Chương 449: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (14)
Chương 449: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (14)
- Yu Songee
“Thị trưởng đâu rồi, ra đây!”
“Kadirov định xử lý chuyện này kiểu gì hả?”
Trên màn hình chiếu lại hình ảnh Thiên Đường, một đám đông biểu tình với quy mô khổng lồ hiện ra.
Đây đã không còn là tình huống mà đám Enforcer có thể dùng biện pháp cứng rắn để giải quyết nữa.
Ngay từ đầu, đã có không ít Enforcer nhập vào hàng ngũ người biểu tình rồi.
“Chuyện to thật rồi… Elena-unnie, chị nghĩ sao?”
Chị ấy có vẻ mặt chua chát.
“Chị thấy vấn đề thật sự không nằm ở bọn họ.”
Chị ấy nói đúng.
Đám đông biểu tình chỉ là kết quả, vấn đề thật sự là tai họa siêu nhiên đang bắt đầu lật tung cả thành phố.
“Áaaa! C-cứu với!”
“Quái, quái vật! Trên TV có quái vật—!”
Trên màn hình đang chiếu những cảnh chẳng khác gì phim kinh dị hạng B.
Một con cá sấu to bằng ô tô chui lên từ nắp cống, nuốt chửng mọi người xung quanh.
Một con rắn to hơn cả thân cây quấn chặt lấy chiếc xe, bóp nát nó, khiến chất lỏng đỏ tươi chảy ra ngoài.
“Nhìn nó có giống pizza không chị?”
“Hả?”
“Chị biết đó, kiểu cuộn pizza lại rồi cầm tay ăn thì sốt cà chua hay chảy ra—”
“... Đừng nói mấy chuyện kỳ quặc nữa. Em không phải là đang nhập vai Thị trưởng quá rồi chứ?”
Em không phải là đang nhập vai Thị trưởng quá rồi chứ?
Nghe câu đó, tôi bất giác giật mình.
Nghĩ lại thì câu chuyện pizza ban nãy có phải là giống Ahri quá không nhỉ?
Tôi không cần phải quá nhạy cảm, nhưng tôi cũng không muốn mình biến thành kiểu người như mấy đặc vụ của Cục Quản Trị.
“Haiz… Sao kế hoạch của chúng ta lại rối tung lên thế này nhỉ?”
“Ừ, chị biết.”
Ban đầu kế hoạch là gì nhỉ?
Những người xuống tầng sâu của Thiên Đường thu thập thông tin, rồi những người trên mặt đất nhận được thông tin đó sẽ trốn thoát ra ngoài.
Nhưng từ thời điểm đã hơn hai tháng mà không một ai từ tầng sâu quay trở lại, kế hoạch đã hoàn toàn sụp đổ.
“Một tuần trước anh Kain cũng xuống tầng sâu mà.”
“Rồi cả Kain-oppa cũng mất tích luôn rồi.”
Ở tầng sâu của Thiên Đường rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nếu tôi có thể trốn thoát bằng cách nào đó, thì tôi có quá nhiều thứ muốn hỏi.
“Bác sĩ vẫn chưa liên lạc lại với em sao?”
“Ba ngày trước thì mất liên lạc rồi ạ.”
Sau khi anh Kain rời đi, bác sĩ ở lại với giáo đoàn, rồi cũng mất liên lạc.
Giờ chỉ còn lại tôi và chị Elena.
“Kadirov ra đây! Đồ vô trách nhiệm—!”
Tiếng gào thét thô ráp vọng từ xa khiến chị Elena khẽ rùng mình.
Tất nhiên, chị ấy chẳng có ý định đi xuống.
“Có thị trưởng nào trách nhiệm hơn tôi không hả? Bất mãn thì tự trèo lên đây đi! Trong dinh thự này toàn là tháp pháo được bảo dưỡng cẩn thận đấy—”
- Tách!
Đúng lúc đó, một cô gái nhỏ nhắn đột ngột xuất hiện trong dinh thự lơ lửng.
Đến mức này rồi, người đó xuất hiện một lần cũng chẳng khiến tôi ngạc nhiên nữa.
“May! Sao giờ bà mới đến?”
“…”
Thủy Tổ với vẻ mặt hoang mang nhìn chằm chằm vào màn hình.
Có lẽ cảnh người dân bị lũ quái vật tràn ra khắp nơi hành hạ đã chạm vào cảm xúc của bà ấy?
Lần nào tôi cũng có cảm giác như vậy, Thủy Tổ không phải kiểu người giống “Đặc vụ Cục Quản Trị”.
“... Kadirov.”
“Dạ?”
“Vừa nãy, Kết Xã đã ban cho ta mệnh lệnh cuối cùng.”
“Hả?”
Đột ngột vậy sao?
Mệnh lệnh cuối cùng của Kết Xã?
Chẳng phải bà đã nói rằng tầng sâu đã mất liên lạc hơn 100 năm rồi sao?
“Cái biểu cảm đó khiến ta tự hỏi, chắc là con có cả đống câu hỏi đúng không. Nhưng giờ thì nhịn đi. Thời gian gấp lắm, trên đường đi ta sẽ giải thích.”
“... Vâng ạ.”
Tôi nghe theo lời Thủy Tổ.
Thắc mắc thì để sau khi đảm bảo sống sót rồi giải quyết cũng được.
“Ta đã sàng lọc gần hết rồi. Tuổi trẻ, nhân cách lương thiện, tư chất xuất chúng. Xét mọi mặt thì đều thích hợp làm Adam và Eva cho thế hệ kế tiếp.”
Sàng lọc cái gì cơ?
Adam và Eva của thế hệ tiếp theo?
Nhịn hỏi thật sự rất khó.
“Chỉ có một điểm ở con khiến ta băn khoăn.”
“Dạ?”
“Ta thấy nhân cách của con quá độc ác.”
“…”
Nói vậy thẳng vào mặt người khác có được không?
Bà có ghét thầm, hay là ghét tôi công khai không vậy?
“Nhưng vì đại nghĩa, có lẽ cũng cần những kẻ không từ thủ đoạn như con. Đi thôi.”
Lúc đó, chị Elena không nhịn được nữa, lên tiếng hỏi.
“Rốt cuộc bà đang nói cái gì từ nãy tới giờ vậy? Nói đang sàng lọc là sao—”
“Con cũng đi cùng đi.”
***
Sau khi đến nơi trú ẩn mà Thủy Tổ đã chuẩn bị suốt nhiều năm, tôi và chị Elena cuối cùng cũng hiểu chuyện.
“Adam và Eva của thế giới mới” không phải là một phép ẩn dụ, mà là nghĩa đen.
“Vậy tức là… không rõ lý do, nhưng đã đến giai đoạn gần như không thể ngăn cản Ma Vương hồi sinh?”
“Đúng vậy.”
“Cho nên chúng ta sẽ hiến tế toàn bộ người còn sống trong Thiên Đường?”
“Không chỉ người trong Thiên Đường đâu. Mà là toàn bộ hành tinh này, kể cả nhân loại ở các thành phố bên ngoài Thiên Đường, không sót một ai.”
Những người sống sót trên toàn Trái Đất.
Tôi không biết chính xác số lượng là bao nhiêu, nhưng ít nhất cũng phải hơn một tỷ?
Dùng toàn bộ số người đó làm vật hiến tế cho Lý Trí Bất Khuất, để một lần nữa đè ép Ma Vương đang cận kề thức tỉnh.
Miệng tôi và chị Elena cùng lúc há hốc.
Quy mô quá lớn.
Lớn đến mức vượt xa sức tưởng tượng, hoàn toàn không có cảm giác thực tế.
Elena khẽ rên lên.
“Bởi vậy… bởi vậy chúng ta mới bắt đầu ở Thiên Đường! Vì ở đây có phương tiện để kiểm soát các thành phố trên toàn hành tinh!”
“Bắt đầu ở Thiên Đường? Ý của con là—”
“Đừng bận tâm về chuyện đó.”
May là tôi không cần phải giúp Elena chữa cháy cho lời nói lỡ miệng đó.
- Ầm ầm!
Bởi vì hồi kết của mọi thứ đã đến.
…
…
…
“E-Elena? Chị Elena!”
Đó là ký ức cuối cùng của tôi tại phòng 206.
***
- Han Kain
“Tiến hành xử tử toàn bộ 2 tỷ 340 triệu người còn sống sót tính đến thời điểm này. Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu một lần nữa…”
Ngay khoảnh khắc tôi hoàn tất câu lệnh kích hoạt học được từ ký ức của Viện trưởng, một luồng ánh sáng chói đến mức không thể mở mắt đã cuốn phăng cả thế giới.
Đây là ký ức cuối cùng của tôi tại Phòng 206—
?
[Chuyện gì thế này?]
Ngay khi nảy sinh nghi vấn trước tình huống không thể hiểu nổi, tôi nhận ra mình đã không còn thân xác.
Theo quy định của Khách Sạn, một khi mất thân xác thì tôi không còn là người tham gia nữa, nên Cửa Sổ Trạng Thái cũng không hiện ra.
Trong không gian này, con người mang tên Han Kain đã biến mất.
Thế nhưng chẳng phải Descartes từng nói sao?
Cogito, ergo sum.
Tôi tư duy, nên tôi tồn tại.
Tôi vẫn tồn tại. Nhưng tại sao lại có thể như vậy?
Không phải vấn đề khó giải.
Nếu chuyện siêu nhiên xảy ra với tôi, thì hoặc là Phước Lành, hoặc là Di Sản. Phúc lành đã biến mất rồi, vậy nguyên nhân chỉ có thể là Di Sản.
Hơn nữa, Quỷ Thư không thể gây ra hiện tượng như thế này.
Thủ phạm là Thái Dương Thần Thánh.
…
Một không gian tràn ngập ánh sáng.
Trong lúc tôi đang lơ lửng vô định, tôi nghe thấy những giọng nói mạnh mẽ kéo tôi “lên trên”.
— Lạy Đấng… ngày tận thế đã đến rồi sao.
— Xin cầu nguyện tới Đức Cha trên trời, xin hãy ban sự cứu rỗi cho những kẻ ngu muội chúng con.
— Làm ơn! Con đã sống đủ lâu rồi, nhưng Kevin mới có bảy tuổi thôi!
Cầu nguyện.
Cầu nguyện.
Cầu nguyện.
Những tiếng cầu khẩn mãnh liệt của các tín đồ kéo tôi lên cao.
Tôi phải đáp lại khát vọng tha thiết của họ.
Đó là sứ mệnh được giao cho tôi.
[Vì vậy, dù là Ma Vương tà ác nhất đang co mình nơi vực sâu, hay sự ngạo mạn của Kết Xã muốn dùng đôi tay ngu muội để bảo vệ thế giới, cũng không thể ngăn cản ta.]
…
…
…
Ý thức dần dần hướng lên “trên”.
***
〈Chương 1〉
(1:1) Giữa ngày tận thế đang đến gần, chúng ta sẽ trỗi dậy. Những kẻ tụ tập nơi hoang mạc đã lên tới năm vạn.
(1:2) Những con chiên non nớt đồng loạt quỳ gối khóc than, một âm thanh nghe thật chướng tai.
(1:3) Hỡi những đứa trẻ bé nhỏ, điều gì khiến các ngươi sợ hãi đến vậy?
(1:4) Bầy chiên đáp rằng: “Xung quanh toàn là ác ma, chúng con phải làm sao đây!”
(1:5) Ta ban hơi ấm cho những kẻ đáng thương.
(1:6) Thế rồi tất cả quên đi nỗi sợ, vừa ca tụng vừa hát ca, lúc này mới trông thuận mắt.
(1:7) Khi đó, giữa bầy chiên có một con dê, kẻ không biết vâng phục.
“Cậu… cậu là Kain đúng không? Giờ cậu hiểu được lời tôi nói chứ?”
(1:8) Ta hỏi, ta muốn ban cứu rỗi cho tất cả tại nơi hoang mạc này, cớ sao ngươi lại không có đức tin?
“… Tôi là đồng đội của cậu, không phải tín đồ. Tôi cũng không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.”
(1:9) Thấy lời ấy thú vị, ta hỏi kế hoạch của kẻ đó là gì, thì con dê lộ vẻ bối rối.
“Tôi định… ừm, kích thích nỗi sợ của tín đồ để nâng cao lòng tin. Tôi nghĩ nếu nạp năng lượng cho Thái Dương Thần Thánh thì sẽ giúp ích cho em, nhưng kết quả này có hơi khác so với dự đoán.”
(1:10) Lúc này ta mới hiểu vì sao mọi chuyện lại diễn ra như vậy.
(1:11) Dù con dê này không biết vâng phục, nhưng là kẻ hữu dụng.
(1:12) Vì thế, ta đã tuyên bố rằng đến giây phút cuối cùng, ngươi cũng sẽ được lên con thuyền cứu thế.
“Lên thuyền cứu thế? Ý em là sao?”
(1:13) Ta lại nói với bầy chiên tụ họp nơi hoang mạc rằng: “Các ngươi đã được cứu rỗi, đừng sợ hãi nữa.”
(1:14) Rồi ta khơi lên ngọn lửa vinh quang để cứu lấy tất cả.
(1:15) Không lâu sau, những đứa trẻ bé nhỏ vừa khóc nức nở vừa lao mình vào ngọn lửa, quả thật là cảnh tượng đẹp đẽ.
(1:16) Ô hô! Chẳng phải đây chính là cảnh con gà tự nhổ lông rồi nhảy vào nước sôi hay sao?
“Áaa! C-cái gì thế này!? N-nạp năng lượng là kiểu này sao?!”
(1:17) Ta nói với con dê rằng, trong thế giới hư vô này, thân xác chính là ngục tù, không cần phải tiếc.
(1:18) Vì vậy hôm nay là ngày thật sự đáng mừng.
(1:19) Nhìn kẻ yếu đuối quỳ gối run rẩy, ta thấy thật buồn cười.
“Tôi… tôi nghĩ mình đã sai rồi. Không ngờ cậu Kain lại trong tình trạng thế này! Khi mất thân xác thì sự bảo hộ của Cửa Sổ Trạng Thái cũng biến mất, mà trong tình trạng này lại tập trung quá nhiều tín ngưỡng, khiến cậu không thể kiểm soát được Di Sản!”
(1:20) Ta thở dài, bởi không biết phải sửa chữa suy nghĩ ngu xuẩn này từ đâu.
(1:21) Ta dỗ dành và lại dỗ dành, rằng, khác với ngươi, ta ngay từ đầu đã biết chuyện này sẽ xảy ra.
(1:22) Ta bảo hắn đừng sợ, bởi mọi thứ đều đang tiến hành theo đúng kế hoạch.
(1:23) Khi đó, một linh hồn khổng lồ và rực rỡ hơn bất kỳ con chiên nào nơi hoang mạc tiến lại gần. Đó là người quen.
“… C-cái này! Chẳng lẽ là Elena sao?”
(1:24) Tốt lắm, tốt lắm! Rất tốt! Linh hồn này khác hẳn với những thứ nhỏ bé tràn lan khắp đất trời, bởi nó đã được tôi luyện vô số lần trong lò lửa mang tên Khách Sạn.
(1:25) Ta có thể khẳng định, không một con gà con nào của thế giới giả tạo kia sánh được với nó.
(1:26) Lúc đó, kẻ ngu muội than thở.
“Tôi xin lỗi nhé. Chuyện này để chúng ta bàn ở bên ngoài đi. Giờ ta đã trở thành Thần Chết, kẻ hủy diệt vạn cõi thế gian.”
- Xoẹt!
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 479
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 2, Hành Lang
Lời Khuyên Hiền Triết: 0
- Han Kain
Tôi tỉnh lại.
Tầng hai quen thuộc của Khách Sạn, xung quanh là các đồng đội với vẻ mặt mệt mỏi.
“Ưgh! Buồn nôn quá… Đây là trốn thoát hả? Có ai thấy thông báo chưa!”
Ahri đang cố nắm bắt tình hình.
“Vâng ạ! Em đang đợi trong nơi trú ẩn của Thủy Tổ thì thấy thông báo trốn thoát rồi.”
“Vất vả rồi mọi người!”
Eunsol-noona cười rạng rỡ với Songee, người đã trốn thoát.
Và rồi…
“Ưm… Đau đầu quá. Cuối cùng tôi đột nhiên ngã xuống, rốt cuộc là chuyện gì vậy nhỉ?”
Nhìn Elena đang hoang mang, tôi cảm thấy nghẹt thở.
Giá mà tôi cũng mất trí nhớ như cô ấy thì tâm trạng đã dễ chịu hơn rồi!
Rõ ràng quá rồi.
Những ký ức ghê tởm đến mức chỉ muốn nôn ra ngay lập tức đang lấp đầy đầu óc tôi.
Tôi… vừa nãy, khi nhìn Elena, đã nghĩ…
Mình muốn ăn thịt cô ấy.
Bởi vì linh hồn của người tham gia có giá trị không gì sánh được so với linh hồn con người bình thường!
“Ha!”
- Bộp!
Một bàn tay rắn chắc giữ chặt lấy vai tôi khi tôi loạng choạng.
“Hộc… b-bác sĩ…”
“Chỉ là tai nạn thôi.”
“Dạ? Dạ?”
“Chuyện vừa nãy là tai nạn. Thậm chí còn không phải lỗi của cậu Kain, mà là lỗi của tôi. Bình tĩnh lại đi.”
Bầu không khí gượng gạo, các đồng đội không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Hả? Hai người có chuyện gì à? Lạ thật đấy. Lúc cuối Kain đứng cạnh tôi mà nhỉ?”
“Ọe—!”
Cuối cùng tôi không nhịn được nữa mà nôn mửa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
