Chương 445: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (10)
Chương 445: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (10)
- Kim Ahri
[Ga tiếp theo là ga Lóc Thịt, Lóc Thịt. Quý khách vui lòng cởi quần áo, để lộ da thịt.]
“… Bọn biến thái này lại lảm nhảm cái quái gì nữa vậy?”
Cha Jinchul vừa gào lên đầy khó hiểu thì trong đầu tôi chợt lóe lên một suy nghĩ.
‘Hình thể trắng ngọ nguậy’ ban nãy, và cả thông báo “ga Lóc Thịt” phát ra từ đoàn tàu.
Cả hai chẳng phải đều là những thứ quen tai sao?
Đây là mấy truyền thuyết đô thị cực kỳ nổi tiếng bên Nhật mà!
Cái đầu tiên là ‘Kune-kune’, cái thứ hai là ‘Giấc Mơ Khỉ’.
Những mảnh ký ức mơ hồ về nội dung các câu chuyện kinh dị đó cũng dần hiện lên trong đầu tôi.
“Nếu đây là Giấc Mơ Khỉ thì—!”
“Hả? Mơ gì cơ? Ahri, đừng nói mấy chuyện chỉ mình em hiểu chứ.”
“Sau cánh cửa sẽ có quái vật cầm dao! Bọn đó—”
- Kííít!
Cánh cửa toa sau mở ra.
Quả nhiên, đúng như nội dung của Giấc Mơ Khỉ, một sinh vật lùn tịt đội chiếc mũ nhọn kỳ quái xuất hiện.
Gương mặt mang nụ cười tàn nhẫn đầy vẻ đùa cợt, quần áo thì rách nát như giẻ lau.
Trên cả hai tay của nó là những lưỡi dao sáng loáng!
“Hừ! Có mỗi con dao bé tí mà tưởng dọa được tao à?!”
Không chỉ Cha Jinchul đang tràn đầy năng lượng, mà ngay cả Seungyub cũng không tỏ ra quá sợ hãi.
Cái thời mà chúng tôi còn sợ mấy chú lùn cầm dao đã qua lâu rồi.
Hơn nữa, bọn tôi đâu có tay không mà tới đây.
- Đoàng! Đoàng!
Seungyub áp sát vào tường, còn tôi và Cha Jinchul liên tục bóp cò những khẩu súng trường mang từ Thiên Đường tới.
Đám lùn, dù bị biến thành đống thịt bầy nhầy vẫn nhe răng cười trông cực kỳ ghê tởm, còn uy lực của súng trường thì chẳng đùa được.
“Nãy em nói gì ấy nhỉ? Giấc mơ gì?”
“Giấc Mơ Khỉ.”
“Nghe cũng chẳng có gì ghê gớm. Phí đạn thật.”
“Ừ, đúng là phí đạn thật. Vốn dĩ đây chỉ là giấc mơ thôi, đâu cần phải đánh—”
[Xin nhắc lại lần nữa. Ga tiếp theo là ga Lóc Thịt, Lóc Thịt.]
“…”
“…”
Chưa xong đâu.
Toàn bộ đoàn tàu bắt đầu phát ra tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, rồi từ phía sau lại truyền đến mùi hôi thối cùng rung chấn.
“Quái vật… hình như lại tới nữa.”
Lần này chắc chắn là thứ còn lớn hơn!
“Mọi người nghe đây! Đây là mơ! Chúng ta đang mắc kẹt trong ác mộng!”
“Mơ á? À, nên từ nãy em mới nói Giấc Mơ Khỉ hả? Vậy chúng ta phải tỉnh dậy đúng không? Tỉnh kiểu gì?”
Có lẽ vì mới không lâu trước đây, chúng tôi cũng từng trải qua cảm giác vùng vẫy trong ác mộng không rõ nguyên nhân.
Mọi người phản ứng rất nhanh.
Cả nhóm bắt đầu tiến hành RC check – Reality Check, để thật sự khắc sâu vào não rằng ‘Đây chỉ là mơ!’.
Bẻ ngón tay theo góc quái dị, bịt mũi rồi thử thở, ai cũng cố thực hiện những hành động “ngoài đời không thể làm được”, mọi thứ đều loạn cả lên.
Bản thân RC check là phương pháp mà ngay cả các đặc vụ Cục Quản Trị thường xuyên gặp hiện tượng siêu nhiên cũng hay dùng, nên phương pháp này vốn không có vấn đề.
Vấn đề là—
Cha Jinchul bẻ gãy ngón tay tới hai lần mà nó vẫn tái sinh như chưa có gì xảy ra, còn Yumi bắt đầu hô hấp qua da sau khi bịt mũi lại – cô ta đã làm cái quái gì với cơ thể của mình vậy?
Sau một khoảng thời gian mà tất cả đều phải trầm trồ trước mức độ “quái vật” của nhau, nét mặt mọi người dần cứng lại.
“Cho dù cơ thể chúng ta có đặc biệt đến mấy, thì mơ mà không tỉnh được thế này có bình thường không?”
“… Không. Vấn đề là ở nội dung của câu chuyện này, của Giấc Mơ Khỉ.”
“Nội dung thế nào?”
Trong câu chuyện Giấc Mơ Khỉ, “người kể chuyện” là kẻ có thể tự do tỉnh dậy khỏi giấc mơ, một khi người đó nhận ra đây là mơ.
Thế nhưng, người bị cuốn vào cơn ác mộng thì lại không dễ dàng tỉnh lại.
“… Trong chính nội dung của truyền thuyết có ghi là ‘Dù biết đó là mơ thì cũng rất khó tỉnh lại.’”
“Địt mẹ nó!”
[Xin nhắc lại lần nữa. Ga tiếp theo là ga Lóc Thịt, Lóc Thịt.]
Thông báo rùng rợn lại vang lên.
Cuối cùng, Yumi với vẻ mặt căng thẳng đã nắm lấy tay Seungyub.
“Ơ? Y, Yumi?”
“Có vẻ muốn tỉnh dậy thì phải dùng liệu pháp gây sốc. Bẻ gãy ngón tay của người có cơ thể bình thường có khi lại khác.”
“Hả? Hả?”
“Tôi bẻ nhé.”
“Ơ ơ ơ! C, cái này thì không—”
“Hoàng tử, tỉnh dậy trước rồi đánh thức bọn tôi nhé.”
“Áááá!”
Ngay khoảnh khắc cô gái với vẻ mặt lạnh lùng định bẻ ngón tay của Seungyub đáng thương —
Từ phía sau bỗng lóe lên một luồng sáng chói, và Eunsol đổ gục xuống sàn.
“Hả?! Noona?!”
“Gì thế? Này! Ahri! Sao chị ấy tự nhiên ngã ra vậy?!”
“Quái vật còn chưa vào toa này mà rốt cuộc là—”
- Bóp!
“Hả?”
Cảm giác có ai đó véo mạnh vào tôi.
Ngay sau đó, Jinchul và Seungyub cũng tròn mắt, đưa tay sờ má.
Rõ ràng tôi vẫn đang ở đây, chẳng ai chạm vào tôi cả, vậy mà tôi có thể cảm nhận rõ ràng mình đã bị véo má.
Cái này là—
Eunsol đã tỉnh.
‘Mọi người, dậy hết đi!’
…
“À.”
Khi hoàn toàn tỉnh táo, tôi thấy mình đang nằm giữa đống tàn tích sắt gỉ.
Eun-sol đang lần lượt lay từng người dậy.
“Eunsol, lúc nãy làm sao chị tỉnh được vậy?”
Vừa nãy, dù biết là mơ, chúng tôi vẫn không thể tỉnh.
Bởi vì ngay cả việc “Biết là mơ nhưng cũng khó mà tỉnh dậy” cũng nằm trong nội dung của Giấc Mơ Khỉ.
Vậy làm thế nào mà Eunsol lại tỉnh được?
“Nhờ sức mạnh của con bướm.”
“Hồ Điệp Mộng à?”
“Bản thân giấc mơ là một vấn đề, bởi nó là loại giấc mơ khó mà tỉnh lại được.”
“Ừ.”
“Nên chị đã cho con bướm bay vào người, rồi thay đổi nội dung ác mộng.”
“Thay thành gì?”
“Chị mơ rằng mình rơi từ một tòa nhà xuống. Đến lúc đầu đập xuống đất thì tỉnh.”
Ngẫm lại mới thấy, Eunsol cũng ra dáng đặc vụ Cục Quản Trị thật rồi.
***
Có phải vì cậu ta là chủ nhân của Vận May không?
Dù bị Giấc Mơ Khỉ hành cho một trận ra trò, nhưng đề xuất của Seungyub về việc kiểm tra bên trong đoàn tàu lại hóa ra cực kỳ đúng đắn.
Bởi vì trong tàu thật sự có một tấm sơ đồ tuyến đường đã mục nát gần phân nửa.
“… Vô lý thật đấy. Chỉ là giấy thôi mà? Chẳng phải bọn họ đã mất liên lạc với mặt đất hơn 100 năm rồi sao?”
Đúng như lời Eunsol nói, chuyện này rất kỳ quái.
Nhưng dù sao thì tấm sơ đồ vẫn còn đọc được.
Nhờ đó, chúng tôi mới có thể tìm được đường đi trong thành phố ngầm tối tăm này.
Cơ bản là cứ đi dọc theo đường ray, đến chỗ rẽ thì đối chiếu với sơ đồ là được.
“Hình thể trắng mà Eunsol thấy ban nãy gọi là ‘Kune-kune’. Đoàn tàu vừa rồi là Giấc Mơ Khỉ. Cả hai đều là truyền thuyết đô thị Nhật Bản, và chúng nổi tiếng lắm. Có ai ở đây từng nghe qua chưa?”
Mọi người đều lắc đầu.
Không biết là vì thế giới mà mỗi người từng sống khác nhau, hay đơn giản là trước khi vào Khách Sạn, họ chẳng quan tâm đến mấy thứ truyền thuyết đô thị này.
Lúc đó, Eunsol cười khổ.
“Kuni-kuni gì gì đó thì không biết, nhưng cái kia thì chị biết.”
“Kia?”
“Cái kia.”
Khoảng một phút sau, chúng tôi hiểu “cái kia” mà Eunsol nói là gì.
Một người phụ nữ xinh đẹp mặc chiếc váy trắng tinh khiết, hoàn toàn lạc quẻ với thành phố ngầm u ám.
Trên mặt cô ta là ‘khẩu trang đỏ’.
Cha Jinchul bước lên trước.
“Ho ho ho…!”
“…”
“Chào nhé… chú à. Tôi—”
“Đẹp không?”
“…”
“Đẹp không? Cô hỏi cái đó đúng không?”
“Tôi có đẹp không?”
“Không? Xấu vãi cả lồn luôn ý?”
“Hảáá—”
- Rầm!
“Gương ấy! Đi soi gương đi con điếm! Cái mặt hung thần của mày—”
Trong lúc phía trước diễn ra màn ẩu đả hết sức lố bịch, tôi tiếp tục nói chuyện với Eunsol.
“Kune-kune, Giấc Mơ Khỉ, rồi đến Khẩu Liệt Nữ. Thế này chẳng phải quá lạ sao?”
“Lạ chỗ nào? Ý chị là, Kain từng kể cho chị về trải nghiệm trực tiếp đối đầu với Ma Vương rồi mà.”
“Lốc xoáy của vô hạn xung động, tập hợp của những ý đồ ác tính.”
“Ừ. Cảm giác là như vậy đó. Ma Vương có vẻ là tồn tại có thể dùng ma pháp, để thao túng những tưởng tượng kinh khủng của loài người. Nếu là truyền thuyết đô thị nổi tiếng, thì việc kéo nó ra hiện thực cũng đâu có gì lạ?”
“Eunsol, em không ngạc nhiên vì Ma vương làm được chuyện này.”
“Hả?”
“Thế giới này bây giờ là năm bao nhiêu?”
Theo lịch sử của Thiên Đường, thế giới như chúng tôi biết đã diệt vong khoảng 180 năm trước.
Nói cách khác, đây là tương lai méo mó của Trái Đất, hiện tại phải là khoảng năm 2200.
Lúc đó Eunsol mới hiểu ý tôi.
“Giấc Mơ Khỉ, Kune-kune… mấy chuyện này nổi tiếng hồi những năm 2000. Tính theo thời gian của Thiên Đường thì là mấy câu chuyện nổi tiếng tận 200 năm trước rồi. Thế này thì thành đồ cổ luôn còn gì?”
“Tại sao lại không phải truyền thuyết đô thị ‘hiện đại’? Rõ ràng ở Thiên Đường cũng phải sinh ra vô số truyền thuyết phù hợp với xã hội phản địa đàng chứ?”
“…”
Tôi dám chắc, khẳng định luôn.
Người của thời đại này, người của Thiên Đường, hoàn toàn không biết mấy truyền thuyết đô thị kiểu đó.
Những câu chuyện từng được sáng tác, rồi lan truyền trôi nổi trên Internet thì làm sao tồn tại qua mấy trăm năm được.
Vậy tại sao ở thành phố ngầm này, những truyền thuyết cổ xưa hàng thế kỷ lại hóa thành hiện thực?
“Con này yếu vãi! Đi tiếp thôi!”
Đột nhiên tôi nhớ lại một điểm kỳ lạ mình đã nhận ra, ngay từ lúc mới xuống tầng sâu này.
Hài cốt con người vẫn còn thịt như thể chỉ mới chết vài tuần, dù đã mất liên lạc hơn 100 năm.
Tấm sơ đồ tuyến đường bằng giấy vẫn còn đọc được.
Những đô thị truyền thuyết cổ xưa hàng trăm năm nay lại xuất hiện.
“… Cứ như mình sắp hiểu ra rồi mà lại chưa.”
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 466
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
‘Lạy Đấng… xin cho con hôm nay được bình an—’
‘Xin dâng lời cảm tạ lên Đức Cha trên trời—’
‘Thật vinh hạnh khi được đồng hành cùng khoảnh khắc vinh quang của vị Tiên Tri—’
Mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây.
So với trước kia, số lượng tiếng cầu nguyện vang lên đã tăng đến mức không thể so sánh.
Lời của bác sĩ Sanghyun rằng những giọng nói này có thể làm rung chuyển tinh thần tôi cũng có phần đúng, nhưng dù sao thì, việc “Giáo đoàn Han Kain” đang phát triển cực kỳ mạnh mẽ là điều không thể phủ nhận.
Thái Dương Thần Thánh cũng bắt đầu toát ra sức nặng rõ rệt.
Dù tôi chưa hiến dâng linh hồn, chỉ mới hiến dâng tín ngưỡng nên nó chưa ở trạng thái “đầy năng lượng”, nhưng ở giai đoạn này, việc tạo ra những phép màu nhỏ chỉ là trò vặt.
Một thành quả đáng tự hào.
Không chỉ tôi, các đồng đội khác cũng đang nỗ lực hết mình.
Songee cai trị thành phố một cách sắt đá, thậm chí còn quyết liệt hơn cả vị Thị trưởng đã chết.
Em ấy cũng không quên hiến tế định kỳ những “phần tử phản động”, bị bắt vì đủ lý do khác nhau, cho Lý Trí Bất Khuất.
Bác sĩ và Elena cũng dốc toàn lực, nhờ vậy mà tôi và Songee đang từng bước nuốt trọn thành phố từ trên xuống dưới.
Ừ, đến đây thì ổn. Rất ổn.
Nhưng…
Thật sự là có chuyện lớn rồi.
Nghĩ kiểu gì cũng thấy chúng tôi đã rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng.
“… Theo Cửa Sổ Trạng Thái thì hôm nay đã là ngày thứ 466.”
“Chúng ta vào Phòng 206 khi nào nhỉ?”
“Ngày thứ 380. Tức là đã ở trong phòng này được 86 ngày.”
“… Còn mấy đồng đội xuống tầng ngầm là khi nào?”
“Hình như là khoảng ngày thứ 400.”
Đã hơn hai tháng kể từ khi họ xuống dưới đó.
“Mọi người vẫn còn sống chứ?”
“Đáng ngạc nhiên là tất cả đều còn sống.”
“V, vậy sao họ không liên lạc, cũng không quay lại?”
“Ừ, ai mà biết.”
Tên của Phòng 206 là ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’.
Giờ chỉ còn 14 ngày nữa là Ma vương sẽ hồi sinh.
“Kain-oppa… em nghĩ tụi mình thật sự gặp rắc rối lớn rồi.”
“… Anh biết.”
Cần phải có biện pháp đặc biệt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
