Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 4

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 419

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 401-500 - Chương 459: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (21)

Chương 459: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (21)

Chương 459: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (21)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 521

Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Khi có được cái tên Kain Kadirov, tôi mới ngộ ra một điều.

Cái nghề gọi là “độc tài” này khó, khó ngoài sức tưởng tượng luôn!

Vậy rốt cuộc “độc tài” là gì?

Là một chính trị gia tham lam, phớt lờ hoàn toàn tam quyền phân lập – bao gồm lập pháp, hành pháp, tư pháp – rồi ôm trọn mọi quyền lực vào trong tay.

Mà đã nắm hết quyền lực, tức là mọi việc đều là việc của mình.

Sáng nào cũng là cả núi giấy tờ chất đầy trên bàn, cộng thêm vô hạn yêu cầu được Thiên Đường chuyển thẳng tới kẻ thống trị!

Vừa nhận thức được sự thật đáng sợ đó, tôi lập tức nghĩ ra một kế hay.

“Ngài Kain Kadirov, vừa nãy có—”

“Không được vào!”

“… Ngài Kadirov?”

“Giờ phút này, ta đang nhận được thần dụ giáng xuống… Ý chí vĩ đại đang thì thầm với ta.”

Cô thư ký, người đã thấy tôi giở trò cosplay ‘Thánh nhân’ lần thứ 20 rồi, lần này tiếp tục nói, mà không chịu rút lui như thường lệ.

“… Đây không phải báo cáo của Nghị viện hay lực lượng quản trị, mà là báo cáo từ phía Enforcer.”

“Ê! Thế thì phải mang vào ngay chứ!”

Người đang kiểm soát Enforcer hiện giờ là Songee, người đã được Thị trưởng chuyển giao phần lớn quyền lực; ông Mooksung cũng thuộc bên Enforcer.

Nói cách khác, báo cáo từ phía Enforcer đồng nghĩa với báo cáo từ đồng đội trong Khách Sạn.

“… Thế còn thần dụ thì sao ạ?”

“Lá thư đó chính là thần dụ. Đưa đây.”

Nội dung thư khiến tôi khá bất ngờ.

“Chuẩn bị đi, chúng ta sẽ xuất phát ngay thôi.”

“Vâng ạ.”

***

– Kadirov, đồ khốn!

– Bị bắn chết đi!

– Thằng ác quỷ khốn nạn!

Một nhà tù bí mật, nơi thường dân không thể tiếp cận.

Đi suốt dọc hành lang, tôi nghe tiếng chửi rủa đầy phẫn nộ vang lên tứ phía.

Enforcer canh gác liên tục đánh đập hay chích điện, nhưng vẫn không đủ để dập tắt cơn giận của họ.

“…”

Lý do Thiên Đường vận hành cơ sở này là vì mỗi ngày đều phải hiến tế cho Lý Trí Bất Khuất.

Dĩ nhiên, việc hiến tế con người là bí mật chỉ cực ít người biết, nên mới cần một nhà tù nằm ngoài mọi thủ tục tư pháp như thế này.

“…”

Đây là một cơ sở cần thiết.

Vì vậy, dù tôi và Songee đã tiếp quản quyền thống trị thành phố, chúng tôi vẫn không bãi bỏ nó.

“…”

Vật hiến tế không phải dân thường lương thiện, mà là tội phạm cực kỳ hung ác.

Với luật pháp nghiêm khắc của Thiên Đường, cho dù không hiến tế thì bọn họ cũng đáng tội tử hình.

Về ‘nguyên tắc’ là thế.

Nhưng thực tế thì sao?

Những đặc vụ bí mật phụ trách nhiệm vụ này đều có chỉ tiêu.

Định kỳ phải bắt đủ một số lượng “tội phạm hung ác” nhất định, nghe có hợp lý không?

Không cần điều tra từng người cũng biết, trong số kia chắc chắn có kẻ bị bắt oan.

Trong đầu tôi cũng đã biết thế từ lâu, nhưng…

Nhưng khi tận mắt chứng kiến, cảm xúc vẫn rối bời.

“E hèm, ngài Kadirov. Từ đây trở đi xin ngài hãy cẩn thận. Đây là khu giam giữ giáo đồ tà ác.”

“Biết rồi.”

Ở thành phố này, nhắc đến tà giáo là nhắc đến Giáo Đoàn Ma Vương.

- Rắc!

Cửa mở ra, tôi nhìn thấy một người đồng đội đang bị còng tay.

“Lâu rồi không gặp, Kain.”

“Đúng vậy! Chú đã vất vả rồi ạ.”

“… Chú?”

“Dạ?”

“Không có gì.”

Sau khi đuổi đám Enforcer xung quanh ra ngoài—tất nhiên là không hề suôn sẻ—tôi và “chú” bắt đầu nói chuyện.

“Kain, trước khi vào chủ đề chính, tôi sẽ kể một chuyện như món khai vị.”

“Khai vị? Là gì vậy ạ?”

“Vì sao Thị trưởng không thanh trừng Giáo Đoàn Ma Vương?”

“… Hả?”

“Không thấy lạ sao? Thị trưởng biết rõ sự tồn tại của giáo đoàn.”

“…”

Đúng là vậy.

Tầng lớp lãnh đạo thành phố, bao gồm cả Thị trưởng, đã biết về giáo đoàn từ lâu.

Biết nên mới cử đặc vụ bí mật như chú Sanghyun xâm nhập vào đó.

“Là vì ông ta thiếu sức mạnh sao? Đương nhiên không. Cũng không phải vì không biết các thành viên là ai—các đặc vụ trà trộn đã báo cáo hết rồi.”

“…”

“Có vẻ cậu đã đoán ra rồi.”

Vậy tại sao biết mà Thị trưởng vẫn để yên?

Đáp án đơn giản, mà tàn nhẫn.

“Mọi thứ tồn tại trong Thiên Đường đều như bánh răng. Ai cũng có vai trò của mình. Và thú vị thay, quy luật đó cũng áp dụng cho Giáo Đoàn Ma Vương.”

Trong thành phố, ai cũng có vai trò. Giáo đoàn cũng không ngoại lệ.

“Trong mắt Thị trưởng, giáo đoàn là ứng viên hiến tế tuyệt vời.”

Leon Kadirov đúng là một con người sắt đá.

Dĩ nhiên, tôi và Songee cũng đang làm chuyện tương tự, nhưng chúng tôi khác với Leon.

Tôi có thể hành xử như Thị trưởng là vì Phòng 206 về bản chất không phải ‘thực tại của tôi’.

Khi trở về hiện thực, tôi liệu có làm được như mình bây giờ không?

Vì nhân loại, tôi có thể không chớp mắt mà hiến tế cả gia đình, bạn bè cho ác ma không?

Tôi không tự tin mình làm được.

Ngay từ đầu, tôi khác với Thị trưởng—tôi là người yêu gia đình.

Không phải ai cũng có thể máu lạnh như ông ta.

Điều đó cũng đúng với các đặc vụ bí mật đang bắt về vật hiến tế theo lệnh Thị trưởng.

“Lý Trí Bất Khuất yêu cầu chúng ta phải hiến tế mỗi ngày. Và mỗi khi thiếu chỉ tiêu, việc phải bắt người vô tội gây ra áp lực tinh thần khủng khiếp cho các đặc vụ.”

“… Vâng ạ. Thuộc hạ của Thị trưởng không phải ai cũng giống ông ấy.”

“Tôi nghĩ bản thân Thị trưởng cũng vậy. Cậu đã gặp cô Ahri hay đặc vụ Mooksung rồi, họ đâu phải loại tà ác vô lương tâm.”

“…”

“Chỉ là cảm giác về trách nhiệm, về ‘việc cần phải làm’ đã đè bẹp lòng trắc ẩn thôi. Dù sao thì, vì lý do đó, Thiên Đường cần một thứ mà các thành phố bình thường không cần.”

“…”

“Nói đơn giản là kho dự trữ khẩn cấp, hay là một trang trại.”

Thiên Đường cần một trang trại nuôi dưỡng vật hiến tế.

Cần những “con mồi” có thể bắt giết định kỳ mà không khiến người ta day dứt lương tâm.

“Đó là lý do giáo đoàn đã tồn tại gần 200 năm. Họ cũng là sự tồn tại cần thiết của thành phố.”

“…”

“Cậu biết rồi mà, đúng không? Giờ cậu cũng đã là kẻ thống trị.”

“Vâng ạ.”

“Trước khi vào đề chính, tôi nói dài dòng vậy là để cậu hiểu lại mối quan hệ giữa thành phố và giáo đoàn.”

Thiên Đường cần Giáo Đoàn Ma Vương.

Cần những con mồi có thể giết bất cứ lúc nào mà không cắn rứt.

Vì vậy thị trưởng không bao giờ tận diệt những mầm mống phát triển của giáo đoàn.

Còn giáo đoàn thì ngày càng căm hận dòng họ Kadirov, kẻ đã giết họ một cách định kì suốt gần 200 năm.

Một lúc sau, chú kể chi tiết cho tôi những gì đã trải qua ở ‘Thánh Vực’.

“Ừm…”

“Cậu đã hiểu chưa?”

“Vâng. Lịch sử giáo đoàn thì cháu rõ rồi, và phần sau mới thú vị.”

Ma vương ban đầu không hành xử như thần.

Lúc đầu nó chỉ như thiên tai, bão tố, hay ác ma, và đó là cảm nhận giống hệt những gì tôi trải qua khi đối đầu Ma Vương ở lần thử đầu tiên.

Vì vậy, giáo đoàn tôn thờ Ma Vương vì ‘căm ghét Kết Xã’.

Điểm thú vị là ở đây.

Sau hơn 100 năm được tôn thờ như thần, Ma Vương đã thay đổi.

Ít nhất là đối với giáo đoàn, nó bắt đầu hành xử y như một vị thần thật sự.

Nó ban khải thị, trao năng lực siêu nhiên thông qua các thử thách và phần thưởng.

Chẳng phải mấy câu chuyện này giống trong thần thoại Hy Lạp hay La Mã sao?

Nghe tới đó, tôi chợt lóe lên một giác ngộ.

“Cái này… nếu nghĩ kỹ thì là một nguyên lý mà chúng ta đã biết rồi.”

“Thật sao?”

“Những gì xảy ra ở tầng sâu cuối lượt 1 và lượt 2. Ma Vương đã kéo ác mộng và tưởng tượng kinh hoàng của con người thành hiện thực.”

“Ma Vương vốn là một thực thể như tấm gương?”

Ma Vương phản ứng với trí tưởng tượng của con người.

Sức mạnh biến truyền thuyết đô thị thành hiện thực chính là bằng chứng.

“Cháu còn tưởng nó chỉ phản ứng với những tưởng tượng tiêu cực, nhưng không phải. Nó cũng phản ứng với đức tin.”

“Tôi cũng nghĩ vậy. Giống như phản ứng với truyền thuyết đô thị để tạo ra quái vật, nó cũng đã phản ứng với đức tin để tạo kỳ tích.”

“Và tất cả những hiện tượng này, về bản chất, là do Bá Chủ Thời Gian đúng chưa?”

“Gì cơ?”

Bác sĩ hơi bối rối. Tôi nghĩ là chú ấy có vẻ chưa nghĩ tới đoạn này.

“Lý Trí Bất Khuất là vật đang giam cầm Ma Vương. Không phải vì Lý Trí Bất Khuất ngang sức với Ma Vương, đúng chứ ạ?”

“Đúng vậy. Nếu so sức thuần túy thì như trẻ con đánh nhau với khủng long—à ha!”

Chú gật đầu, như thể đã hiểu ra.

“Do thời gian bị bóp méo, Lý Trí Bất Khuất tạo ra hiệu ứng áp chế mạnh gấp hàng trăm lần… và hiện tượng tương tự đã xảy ra với giáo đoàn?”

“Ma Vương hẳn đã tiếp nhận 200 năm đức tin mà giáo đoàn tích lũy trong thời gian cực ngắn. Chẳng phải vì thế mới phát sinh biến đổi lớn tới như vậy sao?”

“Hay! Rất hay. Giờ thì có cảm giác mọi thứ đang dần xâu chuỗi lại rồi.”

“Chú ơi. Nói mấy câu đó xui lắm, kiềm chế lại đi ạ.”

“Ha ha, được thôi.”

Trong lòng, tôi cũng đồng ý với chú ấy.

Giống như dự đoán của chú trước khi lần thử thứ 3 bắt đầu, lời giải thật sự quả nhiên nằm rất gần với Giáo Đoàn Ma Vương!

Cuối cùng tôi cũng đang tiến gần tới lời giải của Phòng 206.

Nếu có thể mở rộng hiện tượng do giáo đoàn tạo ra…

Nếu toàn thể nhân loại tôn thờ Ma Vương như thần thì sao?!

“E hèm. Cậu Kain này, chuyện này thì không có gì to tát nhưng…”

“Dạ?”

“À thì, cứ gọi tôi là thầy hay bác sĩ, thay vì chú, được không?”

“…”

Chợt tôi tò mò, không biết những người đã xuống tầng sâu đang làm gì.

Giờ chắc họ đã đánh thức Miro rồi chăng?

***

- Miro

[Phong ấn đã được giải trừ!]

Tôi tỉnh dậy cùng thông báo đó.

Lần đầu tiên tôi mở mắt trong Phòng 206.

Và rồi…

Tôi nhận ra thế giới đã đứng yên.

“… Này, Ahri?”

- Ầm ù ù!

Tôi khẽ, rất khẽ chạm vào vai Ahri.

Ngay lập tức, toàn bộ cả thân thể của Ahri bay vọt đi.

“Ơ? Á—!”

Chậm rãi, như bơi trong không trung, cô ấy bay về phía bức tường—

“Áaaa!”

Tôi hoảng hốt lao tới nắm lấy tay Ahri để kéo xuống—

- Rắc!

Tay Ahri gãy rồi!

“Kyááá!”

- Vùùù!

Lần này đến Seungyeob bị ‘sóng xung kích’ từ tiếng hét của tôi thổi bay.

Lỡ động vào nữa rồi làm gãy tay cậu ấy thì sao!

Dù thế nào, đến lúc này tôi đã chắc chắn.

- Thình thịch!

Phước Lành “Bất Biến” được cường hóa đến cấp 2 của tôi đang chống lại hiện tượng thời gian bị bóp méo ở tầng sâu Thiên Đường.

Mọi người đều chậm lại, chỉ mình tôi chuyển động bình thường sao?

Đổi góc nhìn mà nói—

Giờ tôi chẳng khác nào có năng lực siêu gia tốc!

- Thình thịch thình thịch!

Cảm giác toàn năng không thể tin nổi!

Tôi run rẩy vì thứ áp đảo không sao diễn tả bằng lời.

Miro-‘nim’ cuối cùng đã thành thần rồi còn gì?!

Ha, Khách Sạn, mấy người chơi ngu rồi à?

Trước hết thì nguy hiểm quá, phải đưa các đồng đội ra ngoài.

- RẦM!

Vừa khẽ nhảy lên một cái để trốn thoát, sàn phòng thí nghiệm nứt toác, còn cơ thể tôi thì từ từ bay lên.

“Phù…”

Tôi hít sâu, cố kiểm soát hành động.

Đương nhiên, sóng xung kích tạo ra bởi hơi thở đó cũng đã đẩy ngã Perro.

Lúc họp bên ngoài, mấy người xuống tầng sâu đã nói gì nhỉ?

Phải di chuyển thật nhanh, vì dòng thời gian giữa hai nơi khác nhau, chậm 10 phút dưới này cũng có thể là cả một ngày ở trên kia.

Chuyện đó không áp dụng với tôi.

Ngược lại, tôi phải cố tình di chuyển thật chậm.

“Trước tiên… ưm! Im lặng!”

Nhìn quanh, tôi thấy trong phòng thí nghiệm có rất nhiều kẻ địch.

Trong mắt lính gác, chắc đây là vụ kẻ xâm nhập bắt cóc Viện trưởng.

Hay là mình dọn sạch phòng thí nghiệm trước nhỉ?

Tiến về phía hành lang, tôi thấy Jinchul đang đối đầu với đám lính cùng vẻ mặt căng thẳng.

Nếu đánh nhau lúc này, Jinchul khó tránh khỏi bị thương nặng.

Để tôi xử lý!

Tôi bước ra trước mặt bọn lính trong thế giới đã trở nên chậm chạp vô biên.

Tôi đường hoàng hét lên:

“CÚT ĐI!”

Chỉ cần ‘tiếng hét’ và một cú dậm chân nhẹ là đủ.

- ẦM ẦM ẦM!

Sóng xung kích từ miệng tôi và rung chấn từ cú dậm chân thổi bay toàn bộ lính!

“Hehe! Jinchul, ra ngoài nhớ cảm ơn em— ối!”

À, quay sang nói với Jinchul là sai lầm rồi.

Vì thế mà anh ấy bắt đầu bay ngược ra sau.

Không sao.

Jinchul nổi tiếng trâu bò mà.

Thôi thì!

Tôi đã dọn sạch phòng thí nghiệm theo cái kiểu đó.

Mỗi lần mở miệng là người bay, dậm chân là bê tông vỡ nát.

Chỉ cần khẽ chọc ngón tay cũng đủ khiến áo giáp chống đạn thủng toang, xương gãy răng rắc.

Không phải kẻ địch mạnh, mà là ‘tôi mạnh quá’, đến mức mệt vì phải hãm lực lại.

Tôi không thể tin nổi.

Thật sự, tôi vĩ đại đến mức không chịu nổi!

Tôi bật khóc.

Khóc vì sự vĩ đại của chính mình.

All-Mighty God Miro quá bá đạo nên tôi bật khóc!

Tôi là thần.

Tôi là God Miro!

“Công chúa thỏ Miro, từ hôm nay sẽ trở thành siêu anh hùng!”

Tôi—

“Ơ?”

Bản năng mách bảo tôi.

Lực Bất Biến, thứ tôi vừa nhận được khi cường hóa Phước Lành, đã biến mất sạch khi nãy.

“…”

Lực Bất Biến là sức mạnh tiêu hao thay tôi khi tôi bị thương.

Tôi có bị thương đâu, sao lại hết—

“…”

Tôi hiểu ra rồi.

Phước Lành chỉ bảo vệ tôi khỏi dòng thời gian bị bóp méo, chứ không biến tôi thành kim cang bất hoại!

Thứ bảo vệ cơ thể tôi khi di chuyển nhanh gấp hàng trăm lần… chính là Lực Bất Biến.

Và giờ thì tôi đã dùng sạch rồi.

Tôi không thể cử động thêm nữa.

“…”

Mọi người ơi, Ahri à.

Tớ gặp chuyện lớn rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!