Chương 458: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (20)
Chương 458: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (20)
- Kim Sanghyun
Hung hiểm.
Đen, đỏ, đục ngầu, tanh tưởi.
Không chỉ không gian mang điềm dữ, mà sự tồn tại ở trung tâm còn giống như cụm từ “điềm xấu” được nặn thành hình người.
“Chú ơi, uống tạm ly cà phê nhé?”
“…”
Giống như vô số đồng đội giả trước đó, Kain giả trước mắt tôi, ít nhất là về ngoại hình và giọng nói, đều giống gần như y hệt bản gốc.
Chính điều đó lại khiến tôi khó chịu hơn.
“Ây da~ trông chú căng thẳng quá. Đến được đây rồi thì coi như khổ nạn kết thúc thôi.”
“…”
Tôi hít sâu, giữ tư thế sẵn sàng bắn ra Cầu Vồng Tối Thượng bất cứ lúc nào.
“Ui! Cái đó nhìn ghê thật đó! Chú ơi, nhẹ tay chút đi. Trúng cái đó thì ngay cả cháu cũng chết tươi.”
Ở lượt trước, Kain đã không kiểm soát nổi Thái Dương Thần Thánh, biến thành bán thần điên loạn.
Chỉ một đòn Cầu Vồng Tối Thượng cũng đủ biến bán thần điên đó thành tro bụi.
Nhìn cảnh ấy, tôi đã chắc chắn.
Ngoài các “Tù Nhân” ra, hầu như không có tồn tại nào chịu nổi Cầu Vồng Tối Thượng.
“Rồi, rồi, thả lỏng đi. Chú thấy cái này không? Cái này nè! Người trong giáo đoàn gọi là Chén Thánh đó.”
Chén Thánh?
Cái tên nghe buồn cười, nhưng chiếc cốc mà cậu thanh niên nâng lên quả thật có cảm giác như vậy.
Bên trong là chất lỏng đen như mực, sóng sánh.
“Chỉ cần uống cái này là được.”
“Uống xong thì có siêu năng lực như đám đầu não của giáo đoàn à?”
“Đúng vậy. Giáo đoàn xem đây là ‘sự lựa chọn của Ma Vương’.”
“… Mấy tên trưởng lão đều vượt qua thử thách rồi mới đến đây sao?”
“Không khổ như chú đâu. Bọn họ cùng lắm là thử thách rút gọn, tầm 4–5 ngày thôi. Còn của chú là thử thách đặc chế của Ma Vương!”
“…”
- Ting!
“Giống coca cola thôi, nên là uống đi.”
“…”
Chén Thánh ban cho siêu năng lực à.
Nghe thì ghê gớm thật, nhưng chẳng có ý nghĩa gì với tôi.
Ngay từ đầu, tôi vào đây để làm gì?
Để được Ma Vương chọn, rồi nhận sức mạnh to lớn sao?
Vớ vẩn.
Nhận mấy cái Phước Lành giả, Di Sản giả do Ma Vương tạo ra trong cái phòng này thì được ích gì?
Tôi chỉ muốn tìm ra đáp án.
Ma Vương là tồn tại gì, và giáo đoàn đang che giấu bí mật gì?
“Tôi nghĩ, thứ tôi muốn không nằm trong cái cốc đó, mà ở chỗ cậu.”
Cậu thanh niên trả lời với nụ cười ranh mãnh.
“Chú tò mò về giáo đoàn lắm đúng không?”
Vì thế tôi mới vào đây.
“Kỳ lạ thật nhỉ. Từ kinh nghiệm trực tiếp cho đến ghi chép của Kết Xã, Ma Vương rõ ràng là một cơn bão không có lý trí đàng hoàng.”
“…”
“Vậy làm sao một tồn tại như thế lại có một giáo đoàn thờ phụng? Ngay từ đầu, vì sao người ta lại thờ phụng nó?”
“…”
“Để hiểu được thì ta phải học lịch sử của giáo đoàn nhé. À, mấy chuyện như Kết Xã của Lý Trí là tổ chức gì, vì sao xây Thiên Đường… thì bỏ qua đi. Vì sao à? Vì chú biết rồi mà!”
“…”
Tôi chợt nhận ra.
Thứ trước mắt này đã biết chúng tôi quá rõ.
Vì nó liên kết với Ma Vương?
Ma Vương thì tạm gác sang bên, còn “thằng này” rốt cuộc là cái gì?
“Vì sao giáo đoàn Ma Vương ra đời? Ma Vương là thứ ăn thịt loài người. Phải điên cỡ nào mà một con hươu lại đi thờ một con sói?”
“… Tôi nghe đây.”
“Một ngày nọ, một mảnh ghép của Ma Vương rơi xuống từ bầu trời. Thế giới yên bình từ hôm đó sụp đổ.”
“…”
“Trước khi Ma Vương rơi xuống, Kết Xã Lý Trí chỉ là tổ chức bí mật! Người bình thường đâu biết mặt sau thế giới có bao nhiêu quái vật, và ai là người áp chế bọn chúng.”
“Nghe giống thế giới của chúng ta.”
“Trái Đất có quay bao nhiêu vòng thì cũng na ná vậy thôi.”
“Hả?”
“Ha ha! Tiếp tục nhé. Ma Vương rơi xuống là sự kiện chưa từng có, nên Kết Xã đã liều mạng cầm cự. Bọn họ đã bẻ cong thời gian, tiêu hao mạng người như đạn dược! Mấy tên đó cũng ghê gớm thật.”
“…”
“Nhưng chú ơi, chúng ta thử đổi góc nhìn xem?”
Đổi góc nhìn.
“Mấy người đều đã là siêu nhân cả rồi. Dù tự nghĩ thế nào đi nữa, mấy người cũng gần với thành viên của một tổ chức bí mật bảo vệ thế giới hơn là người thường.”
Bất kể chúng tôi nghĩ sao, chúng tôi đều đã gần với đặc vụ Cục Quản Trị hơn là dân thường.
“Vậy cuộc chiến sống mái giữa Ma Vương và Kết Xã, trong mắt người thường sẽ trông như thế nào?”
“Tôi chưa từng nghĩ đến điều đó.”
“Giờ thì thử nghĩ đi.”
“Chắc họ sẽ khó mà hiểu được tình hình.”
“Cụ thể là rối ở chỗ nào?”
“…”
Với A, một người đi làm công ty bình thường, khoảnh khắc diệt vong sẽ ra sao?
Một ngày nọ, một quả thiên thạch rơi xuống, thế giới bắt đầu trở nên kỳ quái.
Đột nhiên xuất hiện một nhóm tự xưng là ‘Kết Xã’, gieo đau khổ lên thế giới.
“…”
Vô số người bị bắt cóc làm tế phẩm.
Những thành phố bị ép xây ở những vùng đất không thể sinh sống, rồi người dân bị dồn vào đó.
Không biết đã có bao nhiêu người chết trong quá trình này.
“Tôi đoán là trong mắt họ, Kết Xã hẳn phải giống phản diện.”
“Thú vị chứ? Với mọi người, những người biết hết mọi chuyện, Ma Vương là cái ác, Kết Xã chỉ đang nghiến răng bảo vệ nhân loại. Nhưng với người bình thường sống trong thời đại đó, thì lại hoàn toàn ngược lại.”
“…”
Trong mắt dân thường, Ma Vương dù sao cũng đã bị Kết Xã trấn áp, nên họ không cảm nhận được rõ nó kinh khủng cỡ nào.
Còn Kết Xã thì ở ngay trước mắt họ, đem gia đình họ hiến tế cho ngọn lửa quái dị, nên rõ ràng là ác nhân.
“Và thế là những kẻ thờ phụng Ma Vương đầu tiên ra đời.”
Họ không thờ Ma Vương vì tin rằng Ma Vương là thiện.
Họ thờ nó dù biết đó là thảm họa vũ trụ, là quái vật ở tận gốc rễ.
Bởi vì nó đang chống lại Kết Xã—thứ họ căm ghét hơn.
Kẻ thù của kẻ thù, và lại còn vô cùng vĩ đại.
“Đến đây thì chú đã có câu trả lời vì sao giáo đoàn ra đời rồi chứ?”
“… Rồi.”
Tôi hiểu rồi.
Hiểu vì sao lại có chuyện kì dị như con hươu đi thờ con sói.
“Câu hỏi tiếp theo là cái này đúng không? Vì sao Ma Vương lại hành xử như một vị thần thật sự?”
Tim tôi thắt lại.
Đây chính là điều tôi, và chúng tôi, thắc mắc nhất.
Có lẽ là bí mật lớn nhất của Phòng 206.
Chuyện còn quái đản hơn cả việc con hươu thờ con sói.
Con sói bắt đầu hành xử như thần của loài hươu.
Ma Vương “thật sự” đã ban siêu năng lực cho tín đồ, ban khải thị khi xuất hiện một tên Tiên tri giả mạo.
Khi tín đồ mong muốn, nó cũng đã tạo ra cả Phòng Nguyền Rủa, thiết lập cả một cấu trúc thử thách và phần thưởng.
Đó là hành vi của thần.
Ít nhất trong mắt giáo đoàn Ma Vương, Ma Vương đúng là một vị thần.
Bị đối xử như thần, nên nó bắt đầu hành xử như thần.
Vì sao hiện tượng này xuất hiện?
Có thể khuếch đại hiện tượng này hơn nữa không?
Liệu có thể khiến Ma Vương “đóng vai thần” ngay cả với người bình thường?
“Hãy nhớ kỹ.”
“Nhớ cái gì—”
“Không phải vì Ma Vương là thần nên người ta thờ phụng. Sự thờ phụng đến trước, thần thánh đến sau. Hãy nghĩ xem điều đó có nghĩa là gì.”
Đột nhiên, tôi nhận ra giọng điệu của đối phương đã thay đổi.
Giọng thế nào không quan trọng, nhưng ý nghĩa thì khó hiểu.
Không phải vì hành xử như thần nên được thờ, mà vì được thờ nên mới hành xử như thần?
Tôi quay đầu định hỏi giải thích rõ hơn thì—
“Khự—! Thằng chó—”
‘Ngươi’ không còn tư cách để nghe nữa.
Tư cách? Mình không có?
Ngay khoảnh khắc áp lực không thể hiểu nổi nuốt chửng tôi, tôi hiểu ra.
Thứ mà ‘tồn tại này’ mong đợi… không phải là tôi!
Đồng đội của ngươi đã biết đáp án rồi.
Chỉ là biết, mà không nhận ra đó chính là đáp án.
Họ đã biết bí mật của giáo đoàn Ma Vương, chính là câu trả lời đó?
“Đồ chó chết! Có giết ta thì cũng nói cho đã tai chút đi—”
Không, ngươi sẽ không chết.
***
- Kim Ahri
- Vùuuu!
Âm thanh xé gió vang lên, cảnh vật xung quanh thay đổi chóng mặt.
“Áaaa!”
“Im lặng! Nếu mà la lên là nó hoảng đó!”
“Bám chặt vào!”
Tiếng thét của Seungyub vọng từ xa, Elena đang cố trấn an ông em, còn Jinchul thì run rẩy ôm chặt đám mây sống.
Tất cả đều đang khổ sở vì chuyến bay điên cuồng của con quái vật do Elena tạo ra.
Dĩ nhiên, chuyện đó không liên quan đến tôi, người đang dùng Giày Gắn Cánh.
- Pííí!
“…”
Cũng không liên quan đến con vẹt vô lễ đang đáp lên vai tôi như một bóng ma.
Giày Gắn Cánh vốn chỉ dành cho một người, nhưng có vẻ là chở thêm con vẹt thì không sao.
“Không biết ở Thiên Đường bây giờ đã trôi qua bao lâu rồi….”
Theo thông tin lấy được từ Viện Trưởng, sự bóp méo thời gian do Bá Chủ Thời Gian tạo ra là không cố định.
Không có tỷ lệ rõ ràng kiểu “1 giờ ở tầng sâu = 300 giờ ở Thiên Đường”.
Chuyện đó phụ thuộc vào địa điểm lẫn thời điểm.
Nên không có cách nào xác định chính xác Thiên Đường hiện tại đang ở ngày thứ bao nhiêu.
Giá mà có Kain xuống cùng thì khác.
Nhưng có một điều chắc chắn.
So với vòng trước, tiến độ lần này nhanh hơn rất nhiều, nhanh đến không thể so sánh.
Vì viện nghiên cứu đã hiện ra trước mắt rồi!
“Đằng kia!”
Có vẻ những người khác cũng phát hiện ra, tất cả đều chỉnh tư thế, sẵn sàng giao chiến.
Và rồi—
- Đoàng! Đoàng đoàng!
“Đ– đứng lại! Á! T– tiến thêm là bắn!”
Quái vật xuất hiện, binh lính sợ hãi và chĩa súng.
Một vài tên không chịu nổi đã bóp cò.
Khoảnh khắc đó, tôi đã thoáng nghĩ.
Nếu có ai trong bọn tôi trúng đạn, Elena có thể dùng Công Lý không nhỉ?
Ví dụ như Seungyub bị bắn chết—
“…”
Nhưng đã xác nhận ở vòng trước rồi, không cần chọn con đường đau đớn nữa.
Bọn họ hiểu các cụm từ Airavata, Kadirov mà.
“Chúng tôi đến từ Thiên Đường! Tôi là người kế thừa của Airavata!”
“… Người kế thừa của Airavata?”
***
Tới lúc tiến vào phòng nghiên cứu, con quái vật của Elena đã biến mất không một dấu vết.
Nhưng các binh lính vẫn không giấu nổi sợ hãi, vừa bao vây vừa áp giải chúng tôi vào trong.
Bầu không khí căng như dây đàn, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ.
Phản ứng khác hẳn lần thử thứ 2, khi tôi đến một mình.
Ở đây có rất đông người, lại cưỡi quái vật từ trên trời xuống, nên không đáng sợ mới là lạ.
Dù sao thì, chẳng bao lâu sau, Viện Trưởng xuất hiện.
“Ừm… mấy người thật sự là người kế thừa của Airavata à? Mấy người đến sớm hơn ta nghĩ.”
Liếc qua liếc lại.
Đồng đội của tôi trao đổi ánh mắt về việc ‘khi nào bắt đầu?’.
Tôi đã trải nghiệm rồi còn gì?
Không cần phí lời với người đàn bà này.
- Chát!
Tôi lập tức vỗ tay ra hiệu.
- Piyoooo!
Như chờ sẵn, Con Vẹt Quái Đản gầm rú, làm binh lính rối loạn, còn Cha Jinchul lao thẳng đến Viện trưởng như tia chớp.
“Á! C– cái gì thế này—”
Viện trưởng hoảng loạn, chiếc đồng hồ trên người lóe sáng—
“Biết ngay mà! Nhận lấy này!”
Ngay khi chiếc đồng hồ vừa hiện ra, Cha Jinchul đã chộp lấy và ném cho tôi!
Trời ơi~! Thời Gian Vay Mượn đúng là đồ gian lận đỉnh cao top 1, vậy mà lại bị vô hiệu hóa dễ thế này.
Trang bị có xịn mấy cũng vô dụng, nếu người dùng là Viện trưởng chẳng có tí thể lực nào.
“C– chị đứng sau em đi!”
“Hả? S– Seungyub à. Không sao đâu, hay là để Yumi—”
Seungyub bất ngờ nói câu can đảm không hợp với tính cách, làm Elena luống cuống.
Chứ đứa như Seungyub thì bảo vệ Elena trong loạn chiến kiểu gì—
“N– nếu em bị bắn chết trước—!”
“???”
“T– thì chị có thể dùng Công Lý—!”
…
Nếu tôi chết thì Elena dùng Công Lý được!
Câu này… nói thật là cũng hơi ngầu đó.
Hay là mình bắt đầu có vấn đề rồi, khi thấy mấy lời điên khùng này ngầu?
Trong lúc đó, Cha Jinchul đã khống chế xong Viện trưởng chỉ trong nháy mắt.
“Xong rồi. Ahri!”
“Giữ chặt hắn!”
Tôi nhanh tay lấy ống tiêm, rút máu, rồi đổ thẳng vào miệng Viện trưởng.
“Ưk! Ứ—! Kinh tởm! Bọn khốn! Ta nhất định—”
“Đừng có nói bậy.”
“Đồ ghê tởm!”
Miệng cô ta cũng độc thật đó.
Nhìn thẳng vào đôi mắt run rẩy vì giận dữ, tôi xâm nhập vào tinh thần cô ta.
…
Đến lúc đánh thức Miro rồi.
Nếu xét ý nghĩa của Phong ấn ở tầng 2, thì việc đánh thức Miro chắc chắn cũng có lý do.
Phòng nghiên cứu này còn thứ gì đó nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
