Chương 408: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ (10)
Chương 408: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ (10)
Trong phòng làm việc của thị trưởng, nằm ở trung tâm Thiên Đường, vang lên những âm thanh hiếm gặp.
[Không thể cứ thế để anh ấy đi được. Lạy Chúa! Nếu chỉ còn lại một mình tôi thì tôi sẽ—”]
Đó là bộ drama nổi tiếng nhất Thiên Đường, đặc biệt là nhan sắc của nữ chính vô cùng nổi bật.
Thư ký của Leon tò mò lên tiếng.
“Ngài Thị trưởng cũng xem mấy thứ này sao ạ ?”
“…”
Đôi mắt của Thị trưởng đang nhìn chằm chằm vào TV như thể muốn xuyên thủng màn hình, liền quay sang phía thư ký.
“Hả! À, à không. Vì bộ drama này quá nổi tiếng thôi. Cũng, ờ, cũng thú vị mà.”
“…”
“Tôi nói chuyện vượt phận rồi—”
“Timothy.”
“Dạ vâng?”
“Thông thường thì lời thoại trong drama do ai viết?”
“Lời thoại… sao ạ? Thường thì là do biên kịch drama chứ ạ?”
“Nếu lời thoại, diễn biến đột nhiên bị thay đổi ngay tại chỗ, thì đó là ảnh hưởng của ai?”
Timothy lúng túng thấy rõ.
Cậu ta chưa bao giờ quan tâm tới quy trình sản xuất drama.
May thay, có một nhân viên khác hiểu biết phần nào.
“Thông thường thì đó là do diễn viên ứng biến, hoặc ảnh hưởng lớn từ đạo diễn. Và…”
“…”
“…”
“Và? Sao lại ngừng nói?”
“X, xin lỗi ngài ạ. Ở trường quay có bố trí các Enforcer Tối Cao cấp 2, nên việc họ can thiệp cũng xảy ra khá thường xuyên.”
“Ta hiểu rồi.”
Leon tiếp tục xem drama, thở dài trước cảm giác dị thường ngày càng hiện rõ.
Đương nhiên, dù trước hay sau khi hồi quy, hắn chưa từng một lần thích thú mấy thứ drama sướt mướt này.
Chỉ là trước khi hồi quy, hắn đã từng yêu con gái mình, và Songee thì không bao giờ bỏ lỡ những bộ phim có nữ diễn viên tên ‘Elena’.
Nhưng… khác.
Nó khác quá nhiều so với bộ drama hắn từng xem trước khi hồi quy.
Trong trường hợp này, đáp án đã quá rõ ràng.
Có một tồn tại nhận thức được về sự hồi quy, và kẻ đó đã nhúng tay vào mảng truyền thông.
Tại sao?
Nếu liệt kê lý do thì nhiều vô kể, chẳng cần phải kể ra từng cái.
Bởi vì ảnh hưởng mà việc nắm giữ đài truyền hình mang lại cho thành phố là cực kỳ khủng khiếp.
Vì thế, phải tìm ra kẻ đó.
***
“Leon sẽ nghĩ gì khi thấy diễn biến drama bị đảo lộn vậy, Elena?”
“Rằng có ai đó đang nhận thức được thế giới đã hồi quy, và đang can thiệp sao?”
“Đúng vậy. Leon có lẽ sẽ nghi là do những kẻ sùng bái Ma Vương. Vì bọn họ có thể ra ngoài thành phố. Hắn sẽ nghĩ rằng vào thời điểm hồi quy, chúng tình cờ ở bên ngoài.”
“Anh Kain này… nếu thị trưởng điên lên, giết sạch cả những người bên phía truyền hình, bao gồm cả anh thì sao?”
“Không có chuyện đó đâu. Vì hắn là kẻ hồi quy.”
“Hả?”
***
Trong những kẻ liên quan tới quá trình sản xuất phim, ai mới là kẻ sùng bái Ma Vương?
Leon, sau khi đã suy nghĩ suốt đêm, bật cười.
“Giá mà ta chẳng biết gì thì tốt rồi.”
Nếu hắn mà không biết gì, với tư cách kẻ thống trị thành phố, hắn đã có thể sai đặc vụ bí mật ám sát từ đạo diễn cho tới diễn viên.
Nhưng Leon biết rất rõ.
“Trong những kẻ đó không có kẻ sùng bái Ma Vương.”
Bởi vì trước khi hồi quy, hắn đã cử đặc vụ bí mật xâm nhập giáo đoàn và nắm được danh tính phần lớn thành viên.
Đạo diễn, biên kịch, diễn viên, Enforcer Tối Cao, không ai ở trường quay là tín đồ của Ma Vương.
Vậy nên kết luận chỉ có một.
“Những kẻ sùng bái Ma Vương đã tiếp cận bọn chúng sao? Timothy!”
“Dạ, thưa Thị trưởng.”
“Trong vòng một tuần tới, gọi những người trong danh sách này đến. Lý do thì… nói là bộ drama quay rất tốt nên chúng ta sẽ trao giải thưởng.”
“Rõ ạ.”
***
“Hắn sẽ gặp trực tiếp đoàn làm phim để thẩm vấn. Đích thân hắn sẽ làm. Vì thuộc hạ của hắn không biết về chuyện hồi quy.”
“V, vậy thì! Tôi có thể sẽ phải gặp riêng Leon Kadirov sao?”
“Đúng vậy.”
“Lúc đó tôi sẽ ám sát hắn sao?!”
“…”
“… Không phải à?”
“Không. Vì vào thời điểm đó, Leon chưa tin Elena, nên xung quanh hắn chắc chắn sẽ có bọn Enforcer.”
***
- Két!
Cùng với tiếng cửa mở, một cô gái tóc vàng lộng lẫy bước vào.
“Tiểu thư Elena, dạo này tôi xem bộ phim ‘Cuốn theo chiều gió’ của cô, rất ấn tượng.”
“Ôi! Thật vinh dự khi ngài Thị trưởng xem drama của tôi.”
“Không đến mức vinh dự đâu. À, Tiểu thư Elena, tôi có thể hỏi riêng cô một câu không?”
“Tất nhiên rồi.”
“Gần đây, có người nào đặc biệt tiếp cận cô không?”
“…”
“Có chuyện gì sao?”
“Th, thưa thị trưởng…”
“Ha ha, không cần hiểu lầm. Tôi biết rõ Tiểu thư Elena hoàn toàn không có vấn đề gì. Vốn dĩ một bông hoa đẹp thì ong bướm sẽ kéo tới.”
“… Cảm ơn ngài. Thật ra, gần đây tôi có gặp một cô gái hơi kỳ lạ.”
“Có phải là một thiếu nữ tóc đen không?”
“Dạ? Sao ngài biết—”
“Đôi mắt xanh như sapphire?”
“Ơ? Không phải đâu ạ. Nếu tôi phải nói là đá quý thì giống ruby hơn.”
“Quả nhiên là cô đã gặp rồi. Vừa nãy tôi chỉ thử cô một chút thôi, đừng để tâm.”
“…”
“Tiểu thư Elena, cô gái đó là Sứ đồ của giáo đoàn Ma Vương.”
“C, cái gì cơ?”
“Từ giờ nghe kỹ lời tôi nói. Đây là chuyện vô cùng quan trọng đối với Thiên Đường, và cả bản thân Tiểu thư Elena.”
***
Đêm khuya, một người phụ nữ đơn độc rời khỏi nhà.
Cô đi thẳng theo con đường, rồi đột ngột rẽ trái, đi một đoạn lại quay đầu.
Sau khi đi vòng vèo hỗn loạn như vậy, cuối cùng cô tựa lưng vào bức tường trong hẻm.
- Cộc! Cộc!
“…”
“Đến rồi.”
“Vâng.”
“Elena, câu trả lời cho đề nghị tôi đưa ra trước đây, cô đã chuẩn bị chưa?”
“Tất nhiên rồi.”
“Hy vọng đó là câu trả lời tốt.”
“…”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, từ thắt lưng Elena văng ra một chiếc còi.
- Píííít!
“Ự! Cái quái—”
Từ bốn phía, các Enforcer lao tới, còn cô gái tóc đen thì định bỏ chạy cùng vẻ mặt hoảng loạn.
Nhưng kết cục của cuộc chạy trốn đã được định sẵn.
Ngay từ đầu, những Enforcer do thị trưởng phái tới đã bao vây địa điểm mà Elena và Ahri hẹn gặp.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, ánh mắt Ahri và Elena chạm nhau khi Ahri bị kéo đi.
Ahri mấp máy môi: “Làm tốt lắm.”
***
“Sau khi khai rằng đã gặp Ahri, tôi phải làm gì?”
“Bán đứng em ấy.”
“Hả? A,anh nói gì cơ?”
“Ahri cũng đồng ý rồi, đừng lo.”
“Nh, nhất định phải làm vậy sao? Không còn cách nào khác—”
“Phải khiến Leon thật sự tin tưởng cô. Như vậy cô Elena mới có cơ hội.”
***
Thị trưởng tiến lại gần Elena, người đang dựa vào tường với vẻ mệt mỏi.
“Cô vất vả rồi. Chuyện này chắc chắn sẽ là phước lành lớn cho tương lai Thiên Đường. Dĩ nhiên, cô cũng coi như có được một người hậu thuẫn là tôi—”
“Thị trưởng.”
“Hửm?”
“Tôi có một chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì?”
Elena ánh mắt sáng rực, lên tiếng.
“Ngài có tin tưởng các Enforcer không?”
Thị trưởng khựng lại, còn những Enforcer hộ vệ bên cạnh thì trừng mắt.
“Này! Chỉ vì là diễn viên nổi tiếng mà muốn nói gì cũng được à? Cô lấy gì—”
“Jonathan.”
“Dạ?”
“Ta đang nói chuyện với Elena. Ai cho phép ngươi xen vào?”
“… X, xin lỗi ngài ạ.”
“Tiểu thư Elena, cô nói tiếp đi.”
“Xin lỗi. Đương nhiên, lòng trung thành của các Enforecer bảo vệ thành phố là không thể nghi ngờ. Nhưng mà…”
“Nhưng mà?”
“Lần trước khi tôi gặp người của giáo đoàn— à, dĩ nhiên lúc đó tôi không biết đó là người của giáo đoàn!”
“Ta biết rồi, cứ từ từ nói.”
“Lúc đó, cô ta nói rằng trong hàng ngũ Enforcer cũng có cài người. Tên hắn ta là… à, Cha Jinchul?”
Ánh mắt thị trưởng lóe sáng.
Cái tên Cha Jinchul mà Elena vừa nói, đúng là kẻ phản bội trong hàng ngũ Enforcer.
“Nói tiếp đi.”
Elena liếc nhìn các Enforcer xung quanh, vẻ mặt lúng túng rồi im lặng.
Đây là dấu hiệu là không tiện nói trước mặt họ.
Leon lập tức gật đầu.
“Tối nay cô có rảnh không?”
“Tất nhiên ạ.”
“Được dùng bữa tối với nữ diễn viên nổi tiếng nhất Thiên Đường, thật là vinh hạnh.”
“Cảm ơn ngài, thị trưởng Leon.”
***
“Tiện thể đã bán Ahri rồi thì bán luôn cả anh Jinchul đi.”
“…”
“Bán thì bán cho trót. Có vậy thị trưởng mới tin Elena. Dù sao thì đến lúc đó, xác suất anh Jincheol đã chết cũng rất cao, chẳng thiệt gì.”
***
- Elena
Ngồi trên thang máy đang đi lên bầu trời Thiên Đường, tôi suy nghĩ.
Thật sự… thành công rồi.
‘Kế hoạch ám sát thị trưởng’ do Kain và Ahri dựng nên.
Tôi từng nghi ngờ liệu nó có thành công không, nhưng giờ đã tới sát đích.
Kế hoạch thì phức tạp, nhưng cốt lõi lại đơn giản.
Chỉ có một mục tiêu.
Bằng mọi giá đưa tôi, Elena Ivanov, lên biệt thự bay trên không!
Chỉ cần tôi tới được dinh thự, mọi chuyện sẽ giải quyết được.
Vì nơi đó là chỗ mà Lý Trí Bất Khuất không thể áp chế siêu năng lực của chúng tôi.
Muốn đưa tôi tới cái biệt thự bay đó thì phải làm sao?
Thị trưởng phải tin tôi.
Tin rằng tôi không phải kẻ sùng bái Ma Vương, và tôi nắm giữ thông tin có giá trị.
Nếu còn khiến hắn nghi ngờ cả các Enforcer thì càng hoàn hảo.
Thành công rồi. Thật sự là thành công.
Nếu Thị trưởng chỉ là người bình thường, hẳn đã không nhận ra dị biến chỉ từ một bộ drama.
Mà cho dù có nhận ra, hắn cũng sẽ chỉ xử lý đoàn làm phim.
Nhưng vì là hồi quy giả, hắn đã mắc lừa.
Chính vì là hồi quy giả, hắn mới nhận ra điểm kì lạ trong bộ drama, và thay vì hủy diệt đoàn làm phim, hắn truy tìm kẻ đứng sau.
- Ding!
“…”
Cuối cùng cũng tới biệt thự bay.
Tôi cảm nhận được sức mạnh của mình đang quay trở lại.
Ngay khoảnh khắc tôi định triệu hồi Tưởng Tượng U Ám để kết thúc mọi chuyện trong một đòn—
- Cạch!
Từ khắp nơi trong dinh thự, súng máy trồi lên, chĩa thẳng vào tôi.
Hệ thống an ninh của dinh thự bay đã kích hoạt!
“Hả?”
“…”
Tôi không hiểu nổi.
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?
Lúc đó, giọng nói trầm tĩnh của thị trưởng vang lên.
“Lại đây ngồi đi. Cử động linh tinh là thành tổ ong đấy.”
“…”
“Ta đoán có vẻ cô vẫn chưa hiểu ra tình hình.”
“…”
“Ai đã bày ra ván cờ đưa cô tới đây?”
“…”
“Chàng trai đó sao? Hay là Sứ đồ của giáo đoàn Ma Vương? Dù là ai thì cũng khá thông minh.”
Tới lúc này, tôi chấp nhận sự thật.
Thị trưởng đã nhìn thấu kế hoạch của chúng tôi.
Ngay từ đầu ư? Không.
Nếu biết từ đầu, hắn đã không đưa tôi tới tận đây.
Hắn nhận ra giữa chừng. Giữa chừng là lúc nào?
Chẳng lẽ tôi sơ suất điều gì trong thang máy?
“Ta có một điều muốn hỏi. Mong cô trả lời thành thật.”
“Là gì?”
“Cô định làm gì? Giết ta ở đây sao?”
“… Nếu đúng vậy thì sao?”
“Giết ta xong thì làm gì?”
Đầu tôi càng lúc càng đau.
Tôi không hiểu được ý đồ trong câu hỏi của Thị trưởng.
“Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì—”
“Phù….”
Một tiếng thở dài có phần mệt mỏi.
“Cô chẳng biết gì cả. Chỉ như một quân cờ trên bàn cờ thôi. Người bạn đang đánh cờ của cô có biết gì không? Hay kẻ đó cũng chỉ giống cô?”
“Ngươi nói gì vậy? Từ nãy tới giờ?”
“Đủ rồi. Drama xem cũng thú vị đó. Ta sẽ cho cô chết không đau đớn.”
Nhìn thị trưởng hờ hững ra hiệu cho hệ thống an ninh, tôi nghĩ.
Ừ, tôi công nhận.
Không biết chuyện gì đang diễn ra, nhưng Thị trưởng đúng là rất thông minh.
Kain và Ahri cũng rất thông minh, nhưng ngài cũng không thua kém.
Công nhận!
Đầu óc ngài hơn tôi thật đấy.
Nhưng—
Leon Kadirov đã bỏ sót một sự thật.
Là kẻ sinh ra và lớn lên trong thế giới của những “con người bình thường” do Lý Trí Bất Khuất tạo nên, nên hắn mới sa vào cái bẫy này.
- RÀÀÀAAA!
Giữa làn sóng vàng đang cuộn trào, tôi nhìn thấy đôi mắt ngạo mạn của Thị trưởng nhuốm đầy kinh hãi.
“Cho nên… ngài đã không quý trọng con gái mình như vậy.”
Từ khoảnh khắc tôi đặt chân tới đây, Thị trưởng không còn bất kỳ cơ hội lật kèo nào nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
