Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2043

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13656

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 841

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2261

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85422

Chương 401-500 - Chương 446: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (11)

Chương 446: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (11)

Chương 446: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (11)

- Lee Eunsol

Càng đi dọc theo đường ray, thành phố càng dần biến thành một cơn ác mộng sống.

Quái vật nhung nhúc khắp nơi, những tiếng rên rỉ vang lên không ngừng từ đâu đó, và những tòa nhà vẫn còn bật đèn — tất cả đều gợi ra rất nhiều điều.

- Nhỏ bé và yếu ớt.

Không biết từ lúc nào…

Chúng tôi đã tự nhiên nhận ra bí mật lớn nhất của thành phố ngầm này.

Tầng sâu của Thiên Đường có dòng chảy thời gian khác với mặt đất.

Chỉ cần nghĩ như vậy, mọi nghi vấn đều được giải thích gọn ghẽ.

Vì sao xác chết vẫn còn thịt?

Vì sao bản đồ tuyến đường bằng giấy vẫn còn trong trạng thái nguyên vẹn?

Vì sao những truyền thuyết đô thị từ hàng trăm năm trước lại xuất hiện ở đây?

Đơn giản là vì ở dưới này, thời gian vẫn chưa trôi qua bao lâu.

Lời cảnh báo “Thường xuyên kiểm tra ngày tháng” mà Tiết Lộ Thiên Cơ đưa ra không chỉ đơn thuần là nói về việc thị trưởng hồi quy.

- Hèn mọn như côn trùng.

Một nghi vấn khác cũng được giải quyết dễ dàng.

Là về Perro, giờ đang cọ cọ bộ lông mềm mại lên vai tôi lúc này.

Vì Songee không có ở đây nên tôi giống mẹ nó sao?

Nếu nó coi tôi là bản thay thế của Songee thì hơi khó chịu thật.

Lý do con chim thông minh đáng yêu này không thể nói rõ “vị trí của mình” cũng rất đơn giản.

Bởi vì phải đến khi tất cả quay lại Phòng 206 lần 2, thì sự tồn tại của “tầng sâu Thiên Đường” mới được biết đến, nên Perro cũng không biết mình đang ở đâu.

- Cuộc đời thảm hại.

Bỏ qua mấy chuyện lặt vặt đó, và tập trung vào phần quan trọng.

Thứ nhất, vô lý thay là, thành phố ngầm này “vẫn chưa” bị diệt vong, và sự diệt vong đang diễn ra.

Thứ hai, tinh thần của tôi đang ngày một trở nên bệnh hoạn hơn.

***

- Phạch phạch phạch!

Âm thanh khó chịu phát ra khi vỗ cánh.

Đám sinh vật quái dị bay quanh từ nãy đến giờ , “Đồ Tể Câm Lặng”, đang giao tiếp với nhau bằng thứ âm thanh đó.

Theo lời giải thích vội vã của Ahri, đó là loại quái vật không có thị giác, săn mồi bằng thính giác cực kỳ nhạy bén.

Giá mà em ấy nói sớm hơn, trước khi con quái vật đó xé toạc cánh tay tôi ra thì tốt biết mấy.

Dù sao thì nó cũng đã lao xuống như sét đánh, cũng chẳng thể trách Ahri được.

Nếu không có Jinchul, có lẽ không phải tay mà là đầu tôi đã bị giật mất.

Nhờ có Yumi sơ cứu kịp thời, không chỉ máu mà cả cơn đau cũng biến mất, nhưng cái giá phải trả cho việc sử dụng quá nhiều ma thuật là cô ấy đã biến mất.

Thêm nữa, vì đám quái vật đó, từ nãy đến giờ tôi không thể dùng sáo, chỉ có thể tự mình quan sát thành phố.

Có lẽ vì vậy…

Trong tầm nhìn của tôi bắt đầu xuất hiện những dòng chữ kỳ lạ.

- Lý tưởng không thể đạt tới.

Psst…psst…

Ahri mấp máy môi hỏi, “Có mấy con?”

Những lúc thế này mới thấy tiếc vì Ông không còn, cửa sổ chat cũng đã biến mất theo.

Tôi giơ ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út — ba con. Ahri gật đầu.

- Phạch phạch phạch!

Trong lúc đó lại tăng thêm một con, tôi phải giơ cả ngón út.

Có nên nói là chúng tôi gặp may không nhỉ?

Không cần tắt đèn của mũ bảo hộ, vì chúng không có mắt để quan sát.

Tôi thò đầu ra từ khe tường của đoạn đường ray sắp sập, cẩn thận quan sát xung quanh.

Một tòa nhà khổng lồ tỏa ra ánh sáng mờ đục, và những rung động kỳ quái.

Kỳ lạ thay, “ánh sáng” này chỉ có mình tôi nhìn thấy.

Theo bản đồ tuyến đường, đó là “Viện Nghiên Cứu”.

Đó là đích đến cuối cùng của chúng tôi.

Ngay lúc đó—

- Ù ù ù ù!

Cùng với tiếng gào rung chuyển trời đất, một luồng xung động khủng khiếp không thể diễn tả ập tới.

- Giấc mơ thất bại.

Tuyệt vọng, đau đớn, buồn bã, hối hận, bất an, sợ hãi, hỗn loạn, phẫn nộ, lo lắng, hoài nghi, kinh hãi, ghê tởm, căm hận, trống rỗng, thảm hại, u uất.

Tất cả những cảm xúc tiêu cực mà bộ não con người có thể tạo ra hợp thành một khối, ập thẳng vào tâm trí như bom nổ.

Mình muốn chết quá.

Nỗ lực không được đền đáp, cuộc đời thấp hèn, yếu đuối—

Khó đấy.

Mức xung động này, nếu không có sáo hỗ trợ thì tôi không chịu nổi.

Chỉ có một vấn đề…

Sáo thì phát ra âm thanh.

Vì vậy tôi cười.

“Ha ha ha!”

Bởi vì đã quyết định rồi, thì chẳng cần giữ im lặng nữa.

Seungyub và Jinchul thì mắt trợn ngược, sắp ngất đi, còn Ahri là người duy nhất hiểu ra tình hình.

- Cái chết không thể tránh khỏi.

“Biết rồi, biết rồi!”

Tôi lại nắm chặt cây sáo.

- Laaaa!

Tôi chỉ đi được đến đây thôi.

***

-  Kim Ahri

- Uỳnh! Ầm!

Một tiếng nổ như sấm sét làm rung chuyển bầu trời.

Eunsol, người đã bị Đồ Tể Câm Lặng bắt đi vì tạo ra âm thanh khi thổi sáo, đã kích nổ quả lựu đạn giữa không trung.

Một cảnh chỉ có trong phim.

“Chàaaa~! Noonim ra đi hoành tráng ghê!”

Nghe mấy lời điên rồ của Cha Jinchul, tôi nhất thời hoảng loạn, suýt tưởng thằng cha này đã phát điên rồi.

Từ lúc nào đó, Cha Jinchul đã có sự ám ảnh kỳ lạ với “chiến đấu”, nhưng kể cả vậy, mấy lời vừa nói của anh ta thật sự nghe giống một thằng điên.

Do ảnh hưởng của Hậu Thuẫn Giả, kẻ đề cao tinh thần chiến đấu à?

Hay là bản chất thật của anh ta lộ ra khi ở trong Khách Sạn?

Dù là cái nào thì giờ cũng chẳng đáng để bận tâm.

Vì nó tốt hơn việc run rẩy trốn sau lưng người khác vì sợ quái vật gấp triệu lần.

“Chạy!”

Đương nhiên trước khi tôi nói thành lời, thì cả bọn đã chạy rồi.

Nếu không phải đúng lúc Eunsol thu hút sự chú ý của lũ quái vật rồi chết như vậy, thì việc chạy cũng chẳng dễ.

“Này! Ahri!”

Cha Jinchul vừa kẹp Seungyub ở hông vừa nói.

“Lúc nãy! Từ khi em nói chuyện thời gian dưới lòng đất kỳ lạ, anh đã nghĩ rồi! Việc ở dưới này—”

Việc ở dưới này?

“Tốc độ là quan trọng nhất! Chúng ta không có thời gian mà giằng co với quái vật như bây giờ đâu!”

“Em biết.”

“Lần sau tới—”

“Chuyện lần sau để ra ngoài rồi nói.”

Tôi biết Jinchul định nói gì.

Nếu thời gian dưới lòng đất khác với trên mặt đất, thì mọi việc ở đây phải kết thúc ‘càng nhanh càng tốt’.

Không phải đánh từng con quái vật, mà là phải bỏ qua chúng và lao thẳng tới mục tiêu.

Biết thì biết vậy, nhưng giờ thì chúng tôi làm được gì?

Eunsol hay Seungyub thì khỏi nói, ngay cả Jinchul, miễn còn đi trên mặt đất, cũng sẽ bị địa hình và quái vật chắn đường cản trở.

Nếu còn quay lại thành phố ngầm—

“Chúng ta phải bay được!”

“Em bảo là em biết rồi mà?”

Người xuống đây phải là người có thể bay.

Bay để né địa hình phức tạp và phần lớn quái vật!

“Em bay được mà!”

Kain sau khi nạp Thái Dương Thần Thánh xong.

Elena tạo được quái vật biết bay.

Và tôi, người sử dụng thành thạo Giày Gắn Cánh.

Ngay lúc này tôi cũng bay được.

“Anh không thấy trên trời cũng đầy quái vật à?”

“Noonim vừa ném lựu đạn giết một đống đó thôi?”

“Còn nhiều con lắm.”

Chỉ là tôi không tự tin vừa bay vừa chiến đấu.

Trong khoảnh khắc, Cha Jinchul lộ ra vẻ mặt phức tạp.

Có vẻ anh ta nảy ra ý tưởng gì đó, nhưng bản thân cũng chưa chắc chắn.

- Ầm ầm! Uỳnh uỳnh!

“Yohoho! Hôm nay là lễ hội đây!”

Như chờ sẵn, thuyền trưởng xương phá vỡ bức tường ngoài mà xuất hiện.

Trong tay hắn là thanh scimitar khổng lồ, trông như có thể chém đôi cả tòa nhà bê tông trong một nhát.

“Chào mấy chú gà con nhé!”

Lại nữa! Lại nữa! Lại nữa!

Tình thế đã cấp bách vì dòng chảy thời gian bị bóp méo, vậy mà quái vật cứ cản đường.

Tình huống này rốt cuộc phải làm thế quái nào—

“Không được rồi. Anh không chắc lắm, nhưng cứ làm thôi vậy.”

Đột nhiên Cha Jinchul cười cay đắng, rồi đẩy Seungyub về phía tôi.

“Hả? Gì vậy? Cái—”

“Bế Seungyub rồi bay cùng nhau đi nhé.”

“…”

“Với hiệu năng của Giày Gắn Cánh thì có gồng được hai người không?”

“Nó vốn là dụng cụ thoát hiểm cho một người, nhưng em với Seungyub nhẹ cân, nếu hai người cùng nhau thì chắc có khi vẫn ổn.”

“May quá. Anh sẽ ném hai người lên. Seungyub, bám chặt vào Ahri.”

“Hả? Hả? Unnie có ổn không—”

“Perro, mày cũng đi đi nhé.”

- Chíu!

Sau khi để Seungyub đầy bối rối bám sau lưng, tôi nhìn Cha Jinchul.

“Yohoho! Mấy chú gà con! Dám phớt lờ thuyền trưởng này à!”

Cha Jinchul vào thế như vận động viên quăng tạ, nhấc cả tôi lẫn Seungyub—

“Yaaah—!”

Bay lên!

Không cần Giày Gắn Cánh, chỉ bằng sức của Cha Jinchul, chúng tôi đã bay vọt lên gần 20 mét!

Thuyền trưởng xương giật mình vung kiếm, nhưng Cha Jinchul đã lao tới.

“Áaaaaa!”

Tiếng thét của Seungyub xé toạc tai tôi.

“Vận May Nghịch Thiên!”

“Áaaaaa!”

Gia tốc quá mạnh khiến Seungyub gần như đã ngất lịm.

Nhưng Vận May Nghịch Thiên là thứ sẽ tự kích hoạt khi cần thiết, chắc không sao đâu nhỉ?

Tôi tin như vậy và bay tiếp.

- Kéccccc!

Lũ quái vật trên không gào thét lao tới, tôi cũng mặc kệ.

Vì tôi đang trang bị “lá chắn may mắn hình người” mà, nên tôi sẽ ổn thôi!

***

- Bịch!

Kết thúc của chuyến bay hỗn loạn là cú rơi tự do.

Nhắc lại mới thấy, Giày Gắn Cánh đúng là dụng cụ thoát hiểm cho một người.

Dù tôi và Seungyub nhẹ cân, thì việc dùng nó cho hai người vẫn là quá sức.

Bằng chứng chính là người nằm sau lưng tôi lúc này.

“Khụ—!”

- Cạch!

Vừa gượng dậy, tôi nghe thấy một âm thanh kim loại lạnh lẽo.

“Ai đó! Khai báo thân phận!”

Thời gian dưới lòng đất khác biệt, diệt vong không phải chuyện của quá khứ, mà là hiện tại đang diễn ra.

Vì vậy khi chúng tôi đến trung tâm thành phố, vẫn còn binh lính canh giữ ở đó.

“Này, xác chết sau lưng cô là gì vậy?!”

“…”

Tôi đặt thi thể đồng đội đã chết sau hành trình gian khổ xuống đất.

- Chíp—!

Perro đã bay cùng chúng tôi, cũng buồn bã kêu lên, nhổ một sợi tóc trên đầu Seungyub.

Mình phải nói gì thì họ mới cho vào viện nghiên cứu nhỉ?

“Airavata.”

Airavata là cái tên mà vị Thủy Tổ, hay Dũng Sĩ, hiện có tên là May, từng sử dụng trong quá khứ.

Bà ấy là thành viên của Kết Xã Lý Trí, tổ chức từng bảo vệ thế giới trước ngày tận thế.

“Tôi là người kế thừa của Airavata.”

“Bằng chứng đâu—”

Người lính còn chưa kịp nói hết, một xoáy đỏ tuôn ra từ đầu ngón tay tôi, như khói bao phủ xung quanh.

Năng lực siêu nhiên, đôi khi chính là giấy tờ tùy thân đáng tin nhất.

“… Mời vào.”

***

“Thực hiện quy trình phong tỏa Khu Vực 23! Ngay!”

“Khu Vực 17 cô lập thất bại!”

“Xác nhận đã có xâm nhiễm Ma Vương tại Khu Vực 4!”

Tiếng hét như gào khóc vang lên khắp nơi.

Phong tỏa, cô lập thất bại, xác nhận xâm nhiễm.

Tôi chỉ nghe từ ngữ thôi cũng đủ hiểu.

Viện nghiên cứu này đi thẳng tới bờ vực diệt vong.

Trong khi bên ngoài đã trôi qua hàng trăm năm vì dòng chảy thời gian cực kì rối loạn, thì dưới lòng đất, những chuyện kinh khủng như thế này đang diễn ra.

Binh lính dẫn tôi tới căn phòng khổng lồ ở trung tâm viện nghiên cứu.

Và ở đó, cuối cùng tôi cũng gặp người mà mình mong gặp bấy lâu.

“… Mẹ.”

“Hả?”

Cô ấy không nhận ra tôi.

Có phải vì phong ấn chưa được giải, nên nhân cách thuộc về kịch bản vẫn còn ở đó sao?

“Xin lỗi. Cô là người phụ trách ở đây sao?”

“Miro” gật đầu.

“Đúng vậy. Ta là thành viên Cấp 9 của Kết Xã, Megas (Đại Cán Bộ). Gọi ta là Viện trưởng. Còn cô? Airavata đã truyền lại mọi thứ cho cô rồi sao?”

Trong câu hỏi lẫn câu trả lời đó có một từ quan trọng, “truyền lại”.

Như thể cô ta nghĩ rằng, Airavata có thể đã chết từ lâu rồi.

“… Dòng chảy thời gian giữa nơi này và mặt đất là khác nhau.”

“Ta biết. Trên Trái Đất giờ đã trôi qua bao lâu rồi? Khoảng 150 năm?”

“Vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này?”

Miro khẽ cười.

“Vì cái đó.”

Theo hướng cô ấy chỉ, là một khối vàng rực, tỏa ánh sáng trắng.

Trông giống như một ‘đồng xu’.

“… One More Chance?”

“One More Chance à? Bên ngoài bọn họ gọi nó như thế sao? Ban cho thêm một cơ hội nữa… cái tên cũng hợp đấy.”

Viện trưởng nở nụ cười đầy tự tin.

“Thứ bên ngoài chỉ là bản sao rẻ tiền của bản gốc thôi. Phạm vi của nó bị hạn chế nặng nề đúng không?”

Phạm vi quay ngược thời gian tối đa chỉ một tháng.

Phạm vi không gian chỉ bên trong Thiên Đường.

“Cái này mới là thật. Và…”

Cô ấy nói, ánh mắt kiên định không lay chuyển.

“Chúng ta sẽ bảo vệ được thế giới. Chắc chắn.”

“…”

Tôi biết.

Niềm tin của viện trưởng sẽ thất bại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!