Chương 406: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ (8)
Chương 406: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ (8)
- Kim Ahri
“Chúng ta cũng tham chiến đi.”
Ngay khi quyết định của tôi được đưa ra, các tín đồ xung quanh liền nở nụ cười hoan hỉ, đứng bật dậy.
Không lâu sau, từ tầng lớp lãnh đạo giáo đoàn cho tới các tín đồ bình thường, toàn bộ, không một ai là ngoại lệ đều mang theo vũ khí và gia nhập đoàn người biểu tình.
Thực ra, đây là một quyết định không thể tránh khỏi.
Dù tôi đang ngồi ở vị trí rất cao, sứ đồ, nhưng tôi không thể phớt lờ dư luận trong giáo đoàn.
Giáo đoàn đã phải chịu đựng sự đàn áp tàn bạo của chính quyền Kadirov suốt một thời gian dài.
Với các tín đồ, cách mạng là một cám dỗ không thể cưỡng lại.
Khoảnh khắc tất cả gào thét lao ra chiến trường—
Tôi lặng lẽ rút lui.
“Sứ đồ?”
Tên này nhạy bén thật.
“Ta sẽ đi tìm xem có gián điệp bí mật do Kadirov cài vào không.”
“À, à vâng, tôi hiểu rồi! Tôi tin ngài!”
Tin cái gì chứ?
Tôi đây chỉ là đang chạy trốn thôi.
Tránh khỏi đám người đang phẫn nộ, tôi chui xuống lòng đất của thành phố.
Con đường này tôi đã đi qua không biết bao nhiêu lần, đến mức nhắm mắt cũng vẽ ra được, con đường dẫn ra bên ngoài Thiên Đường.
Tại sao không phải nơi khác mà lại là bên ngoài Thiên Đường?
Tôi có tính toán riêng của mình.
- Kẹt!
Đẩy bức tường ngoài của thành phố, tôi bước ra ngoài.
Không khí trong lành, thảm cỏ mềm mại.
Nếu nói hơi quá thì phong cảnh này gợi cảm giác như một công viên quốc gia nào đó.
“Một, hai!”
Vừa đếm số vừa nhẹ nhàng chuyển động hai chân để điều hòa hơi thở.
“Phù… lần này làm ơn đừng có rơi xuống nữa.”
Khi lần đầu có được Giày Gắn Cánh, chúng tôi đã từng nghĩ như thế này.
Vì đôi giày tạo ra lực đẩy như động cơ, vậy thì cơ thể chắc sẽ bay thẳng lên trên bình thường chứ?
Nhưng chẳng bao lâu sau, các đồng đội bắt đầu gặp tình trạng chỉ có bàn chân ‘bay’ lên, còn cơ thể thì quay mòng mòng giữa không trung.
Để ngăn chuyện đó xảy ra, phải xoay góc hai bàn chân theo đường chéo—
…
Nguyên lý thì giải thích tới đây là đủ, điều quan trọng lại là khó một cách điên rồ.
Vì nghề nghiệp của tôi là nhân viên Cục Quản Trị, tôi quen dùng các công cụ siêu nhiên hơn người khác.
Vậy mà ngay cả với tôi, việc sử dụng Giày Gắn Cánh cũng khó đến quá đáng, và ngoài tôi ra thì chưa có ai bay thành công.
- Bạch!
Khoảnh khắc tôi đạp mạnh xuống đất, kích hoạt đôi giày—
Cùng với âm thanh gọn gàng, cả hai chiếc giày đều phát ra lực đẩy cực mạnh.
Tôi nghiến răng, dốc toàn lực xoay chỉnh hai chân liên tục để giữ thăng bằng.
- Vùuu!
Cuối cùng, cơ thể tôi xé gió lao đi như tên bắn.
Trong lúc bên trong thành phố, người biểu tình và chính quyền Kadirov đang đánh nhau loạn xạ—
Tôi đã ra ngoài thành phố và dùng giày cánh để tiến về tầng cao nhất của Thiên Đường.
Cuối cùng, dinh thự nổi nơi Leon Kadirov cư trú hiện ra trong tầm mắt.
Đây chính là kế hoạch của tôi!
Trong lúc thị trưởng đang bận đối đầu với đám biểu tình trong thành phố, tôi sẽ lục soát cứ điểm của hắn để xem bên trong đó rốt cuộc có gì.
Nghĩ lại vẫn thấy đúng là một kế hoạch tuyệt vời.
“…Ơ?”
Nhưng khi đến dinh thự bay, tôi nhận ra mọi chuyện không diễn ra như dự tính.
Theo kế hoạch thì nơi đây phải là một căn nhà trống không!
Thế nhưng bên trong lại có hai người, và một trong số đó là đồng đội mà tôi cực kì quen thuộc.
Và rồi—
Một chuyện cực kỳ chấn động đã xảy ra.
“…”
Có lẽ tôi vừa biết được bí mật lớn nhất của Thiên Đường.
***
- Yu Songee
“Nếu giết người đàn ông này, con cũng sẽ tự sát!”
Ngay khoảnh khắc những lời không thể tin nổi ấy bật ra khỏi miệng tôi, cả thế giới như đóng băng.
Leon Kadirov, đám Enforcer xung quanh, anh Kain phía sau tôi—
Và cả tôi nữa, tất cả đều sững sờ.
“Áaa!”
Tôi hoảng hốt hét lên, và Oppa thì thầm từ phía sau.
“Bình tĩnh! Bình tĩnh!”
Bình tĩnh kiểu gì được chứ!
Ngay từ lúc xuống tầng hầm đã nghe thấy câu “Tôi là người đã hứa hẹn tương lai với Songee” rồi!
Một lúc sau, thị trưởng che mặt bằng cả hai tay, lẩm bẩm.
“Con à…”
“…”
“Rốt cuộc con đã gặp chuyện gì vậy?”
“Đ… định mệnh?”
Áaa! Nói xong lại thấy xấu hổ nữa!
“Định mệnh ư…”
Hết cách rồi.
Người ta nói khi đã cưỡi lên lưng hổ thì không thể xuống được.
Giờ thì dù là đính hôn hay kết hôn, nói bừa cái gì cũng được, miễn là cứu được anh Kain trước đã.
“Chúng con là người đã đính hôn với nhau!”
Thị trưởng mấp máy môi rất lâu, cuối cùng mới nói được.
“Nếu là vì thằng này trông khá bảnh bao so với một công dân cấp 4, ta có thể giới thiệu cho con vài diễn viên.”
…
Hả?! Trong khoảnh khắc, tôi lại tưởng tượng ra cảnh mấy anh đẹp trai vây quanh mình.
“Kh… không phải vậy đâu ạ!”
Làm ơn đừng bắt tôi nói mấy câu xấu hổ nữa.
‘Vì nể mặt con gái yêu dấu, tao sẽ tha cho mày.’
Nói vậy khó lắm sao?
Thị trưởng lẩm bẩm với vẻ mệt mỏi.
“Lòng người đúng là khó đoán. Ừ, cảm xúc vốn dĩ không thể kiểm soát theo ý muốn.”
“…”
“Ngay cả làm cha, cũng khó mà điều khiển hướng đi của trái tim con gái mình.”
Có phải hắn đã bị thuyết phục rồi không?
Đúng lúc đó, trần nhà rung chuyển, kèm theo tiếng hò reo ầm ĩ.
- Waaaaa!
Là tiếng của dân quân.
Đám Enforcer cố gắng ngăn bọn họ lại, nhưng chênh lệch về số lượng quá lớn nên thất bại.
“…”
Bất chợt, tôi cảm thấy có gì đó không ổn.
Tình hình hiện tại là thế nào?
Nếu dân quân tràn vào, Leon Kadirov bị xé xác ngay tại chỗ cũng chẳng có gì lạ.
Vậy mà trong tình huống nguy cấp thế này, tôi lại không cảm nhận được chút căng thẳng nào từ ông ta.
Ông ta chỉ nói một câu, với vẻ mệt mỏi.
“Giờ thì không thể trì hoãn thêm nữa. Việc cần làm vẫn phải làm thôi.”
“…Ba?”
“Songee à. Trước tiên, theo ba về nhà đã.”
“Tự nhiên nói gì vậy—”
“Theo nguyện vọng của con, thằng đó ta sẽ tha mạng một lần. Nhưng rồi con cũng sẽ sớm hiểu thôi.”
Hiểu cái gì chứ?
“Ba sẽ cho con thấy, thứ mà con gọi là ‘tình yêu’ rốt cuộc vô giá trị đến mức nào.”
Thị trưởng ra lệnh cho Enforcer trói chặt anh Kain rồi quẳng xuống sàn, sau đó cùng tôi lên dinh thự nổi ở tầng cao nhất của Thiên Đường.
***
Tôi nhìn xuống thành phố qua cửa sổ dinh thự.
Vô số con người đông nghịt đang đi lại như đàn kiến.
Ngay cả lúc này, họ vẫn đang đốt phá thành phố và tìm kiếm thị trưởng.
“Thật nực cười.”
“…”
“Họ thật sự tin rằng chỉ cần giết ta là mọi đau khổ sẽ chấm dứt sao. Con nghĩ thế nào?”
“…”
“Con định tiếp tục né tránh câu hỏi à?”
“Không phải con đang né tránh. Chỉ là con không biết nên nói gì.”
“…”
Thị trưởng thong thả đi lại trong dinh thự, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngay cả cảnh thành phố bốc cháy như núi lửa sống cũng chỉ giống một màn trình diễn đối với ông.
Rồi ông lẩm bẩm bằng giọng chua chát.
“Giá mà đúng là như thế.”
“Hả?”
“Nếu chỉ cần ta chết là nỗi đau của thành phố sẽ chấm dứt, ta sẵn sàng chết.”
“…”
Lời nói vừa rồi không giống Leon Kadirov thường ngày.
Không—
Ít nhất, đây không phải là lời mà tôi nên nghe thấy.
Có lẽ, Leon Kadirov vốn dĩ là người như vậy.
“Vấn đề là, dù ta có chết thì cũng chẳng thay đổi được gì. Chỉ là người khác sẽ thay thế vai trò của ta mà thôi.”
“Vai trò của ba là gì ạ?”
Ánh mắt thị trưởng hướng về tôi.
Ông lộ ra một biểu cảm phức tạp mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
“Giờ ba sẽ cho con thấy.”
Rồi—
Từ trong áo ông, một đồng xu nhỏ bật ra.
“Đồng xu?”
“…”
“Đó là gì vậy ạ?”
“Rất lâu trước đây, khi thành phố được xây dựng…”
“…”
“Là báu vật mà Thủy Tổ đã giao cho gia tộc Kadirov.”
Báu vật mà Thủy Tổ giao cho gia tộc Kadirov.
“Có sức mạnh ngang hàng với Lý Trí Bất Khuất dưới lòng đất.”
Di Sản, một vật có địa vị ngang với Lý Trí Bất Khuất.
Một Di Sản khác.
“Ta gọi nó là ‘One More Chance.”
- Ting!
Đồng xu xoay một vòng giữa không trung.
“Xin hãy ban cho chúng tôi thêm một cơ hội nữa!”
Phong cảnh xung quanh bắt đầu thay đổi với tốc độ khủng khiếp.
Dòng người nhanh chóng lùi ngược, trở về nhà máy.
Xe cảnh sát chạy lùi về tổng bộ Enforcer.
Ngọn lửa đang cháy rực lập tức tắt ngúm, từng mảnh đổ nát của các tòa nhà quay trở về vị trí ban đầu.
Người bị thương đứng dậy và cũng bắt đầu chuyển động ngược lại.
Ngay cả những thi thể cũng sống lại như một trò đùa.
Ngoại trừ dinh thự nổi, toàn bộ Thiên Đường quay ngược thời gian.
Leon Kadirov là hồi quy giả.
Là người sở hữu Di Sản có thể đảo ngược thời gian của Thiên Đường.
Trong cơn chấn động khiến toàn thân run rẩy, tôi nghe thấy một giọng nói dịu dàng.
“Con à, giờ con đã hiểu chưa?”
“…”
“Con đã hiểu thứ con gọi là ‘tình yêu’ vô nghĩa đến mức nào chưa? Chàng trai mà con nói là đã đính hôn, giờ chắc cũng chẳng nhớ con nữa đâu.”
“…”
“Đây là nghĩa vụ được giao cho kẻ thống trị thành phố. Vì thế, con cũng—”
Ngay khoảnh khắc đó, đồng xu đang xoay giữa không trung phát ra ánh sáng kỳ dị.
Rồi ngay cả thời gian của Leon Kadirov, người đang nhìn tôi, cũng bắt đầu quay ngược.
“Cái, cái gì thế này? Rõ ràng dinh thự nổi đã được loại khỏi phạm vi hồi quy mà—”
Thị trưởng có vẻ không hiểu vì sao Di Sản lại đột nhiên phản ứng như vậy, nhưng tôi thì hiểu.
Di Sản, ‘One More Chance’, đã phát hiện ra sự bất thường xảy ra với chủ nhân của nó.
“…”
Thời gian của Leon Kadirov đã quay ngược về quá khứ.
Tình yêu dành cho con gái từng tràn ngập trong đôi mắt dần tan biến.
Trái tim con người, được tạo nên từ hơi ấm của tình yêu, quay trở lại với tinh thần thép của một kẻ độc tài.
Toang rồi.
Năng lực cực mạnh mà Khách Sạn ban cho tôi — “Kẻ Được Yêu Mến”.
Lời nguyền của tình yêu đã được giải trừ khỏi linh hồn của Thị trưởng.
“…Ra là vậy à?”
Giọng điệu hoàn toàn khác lúc nãy.
Một trí tuệ siêu lý tính tới cực đoan, coi toàn bộ nhân loại, kể cả chính mình, chỉ là những bánh răng.
Ánh mắt thị trưởng hướng về tôi.
“Ta không ngờ con lại có sức mạnh như vậy.”
“…”
Tôi không thể làm gì được.
Bởi vì ‘One More Chance’ đang liên tục bảo vệ thị trưởng bằng cách kiểm soát dòng thời gian của ông ta.
“Ta sẽ không oán trách con. Yêu ai đó, cũng không phải trải nghiệm tồi.”
- Cạch!
Khoảnh khắc khẩu súng trong tay người cha giả dối chĩa về phía tôi—
Tôi nghĩ.
Cái chết giờ đây không còn quá đáng sợ. Chỉ là không biết những người còn lại có thể chịu đựng được hay không.
Gông xiềng trói chặt Thị trưởng đã vỡ.
Một thời gian còn khắc nghiệt hơn đang chờ đợi phía trước.
- Đoàng!
Ngay trước khi mất ý thức, tôi nhìn thấy Ahri đang đứng ngoài cửa sổ, há hốc miệng nhìn vào bên trong.
Nhờ vậy, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút.
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 268 (+36)
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Tẻng! Tẻng!
“Ư… sáng rồi à?”
“Cảm giác như vừa mới ngủ xong thôi mà?”
“Đệch mẹ! Thời gian ngủ có ngắn thì cũng vừa vừa thôi chứ—”
[Phát hiện chửi thề, công dân cấp 4 Paulo]
…
Tôi buồn ngủ chết đi được.
Vì đêm qua tôi chỉ được ngủ có 4 tiếng.
“Tập trung! Tập trung!”
Cùng với tiếng hô đó, một ngày lao động cải tạo khắc nghiệt lại bắt đầu.
Vung cuốc trong mỏ, xử lý quặng đã khai thác.
Đến khi mệt lả thì ăn một bát cháo ngô nhạt thếch, rồi lại xuống hầm sâu hơn.
Tôi chịu đựng trọn vẹn một ngày địa ngục như vậy.
…
Hoàn thành cả công việc buổi tối, tôi trở về và bắt đầu suy nghĩ một cách chậm rãi.
Rốt cuộc đây là tình huống quái quỷ gì vậy?
Tại sao tôi lại rơi vào một thành phố kinh khủng thế này, bị đối xử gần như là nô lệ?
Những từ khóa Tiết Lộ Thiên Cơcho biết về phòng 206 là các từ khóa sau:
‘Đối đâu ba bên, mô-típ quen thuộc của tác phẩm sáng tác, luôn kiểm tra ngày tháng.’
Mấy thứ này liên quan gì đến hiện thực chó má hiện tại chứ?
Ba phe là những ai, mô-típ là gì, còn ngày tháng—
Ngày tháng sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
