Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 401-500 - Chương 460: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (22)

Chương 460: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (22)

Chương 460: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (22)

- Miro

Tôi đứng yên bất động, không dám nhúc nhích dù chỉ một sợi lông.

Bây giờ, khi Lực Bất Biến bảo vệ cơ thể tôi đã cạn sạch, nên chỉ cần cử động bừa bãi thôi cũng cực kỳ nguy hiểm.

Di chuyển với tốc độ đủ làm nứt bê tông như lúc nãy à?

Chắc chân tôi sẽ nát bấy trước mất.

Chỉ nghĩ tới chuyện đó thôi là tim đã muốn nổ tung rồi.

Thật ra việc tôi còn sống tới giờ đã là một điều kỳ diệu.

Nói cho kỹ thì… tim tôi bây giờ chẳng phải đang đập nhanh gấp khoảng 100 lần sao?

Nếu vậy thì đáng lẽ ngay khoảnh khắc Lực Bất Biến cạn kiệt, tôi đã chết rồi chứ?

Nhưng lại không phải thế.

Cảm giác khá giống kiểu The Flash chạy nhanh gấp 100 lần tốc độ bình thường mà quần áo vẫn nguyên vẹn.

Nghĩ lại thì, Superman bay nhanh hơn cả ánh sáng để quay ngược thời gian Trái Đất mà bộ đồ bó sát vẫn không sao cả.

Tôi nghĩ mấy tiểu tiết kiểu này chắc Khách Sạn cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Hoặc là… Lực Bất Biến bảo vệ cả quần áo được luôn?

Tôi không biết nữa.

Điểm quan trọng ở đây là nếu tôi liều mạng cử động lúc này, toàn bộ cơ thể sẽ tan nát!

Nghĩ đi.

Nghĩ đi.

Nghĩ tiếp đi.

Chưa bao giờ trong đời tôi phải vắt óc suy nghĩ dữ dội như lúc này.

Khi rơi vào khủng hoảng sống còn rồi thì trong đầu tôi chỉ hiện lên đúng hai người.

Trong hai người đó, có một người có thể cứu tôi lúc này.

- Rắc!

Trước mắt tôi bỗng chập chờn, rồi một thanh niên với khuôn mặt điển trai xuất hiện.

***

- Kim Ahri

- ẦM ẦM! RẦM!

Giữa tiếng nổ long trời lở đất như sấm rền, cả thế giới sụp đổ, ai nấy đều ngơ ngác.

Tôi, Jinchul, Seungyub, Elena… tất cả đều há hốc mồm nhìn nhau.

Khoảng thời gian hỗn loạn đó không kéo dài lâu.

Theo cảm giác thì cùng lắm là 10 giây? Hay thậm chí còn ngắn hơn thế nữa?

Rồi đột nhiên, tiếng nổ lắng xuống.

“C-Chị Ahri!”

Tới khi Seungyub, người vẫn còn nằm dưới đất, chỉ vào tay tôi, lúc đó tôi mới nhận ra tay mình đã bị gãy.

- Rắc rắc!

“Được rồi.”

“Ơ… t-thế là xong luôn ạ?”

Cơ thể tôi khác người thường, nên có sức hồi phục rất nhanh.

Khi đó Cha Jinchul lẩm bẩm:

“Biết là sẽ thế này, nhưng cũng hơi quá rồi.”

Việc Bất Biến có thể kháng được thời gian bị bóp méo tôi đã nghe Miro nói trước đó rồi.

Nên tôi cũng nghĩ là Miro sau khi thoát khỏi phong ấn sẽ có thể di chuyển rất nhanh…

“Nhưng cứ tưởng cùng lắm cũng chỉ nhanh hơn 3–4 lần thôi chứ.”

“Ừ, biết mà.”

Đó không phải suy đoán vô căn cứ.

Về mặt y học, con người không thể chịu nổi tốc độ cao hơn thế.

Dù Khách Sạn có vô trách nhiệm cỡ nào đi nữa, thì chuyện đồng đội bị phong ấn vừa tỉnh dậy đã chết ngay?

Nguyên nhân là do tim đập nhanh gấp 200 lần?

Nghe cũng vô lý quá mà!

“V-vậy… Miro bây giờ ổn chứ?”

“…”

“Phải tìm ra Miro càng sớm càng—”

“Cô ấy tới rồi kìa. Có vẻ vừa giải quyết xong chuyện gì đó rồi?”

Chẳng mấy chốc, Miro xuất hiện cùng tiếng bước chân.

“…”

Nhìn là biết ngay.

Có gì đó rất không ổn.

“… Là Kain à?”

“Wow! Sao vừa nhìn là nhận ra ngay thế?”

Từng cử chỉ đều có mùi lạ lắm.

Rồi Kain giải thích ngắn gọn.

Cậu ta tỉnh dậy đột ngột ở tầng hầm của viện nghiên cứu, thấy Miro đứng yên với vẻ mặt sắp khóc.

Có vẻ Miro bị trúng một lời nguyền không rõ, nên không thể cử động.

“Thế là anh nhập vào người Miro à?”

“Ừ, nhập vào một lúc thì Quỷ Thư nói cho anh biết.”

Siêu gia tốc tạm thời đã gây ra gánh nặng khủng khiếp lên cơ thể Miro.

Cô ấy đã dùng Lực Bất Biến, thứ nhận được khi cường hóa Phước Lành, để bù vào, nhưng giờ thì Lực Bất Biến đã cạn sạch.

“Giờ anh ổn không?”

“Ổn.”

Có vẻ khi chủ nhân của Bất Biến bị mất quyền kiểm soát cơ thể, Phước Lành cũng tạm dừng theo.

“…”

“…”

“…”

Sau một lúc im lặng, Elena lên tiếng:

“Tôi nghĩ phần lớn binh lính hoặc đã ngất đi, hoặc đã chết rồi.”

“Miro đã quét sạch phòng thí nghiệm trong vòng 10 giây.”

“Wowww…! Đỉnh thật!”

Nghe Seungyub cảm thán đầy ngây thơ, tự nhiên tôi thấy hơi vui.

Nhưng bỏ chuyện đó sang một bên, tình hình hiện giờ khá quái dị.

“Ban đầu em nghĩ đánh thức được Miro xong thì sẽ có phần thưởng.”

“…”

“Nhưng Miro lại tự mình hành động rồi giao cơ thể cho anh.”

“Ừ.”

“Có phát hiện được gì không?”

Miro–Kain lắc đầu, Jinchul vừa gãi đầu vừa đề xuất:

“Em không kiểm tra được kịch bản à? À, giờ không phải cơ thể của emnên khó nhỉ? Hay quay lại cơ thể của em một chút—nhưng trong lúc đó thì Miro có chết không nhỉ?”

“Ugh, tình huống này rắc rối thật. Biết vậy lúc mới tỉnh dậy thì em đã xem kịch bản trước rồi.”

Không phải thế.

“Không. Việc anh nhập vào Miro ngay lập tức là đúng. Theo cảm nhận của anh thì là ‘ngay lập tức’, nhưng với Miro thì đã là cực kỳ trễ rồi. Nếu lúc đó anh còn đứng đó xem kịch bản thì Miro đã chết rồi.”

“Đúng thật nhỉ.”

Seungyub hỏi:

“Vậy giờ chúng ta phải làm sao ạ?”

“…”

“Đ-đi thẳng tới thiết bị điều khiển thành phố sao?”

“Không được.”

Việc giải phong ấn cho Miro chắc chắn phải có phần thưởng.

Phải có.

Trước khi lấy được nó, chúng tôi không thể kết thúc Phòng 206 một cách vội vàng.

Cả nhóm chụm đầu lại suy nghĩ.

May là vì Miro đã hủy diệt đám lính gác trong phòng thí nghiệm, nên chúng tôi còn thời gian để làm vậy.

Và may mắn thay, mọi vấn đề đều có lời giải của nó.

***

- Miro

Tôi tỉnh dậy trong bóng tối.

“Á! Không được, không được tỉnh! Tỉnh là tớ chết mất!”

“…”

Tôi không chết.

Và trước mặt tôi là một cô bé trông giống hệt tôi.

“Ahriiii ơiiiii! Tớ chết thật đó!”

Tôi cẩn thận tiến lại gần Ahri, dùng tay chọc nhẹ—

“… Đùa nghịch đáng yêu ghê.”

Lúc đó, tôi nghe được giọng Ahri ở ‘tốc độ bình thường’.

“Hả? Hả? Làm sao cậu làm được vậy? Ahri đâu có Bất Biến—”

Một ngón tay trắng mảnh vươn tới, ấn lên môi tôi.

“Im. Nói nhiều sẽ làm loạn suy nghĩ.”

“…”

“Nghĩ kĩ lại đi. Cậu từng có trải nghiệm tương tự rồi mà.”

Trải nghiệm tương tự.

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tôi nhận ra thời gian của cơ thể mình đang trôi qua rất nhanh.

Nhưng vẫn có thể nói chuyện, trao đổi ý kiến với Ahri mà không gặp vấn đề lớn.

Đúng rồi.

Chuyện này tôi vừa mới trải qua không lâu.

“Đây không phải hiện thực.”

“Là trong tâm thức của cậu. Giống lần trước, tôi đã dùng sức mạnh của Cổ Huyết để vào đây.”

“…”

“Trong lúc cậu ngủ, tôi dùng cơ thể cậu thử động vào đủ thứ thiết bị trong phòng thí nghiệm.”

“Có phát hiện được gì không?”

“Không. Chẳng có gì đặc biệt. Nếu có thì lần trước đã tìm ra rồi.”

“…”

Đây không phải lần đầu các đồng đội của tôi đến được viện nghiên cứu và chiếm giữ “cơ thể Viện trưởng”.

“Mỗi khi đánh thức một tồn tại bị phong ấn, Khách Sạn đều sẽ ban cho phần thưởng. Lần nào cũng vậy.”

Ở Phòng 201, Kain gần như đã một mình giải quyết căn phòng.

Ở Phòng 202, Elena biết được vô số bí mật về Lee Suho và Hải Thần.

Ở Phòng 203, Ahri dùng quyền hạn vượt cả AI để khai phá lịch sử bị lãng quên.

Ở Phòng 205, Kain đã đánh bại Giáo chủ Bách Hỏa Giáo, và đây chính là yếu tố then chốt để phá giải căn phòng.

Vậy thì tôi cũng phải có thứ gì đó.

Dù không hoàn hảo, dù chỉ mơ hồ thôi, thì cũng phải có thứ gì đó liên kết với lời giải của căn phòng.

“Nghĩ kĩ đi. Không có gì hiện lên sao? Thông tin bí mật mà ngay cả Viện trưởng cũng đã quên? Hay thứ gì đó ghê gớm mà giờ cậu có thể làm được?”

“…”

Bí mật mà ngay cả Viện trưởng cũng quên.

Với thành viên Kết Xã, “quên” có nghĩa khác hẳn việc người thường quên.

Đó là vì thông tin vượt quá khả năng gánh chịu, không đủ tư cách nắm giữ, nên bị ép buộc phải quên.

“… À.”

“Nghĩ ra rồi à?”

“Hội nghị đối phó với ngày tận thế.”

“Hả? Hội nghị đối phó ngày tận thế?”

Một ký ức đặc biệt.

Ngay cả Viện trưởng, người từng tiếp xúc vô số điều huyền bí với tư cách lãnh đạo của Kết Xã. cũng không thể hiểu nổi.

Nên cô ta đã quên.

Buộc phải quên nó đi.

Cấp bậc của Viện trưởng là 9=2 Magus (Đại Cán Bộ), chỉ kém Tối Cực một bậc.

Thông tin này chỉ dành cho cấp 10=1 Ipsissimus (Tối Cực Giả).

Nhưng thuật phong ấn ký ức áp lên Viện trưởng không có tác dụng với tôi.

Bởi quyền năng Bất Biến, thứ còn kháng được cả thời gian bị bóp méo, thì sao có thể thua một trò phong ấn ký ức ‘đơn giản’ của Kết Xã được!

“À… à… à…”

Như cuộn chỉ bị thắt chặt bỗng bung ra trong nháy mắt, như ổ khóa cứng rắn tan chảy trong dung nham, ký ức kinh hoàng tràn vào đầu tôi.

Một ký ức từ rất lâu trước đây.

[Hội nghị Đối phó với Ngày Tận Thế

Tôi nhìn thấy một tồn tại đeo mặt nạ, ngồi ở vị trí chủ tọa.

Những người tụ họp trong hội trường run rẩy vì sợ hãi.

Một trong số đó là tôi, không, là “Viện trưởng”.

Kẻ đeo mặt nạ cất lời.

“Các đồng chí thân mến của Kết Xã. Như các vị đã biết, vận mệnh thế giới đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc. Mọi nỗ lực nhằm áp chế Ma Vương đều đã thất bại.”

Một ông lão gào lên như phát điên:

“Không thể nào! Lý Trí Bất Khuất và Bá Chủ Thời Gian—sức mạnh vĩ đại đó đã phong ấn Ma Vương rồi mà—”

“Đừng nói những lời mà chính ông cũng không tin.”

“Ư—!”

Kẻ đeo mặt nạ bình thản tiếp lời, như không có chuyện gì xảy ra.

“Khuếch đại Lý Trí Bất Khuất bằng Bá Chủ Thời Gian để áp chế Ma Vương. Trong thời gian chúng ta có được, xây dựng thành phố, dùng khối lượng tinh thần của nhân loại để đè Ma Vương xuống. Tất cả chỉ là biện pháp tạm thời.”

Những người trong hội trường, kể cả Viện trưởng, đều run rẩy, co rúm người lại.

Một tổ chức lý trí từng chống lại ác ma, thần linh, tà giáo và quái vật suốt bao năm.

Vậy mà ngay cả tầng lớp lãnh đạo của tổ chức cũng không chịu nổi nỗi sợ của ngày tận thế.

Và sự thật lộ ra từ lời của Tối Cực Giả—

Kết Xã đã biết từ đầu.

Rằng Bá Chủ Thời Gian, Lý Trí Bất Khuất, hay việc xây dựng thành phố… tất cả đều chỉ là biện tạm thời.

Nó tuy có thể kéo dài thời gian, nhưng không thể giải quyết tận gốc vấn đề Ma Vương.

“Vì vậy, tôi đã đưa ra quyết định.”

“Q-quyết định? Không báo trước mà ngài nói cái gì vậy!”

Và rồi—

A, a, a!

Đầu tôi đau như muốn vỡ tung.

Người này, người kia—không, cái thứ đó?

Những tiếng hét vang lên, mọi người ngã rạp trong nháy mắt.

Tôi nghe thấy giọng nói.

“Thưa các vị, tôi đã được cứu rỗi rồi. Vậy nên… hãy cầu nguyện đi.”

Bíp——!

***

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 538

Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

[Miro đã thức tỉnh. Đã chiếm quyền kiểm soát thiết bị điều khiển thành phố]

- Han Kain

“Đã trôi qua bao lâu rồi?”

“Hyung”, người vẫn thay tôi xử lí công việc giấy tờ trong dinh thự lơ lửng hỏi.

“Em xuống đó là vào khoảng ngày 481 nhỉ? Vậy chắc tầm 58 ngày đã trôi qua rồi.”

“Thế thì còn khoảng 40 ngày nữa. Khi nào cậu định kết thúc căn phòng này?”

“…”

Kết thúc căn phòng.

Cách nói đó nghe có hơi kỳ lạ.

Cứ như thể nếu muốn, chúng tôi có thể dừng tiến trình Phòng 206 bất cứ lúc nào.

Nhưng chuyện đó cũng không sai.

Bởi vì cách đây không lâu, ‘ai đó’ đã động vào Cửa Sổ Trạng Thái, truyền đạt lại một thông tin quan trọng.

‘Miro đã thức tỉnh, đã chiếm quyền kiểm soát thiết bị điều khiển thành phố.’

Từ thời điểm này, chúng tôi đã có cho mình lối thoát.

Nếu kích hoạt thiết bị, dồn toàn bộ nhân loại còn sống sót vào Lý Trí Bất Khuất, thì cơn bạo loạn của Ma Vương ở tầng sâu sẽ bị chặn lại trong một thời gian khá dài.

“Nghe nói bọn họ đã chiếm được thiết bị điều khiển, tôi cũng yên tâm rồi.”

“… Vâng ạ.”

“Có vẻ Miro dưới tầng hầm đã gọi ra cậu đấy nhỉ. Cửa Sổ Trạng Thái cho phép liên lạc trong thời gian thực chứ?”

“Do dòng chảy thời gian khác nhau nên hơi bất tiện, nhưng cũng có thể đấy ạ.”

“Vậy chỉ cần cậu Kain ra tín hiệu ‘Kết thúc thôi’ là xong nhỉ.”

“Đúng vậy ạ.”

“Năng lượng của Thái Dương Thần Thánh cũng gần sạc xong rồi nhỉ?”

“… Vâng.”

“May quá.”

Dạo gần đây, ‘anh’ Sanghyun thường nói bóng gió với tôi.

Thông tin cần biết đã biết kha khá, cách phá giải cũng đã mơ hồ nắm được.

Bên cạnh đó, Thái Dương Thần Thánh đã gần sạc xong, nên đã đến lúc kết thúc mọi chuyện và sang lượt tiếp theo.

“Chờ thêm chút nữa đi. À, em có chút việc ra ngoài một lát, tí em về ngay.”

“Được rồi.”

Sanghyun-hyung gật đầu nhẹ tiễn tôi.

***

Khi tới khu vườn bên ngoài dinh thự lơ lửng, nơi Songee rất thích, tôi thấy Ông.

“Có chuyện gì mà gọi khẩn cấp thế?”

“… Cháu muốn gặp ông mà không để người khác biết.”

“Người khác? Gần cháu giờ có ai đáng nghi à? Trong đám hầu cận có gián điệp của Thị trưởng?”

“Không.”

Gần đây, quanh tôi chỉ có một người.

“Nghi ngờ ai thì nói với Sanghyun đi. Thằng đó kinh nghiệm đủ loại, nhìn cái là biết—”

“Chính là người đó.”

Khu vườn bỗng yên lặng trong thoáng chốc.

“Kể cho ta chi tiết xem.”

“…”

Tôi không thể dám chắc, nhưng có gì đó không ổn.

Tức là…

“Gần đây cháu gọi anh Sanghyun là ‘chú’ mà nhỉ?”

“…”

“Anh ấy ghét ra mặt, bảo thà gọi là ‘thầy’ còn hơn.”

“Thế mà cũng lạ hả?! Nhóc này! Ai bị gọi thế chẳng khó chịu!”

“À… vậy ạ? Lần sau cháu gọi là hyung vậy (anh).”

“Thế đỡ hơn nhiều rồi. Đừng nói đó là lý do cháu nghi ngờ Sanghyun nhé?”

“Ờ….”

Không chỉ có vậy.

Còn gì đó nữa…

“Anh ấy muốn kết thúc căn phòng sớm.”

“Hm. Ta cũng bắt đầu mệt thật rồi, mà Phòng 206 có hơi lâu la đấy nhỉ?”

“Ừm…”

“Anh ấy còn nói thẳng là đã biết đủ nhiều rồi, làm xong hết rồi đó ạ?”

“Ồ! Cái đó hơi lạ đấy. Bình thường chúng ta có kiêng không nói mấy câu kiểu ‘sắp xong rồi’ vì xui mà.”

“…”

“Cháu đã dùng Lời Khuyên chưa?”

“Hôm nay cháu mới bắt đầu thấy lạ thôi. Giờ cháu sẽ dùng luôn.”

[Lời Khuyên: 3 → 2]

‘Trạng thái hiện tại của Kim Sanghyun có bình thường không?’

 

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!