Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 7

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Chương 401-500 - Chương 447: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (12)

Chương 447: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (12)

Chương 447: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (12)

- Kim Ahri

Hậu Thuẫn Giả từng nói rằng, Phòng Nguyền Rủa cuối cùng của mỗi tầng trong Khách Sạn đều đặc biệt khó.

Vậy tại sao Phòng 206 lại khó hơn những Phòng Nguyền Rủa khác ở tầng 2?

Lý do là vì Ma Vương có bản tính hủy diệt, hoàn toàn không thể giao tiếp.

Không giống các phòng khác, như Phòng 103 có Tù Nhân hỗ trợ, hay Phòng 202 còn có thể thương lượng với Tù Nhân, phòng này thì không.

Đã vậy, Ma Vương còn mạnh một cách vô lý.

Ma Vương là một thực thể mà chúng tôi không thể tránh khỏi xung đột, mà đánh thì tuyệt đối không có cửa thắng.

Thế nhưng, lại có một tập thể đã áp chế được Ma Vương khủng khiếp đó, thậm chí xây dựng cả một thành phố ngay phía trên nó.

Bọn họ tự xưng là Kết Xã Lý Trí, cũng là thế lực nắm giữ bí mật quan trọng nhất của Phòng 206.

Vì thế, tôi đã đi xuống tầng sâu của Thiên Đường.

Thứ nhất, để tìm hiểu cách phong ấn Ma Vương ban đầu và điểm yếu của nó.

Thứ hai, là để tìm Miro và Perro.

***

“Ở trên chắc đã hơn 100 năm rồi nhỉ? Có vẻ cuối cùng cũng bắt đầu có chuyện rồi sao?”

“…”

“Đừng lo. Tuy giờ có hơi náo loạn chút, nhưng chúng ta sắp áp chế được Ma Vương rồi.”

‘Bá Chủ Thời Gian’.

Đó là cái tên mà Kết Xã Lý Trí dùng để gọi báu vật thao túng thời gian.

Bản gốc có hiệu năng mạnh đến mức không thể đem ra so sánh với phiên bản sao chép mà Leon Kadirov từng dùng trong Thiên Đường.

Theo lời Viện trưởng, nó có thể tạo ra đủ loại kỳ tích, không chỉ bao gồm đảo ngược thời gian, mà còn có thể làm chậm, tăng tốc thời gian.

Với tư cách đặc vụ của Cục Quản Trị, tôi dám khẳng định rằng ‘Bá Chủ Thời Gian’ không phải là vật do con người tạo ra.

Dĩ nhiên, vấn đề hiện tại không phải là nguồn gốc của báu vật đó.

“Phong tỏa Khu Vực 8! Cá thể cách ly đã trốn thoát – ÁÁÁ!”

“Ma Vương ở Khu Vực 3 –”

Tiếng hét thảm vang lên khắp nơi theo thời gian thực, nhưng sắc mặt Viện trưởng vẫn bình thản.

Cứ như thể những hi sinh này chẳng là gì cả.

Áp lực khủng khiếp từ Ma Vương đã phá nát tinh thần của người phụ nữ này sao?

Không. Nếu một người có tinh thần yếu đến vậy thì làm sao mang được chức danh “Đại Cán Bộ” trong một tổ chức như Cục Quản Trị chứ.

Chắc chắn cô ta đang đặt niềm tin sắt đá vào thứ gì đó.

Là Bá Chủ Thời Gian sao? Hay một hiện tượng nào đó được Bá Chủ Thời Gian tạo ra?

Chuyện này rất thú vị.

Và tôi nhất định phải biết bí mật đó.

Vấn đề là…

“Cô vừa nói sẽ sớm áp chế được Ma Vương, đúng không?”

“Đúng thế mà?”

“Xem ra Viện trưởng — không, Kết Xã — vẫn còn giữ lại một giải pháp cuối cùng.”

“…Giờ tôi bận lắm -”

“Đó là gì vậy? Bá Chủ Thời Gian? Hay một phương tiện khác?”

“…”

Người phụ nữ này không hề có ý định chia sẻ bí mật đó với tôi.

Có vẻ cô ta chỉ muốn trấn an tôi, chứ không định đưa ra bất kỳ thông tin có giá trị nào.

Tại sao?

Xét cho cùng, ‘cấp bậc’ của tôi cũng chỉ ngang với Airavata là cùng.

Ở lần thử đầu tiên, Thủy Tổ thậm chí không nhận ra gương mặt của Miro khi cô ấy từ dưới lòng đất đi lên.

Dân Thiên Đường thì chỉ là người thường, tôn sùng Airavata như “Thủy Tổ”, “Anh Hùng”. Nhưng trong mắt Kết Xã, thì nhiều lắm cũng chỉ là cán bộ trung cấp, thậm chí còn thấp hơn.

Tôi hiểu.

Làm đặc vụ, tôi cũng chẳng phải giải thích bất cứ cái gì cho đám cấp dưới.

Huống chi giờ đang là tình huống khẩn cấp, nên còn ít thời gian dây dưa hơn.

Nhưng—

Tôi biết rõ.

Dù cô ta có đang chuẩn bị cái gì đi nữa, nó nhất định sẽ thất bại!

Nếu có thời gian, tôi cũng sẵn sàng nói chuyện hòa bình.

Nhưng giờ tôi không có thời gian.

Bên ngoài chắc chắn đã trôi qua rất lâu rồi.

“…”

“Cô là Ahri đúng không? Giờ tôi rất bận nên—”

“Xin lỗi nhé.”

“Hả? Gì cơ—”

- ĐOÀNG! ĐOÀNG!

“ÁÁÁ!”

Tôi không do dự bóp cò, giết hai binh sĩ gần Viện trưởng rồi lao thẳng tới chỗ cô ta.

- GẦM! RÀO!

Như đã chờ sẵn, Perro biến hình thành Quái Đản, gầm lên một tiếng điếc tai, không cho các tên lính bên ngoài chạy vào can thiệp.

“Con điên này—”

Ngay khi tôi định túm cổ áo của Miro xấu mồm xấu nết này, cơ thể cô ta bỗng trở nên bán trong suốt, tay tôi chộp vào khoảng không.

Đây là một chiêu của Thời Gian Vay Mượn, kỹ thuật mà Miro Nửa Đêm từng dùng.

Tôi không ngờ Viện trưởng thật sự có thể sử dụng nó!

- CẠCH!

Tiếng kim đồng hồ chuyển động.

“Robert! Lôi con điên này ra khỏi ta!”

Từ không gian méo mó, ‘Robert’ xuất hiện, nó trông như một người máy hình người.

Tôi có nên nói đây là may mắn không?

Ít nhất không phải Kain nhảy ra như khi Miro thật dùng.

- RẦM!

Con Vẹt Quái Đản lao tới như sét đánh, húc đầu thẳng vào Robert—

Thất bại!

Tên cyborg đó chặn đứng cú lao của Perro chỉ bằng một tay, rồi tay còn lại bắn súng.

- ĐOÀNG! ĐOÀNG!

Không phải cầm súng bắn.

Đạn bắn thẳng từ tay hắn ra!

Cái quái gì thế này?! Đây có còn là người không, hay là cyborg?!

Trong lúc Perro ngập trong máu và rên rỉ, tôi nghiến răng bóp cổ Miro, nhìn thẳng vào mắt cô ta.

“Ư… ưm! Buông ra—”

Ngừng chống cự đi, và rơi vào ám thị đi chứ!

Nói hết mọi thứ cho tôi, rồi để Miro thật tỉnh lại!

“Ư… ưm!”

“Đừng cố nữa!”

“Ngươi… ngươi… ‘Ngươi không thể làm hại ta.’”

Cô ta còn dùng được cả ‘Lời Nói’ của Miro sao?!

“Tôi sẽ không làm hại cô!”

“Ư… ưm!”

Ám Thị của Cổ Huyết không có tác dụng!

Tại sao?!

Cô ta biết sử dụng cả Phước Lành Bất Biến sao?

Không đúng, cô ta đâu có dùng được Bất Biến cấp 2?

Hay là sức mạnh tới từ thiết lập bối cảnh?

Hay là cô ta có năng lực kháng lại tấn công tinh thần, vì cô ta là cán bộ của tổ chức tương tự Cục Quản Trị?

Hàng loạt dấu hỏi lướt qua đầu tôi trong thoáng chốc.

Dù thế nào, lựa chọn duy nhất còn lại của tôi chỉ có ‘Ám thị mạnh hơn’.

- Phụt!

Tôi cắn nát phần thịt trong khoang miệng, bao gồm lưỡi, môi, má trong. Cơn đau dữ dội cùng máu sền sệt tràn ngập khoang miệng.

Rồi trong trạng thái đó, tôi rót máu của mình vào miệng Miro.

“Ư… ư…!”

Cơ thể đang vùng vẫy dữ dội của viện trưởng bỗng mềm nhũn.

Cuối cùng, tôi đã xâm nhập được vào thế giới tâm thức khổng lồ của Viện trưởng.

***

Tôi chợt nhận ra cũng khá lâu rồi mình mới đi sâu vào tâm thức của ai đó, vượt xa ngưỡng thôi miên thông thường.

Lần gần nhất mình làm vậy là khi nào nhỉ?

Khi Seungyub bị Bướm Ác Mộng tấn công à?

Sau đó chắc mình còn làm với Elena một lần nữa.

Ký ức của tôi cũng mơ hồ.

Dù sao thì từ lúc nào đó, tôi đã không còn làm mấy việc kiểu này.

Là vì Kain làm tốt hơn tôi nhiều ở cái khoản xâm nhập tinh thần người khác để tìm kiếm thông tin.

Tôi bình tĩnh lục lọi ký ức của viện trưởng.

‘Tốt nghiệp trung học sớm, vào trường kỹ thuật top đầu Mỹ với học bổng toàn phần—’

Khá ghê đấy, nhưng trong Cục Quản Trị, loại người này nhặt bừa cũng được một rổ.

‘Luận văn về cách ly Thực Thể Hỗn Mang, viết trong khi học đại học đã thu hút sự chú ý của Kết Xã—’

Một thế giới mà thông tin về Thực Thể Hỗn Mang đủ phổ biến để viết luận văn sao?

‘Thời kỳ cấp thấp thường xuyên phạm sai lầm tại hiện trường, nhưng đạt thành tựu xuất sắc trong nghiên cứu—’

Có cả Di Sản gian lận như Thời Gian Vay Mượn mà đánh nhau dở tệ thế này, đúng là không hợp với công việc tại hiện trường.

Sao còn tệ hơn cả mình thế này!

Những ký ức tóm tắt cuộc đời Viện trưởng trôi qua nhanh chóng.

Hầu hết đều là những thông tin vô nghĩa.

Nghĩ tới việc thời gian vẫn đang trôi bên ngoài, tôi bực không chịu nổi.

Bởi vậy tôi mới ghét mấy việc cu li kiểu này!

Nếu là Kain thì chỉ cần nhập xác cỡ 10 giây thôi, là Quỷ Thư đã tự tìm ra ký ức cần thiết rồi!

Cổ Huyết mới là vấn đề.

Tuy nó đúng là có rất nhiều năng lực, như 5, 6 Di Sản gộp lại, nhưng khi xét riêng từng năng lực thì toàn là bản hạ cấp so với một Di Sản chuyên biệt hẳn.

Trước đây tôi thấy sự đa dạng là ưu điểm cực lớn, nên không vấn đề gì.

Nhưng sau khi thấy Thời Gian Vay Mượn của Miro, tự nhiên tôi thấy mình cũng đang hơi thiệt thòi.

Di Sản cho phép bản thân được dùng Di Sản khác. Chẳng phải là gian lận cấp cao nhất còn gì?

Trong lúc tôi đang sôi lên trong biển ký ức của Viện trưởng—

“Ơ? Ahri à?”

Một giọng nói vang lên ở nơi vốn không thể có ai khác.

Giọng nói mà tôi quen vô cùng.

“… Miro.”

“Hả? Ê ê! Ahri giải phong ấn cho tớ rồi à!”

“…”

Là kiểu này sao?

Tôi không định để Miro tự tìm đến thế này.

Tôi còn tưởng phải tốn thời gian để thao túng tinh thần Viện trưởng, hoặc lần sau phải mang Eunsol tới để thổi sáo.

“Miro. Có nhận được thông báo nào kiểu ‘Phong ấn đã được giải trừ’ không?”

“Thông báo? Tớ không thấy gì như vậy cả…”

Phong ấn vẫn chưa được giải.

Tôi chỉ mới tìm thấy bản ngã của Miro bị nhốt trong tâm trí Viện trưởng, còn quyền điều khiển thân thể vẫn thuộc về cô ta.

Việc gấp thì làm trước đã.

“Ngồi cạnh tôi—”

“Ahri! Ahri!”

“… Sao nữa?”

“Miệng tớ có mùi lạ lắm! Tớ mới uống thứ gì kỳ lạ à?!”

“…”

“Á! Này! Tớ vừa thấy rồi!”

Có vẻ khi ý thức tỉnh lại, cô ấy bắt đầu cảm nhận được trạng thái cơ thể mình.

“Ahri sao lại… sao lại hôn, hôn—”

“Im lặng và nghe lời tôi!”

“… Được.”

“Im mồm, ngồi xuống cạnh tôi và nghĩ về Ma Vương! Rồi khi đó ký ức sẽ hiện ra.”

Miro hoang mang nhưng vẫn làm theo lời tôi bảo.

Một lúc sau—

‘Hạt giống tận thế rơi xuống từ bầu trời.’

Cảm giác như đang xem video 10 tiếng, rồi tạm dừng đúng khoảnh khắc cao trào vậy!

Tôi tập trung toàn bộ tinh thần lục soát ký ức Viện trưởng.

Từ đây trở đi, không được bỏ sót một chữ nào!

Cuối cùng tôi cũng hiểu.

Cách mà Kết Xã Lý Trí đã áp chế Ma Vương trước khi xây dựng Thiên Đường.

Tôi cũng hiểu đại khái bản chất thật sự của Ma Vương.

… Nhưng.

Tôi vẫn không biết phải ‘giải quyết’ thảm họa chưa từng có mang tên Ma Vương này thế nào.

Suy cho cùng, Kết Xã cũng đã thất bại, chính bởi họ cũng không biết phải làm thế nào luôn.

“Chúng ta phải ra ngoài rồi tìm giải pháp thôi. Trước mắt là phải trốn thoát đã.”

Thế nên—

“Ahri! Ahri!”

Miro hoảng hốt lay tôi.

“Sao vậy? Nếu là vì phong ấn thì tôi xin lỗi, tôi không biết cách kéo cậu ra ngoài.”

Cần sức mạnh chuyên về kiểm soát tinh thần như sáo của Eunsol—

“Không, không phải! Trong lúc cậu xem ký ức, Nobert à? Cái con robot đó đã giết Perro rồi còn định giết cậu—”

Trời đất ơi.

Tôi đã suýt chết mà không biết.

“……”

Câu tiếp theo của Miro khiến tôi sốc nặng.

“Kain xuất hiện rồi!”

“… Hả?”

***

Tôi một mình trở về thực tại.

Vì không tìm được cách kéo bản ngã của Miro ra khỏi thế giới tâm của Viện trưởng.

Nếu có thời gian nghiên cứu cẩn thận thì chắc là tôi sẽ nghĩ ra gì đó, nhưng giờ thì không.

“…”

Trong lúc tôi vật lộn cùng tinh thần của Viện trưởng, Perro đã biến thành đống thịt đỏ lòm từ lâu.

Còn ‘Robert’, con cyborg do viện trưởng triệu hồi, thì đang phục vụ chủ nhân mới.

“Anh, thế quái nào—”

Đồng đội của tôi, Han Kain, đang điều khiển Robert để chặn đường, không cho những binh lính khác tiếp cận.

Hàng loạt câu hỏi ập tới khi tôi thấy anh ta.

Sao anh ta lại đến được đây?

Thấy chúng tôi không quay về nên vào sau?

Vô lý!

Anh ta đâu có mắt nhìn xuyên bóng tối như Eunsol, cũng chẳng có Vận May như Seungyub. Sao lại tìm được viện nghiên cứu nhanh tới vậy?

- Bộp!

Chưa kịp nói xong, Kain đã nắm chặt tay tôi.

“Sao anh vào được—”

“Giải thích sau!”

Gương mặt anh ta căng thẳng đến mức như sắp nôn mửa, một điều không thường hay thấy.

“Ahri! Làm ơn! Em đã biết được gì rồi đúng không?!”

“Hả? Hả?”

“Làm đi! Ngay bây giờ!”

***

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 479

Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Nếu trên đời này có thần linh, tôi muốn gửi lời cảm tạ vì đã đánh thức Ahri kịp lúc.

Tên của phòng 206 là ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 ngày’.

Hôm nay là ngày thứ 99.

[Lời Khuyên: 3 → 0]

[Lập tức nhập vào cơ thể Miro và làm theo chỉ thị của Ahri!]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!