Chương 407: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ (9)
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 268 (+36)
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Ngày tháng đã thay đổi.
Không phải một hai ngày, mà đã trôi qua tận 36 ngày.
Cùng với cú sốc như bị búa nện vào đầu, tôi chợt ngộ ra.
Phòng 206 có một hồi quy giả!
Thật ra cũng không hoàn toàn ngoài dự đoán.
Vì trong lần “Tiết Lộ Thiên Cơ”, tôi từng cùng đồng đội bàn về các kiểu “motif quen thuộc trong tác phẩm sáng tác”.
Trong đó có cả hồi quy, nhập xác, trùng sinh.
Nhưng cho dù vậy thì… hồi quy sao?!
Đầu óc tôi như muốn nổ tung.
Dùng Lý Trí Bất Khuất để áp chế siêu năng lực còn chưa đủ, giờ còn ban cho phe địch năng lực quay ngược thời gian?
Cái này mà thật sự là thử thách có thể vượt qua à?
Tôi từng chửi cái Khách Sạn này không ít lần, nhưng lần này thì quá đáng thật rồi!
…
Không phải lúc rảnh rang để chửi rủa nữa.
Bình tĩnh nghĩ lại cái đã.
Mỗi lần thoát khỏi Phòng Nguyền Rủa rồi quay lại, mọi thứ đều sẽ reset.
Nói cách khác, trong mắt các tồn tại bên trong phòng, chúng tôi mới là hồi quy giả.
Vậy thì hồi quy giả ở phòng 206 cũng là tồn tại tương tự như chúng tôi.
Chúng tôi đã làm gì nhỉ?
Lượt đầu thu thập đủ loại thông tin, đến lượt thứ hai thì diệt trừ những mối nguy hiểm đã biết trước—
“Chết tiệt.”
Nguy hiểm đã biết trước? Chính là bọn tôi còn gì!
…
Áp tai vào cửa sắt, tôi nghe thấy rõ tiếng nhiều người đang di chuyển.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Với xác suất 100%, ngay khi bắt đầu, hồi quy giả sẽ tìm cách giết tôi!
Đúng lúc đó, bên cạnh vang lên tiếng dụi mắt.
“Cái quái gì vậy? Không ngủ cho tử tế đi, giờ này làm cái gì thế?”
Thấy tôi lén lút di chuyển trong khu nhà tập thể, Peterson bị đánh thức.
“Han Kain, mày đúng là thừa năng lượng nhỉ?”
“…”
“Mày đó, ngày mai tao cho làm thêm một tiếng—”
- RẦM!
“Ư, ưrơơợp!”
Không có thời gian nói chuyện dài dòng với loại này.
Tôi tiện tay chộp lấy đồ trang trí bên cạnh, nện thẳng vào đầu Peterson rồi giật lấy chìa khóa phòng.
Khoảng ba phút chạy bán sống bán chết trôi qua.
Đám truy đuổi phát hiện tôi đã trốn khỏi khu nhà ở chung, bắt đầu làm ầm lên.
“Bắt nó!”
“Nó không đi xa được đâu!”
“Phong tỏa lối ra!”
Câu nào câu nấy đều đúng, khiến sống lưng lạnh toát.
Tôi không đi xa được, mà phong tỏa lối ra thì chẳng còn đường thoát.
Cái này rốt cuộc phải làm sao—
- CẠCH!
Cửa các phòng của thợ mỏ dọc hành lang lần lượt mở ra.
Đã khuya mà bên ngoài ồn ào, nên các tổ trưởng trong từng phòng đều bị đánh thức.
Mà tổ trưởng hung hãn thì làm sao chịu nhịn.
“Cái gì vậy? Eric! Chuyện gì thế này?”
“Biết chết liền! Hình như có ai chạy nhảy trên tầng trên thì phải?”
“Ơ? Thằng đang ngoài hành lang là ai? Mày chẳng phải thợ mỏ tổ Peterson à? Giờ này rồi còn ra ngoài làm gì?”
Hơi thở của tôi nghẹn lại.
Sau lưng là đám Enforcer truy đuổi, phía trước là các tổ trưởng từ phòng khác xông ra.
“Thật sự là mình phải làm sao đây….”
Ngay khoảnh khắc tuyệt vọng nhận ra hồi quy là năng lực phi lý đến mức nào—
Một người xuất hiện ở cuối hành lang.
“…?”
Là gương mặt mà tôi chưa từng tưởng tượng sẽ thấy, nên trong giây lát tôi còn nghi ngờ cả mắt mình.
Mái tóc đen dài óng ánh ngang thắt lưng.
Đôi mắt đỏ tỏa sáng mờ nhạt ngay cả trong bóng tối.
“Ahri? Cái này là—”
Ngay sau đó, những người xuất hiện sau lưng Ahri xô mạnh các tổ trưởng rồi tiến lên.
“Áaaa! Mấy, mấy người là ai?!”
“Hôm nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì—”
Ahri từ trong bóng tối dứt khoát hô lên.
“Đi thôi. Ngay bây giờ!”
***
Nhờ sự giúp đỡ của Ahri, tôi trốn khỏi mỏ và nghe cô ấy giải thích cặn kẽ.
“Những người đó là thuộc giáo đoàn Ma Vương? Còn em thì vừa tỉnh dậy là tới cứu anh?”
“Đúng vậy.”
Câu nói đó mang hai ý nghĩa.
Thứ nhất, Ahri không bị ảnh hưởng bởi sự hồi quy.
Thứ hai, Ahri đã dự đoán được hồi quy giả sẽ nhắm vào tôi.
“Em nhận ra hồi quy à?”
“Ừ. Vì rm ở bên ngoài Thiên Đường.”
“Bên ngoài Thiên Đường?”
“Dưới lòng thành phố có những lối nhỏ dẫn ra ngoài. Ra ngoài đó thì có thể dùng siêu năng lực, bỏ qua Lý Trí Bất Khuất. Hồi quy cũng vậy. Thời gian chỉ quay lại bên trong phạm vi thành phố thôi.”
“Kẻ hồi quy là Leon Kadirov, thị trưởng đúng không? Sao em biết hắn sẽ nhắm vào anh?”
“Vì trước khi thời gian quay lại, anh đã phát động cách mạng.”
Tôi cứng họng.
“Cá, cách… cái gì?”
“Cách mạng.”
“Không, đừng nói bóng gió, nói cho dễ hiểu chút—”
“Không phải ẩn dụ đâu. Là cách mạng thật đó. Nghĩa là cầm giáo mác lên giết sạch tầng lớp thống trị, xây dựng thế giới bình đẳng cho tất cả.”
“…”
Han Kain ở vòng lặp đầu tên chắc là thằng điên rồi thì phải?
“E hèm… hèm. Được rồi, anh hiểu vì sao thị trưởng muốn giết anh rồi. Thế tình hình những người khác thì sao?”
Gương mặt Ahri trầm xuống.
“Đừng hỏi ai đã chết, hãy hỏi ai còn sống.”
Nghĩa là số người sống sót là ít hơn.
“Eunsol, Mooksung, Sanghyun, cả Songee nữa, chắc chắn họ đều đã chết. Jinchul thì cũng khó mà sống.”
“… Tất cả đều tham gia cách mạng sao?”
“Không hẳn là trực tiếp tham gia, nhưng họ đã giúp anh. Và thị trưởng đã nhận ra điều đó.”
“Người sống sót ngoài chúng ta, chỉ còn Seungyub với Elena thôi à?”
“Seungyub thì… khó nói.”
“Sao vậy?”
“Trước khi thời gian quay lại, cậu ta đã mất tích. Có thể đã trốn thoát rồi cũng nên. Vốn dĩ ở một mình lâu thì cậu ta rất giỏi trốn thoát theo những cách kỳ quái.”
Nếu Seungyub trốn được thì tốt, nhưng không thể chắc chắn.
Vừa đi trong lòng đất, vừa phân tích tình hình, tôi chợt nhận ra một sự thật mà Ahri cố tình không nói ra.
“Ahri, em coi như đã hy sinh giáo đoàn Ma Vương rồi.”
“… Đúng.”
Giáo đoàn tấn công hầm mỏ để cứu tôi.
Có lẽ Ahri đã dùng thân phận “Sứ đồ”, nói rằng mình nhận được khải thị của thần hay gì đó.
Đã làm đến mức này, thị trưởng chắc chắn sẽ không để giáo đoàn sống sót.
“Cảm giác như chỉ còn lại hai đứa mình thôi. Giáo đoàn cũng coi như xong rồi.”
“…”
“Giờ phải làm sao đây? Không, chẳng phải là vô vọng rồi à?”
Ahri cũng gật đầu với vẻ mặt khó chịu.
“Phong ấn siêu năng lực, rồi còn hồi quy thời không nữa. Quá đáng thật.”
“Trước khi hồi quy, em có phát hiện điểm yếu nào không?”
“Một vài thứ. Dù là phong ấn siêu năng lực hay hồi quy thời không, phạm vi đều chỉ ở bên trong Thiên Đường.”
Ra ngoài Thiên Đường có thể dùng Phước Lành và Di Sản.
Hồi quy thời gian cũng chỉ áp dụng cho thời gian trong thành phố.
“Còn gì nữa không?”
“Còn một điều nữa. Dù chúng ta đã trở thành con người không có dị năng, nhưng Leon Kadirov cũng vậy. Ngoài hồi quy ra thì hắn chỉ là người thường. Một viên đạn là chết.”
Vừa nghe vậy, một mục tiêu hiện ra trong đầu tôi.
“Chúng ta phải giết thị trưởng à?”
“… Chưa chắc. Có khi phải thu phục hắn.”
“Thu phục thì để lần thử sau đi. Ít nhất cũng phải trốn thoát một lần rồi quay lại đã.”
Trong vòng lặp này, thu phục là không khả thi.
Vì sau vụ cách mạng, thị trưởng đã cảnh giác tôi đến cực độ.
“Vòng này chúng ta nhất định phải giết hắn. Nếu không, anh và em sẽ chết.”
“Nghe cũng có lý. Dù sao thì, để em nói nốt điểm yếu cuối cùng của phe thị trưởng. Đám Enforcer rất hiếm khi xuống dưới lòng đất của Thiên Đường.”
“…”
Quả thật từ nãy đã thấy kỳ lạ.
Rõ ràng bọn Enforcer sẵn sàng cho nổ tung cả hầm mỏ để truy đuổi tôi…
Vậy mà vừa xuống dưới này, cuộc truy đuổi gần như đã dừng hẳn.
Nhờ thế tôi và Ahri mới có thể nói chuyện thong thả.
“Sao chúng không xuống dưới?”
“Có lẽ vì dưới này có đường dẫn ra ‘bên ngoài’.”
Dưới lòng đất có nhiều khe hở thông ra ngoài Thiên Đường.
“Trước khi hồi quy, em có nghe Sanghyun nói, Thị trưởng không muốn thông tin về bên ngoài Thiên Đường bị lan truyền trong thành phố. Đương nhiên hắn cũng muốn che giấu thông tin này với bọn Enforcer.”
“Thông tin bên ngoài… ý là ra ngoài chúng ta vẫn sinh tồn được?”
“Ừ. Nên hắn chỉ cử những đặc vụ bí mật được tẩy não kỹ càng hơn cả Enforcer để giám sát giáo đoàn Ma Vương.”
Trái ngược với giáo điều trong thành phố, thế giới bên ngoài vẫn hoàn toàn có thể sinh tồn.
Thị trưởng biết rõ điều đó, nhưng cố tình che giấu dân chúng.
Cảm giác như… tôi đã hiểu ra điều gì đó.
Chắc chắn đây là một trong những manh mối then chốt của phòng 206.
Lúc này, Ahri kéo chủ đề về thực tế.
“Quay lại kế hoạch ám sát thị trưởng đi. Như anh nói, vòng này có lẽ ta phải giết hắn.”
“…”
“Dưới lòng đất cũng không an toàn. Hiện tại chỉ là enforcer cấp 3 nên bọn chúng đã rút lui, nhưng theo thời gian, đặc vụ bí mật cấp 2 sẽ tới giết chúng ta.”
“Anh nghĩ từ nãy rồi, thật sự không dễ tí nào. Sức mạnh của cá nhân Thị trưởng tuy yếu, nhưng lúc nào hắn cũng có vệ sĩ theo kèm.”
“Ừm….”
Một khoảng lặng ngắn trôi qua.
Rồi tôi và Ahri đồng thời nhìn nhau.
“Anh nghĩ ra rồi.”
“Emcũng vậy.”
***
- Elena
“Phù….”
Buổi ghi hình đau đớn cuối cùng cũng kết thúc.
Thật không ngờ có ngày tôi lại thấy công việc lên sóng khổ sở thế này.
Trước giờ dù là phim hạng B hay show drama chẳng ai xem, chỉ cần được xuất hiện là tôi đã thấy vui.
Vậy mà đọc mấy kịch bản vớ vẩn do thằng rác rưởi Patrick viết ra, tôi cảm giác trí tuệ mình cũng tụt theo.
Thở dài một cái để quên mệt, tôi về nhà rồi nằm lên giường.
…
- Sột soạt!
“…”
Có động tĩnh.
Có kẻ xâm nhập vào nhà tôi.
Nếu là Elena Ivanov, một cô gái bình thường, chắc tôi đã hoảng loạn khóc thét.
Nhưng tôi là người tham gia Khách Sạn, đã trải qua đủ mọi thứ trên đời.
Tôi nắm lấy cây gậy golf tựa bên giường.
Thứ tôi cần chỉ là một cú vung dứt khoát.
Đứng cạnh cửa, tôi chờ khoảnh khắc kẻ xâm nhập bước vào.
…
- KÉT!
“Yah!”
Cú swing mang khí thế nhất kích tất sátxé tan bóng tối, sắp giáng xuống thân kẻ xâm nhập—
Thì tôi nhận ra danh tính của kẻ đó.
“Áaaa! K, Kain à!”
Tôi giật mình định bẻ hướng cây gậy, nhưng trên đời có thứ gọi là định luật quán tính.
- RẦM!
“Áaaa!”
***
Phải mất khá lâu Kain mới tỉnh lại.
“Này, anh có ổn không?”
“…”
“Anh Kain, anh có thấy tay tôi không?”
“… Ghê thật.”
“Hả?”
“Còn nguy hiểm hơn cả lúc bị Enforcer truy đuổi sau khi hồi quy.”
“…”
“Nguy hiểm hơn 200 Enforcer do Thị trưởng phái tới… lại là Elena cầm gậy golf lao ra từ trong bóng tối—”
“Ai bảo anh lén lút đột nhập vào nhà trong bóng tối chứ!”
“Ư… Ahri trước khi hồi quy đánh thức Elena có sao đâu!”
“Là vì Ahri trốn kỹ hơn—”
Anh Kain đang nói cái gì vậy?
Hả? Hồi quy? Ahri đánh thức mình không sao?
Trong lúc hoang mang, anh ấy khẽ mỉm cười.
“Elena, nghe tôi nói kỹ— ưực! Không, cái này đau thật đấy!”
“…”
Nghe giải thích xong, tôi mới hiểu tình hình.
Việc thị trưởng có năng lực hồi quy quả thật quá sốc.
“Anh tới đây bằng đường ngầm à? Vì dưới đó thị trưởng khó với tới?”
“Đúng vậy.”
Vậy tại sao anh ấy lại tìm tôi?
“Kế hoạch ám sát thị trưởng của anh cần tới tôi, đúng không?”
“Nghe cho kỹ này.”
Tôi nghe kế hoạch rất lâu.
“Cô đã hiểu chưa?”
“…”
Quả là một kế hoạch ám sát kỳ quái.
Nói cách khác thì…
“Nếu thị trưởng là người bình thường, hắn đã không trúng kế này.”
“Chính xác.”
Kế hoạch ám sát này chỉ có tác dụng với hồi quy giả.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
