Chương 454: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (16)
Chương 454: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (16)
- Yu Songee
Trước khi chính thức bắt tay vào việc, tôi nhìn lại những gì đã xảy ra ở lần thử thứ hai.
Thị trưởng Leon Kadirov là loại người như thế nào?
Một kẻ sẵn sàng hy sinh dân thường thuộc tầng lớp thấp vì lợi ích của thành phố bất cứ lúc nào.
Một người không thực sự tin tưởng bất kỳ ai, kể cả người thân ruột thịt.
Chắc chắn ông ta không phải người lương thiện.
Nhưng riêng với thành phố, ông ta có tinh thần trách nhiệm lớn lao đến mức cực đoan.
Ngạc nhiên là ông ta rất phù hợp để làm một đặc vụ thuộc Cục Quản Trị.
Trong khi đó, Thủy Tổ, người có thân phận gần với đặc vụ thật sự, về mặt cảm xúc lại giống một con người bình thường…
Dù sao thì, muốn tránh xung đột trực diện với Thị trưởng mà vẫn giành được quyền kiểm soát thành phố, cần thỏa mãn hai điều kiện.
Thứ nhất, phải cho ông ta biết bản thân đang mắc bệnh nan y, không còn bao nhiêu thời gian.
Thứ hai, phải chứng minh rằng tôi là cái “vật chứa” đủ tư cách để gánh vác thành phố này.
Nếu thêm một điều nữa thì nó sẽ là gì nhỉ?
“Ba. Con có chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì?”
Bắt đầu rồi đây.
“Vài hôm trước, con đã tiếp xúc với một người sống sót của Kết Xã Lý Trí, kẻ từ tầng sâu đi lên.”
“… Sao con lại biết cái tên đó?”
“Chính người đó đã nói. Hắn bảo Thiên Đường đang lâm nguy, nên cần gặp người chịu trách nhiệm của thành phố.”
“Vớ vẩn! Thủy Tổ đã nói rồi, liên lạc với tầng sâu đã bị cắt hơn 100 năm. Sao ngày nay còn có người sống sót được chứ?”
Quả nhiên, Thị trưởng hoàn toàn không biết gì về ‘thời gian bị bóp méo’ ở tầng sâu.
“… Nói chính xác thì, hắn không còn sống theo nghĩa thông thường.”
“Hả?”
***
- Àoooo!
Gió biển mằn mặn lướt qua chóp mũi.
“Woah! Lần này là bãi biển à? Đây là đâu vậy?”
“…”
Chắc là bãi biển Jumunjin ở Gangneung.
Tôi nhớ hồi nhỏ hay đi đến đây cùng với gia đình.
Lúc đó ba mẹ tôi vẫn còn hòa thuận.
“Ở đây không có ai hết, thích ghê! Hình như bơi được luôn nè?”
“…”
Đây là nơi bí mật nhất thế gian, một giấc mơ.
Theo lý thì không thể có người khác xuất hiện mới đúng!
Cái Khách Sạn bị nguyền rủa này đúng là biến cả giấc mơ – nơi an nghỉ cuối cùng – thành chỗ không an toàn.
“Ơ… Songee?”
“…”
“C-cái kia là sóng thần à? Không phải chứ, biển Hàn Quốc mà có sóng thần— ÁÁÁ! SONGEE!!!”
Thế giới bé nhỏ của tôi đáp lại cơn giận bằng trận sóng thần.
Nhờ vậy, anh Kain đứng cạnh phải bám chặt vào cái cây gần đó để khỏi bị cuốn đi.
“S-sao chỉ có mình anh bị cuốn đi thế! Em đứng ngay bên cạnh anh mà—”
“Vì đây là giấc mơ của em. Này! Dừng lại!”
“…?”
“Ơ? Sao sóng không dừng?”
“ÁÁÁ!”
***
- Phậtt!
Tôi tỉnh dậy trên giường.
“…”
Giường nghiêng sang bên phải.
Vì có người nặng hơn tôi đang nằm cạnh tôi.
Oppa ôm đầu than vãn.
“Lần này đã thỏa thuận trước rồi mà sao vẫn có sóng thần vậy?”
“Anh không biết à? Giấc mơ của em vốn toàn địa ngục với thiên thạch rơi thôi.”
“Cái kiểu quái gì—”
“Lần sau là núi lửa với khủng long.”
“Khủng long thì anh muốn xem đấy.”
“…”
Từ giờ trở đi tôi sẽ biến môi trường trong mơ thành địa ngục thật sự.
Có vậy cái con người trơ trẽn này mới không dám tùy tiện xâm nhập giấc mơ của tôi mà không được phép!
“Gì đây? Sao quần áo anh bẩn thế? Chúng phủ đầy đất cát luôn rồi?”
“Em không biết à? Anh ngủ ngoài kia đó.”
“Hả— À.”
Nghĩ lại thì trong phạm vi Lý Trí Bất Khuất, chắc là anh ấy không dùng được Vương Quốc Mộng Mơ.
Có phải anh Kain đã dùng lối đi biết được từ lần thử trước đó để ra ngoài Thiên Đường không?
Tôi đoán là vì đã dùng Vương Quốc Mộng Mơ khi ngủ ngoài trời nên mới bẩn thế này.
Bức tranh này đúng là một công cụ rắc rối theo nhiều nghĩa, nhưng nó cực kỳ hữu dụng.
Nếu không có Vương Quốc Mộng Mơ thì sao?
Ngay từ việc anh Kain tới được dinh thự bay này đây đã là bài toán khó rồi.
“Đợi chút. Sắp gặp Thị trưởng rồi, phải tạo hình tượng uy nghiêm một chút—”
“Không, anh có ý hay hơn. Đi luôn đi.”
“… Được thôi.”
***
- Két!
Khi tôi mở cửa ra, Leon, người đang xem tài liệu tới tận khuya, ngẩng đầu lên.
“Giờ này còn có chuyện gì vậy?”
“… Hắn xuất hiện rồi.”
“Cái gì? Hệ thống an ninh không phát hiện bất kỳ xâm nhập nào! Sao lại đột ngột—”
Ngay cả Thị trưởng giỏi nhất thế giới cũng phát hoảng, khi nghe kẻ tự xưng là người sống sót của Kết Xã đột nhập vào dinh thự.
Tôi cố giữ bình tĩnh, bắt chước dáng vẻ huyền bí.
‘Như Ahri.’
“Sao ba lại hoảng thế? Cứ bình tĩnh đi ạ. Người đó sắp tới rồi.”
Có lẽ cảm thấy điều bất thường từ cô con gái từng bị xem là trẻ con, ánh mắt Thị trưởng dao động.
Lúc đó, một người đàn ông to lớn phụ trách bảo vệ dinh thự bước vào từ cửa khác.
“Robert!”
“…”
“Ta vừa nghe Songee nói, có kẻ lạ xâm nhập. Mau kích hoạt hệ thống an ninh—”
“Ngài sống ở một nơi đẹp thật đấy nhỉ, Thị trưởng?”
Giọng nói ghê rợn, như dùng que sắt cào lên tấm thép.
Giọng nói rõ ràng không phải của Robert.
Điều khiển cơ thể bằng Quỷ Thư thì tôi còn hiểu được, nhưng giọng này là sao?
Elena đã dạy cái kiểu giọng kinh tởm đó cho anh à?
“… Ngươi là ai?”
“Ghen tị, ghen tị quá! Chúng ta sống ở nơi còn tệ hơn địa ngục, coi đau khổ là lẽ ngọt ngào! Sao chỉ mình ngươi hưởng vinh hoa thế này?!”
Sắc mặt Thị trưởng tái đi.
Giọng nói cũng trở nên kính cẩn hơn.
Nếu thật sự là người từ Kết Xã, thì chẳng khác nào cấp trên của ông ta.
“N-nếu ngài là người của Kết Xã, xin ngài hãy cư xử cho ra dáng con người. Đe dọa tôi không mang lại lợi ích gì đâu.”
“Không có lợi ích sao? Ngươi thật sự tin thế à?”
“Ngài nói gì—”
- RẦM!
“Khụ!”
Kẻ lạ bất ngờ lao tới, bóp cổ Thị trưởng.
Hành động khó lường, sức mạnh siêu nhiên, và khí tức ma quỷ.
Dù tôi có biết chỉ là diễn mà vẫn phải thán phục.
Tôi còn thế này, Thị trưởng mà giữ được tỉnh táo mới lạ.
“Thân thể tươi mới thật! Trái tim đập thình thịch của ngươi trông ngon lành ghê!”
“Kh-khục! Xin, xin hãy bình tĩnh—”
“Ta đã cả đời phụng sự nhân loại. Ta đã mục rữa trong vực thẳm không ánh sáng, không danh vọng, không có giàu sang.”
“N,ngài đã v-vất vả rồi… Tôi hiểu, nên—”
“Vậy thì ngươi cũng nên hiến dâng thân thể cho ta chứ?”
“Ư—!”
… Trời ơi!
Không khí đúng kiểu phim kinh dị luôn.
Thực ra chuyện anh Kain chiếm lấy thân xác Thị trưởng cũng từng được chúng tôi cân nhắc.
Nhưng tình huống đó đã bị gạt bỏ.
Không phải vì tôn trọng công lao cống hiến cả đời của Thị trưởng cho Thiên Đường hay gì cả.
Mà vì nếu chúng tôi trở thành Thị trưởng, thì sẽ phải tốn cả đống thời gian cho mấy công việc hành chính vô nghĩa.
Tôi đã từng trải qua chuyện đó rồi mà.
Đến lúc tôi can thiệp.
- Phụt!
Ánh sáng lạnh lẽo sắc bén từ chiếc vòng tay xuyên qua văn phòng.
Như thể xua tan cơn điên của ma đạo sĩ sa ngã trong tích tắc!
Lát sau, gã khổng lồ đang bóp cổ Thị trưởng vặn vẹo toàn thân rồi trợn mắt.
“Ơ? Ơ? Th-Thị trưởng! Chuyện gì—”
“Kh-khục! R-Robert! Nếu ngươi đã tỉnh rồi thì thả ta ra—”
Robert chắc hoảng lắm nhỉ?
Anh ta chỉ làm tròn bổn phận bảo vệ, nhưng khi tỉnh dậy đã thấy mình bóp cổ cấp trên, suýt nữa thì giết người.
Tiếc là cơn ác mộng của anh ta chưa kết thúc.
“Á-á! Tay tôi— tay tôi!”
Bàn tay phải của Robert quằn quại như giun.
Mặt anh ta tái mét khi thấy tay mình cử động trái ý.
Từ tay, lên cổ tay, rồi vai phải, nửa thân trên.
Như nọc độc rắn lan khắp cơ thể, phần không kiểm soát được ngày càng lan rộng.
Hệt như ác ma đang trêu đùa con người.
Trong tình huống này, đa số đều phản ứng giống nhau.
“Th-thần linh ơi! Thủy Tổ ơi!”
Vì không thể tự mình đối phó.
Vì tai họa vượt quá khả năng xử lí.
Chúng ta chỉ còn cách cầu nguyện đấng siêu việt.
May mắn là lần này, Robert cũng có được sự cứu rỗi.
- Phụt!
Vòng tay lại lóe sáng lần nữa, cánh tay Robert trở về bình thường.
Ánh mắt Thị trưởng và Robert đều hướng về tôi, người trông như đang ‘áp chế’ ác ma bằng sức mạnh nào đó.
“S-Songee!”
“Songee! Con đang dùng vòng tay áp chế quái vật sao?”
Vòng tay có áp chế được Quỷ Thư không?
Nó có thể phát hiện người nào đó đã bị nhập xác, nhưng hơn thế thì khó.
Mà thôi, tất cả ngay từ đầu chỉ là một màn diễn.
Nên tôi tỏ thái độ đáng tin hơn.
“Vâng. Hai người cứ đứng yên. Hít—! Cain!”
Không có hồi đáp.
Vì thực thể ác ma phải hành xử cho ra trọng lượng chứ.
“Cain, ngươi định đấu với ta sao? Lộ diện đi.”
- Két!
Cửa phòng lại mở, một người đàn ông bước vào.
Nhìn ánh mắt Thị trưởng run rẩy vô định, đảo qua đảo lại, tôi hiểu ra.
Người này sợ Kain-oppa.
Bị nỗi kinh hoàng siêu nhiên áp đảo.
Mọi màn diễn trước đó đều để tạo ra cảm xúc này.
***
- Kim Sanghyun
Ma Vương có một mâu thuẫn.
Ghi chép để lại của Kết Xã từng phong ấn Ma Vương, tuy còn thiếu sót, và trải nghiệm của Kain - người từng giao chiến với nó, tuy còn vụng về, đều có điểm chung.
Ma Vương giống một thiên tai vũ trụ không thể giao tiếp, hơn là một thực thể có nhân cách riêng.
Vậy làm sao một tồn tại như thế lại có ‘tín đồ’?
Con người tự thờ phụng thì còn hiểu được.
Vốn dĩ loài người từng thờ cả những hiện tượng tự nhiên như bão tố, sấm sét làm các vị thần.
Nhưng bão tố không thể ban khải thị cho người ta được.
Ở lần thử thứ hai, Ma Vương đã ban khải thị cho tín đồ rằng Han Kain là tiên tri giả mạo.
Vậy Ma Vương thật ra lại là một tồn tại có thể giao tiếp được?
Hay ngoài Ma Vương ra, trong giáo đoàn còn có bí mật khác?
Một trong hai điều trên chắc chắn đúng.
Tôi định làm rõ bí mật đó.
***
“Kadirov đã lừa chúng ta! Hắn đã đẩy chúng ta vào vòng lặp đau khổ vô tận—”
- Tách!
Hầm ngầm Thiên Đường, nơi buổi tụ họp đang diễn ra.
Ai đó tiến lại gần tôi.
Các tín đồ xung quanh cúi đầu với vẻ xúc động.
Cũng phải thôi.
Với tín đồ bình thường, Ahri là bằng chứng sống rằng thần linh tồn tại.
Ahri dừng trước mặt tôi.
“…”
“…”
Ánh mắt em ấy nói lời cuối cùng.
‘Thật sự anh định làm theo kế hoạch sao?’
Lúc chúng tôi còn bàn bạc bên ngoài, Ahri đã phản đối kế hoạch của tôi đến phút chót.
Tôi đáp lại bằng ánh mắt.
‘Tiến hành thôi.’
Và— bàn tay nhỏ nhắn lao tới như tia sét, chộp lấy cổ áo tôi.
“Bắt được rồi!”
Mấy người xung quanh bắt đầu xì xầm với giọng sắc lạnh, kẻ đang thuyết giáo cũng kinh ngjac nhìn sang.
“C-cái gì? Ahri đại nhân? Chuyện này là sao—”
“Mọi người chú ý! Ta đã tìm ra gián điệp của Kadirov!”
Trong giáo đoàn Ma Vương, kẻ bị ghét và sợ nhất chính là Thị trưởng.
Nghe nói ở đây có gián điệp của ông ta, ai nấy đều chấn động.
Có mấy người đã tụ tập, chẳng biết từ khi nào vội trói tôi lại, Ahri lục áo tìm ‘thẻ căn cước’ của tôi.
“Mọi người, nhìn đây! Công dân hạng 2, Kim Sanghyun!”
Giáo đoàn không phân biệt tín đồ theo giai cấp, nên hạng 2 không vấn đề.
Vấn đề là dòng tiếp theo.
“Đội viên Đội Thanh tra trực thuộc Thị trưởng! Thấy chưa!”
Suýt nữa thì tôi bật cười.
Ahri chắc cũng thấy tình huống này vô lý chứ?
Với người từng là đặc vụ Cục Quản Trị, hay lính đặc nhiệm như chúng tôi, chỉ cần nghĩ 3 giây là đã biết chuyện này hết sức vô lý.
Có đặc vụ bí mật nào ngu đến mức mang thẻ căn cước công khai như vậy sao?
“Ơ— ơ! Nó là thật kìa! Là Thanh tra của Thị trưởng!”
“Thằng chó này là ai vậy!”
“Đồ khốn—”
“Không ngờ hắn ta lại là hạng người này—”
Nhưng để lừa người thường thì thế là đủ.
Mà cũng đâu phải lừa nhỉ?
Theo thiết lập của Phòng 206, tôi đúng là đặc vụ bí mật mà.
- BỐP! BỤP!
Đòn đánh của đám tín đồ trút xuống.
Ahri hơi hoảng, định can, nhưng khó mà dẹp được.
Không sao cả. Kể cả trước khi đến Khách Sạn, chuyện này cũng chẳng là gì.
May là chưa đến 10 phút sau, tầng lớp lãnh đạo giáo đoàn đã chạy tới.
“Thanh tra sao? Chuyện hoang đường gì thế này?”
“Thằng chó đẻ này! Phải lột da nó rồi—”
“Khoan đã!”
Một giọng nói sắc bén trấn áp đám đông.
Trưởng lão cao nhất của Giáo đoàn, Raymond.
Ở lần thử trước, hắn ta cũng chính là người đầu tiên nhận ra rằng, Kain là hàng giả mạo.
“Trước khi giết hắn, chúng ta phải thẩm vấn hắn đã. Tên này—”
“Để tôi thẩm vấn hắn.”
Ahri bình tĩnh nói, khiến các trưởng lão xôn xao.
Tôi cũng cảm nhận được ở lần thử trước, rằng địa vị của Ahri trong mấy buổi họp cấp cao này không được cao như tưởng tượng.
Chắc hẳn vì em ấy là một cô gái trẻ tuổi dựa theo bối cảnh thiết lập.
“Là tôi bắt được hắn mà? Mấy ông không biết sức mạnh của máu à?”
Nên Ahri phải dàn cảnh bắt được tôi.
Ít nhất là lúc này, tiếng nói của em ấy phải có đủ trọng lượng.
“… Cứ như vậy đi”
Bắt đầu rồi đây.
…
Lúc đó, một áp lực khủng khiếp không thể diễn tả đè nặng tâm trí tôi.
Với kinh nghiệm có được ở Khách Sạn và sự hỗ trợ của Ahri, thì lừa các ‘con người’ của giáo đoàn sẽ không khó…
Nhưng Ma Vương sẽ phản ứng thế nào khi ‘người tham gia’ chủ động tiếp xúc?
Tôi không biết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
