oppa chết, thì độ đóng góp của những người còn sống khác là tương đối ngang nhau.

Tôi tin rằng chuyện ai nhận được Di Sản này đã quyết từ lâu rồi.

Di Sản của Phòng 206, sức mạnh để cứu lấy thế giới.

Chủ nhân của nó đã được thống nhất từ trước cả khi vào phòng cơ.

Nhưng mà…

Một tấm vé mới đã được hoàn thiện.

Lần này, khả năng cao là nó sẽ được đổi lấy Di Sản khác, không phải hồi sinh.

Ai sẽ sở hữu “Di Sản đó”?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!