Chương 456: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (18)
Chương 456: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (18)
- Cha Jinchul
- Bùuuung!
“Thứ này” xoay bộ cánh của nó như trực thăng.
Nhìn cơ thể nó lơ lửng nửa vời trên không trung, có thể khẳng định rằng nó có năng lực bay, dù còn khá vụng về.
Nhưng mà…
“Lại thất bại nữa rồi.”
Đúng như lời cô gái tóc đen thở dài bên cạnh, ‘thứ này’ cũng là hàng hỏng.
“Áaa! Lại nữa, lại nữa rồi!”
“Nó định ăn thịt Seungyub đấy. Sao Elena cứ toàn tạo ra quái vật ăn thịt người vậy?”
Vì với chúng, con người đơn giản chỉ là thức ăn.
Chưa kể, nhìn qua là biết, đôi cánh của nó quá nhỏ so với thân hình.
“Để anh xử lý.”
Từ hôm qua đến giờ, tôi cũng chẳng nhớ nổi mình đã xử lý bao nhiêu “sản phẩm lỗi” nữa.
May là con này không mạnh lắm.
- Kiiiiiéc!
Khi Ngôi Sao Dị Giới cắm thẳng vào mỏ nó, con quái vật tan chảy như bơ. Tôi quay sang nhìn Elena, ngôi sao hàng đầu của Thiên Đường.
“Haizz… Elena à. Xem ra mọi chuyện khó thật rồi.”
“Vâng, đúng vậy.”
“Hay là nghỉ một lát đi.”
“…Vâng.”
Điểm mấu chốt khi khai phá Phòng Nguyền Rủa là phải chuẩn bị sẵn đường trốn thoát.
Với Phòng 206, chỉ cần chiếm được thiết bị điều khiển thành phố ở tầng sâu Thiên Đường là có thể trốn thoát.
Vấn đề nằm ở chỗ dòng chảy thời gian ở tầng sâu khác hoàn toàn với mặt đất.
Không thể tính chính xác, nhưng 1 giờ ở tầng sâu tương đương với hơn 1 tuần ở mặt đất.
Vì thế, không thể lãng phí thời gian để đánh từng con quái trong mấy truyền thuyết đô thị rải rác khắp nơi xung quanh.
Chúng tôi cần có năng lực bay lượn.
Phải có khả năng bỏ qua quái vật và địa hình, bay thẳng tới mục tiêu.
Vì vậy mà ngôi sao hàng đầu của Thiên Đường đã bỏ mặc hết lịch phát sóng, chạy ra ngoài thành phố và điên cuồng tạo ra quái vật bay.
Tất nhiên, đài truyền hình thì gọi điện điên cuồng, báo lá cải Thiên Đường ngày nào cũng đăng tin “Top star mất tích”…
Nhưng chẳng ai ở đây quan tâm tới mấy chuyện vụn vặt đó.
Ngay cả Ahri, một trong những người đứng đầu Giáo Đoàn Ma Vương, cũng vừa ném anh Sanghyun vào “Thánh Vực” xong là bỏ ngang công việc ở giáo đoàn, chạy sang bên này.
Xét theo dòng thời gian, ai đã xuống tầng sâu thì gần như đã nằm ngoài cuộc chơi.
“Chuyện này lâu hơn tưởng tượng đấy. Không ngờ chúng ta lại bị kẹt trước cả khi xuất phát.”
“Ugh… vốn dĩ Elena đâu có thể sản xuất quái vật theo ý muốn như dây chuyền công nghiệp.”
“Ừ, cũng đúng.”
Không hẳn là Elena chưa thành thạo sử dụng Tưởng Tượng U Ám, mà là bản thân năng lực đó có giới hạn.
Ngay cả Beatrice ở phòng 201, chủ nhân ban đầu của nó, đã dùng sức mạnh ấy lâu hơn rất nhiều, cũng không thể lúc nào cũng tạo ra quái vật như ý.
“Mỗi lần nhìn năng lực đó em lại thấy giống gacha ghê.”
“Gacha?”
Nghe Seungyub nói, Ahri nghiêng đầu khó hiểu, nên tôi chen vào một câu.
“Này nhóc con, em phải dùng từ cho ‘chị ấy’ nghe hiểu chút chứ. Em nghĩ 50 năm trước có khái niệm gacha à.”
“À, à, cái đó là—”
- Vút!
Ahri vung tay với vẻ bực bội, một luồng khí sắc bén chọc nhẹ vàođầu tôi.
“Anh tưởng tôi không biết từ ‘gacha’ à? Chỉ là tôi thấy lo thôi, không biết bao giờ Elena mới rút được SSR.”
“Nghe em nói ‘thời gian Elena rút SSR’ mà thấy nghẹt thở luôn ấy…”
Mọi Di Sản đều có điểm yếu.
Ngôi Sao Dị Giới cực kì mạnh, dùng được trong thời gian lâu dài, nhưng khó kiểm soát.
Cầu Vồng Tối Thượng tuy mạnh, dễ kiểm soát, nhưng chỉ dùng được một lần.
Cổ Huyết có nhiều năng lực đến mức rối cả não, nhưng trần sức mạnh thấp.
Tưởng Tượng U Ám thì sao?
Nó là loại đa dụng, có trần cao, nhưng khó điều khiển.
Và chính giới hạn đó đang khiến chúng tôi mệt mỏi.
“Không ổn rồi. Để em giúp một tay.”
“Giúp? Đó là chuyện của Elena mà, bên ngoài giúp được gì chứ?”
“Tất nhiên là được!”
Nghe vậy, tôi và Seungyub đồng loạt thấy bất an.
“Nhân tiện thì, anh phải giúp.”
“Hả? Gì? Anh á?”
Tự nhiên lại gì nữa đây?
Bắt tôi giúp cái gì mới được?
Elena thấy Ahri hừng hực khí thế tiến tới thì lùi lại mấy bước.
“Ơ! Ahri, sao vậy?”
“Elena, em muốn dạy cho chị biết giá trị của sự tuyệt vọng.”
“Ơ? Ơ?”
Giá trị của tuyệt vọng?
“Đã từng có lúc chị tạo ra quái vật khá ổn chỉ trong một lần, đúng không?”
“C-cái đó thì—”
“Tình huống như địa ngục, cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể chết—trong những khoảnh khắc ấy, sức mạnh của chị vừa mạnh vừa dễ kiểm soát hơn.”
Địa ngục?
Có thể chết bất cứ lúc nào?
Nghe thôi mình đã thấy bất ổn rồi!
“Đột nhiên nói cái gì—”
“Ahri Land xin được khai trương!”
“Hả? Land gì cơ?”
“Gyro Drop, khởi động!”
“???”
- Ầm—!
Cùng với tiếng mặt đất rung chuyển—
Ahri túm Elena, lao vút lên trời cao!
“Áaaaa—!”
Tiếng hét xé tai của Elena, kèm theo giọng lạnh tanh của Ahri.
“Muốn sống thì bay đi!”
Rồi—
Ahri thả tay.
“Bay đi! Tự sống bằng sức của mình!”
“Gyaaaaaaa—! Ahri đồ điênnnn—!”
Lúc này tôi mới hiểu ‘giúp’ mà Ahri nói là cái gì.
“Điên thật rồi!”
Cơ thể Elena từ từ… từ từ… rơi xuống.
‘Khoảnh khắc’ khiến dòng chảy thế giới như chậm lại.
Chính xác hơn là dòng suy nghĩ của tôi tăng tốc nhỉ?
Có lẽ lo Elena bị thương, Seungyub triệu hồi Yumi.
Tôi nhanh chóng lao tới, nhìn Elena rơi chậm như lông vũ.
Sau khi tính toán chính xác vị trí đáp đất, tôi đứng sẵn và dang tay—
- Phịch!
“Huhaa! S-sống rồi! Anh Jinchul à? C-cảm ơn anh nhé!”
“…”
“Ahri! Em chờ đấy! Chị sẽ tạo quái vật chuyên đi săn Ahri cho mà xem!”
“…”
Không biết từ lúc nào, ánh mắt của Ahri, tôi và Seungyub đều dán chặt vào Elena.
Chính xác hơn là phía sau lưng Elena.
“Elena.”
“Ahri! Em thật là—”
“Nhìn sau lưng đi. Người đang đỡ chị không phải là Jinchul.”
“Hả?”
Nếu mây có sự sống, chắc nó sẽ trông như thế này nhỉ?
Một sinh vật như kẹo bông sống, đang lơ lửng giữa không trung, đỡ lấy Elena.
Elena thử ra hiệu, nó còn nhẹ nhàng đặt cô xuống đất.
Chắc chắn nó có năng lực bay, và cũng không ngu đần hay hung bạo tới nỗi không hiểu được mệnh lệnh.
Đây là sản phẩm tốt nhất mà Elena tạo ra từ hôm qua đến giờ.
Thế nhưng chỉ có một vấn đề.
“Nhưng nó nhỏ quá. Nó cần phải chở được cả Jinchul lẫn Seungyub chứ.”
“…”
“Không phải SSR, chắc tầm SR nhỉ? Chắc em phải cho chơi chơi thêm vài lượt gyro drop nữa thôi!”
…
Khoảng 30 phút sau, một phiên bản phóng to của đám mây lúc nãy xuất hiện.
Do dùng năng lực quá mức nên tính tình trở nên hung hăng, Elena vừa tức vừa lấy giày nện Ahri liên tục, nhưng—
“Xuất phát thôi! Xuất phát thôi! Đi nào. Elena, nguôi giận đi!”
“Câm miệng!”
Trong lòng tôi thầm nghĩ—
Xin lỗi Elena nhé, nhưng đáng lẽ nên bắt đầu trò gyro drop sớm hơn!
Thời gian trong Phòng Nguyền Rủa là tài nguyên quý giá.
“Việc 30 phút mà mất tới tận hai ngày. Lần sau đẩy cô ta từ vách núi xuống đi, có khi chỉ mất 10 phút là xong!”
“Y-Yumi, đừng nói mấy lời ác độc thế…”
“…Ừ.”
Cuối cùng cũng tới lsuc xuất phát.
***
User: Kim Sanghyun (Trí Tuệ)
Date: Ngày 488
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’
Chỉ Lệnh: 3
Đã 3 ngày kể từ khi Giáo Đoàn Ma Vương ném tôi vào “Thánh Vực”.
Một cách thần kỳ là tôi vẫn còn sống.
“Yaah!”
- Kiiéc!
Tôi vung búa, đập nát những thứ lao tới từ mọi hướng, những sinh vật chỉ có thể gọi là zombie.
Mỗi con thì chẳng có gì đặc biệt, nhưng số lượng quá nhiều!
“Yahaa!”
Cảm giác này hơi giống Địa Ngục Ngạ Quỷ từng trải qua.
Có khi nơi này được tạo ra dựa trên chính chỗ đó cũng nên!
Đây là một thành phố.
Một mô hình khu vườn giả, nơi Ma Vương bắt chước Thiên Đường một cách vụng về.
- Két—!
Vì là thành phố, nên cũng có những nơi giống chung cư. Mấy cánh cổng sắt trông khá chắc chắn.
Có lẽ là tranh thủ lấy hơi được chút nhỉ?
“Phù… chết tiệt…”
Mùi nồng nặc của thịt thối rữa ập tới từ phía sau.
Tiếc là không tồn tại thứ gọi là khu vực an toàn ở đây.
“Khè—”
- Rắc!
Từng con một thì chẳng có gì đặc biệt cả, nên hạ gục chúng chẳng có gì khó khăn.
Vấn đề là chúng không có hồi kết.
Tim tôi đập dữ dội.
Một nỗi sợ không thể diễn tả bằng lời dần len lỏi trong lòng.
“Ha… mình cũng biết trước rồi, nhưng đúng là không dễ chút nào.”
Có hơi ngạc nhiên, nhưng mấy lúc thế này, việc tôi từng là lính đặc nhiệm đúng là may mắn.
Vì chỉ với thể lực thuần túy, tôi vẫn trụ được.
- Ooooo—!
Từ nãy đến giờ, vẫn có một làn sóng kỳ quái làm rung chuyển không khí.
Trực tiếp nhìn thẳng vào nguồn phát ra làn sóng đó cực kỳ nguy hiểm.
May là tôi có năng lực dùng cho mấy lúc thế này.
[Chỉ Lệnh: 3 → 2]
‘Tôi phải đi đâu?’
[Đừng ở chỗ chật chội, ra ngoài tòa nhà, gần kho cạnh trường học có kẻ địch]
“…”
Tôi nhận được chỉ lệnh, bảo tôi rời khu chung cư, sang nhà kho gần trường.
“Phù… không biết mọi người thế nào rồi.”
Kain nói sẽ nhờ Thị trưởng giúp để thu thập tín đồ.
Ahri thì đã ném tôi vào Thánh Vực rồi, nên giờ chắc đang tiến xuống tầng sâu.
Songee, người định thuyết phục Thị trưởng mà không dùng năng lực, không biết có ổn không.
Nghĩ tới đồng đội, tâm trạng u ám của tôi dịu xuống đôi chút.
Phải rồi. So với Khách Sạn, thứ này suy cho cùng chỉ là nỗi đau tạm thời.
Dù tôi có chết, chỉ cần một người sống sót, nơi này vẫn có “lần sau”.
“Đi thôi.”
Vừa mở cửa—
- Biiii—!
Tiếng ù tai như bật loa cực to ngay bên tai.
Hơi nóng thể như thiêu cháy võng mạc.
Cảm giác đau như kim châm khắp toàn thân.
“Áaa!”
Tôi lăn lộn trên sàn, gào khóc, rơi nước mắt, than vãn vù sự yếu đuối của bản thân.
…
“Ha…”
Giá mà tôi không biết gì cả!
Không—đó chỉ là những suy nghĩ yếu hèn.
Nơi này là thành phố mô hình do Ma Vương tạo ra, bắt chước Khách Sạn.
Thứ vừa rồi có lẽ là ‘Tù Nhân giả’ do Ma Vương tạo ra thôi.
Nếu nghĩ nó là Tù Nhân giả, thì tôi cũng hiểu vì sao nó không giết tôi.
Vì giờ chưa phải lần thử thứ 5.
Trước lần thử thứ 5, Tù Nhân chỉ đóng vai trò “bad ending”, và không thể chủ động hành động.
“Phù…”
Dựa vào tường trong cơn đau, tôi suy nghĩ.
Nếu có Tù Nhân giả, thì cũng sẽ có Địch Thủ giả…
“…”
Chúc Phúc và Chỉ Lệnh đã nói gì nhỉ?
Nhà kho gần trường học… có địch à?
“Xuất phát thôi.”
Tôi lau đôi mắt vẫn còn bỏng rát,và lấy vải lau máu chảy từ tai.
Một người vì mọi người, mọi người vì một người.
Nỗi đau của tôi sẽ trở thành bệ đỡ cho đồng đội.
***
- Clang!
Ngay khi tôi bước vào cổng trường có tên Trường Cao Trung □□, tôi nhanh chóng dựa vào tường.
Máu đỏ chảy ra từ má, vai, và bụng.
Tôi đã chiến đấu không biết bao nhiêu lần rồi, chỉ trong thời gian ngắn như vậy!
May mắn thay, hoặc là không, dù tôi có bị cắn nhiều lần, thì vẫn chưa có dấu hiệu bị nhiễm trùng.
Tôi lau máu đi, và điều hòa lại nhịp thở.
Dựa theo Chỉ Lệnh, thì phải có một ‘Địch Thủ giả’ ở trong trường học này.
Tôi phải chuẩn bị kĩ càng.
- Ding!
“Chắc mình còn phải biết ơn vì nhận được thứ này nữa.”
Tôi nhặt được một cái xà beng từ trong phòng bảo vệ.
Vì thành phố này lấy bối cảnh Hàn Quốc, nên rõ ràng tôi sẽ không thể tìm được một khẩu súng. Một cái xà beng này cũng có thể coi như là phiên bản nâng cấp của cái búa tôi dùng khi nãy đi.
“Vào thôi.”
Khi bước vào ngôi trường cổ kính, rộng khủng khiếp, tôi nghĩ thầm.
Có khi nơi này là một Phòng Nguyền Rủa giả mạo mà Ma Vương tạo ra cũng nên.
Nếu có Tù Nhân giả, và Địch Thủ giả, thì có lẽ nào cũng sẽ có Di Sản giả?
Có lẽ ‘phần thưởng giả’ chính là bí mật đằng sau siêu năng lực của đám lãnh đạo Giáo đoàn Ma Vương.
Nếu vậy thì, những kẻ lãnh đạo đó đều là những kẻ đã vượt qua thử thách của Ma Vương trong ‘Thánh Vực’ này sao?
Nghĩ theo hướng đó, thì nhiều bí mật của giáo đoàn đã được giải đáp, nhưng cũng đồng thời tạo nên nhiều nghi vấn khác.
“Ma Vương, ngươi chắc chắn cũng đang quan sát ta, ngay cả lúc này. Tại sao ngươi lại mô phỏng lại Khách Sạn?”
Không có hồi âm.
***
[Chỉ Lệnh: 2 → 1]
‘Chính xác thì kẻ thù ở đâu?’
[Vào phòng thứ ba bên phải, trên tầng hai để tìm thấy kẻ thù. Không được hạ thấp cảnh giác]
Sau khi tiến vào hành lang tầng 2, tôi di chuyển hết sức lặng lẽ, bịt mọi âm thanh.
Khối 2 Lớp 1, Khối 2 Lớp 2, Khối 2 Lớp 4…
“…”
Bọn chúng đã tráo đổi biển tên lớp sao?
Đây chẳng qua chỉ là trò trẻ con.
Có vẻ đó là lí do tại sao Chỉ Lệnh nói rõ phòng thứ ba bên phải tầng hai, không phải lớp thứ 3.
Sau khi từ từ điều chỉnh nhịp thở của mình –
- Rầm!
Tôi lập tức đá bung cửa, và đồng thời quét kĩ khu vực xung quanh với chiếc xà beng.
Sẽ là một đòn không thể né được nếu có ai trốn sau cửa, hoặc cạnh cửa.
Nhưng không có ai ở đó cả.
“Ngươi ở đâu!”
Theo Chỉ Lệnh, chắc chắn phải có ai đó trong lớp học này chứ!
[Chỉ Lệnh: 2 → 1]
[Ngã về phía trước!]
“C-cái gì? Phía trước – ”
- Bốp!
Ngay khi tôi còn đang hoảng loạn vì mệnh lệnh bắt tôi phải ngã về phía trước, thì tôi cảm thấy một cơn đau bỏng cháy, và một lực nặng nề.
“Gaaaah!”
Ai đó đã đánh tôi từ phía sau.
“T-thế quái nào! Rõ ràng – ”
Khoảnh khắc tôi nhìn thấy người đang tiến lại từ phía sau, tôi đã biết được câu trả lời trong đầu.
Tên khốn này rõ ràng đã ở trong lớp học khi Chỉ Lệnh tới, nhưng lại đổi vị trí khi tôi lên tầng 2!
“…Thế quái – ”
“Tò mò không? Sao ta có thể ‘chống lại’ năng lực của ngươi ấy?”
“…”
“Vì đây không phải lần đầu. Thường thì, ‘bọn các ngươi’ thường sử dụng Lời Khuyên ở những lúc tương tự.”
“…Lời Khuyên?”
“Phản ứng đó lúc nào cũng y hệt luôn. Mắt của ngươi có lẽ đang thấy những dòng chữ khác nhỉ?”
“…”
Bối rối.
Cơ thể tôi, tâm trí tôi…
Đau quá đi mất.
Ngay khi cái gã mặc áo mưa đang chuẩn bị ‘thò tay’ vào ngực tôi, chuẩn bị nắm lấy trái tim tôi, thì một kí ức không rõ đã hiện về.
“Đây là… Đây là sức mạnh của ta… Cần Mẫn… Sức mạnh của ta!”
“Không phải sức mạnh của ngươi đâu. Là của ‘ta’.”
- Rắc!
Tâm trí của tôi nhòe đi.
Tôi ước gì tất cả những chuyện này chỉ là một giấc mơ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
