Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 401-500 - Chương 457: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (19)

Chương 457: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (19)

Chương 457: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (19)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 500

Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Tôi cảm thấy đau đớn.

Bởi vì cuộc đời của người đàn ông trước mắt quá đỗi bi thương.

“Kh… khụ… ngài Kadirov….”

Tôi nắm chặt tay ông lão đang nằm thở dốc trên chiếc giường bệnh ẩm thấp.

Một cách rất tự nhiên, tôi “cảm nhận” được cuộc đời của người đàn ông ấy.

Làn da nhăn nheo kia, nhưng tuổi thật ra chỉ mới ngoài bốn mươi.

Chỉ là vì từ nhỏ, ông ta đã phải làm việc khổ sai trong nhà máy giày của Thiên Đường, nên trông già trước tuổi.

Cả đời ông ta chưa từng thấy biển hay hồ, thậm chí bầu trời cũng chưa một lần ngước nhìn. Một miếng thịt tươi tử tế cũng chưa từng được ăn.

Không phải sống như một con người, mà như một bánh răng trong cỗ máy—đến khi toàn bộ bản thân bị mài mòn.

Và khi cuối cùng cơ thể ông không còn làm việc được nữa, thứ Thiên Đường chuẩn bị cho ông… chỉ là chiếc giường cũ nát này.

“…”

Một cuộc đời không mơ ước, không hy vọng.

Vì thế, tôi cũng thấy đau.

“Ngài Kadirov… được gặp ngài… là vinh dự của tôi….”

“……”

Đúng lúc đó, tiếng cửa phòng bệnh mở ra vang lên.

“Kain à, chụp ảnh xong rồi, đi thôi!”

“… Ừ.”

Tôi đang làm một dạng “hoạt động tình nguyện” với tư cách người kế thừa của Kadirov.

Cũng giống như ngoài đời, mấy chính trị gia hay đi bôi mặt đen rồi vác than tổ ong ấy.

Ai cũng biết đó là diễn trò —dân biết, tôi cũng biết—nhưng chính trị vốn dĩ là một buổi biểu diễn.

“Hôm qua Elena có nhắn là bọn họ đã xuất phát rồi.”

Ý là bốn người Elena, Ahri, Seungyub và Jinchul, đã đi xuống tầng sâu của Thiên Đường.

“May thật đó. Dù lực lượng phía trên có vẻ đã yếu đi khá nhiều.”

“Cũng đành chịu thôi. Đảm bảo đường trốn thoát là chuyện quan trọng hơn tất cả.”

Chuyện đó đúng, nhưng thực tế là gần như một nửa lực lượng đã bị mất đi.

“Chị vẫn chưa có tin gì từ chú Sanghyun à?”

“… Ahjussi (chú)?”

Thấy chị hơi bối rối, tôi bổ sung.

“Bọn mình ở với nhau cũng một lúc lâu rồi, cứ gọi là thầy này, bác sĩ nọ mãi em thấy cũng hơi kỳ.”

“… Để lúc khác tự em hỏi đi. Chị thấy gọi ‘thầy’ còn đỡ hơn ‘chú’ đó.”

“Vẫn chưa có tin sao ạ?”

Sau khi chú bước vào nơi kỳ quái gọi là Thánh Vực của giáo đoàn, Ahri, người đã xong việc, cũng rời xuống tầng sâu.

Vì toàn bộ người thuộc Tổ Đội Khách Sạn từng ở trong giáo đoàn Ma Vương đã rút hết, nên Songee và chị Eunsol phải cử thêm đặc vụ khác trà trộn vào.

“Không biết nữa… chưa có báo cáo gì đặc biệt.”

“Lạ thật nhỉ. Theo lời lão Raymond, trưởng lão giáo đoàn đó ấy, thì thường chỉ mất khoảng một tuần.”

Đã hơn hai tuần trôi qua.

Nếu không có Cửa Sổ Trạng Thái, có khi tôi đã nghĩ chú ấy đã chết trong đó rồi.

“Anh Sanghyun vẫn còn sống đấy chứ?”

“Vâng ạ.”

“Thế thì chúng ta chỉ việc đợi thôi. Đến lúc rồi anh ấy sẽ ra.”

“Ừm….”

Giống lần thử trước, vai trò của tôi trong lượt này vẫn cứ mơ hồ thế nào ấy.

Nghiên cứu giáo đoàn Ma Vương, xâm nhập tầng sâu rồi đảm bảo một lối thoát, chiếm quyền kiểm soát thành phố.

Toàn bộ những việc đang diễn ra trong vòng này, đều do đồng đội khác gánh vác, không phải tôi.

Còn tôi thì chỉ tập trung nạp lại Di Sản của mình.

Chẳng ai trách móc tôi vì chuyện đó.

Ngay từ đầu, Thái Dương Thần Thánh đã có điều kiện và “tác dụng phụ” lớn hơn hẳn các Di Sản khác, nên sức mạnh chắc chắn cũng sẽ cực kì kinh khủng.

Đối với đại đa số vấn đề, sức mạnh đủ lớn chính là câu trả lời.

“Thế, việc sạc của em đến đâu rồi? Lần này số lượng tín đồ đông kinh khủng mà! Hay là xong hết rồi?”

Chị cười nhẹ, ánh mắt đầy mong đợi. Tôi cũng cười đáp.

“Nhẹ nhàng hơn nhiều rồi đấy ạ. Vòng này chắc chắn sẽ nạp xong. Có khi… ngay bây giờ cũng—”

“Bây giờ?”

Tôi chợt nhớ lại cảm giác kỳ lạ ban nãy.

Một ông lão đã hao phí cả đời.

Một cuộc sống không có ước mơ, không có hy vọng.

Bánh răng của Thiên Đường.

Lòng trắc ẩn dành cho ông lấp đầy trái tim tôi, và từ cơ thể tôi phát ra một luồng sáng trắng mờ.

Tôi không thể trả lại quãng thời gian đã mất cho ông ấy, nhưng ít nhất… tôi muốn chữa lành phần nào thân thể bệnh tật ấy.

Để dù chỉ chút thời gian còn lại, ông cũng được sống yên ổn.

“…”

Chỉ đến đó thôi.

Một sức ép không thể hiểu nổi đã cưỡng ép nắm lấy, rồi xé toạc dòng chảy của ánh sáng.

Lý Trí Bất Khuất.

Nếu thứ đó thực sự có “lý trí” như cái tên của nó, thì lúc này hẳn nó đang cảnh cáo tôi: “Ta sẽ không cho phép thêm nữa.”

“… Sức mạnh phô trương đúng là vẫn hơi quá sức.”

Ngay lúc tôi thở dài khẽ, chị Eunsol đã tròn xoe mắt như một con thỏ.

“V– vừa nãy em làm cái gì vậy?”

“Không phải làm được, mà là định làm rồi thất bại. Lý Trí Bất Khuất—”

“D– dù vậy thì! Ít nhất người em cũng phát sáng mà! Heh, em dùng sức mạnh ép lùi Lý Trí Bất Khuất à?”

“Em định ép nó, nhưng đã thất bại.”

Chị ấy còn chẳng thèm nghe tôi giải thích.

“Ghê thật! Ma Vương còn không nhúc nhích nổi trước Lý Trí Bất Khuất mà—”

“…”

Không nên so với Ma Vương.

Do sự chi phối của Bá Chủ Thời Gian, Lý Trí Bất Khuất đang mạnh hơn Ma Vương hàng trăm, thậm chí hàng nghìn lần. Còn tôi thì không.

Nếu Ma Vương ở vị trí của tôi bây giờ, thì cái thứ Lý Trí Bất Khuất “vớ vẩn” này đã bị quẳng đi như cục giấy, và thế giới đã sớm bị nuốt chửng rồi.

“Thủy Tổ mà thấy chắc cũng sốc lắm!”

“Chính Thủy Tổ dùng năng lực cũng mượt mà lắm mà.”

“Hóa ra là cô ta chỉ đang chơi chiêu thôi.”

“Không hẳn là chiêu trò, mà giống quyền quản trị Lý Trí Bất Khuất hơn.”

Cách của Thủy Tổ không phải thứ chúng tôi có thể bắt chước.

Dù sao thì, trong phạm vi Lý Trí Bất Khuất, tôi đã thực hiện thành công một nửa kỳ tích.

Lần trước là bài diễn thuyết bí ẩn, lần này là lần thứ hai.

“…”

Nếu nạp xong hoàn toàn thì sẽ ra sao?

Trái tim tôi cũng bắt đầu rạo rực như chị tôi.

Lúc đó, chị nghiêng đầu.

“Nhưng em định làm gì thế?”

Tôi kể ngắn gọn.

Về cuộc đời đau khổ của người đàn ông tôi gặp khi đi làm tình nguyện, và cảm xúc tôi đã dành cho ông.

Và phản ứng của chị còn kinh ngạc hơn lúc thấy tôi dùng năng lực.

“Wow….”

“Chị?”

“Em… em đó….”

“Sao tự nhiên vậy?”

“Không phải chị hay Jinchul, mà là từ miệng em nói ra mấy lời đó… chị không ngờ thật đó.”

“…”

“‘Ngươi, kẻ nhỏ bé hèn mọn. Sinh mệnh loài người nhẹ như lông vũ, giá trị nỗi đau của ngươi cũng chỉ là vết bẩn trên lông vũ.’ Chẳng phải đó là concept gốc của em sao?”

“Cái giọng đó là sao vậy?”

“Kain, đó là cái giọng mà em thích dùng đó. Thú thật là cũng na ná mà?”

Tôi vô thức che khuôn mặt đang nóng ran.

“E hèm! Đừng đùa nữa mà.”

“Không tệ đâu. Có khi sẽ ổn đấy?”

“… Trong mắt chị, bây giờ em trông thế nào?”

“Ừm… chị thấy dễ chịu hơn trước. Hậu Thuẫn Giả của em từng bảo em ‘đổ sơn trắng’ vào đúng không?”

“Vâng ạ.”

“Chị nghĩ mình đã hiểu ý câu đó rồi. Chị thấy ổn đó.”

“Ổn à.”

Quỷ Thư và Thái Dương Thần Thánh rõ ràng có hai hướng đi khác nhau.

Một bên là cơ thể ngươi là công cụ của ta, bên kia là ngươi chính là ta vậy nhỉ?

Nếu hỏi cái nào là “chân thành” với con người hơn thì tôi sẽ nói là cái sau.

Chỉ là, “chân thành” không phải lúc nào cũng mang nghĩa tốt.

Tôi thì luôn chân thành với thịt bò.

Có lẽ trước giờ chị ấy vẫn nghĩ Ahri hoặc tôi đã quá lạnh lùng.

Nên việc thấy tôi thay đổi, biết thương xót một NPC đau khổ, chị ấy thấy vui cũng phải.

Bởi vì chị ấy không biết chuyện tôi đã làm ở lần thử trước, khi bị Thái Dương Thần Thánh nuốt chửng.

Nghĩ tới đó, tôi lại nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ.

“Phước Lành vẫn luôn bảo vệ em.”

“Hả?”

Nếu mất Cửa Sổ Trạng Thái, mất đi Phước Lành Trí Tuệ, thì rất khó kiểm soát ảnh hưởng cực đoan của Thái Dương Thần Thánh.

Nói ngược lại thì, trong lúc Cửa Sổ Trạng Thái còn tồn tại, dù không hoàn toàn, tôi vẫn kiểm soát được phần nào.

Giống như bây giờ thì, có lẽ trong mắt đồng đội, tôi trông “con người” hơn trước.

“…”

Tôi nhớ lại câu chuyện từng nghe Ahri kể.

Cách thoát khỏi Hotel Pioneer không chỉ có một, và tùy cách trốn thoát mà có thể mất Phước Lành hoặc Di Sản.

Thông tin này đã được xác nhận là thật, khi chúng tôi tạm thời ra ngoài qua sự kiện Giấc Mộng Đêm Hè.

Khi đó, tôi gần như đã mất sạch Phước Lành Trí Tuệ.

Với tôi hiện tại, “thoát ra bằng cách mất đi Phước Lành” là quá nguy hiểm.

Nghĩa là mức độ phụ thuộc của tôi vào Cửa Sổ Trạng Thái đã tăng lên.

“À à….”

“Sao vậy?”

Khi tôi nhận ra tác dụng phụ của Quỷ Thư, người khuyên tôi thu nhận Di Sản mới… chính là Con Cú.

Và kết quả của việc nghe theo lời khuyên đó, là tôi buộc phải phụ thuộc vào Con Cú nhiều hơn.

Liệu Con Cú không lường trước được tương lai này sao?

“Trên đời đúng là chẳng có ai đáng tin.”

“Thì vốn dĩ đã vậy mà? Nói như thể trước giờ khác đi không bằng.”

“Ha ha! Chị, cảm ơn chị vì đã nói câu đó.”

“Tự nhiên?”

Lâu lắm rồi tôi mới thực sự cảm nhận được, chị ấy là một “người lớn”.

Đúng vậy đó.

Trên đời vốn chẳng có ai đáng tin.

“Em có một mục tiêu nhỏ rồi.”

“Gì thế?”

“Có lẽ… em cần thêm một biện pháp nữa, để bảo vệ tinh thần của mình.”

***

-  Kim Sanghyun

- ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…!

Cảm nhận rung chấn làm mặt đất lay chuyển, tôi leo lên cây, và chẳng bao lâu sau—một con lợn rừng to bằng căn nhà xuất hiện, phì hơi qua mũi.

Trên lưng quái vật là một cậu thiếu niên dễ thương mà tôi đã quá rõ.

“Ngươi ở đâu! Ra đây! Ra đây!”

Là ‘Park Seungyub’ đang dùng ‘Tưởng Tượng U Ám’.

Một thực thể không thể tồn tại, và tất nhiên là đồ giả.

“Phù!”

Tôi nín thở, kiên nhẫn chờ đợi.

Khi con lợn rừng kéo thân hình đồ sộ đến gần gốc cây—

- Phập!

“Á—!”

Chưa đầy một giây, tay tôi đã bẻ gãy cổ cậu Seungyub giả.

Ngay sau đó, con lợn rừng cũng tan thành cát bụi.

“Phù… Vậy là thêm một người nữa sao? Thật sự không dễ chút nào.”

Bên ngoài đã trôi qua bao nhiêu ngày rồi?

Phòng 206 là nơi dòng thời gian thường xuyên bị bóp méo, và ở cái nơi quái dị do Ma Vương tạo ra này, rất khó để cảm nhận được thời gian.

Tôi nghĩ ít nhất cũng đã phải hơn mười ngày.

“Ma Vương, giờ tao cũng cáu rồi nên nói trống không luôn nhé. Đồ chó đẻ! Mày tạo ra cái chỗ bệnh hoạn này làm đéo gì?”

Nơi tôi đến đầu tiên là một thành phố hoang tàn đầy zombie.

Ở đó đầy rẫy những “tôi khác” đã nhận được Phước Lành kỳ quái thay vì Cần Mẫn, và chúng lao vào giết tôi theo lệnh Ma Vương.

Sau khi giết khoảng bốn tên như thế, tôi tình cờ phát hiện một cánh cửa kỳ lạ.

… Sau cánh cửa đó là một Phòng Nguyền Rủa khác.

Khách Sạn trong Khách Sạn.

Phòng Nguyền Rủa trong Phòng Nguyền Rủa trong Phòng Nguyền Rủa trong—

“Cái quái gì thế này? Mày học được cụm từ ‘cấu trúc fractal’ ở đâu vậy?”

Phòng tiếp theo là một ngôi làng quê bị bão tuyết càn quét, và lần này là một Cha Jinchul giả xông ra.

Chỉ xét thể chất thôi thì cậu ta cũng ngang vận động viên, nên tôi suýt chết thật.

Sau đó là một tòa nhà không có lối ra, và một Eunsol giả.

Xin lỗi nhé, nhưng vì Eunsol ngoài đời yếu khoản chiến đấu, nên phòng này dễ hơn hẳn.

Không có hồi kết.

Rõ ràng tên trưởng lão của giáo đoàn nói chỉ một tuần, mà thời gian đó đã qua từ lâu rồi.

“Ngươi ở đâu! Ra đây!”

Ngay khi tôi bóp cổ thêm một Seungyub giả nữa, cậu ta vừa khóc vừa lẩm bẩm.

“Mẹ…! Chị Ahri! Anh Kain!”

“……”

- RẮC!

Những tên giả mạo này… còn mang theo cả ký ức của chúng tôi.

Sự thật đó khiến tôi đau lòng không ít.

“Làm ơn đi, Ma Vương. Lần này tôi sẽ nói lễ phép, nên ra đây đi. Rốt cuộc ngài đã làm mấy trò biến thái này để làm gì?”

Miệng tôi thì nói không hiểu, không hiểu, nhưng trong lòng tôi lại khác.

Tôi không biết chính xác từ lúc nào, nhưng tôi đã mơ hồ cảm nhận được.

Tôi—Kim Sanghyun—đang từng bước tiến gần Ma Vương.

Tinh thần yếu ớt của tôi bị hút vào một thế giới rỗng không, một vực sâu xa xăm.

“…”

Từ lúc nào đó, mỗi khi nhắm mắt, tôi đều cảm nhận được Ma Vương.

Tôi thấy một tập hợp vô hạn những xung động đang ngọ nguậy không ngừng.

Và tôi cảm nhận được, những xung động ấy đang từ từ vươn tay về phía tôi.

“Ngài đang… gọt giũa tôi sao? Biến tôi thành thứ gì đó ngài muốn?”

Lại một cánh cửa dẫn đến căn phòng tiếp theo xuất hiện.

Như bị thôi miên, tôi mở cửa và bước vào nơi kế tiếp.

Đó là một căn phòng khổng lồ.

Bốn phía là những bức tường đỏ sẫm, không hề có lối đi nào khác.

Ngay cả cánh cửa tôi vừa bước qua cũng tan biến như ảo ảnh.

Giữa phòng, là một cậu thanh niên mà tôi kính sợ nhất.

“Chú ơi, chú vất vả rồi nhé!”

“… Chú?”

Ngay câu mở đầu, hắn đã khiến tôi khó chịu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!