Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 7

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Chương 401-500 - Chương 448: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (13)

Chương 448: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (13)

Chương 448: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (13)

- Kim Ahri

Theo những thông tin tôi đã thu thập được từ Thị trưởng và Thủy Tổ trên mặt đất, sức mạnh đã kìm hãm Ma Vương cho đến nay có thể chia thành hai loại chính.

Thứ nhất là bản thân loài người sống trong các thành phố được xây dựng trên những mảnh ghép rải rác khắp thế giới của Ma Vương.

Thứ hai là Lý Trí Bất Khuất do Kết Xã tạo ra, nằm sâu dưới lòng đất của toàn bộ các thành phố đó.

Trong hai thứ ấy, cái thứ nhất, thành phố, rõ ràng không thể được xây dựng trong thời gian ngắn, nên không phải là sức mạnh đã kìm hãm Ma Vương ngay từ ban đầu.

Vậy thì, trước khi xây dựng thành phố, Kết Xã đã dùng phương pháp gì để tạm thời trấn áp Ma Vương?

Để tìm ra câu trả lời đó, tôi đã xâm nhập vào tầng sâu của Thiên Đường, và cuối cùng cũng biết được đáp án trong tâm trí của Viện trưởng.

Sức mạnh thực sự của Kết Xã, thứ mà ngay cả Thủy Tổ hay Thị trưởng trên mặt đất cũng không hề hay biết.

Một kỳ tích vĩ đại đến mức, ngay cả “One More Chance” của Thị trưởng, thứ từng khiến chúng tôi kinh hãi khi đảo ngược thời gian, cũng chỉ bị xem là hàng thứ cấp.

Đáp án chính là Bá Chủ Thời Gian.

Theo vật lý học hiện đại, ngay cả hố đen, thiên thể có tuổi thọ dài nhất vũ trụ, cuối cùng cũng sẽ bốc hơi và biến mất.

Nói cách khác, nó cũng là một tồn tại hữu hạn.

Điều thú vị nằm ở chỗ: tuổi thọ của hố đen là ‘tương đối’.

Trong mắt người quan sát bên ngoài, hố đen có tuổi thọ cao đến mức vĩnh hằng, lâu đến mức hàng trăm tỉ, hàng nghìn tỉ năm cũng chỉ như một khoảnh khắc thoáng qua.

Nhưng từ góc nhìn của chính hố đen, câu chuyện lại hoàn toàn khác.

Hố đen là thiên thể có thể bóp méo thời gian khủng khiếp nhất trong vũ trụ.

Nói cách khác, từ góc nhìn của hố đen mà nói, nó có thể chỉ mất 10 phút để bốc hơi hoàn toàn.

Chỉ là, sự bóp méo thời gian tới cực hạn đó, đã biến 10 phút thành “vĩnh hằng” đối với thế giới bên ngoài.

Đối với hố đen là 10 phút, với chúng ta lại là hàng trăm nghìn tỷ tỷ năm.

Đối với hố đen là một quá trình bùng nổ dữ dội, với chúng ta lại là hiện tượng chậm nhất vũ trụ.

Đó chính là bóp méo thời gian.

Và cũng chính là nguyên lý mà Bá Chủ Thời Gian đã dùng để kìm hãm Ma Vương lúc ban đầu.

Giả sử mỗi ngày chúng ta hiến tế 100,000 người cho Lý Trí Bất Khuất.

Nghe thì là một con số khổng lồ, nhưng vào thời kỳ đỉnh cao, dân số Trái Đất lên đến 8 tỷ, mỗi ngày có khoảng 300,000 người được sinh ra.

Vậy, với những tổ chức như Cục Quản Trị hay Kết Xã Lý Trí, đây là con số hoàn toàn khả thi.

Vấn đề nằm ở chỗ 100,000 người mỗi ngày là hoàn toàn không đủ để kìm hãm Ma Vương.

Theo tính toán của Kết Xã, con số tối thiểu phải là 50 triệu người mỗi ngày.

50 triệu… mỗi ngày?

Trừ khi nhân loại đã chinh phục cả ngân hà, dân số lên đến 100 nghìn tỷ, còn không thì đây là một con số bất khả thi.

Vì thế, Kết Xã đã bẻ cong thời gian tại khu vực nơi mảnh vỡ Ma Vương rơi xuống.

Nếu như một ngày của Ma Vương có thể kéo dài thành 10 năm đối với loài người.

Nếu như… áp lực được tạo ra từ 100 triệu linh hồn hi sinh trong 10 năm có thể bị nén lại, rồi dồn vào một ngày duy nhất của Ma Vương!

Bằng cách đó, nguyện vọng “Bằng mọi giá phải duy trì sự tồn tại của nhân loại” của Kết Xã đã trở thành hiện thực.

Dĩ nhiên, Bá Chủ Thời Gian không phải là vật có thể sử dụng vô hạn lần.

Cho nên phương pháp đó chỉ mang lại sự bình yên tạm thời.

Nó chỉ đơn thuần giúp Kết Xã có thời gian để xây dựng thành phố.

***

“Ahri! Làm ơn! Em đã biết được gì đó rồi đúng không?!”

“Hả? Hả?”

“Làm ngay đi! Ngay bây giờ!”

Vừa nghe giọng hoảng loạn của Kain, tôi liền hiểu ra.

Thời gian ở thế giới bên ngoài đã trôi nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều.

Bây giờ là ngày thứ mấy rồi?

Nếu chỉ mới ngày 80 thì anh ta không thể sợ hãi đến mức này được!

Ngày 90? Không… phải sau ngày 95 rồi. Thậm chí có thể là—

Đột nhiên Kain trợn to mắt, nhìn chằm chằm vào không trung.

Con Cú đã cho lời khuyên gì sao?

Ngay sau đó, cơ thể anh ta đổ sụp xuống sàn.

“Cái quái—”

- BỊCH!

Mềm và ấm.

Mùi máu hơi khó chịu, nhưng lại có hương thơm ngọt ngào ở đâu đó —

“ÁÁÁ!”

“ÁÁÁ!”

“CÁI QUÁI GÌ VẬY HẢ?!”

“Thì— thì Hậu Thuẫn Giả bảo anh nhập ngay vào cơ thể Miro nên—”

“SAO LẠI SỜ HẢ?!”

“Này nhé, anh định đứng dậy, vớ đại cái gì đó thì— thì tình cờ trúng phải—”

Bình tĩnh. Bình tĩnh nào.

Tên ngốc này chỉ là hoảng loạn vì lời khuyên, nhập vào cơ thể Miro rồi quẫy loạn lên thôi.

“… Đi thôi.”

Tôi và Kain, người đang trú trong cơ thể của Miro, hướng thẳng đến ‘Hệ thống Điều Khiển Thành Phố’ mà Kết Xã đã xây dựng ở tầng sâu Thiên Đường.

Bất chợt tôi tự hỏi…chuyện xấu hổ vừa rồi là giữa tôi và Miro, hay là giữa tôi và Kain nhỉ?

***

“ÁÁÁ! Khu 17— khu 17—!”

Tiếng hét của các nhà nghiên cứu vang lên tứ phía.

Trong lúc chạy qua hành lang, Kain há hốc mồm.

“Không thể tin được… Cái quái gì thế này…!”

“Đã đọc xong ký ức của Viện trưởng rồi à?”

Anh ta mới nhập xác khoảng 10 giây thôi, vậy mà Kain đã hiểu ra gì đó rồi.

Dù biết Quỷ Thư chuyên về mấy chuyện kiểu này, nhưng so với Cổ Huyết của tôi thì tốc độ chênh lệch quá đáng, đến mức tôi thoáng ghen tị.

Kain nói gấp gáp:

“Anh biết cách bọn họ phong ấn Ma Vương ban đầu rồi.”

“Nhanh thật đấy.”

“Dùng Bá Chủ Thời Gian để tạo ra hiện tượng giãn thời gian, tạm thời đè nén Ma Vương xuống, rồi xây dựng thành phố. Sau đó, khối lượng của hàng tỷ con người sống trong thành phố tự nhiên trở thành áp lực đè lên Ma Vương, nên Bá Chủ Thời Gian sẽ ngừng hoạt động.”

“Đúng vậy.”

Bá Chủ Thời Gian không thể sử dụng liên tục.

Theo lời Thủy Tổ, khoảng 100 năm trước (theo chuẩn bên ngoài), giữa thành phố và tầng sâu vẫn còn giao tiếp qua lại, nghĩa là lúc đó vẫn chưa có hiện tượng thời gian bị bóp méo.

Kain tiếp tục, giọng càng lúc càng gấp.

Bạn đọc sẽ có thể tự hỏi rằng gấp vậy thì còn nói chuyện cái gì, nhưng có những chuyện chắc chắn cần phải nói ngay lúc này.

“Gần đây— theo chuẩn Thiên Đường thì khoảng 120 năm trước, nhưng theo chuẩn tầng sâu thì là ‘gần đây’ — Viện trưởng lại dùng Bá Chủ Thời Gian lần nữa. Tại sao?”

“Chắc Ma Vương lại bắt đầu hành động thôi. Nên họ dùng lại cách cũ giống hồi đó.”

Không cần nghĩ phức tạp làm gì cả.

Giống như lần đầu, chỉ là biến mấy thập kỉ của Thiên Đường thành một ngày của Ma Vương, rồi dồn toàn bộ áp lực đó lên nó.

Kain nói với giọng gấp gáp hơn nữa.

“Địt mẹ nó! Anh thật sự đéo hiểu!”

“Đừng chửi bằng miệng của Miro — Anh nói không hiểu là không hiểu cái gì?”

“Tại sao chuyện này lại thất bại?! Anh đã quét sạch ký ức của Viện trưởng rồi mà vẫn không hiểu!”

Kain đang nói rằng anh ta đã thu hồi tất cả ký ức của Viện trưởng, nhưng vẫn chưa thể tìm ra lí do thất bại.

Nếu nghĩ kĩ thì lí do quá rõ ràng rồi.

Là vì Viện trưởng tin chắc rằng mình sẽ thành công trong việc áp chế Ma Vuơng.

Bản thân cô ta cũng không biết lý do thất bại, thì lục ký ức của cô ta sao mà ra được?

Vậy nên chúng tôi phải tự nghĩ ra.

Tại sao kế hoạch áp chế Ma Vương đã lần đầu thành công, còn lần này thì thất bại?

Lịch sử thật sự sẽ diễn ra thế nào nếu không có chúng tôi can thiệp?

Một biến số đã xảy ra, nhưng Kết Xã không hề tính đến, lóe lên trong đầu tôi.

Thị trưởng Leon Kadirov, người thậm chí còn không biết mình đang bị bệnh hiểm nghèo.

Ở lịch sử gốc, ông ta sẽ đột tử, khiến Lý Trí Bất Khuất dừng lại, không hoạt động nữa.

Nhưng chuyện đó giờ không còn là vấn đề.

Vị trí Thị trưởng đã có Songee kế nhiệm, và đang làm việc hiệu quả.

Vậy thì vấn đề là—

“KYAAAAAA!!”

Một tiếng hét chói tai xé toạc màng nhĩ của tôi vang lên ngay bên cạnh!

“Á! Mi— Miro?! Không, Han Kain!”

Kain đột ngột ngã quỵ, mắt trợn ngược, gào thét điên loạn!

Ký ức về lần thử đầu tiên của Phòng 206 chợt ùa về.

Ở dưới lòng đất, Kain và Elena đã nhìn thấy Miro trở thành tay sai của Ma Vương.

Chẳng lẽ chính vì hiện tượng này, mà Miro đang biến thành tay sai?!

Vậy ra đây là quá trình Ma Vương chiếm hữu Miro—

Một Quỷ Thư đen kịt như nhựa đường xuất hiện từ thinh không.

Kain trừng mắt, ôm chặt quyển sách, phát ra khí tức tà ác.

Trong khoảnh khắc, một trận chiến vô hình không ai có thể can thiệp đã diễn ra.

Khi bọt mép bắt đầu trào ra từ miệng Miro, thắng bại mới được phân định.

“… Hộc… Được rồi.”

“Này, anh… ổn chứ? Đúng là Han Kain chứ?”

“Đúng. Đi tiếp thôi nào.”

Sức mạnh của Quỷ Thư đã đẩy lùi quyền năng của Ma Vương đang cố chiếm lấy cơ thể Miro!

… Từ mắt, mũi, miệng Miro, máu đen tuôn ra không ngừng.

Chắc chắn là anh ta sẽ không sống được lâu.

Nhưng ở thời điểm này, chuyện đó không còn quan trọng.

Trước đó, Viện trưởng cũng suýt bị Ma Vương cướp đi thân xác.

Trong lịch sử gốc, có lẽ bà ta đã phát điên và tự tay phá hủy mọi thứ.

Đó chính là biến số ‘thứ hai’ mà viện trưởng không hề biết.

Nhưng kể cả nó vẫn chưa phải nguyên nhân gốc rễ của thất bại.

***

Cuối cùng, chúng tôi đến được tầng sâu nhất, một trung tâm điều khiển toàn bộ thành phố Thiên Đường.

“…”

“…”

Tôi đã đọc kí ức của Viện trưởng, đã biết mình phải làm gì,

Dù đã chuẩn bị tinh thần để đến đây—

Nhưng khi chúng tôi thực sự đứng trước thiết bị điều khiển, cả tôi và Kain đều chùn bước.

“… Ahri à. Lần này mà ra ngoài được, chắc chúng ta sẽ có cả núi chuyện muốn nói.”

“Thế thì tốt. Nghĩa là chúng ta đã thu được rất nhiều thông tin.”

“Ừ.”

Khi mọi thứ của lần thử thứ hai sắp kết thúc, tôi có thể khẳng định:

Chúng tôi đã biết được rất nhiều.

Chỉ trừ một điều.

“Có một thứ… em không tài nào hiểu nổi.”

Kain gật đầu.

“Rốt cuộc phòng này chúng ta phải phá giải kiểu gì?”

“… Anh biết.”

Thiết bị điều khiển trước mắt là biện pháp cuối cùng của Kết Xã.

Là hy vọng cuối cùng, trong trường hợp ngay cả Bá Chủ Thời Gian cũng không thể kìm hãm Ma Vương.

Cũng là con đường duy nhất để chúng tôi trốn thoát khỏi Phòng 206 kinh khủng.

Nhưng—

“Cách này chắc chắn không phải là giải pháp của phòng 206.”

Theo cách nào đó, thì chúng tôi có thể trốn thoát, nhưng phá giải thì không bao giờ. Không bao giờ!

Kain mang vẻ mặt “Anh cũng không biết mình đang làm gì nữa”, rồi tiến lại gần thiết bị.

Ngay sau đó, từ cơ thể bê bết máu của Miro, một giọng nói u ám vang lên.

“Ta, với quyền hạn Đại Cán Bộ Cấp 2=9 của Kết Xã Lý Trí, ra lệnh.”

- ÙÙÙ—!

‘Giải pháp cuối cùng’ phản ứng với giọng nói của Viện trưởng, người nắm quyền quyết định cuối cùng của tổ chức, và bắt đầu vận hành.

“Chắc chắn sẽ có hi sinh đau đớn. Nhưng cái giá đó là để trả cho sự tồn vong của nhân loại… Vì mục đích này, dù có bao nhiêu người chết đi cũng không bao giờ là hi sinh quá mức.”

Không giống lời mà Kain sẽ bộc phát nói ra.

Có lẽ đây là câu lệnh khởi động mà Viện trưởng đã chuẩn bị từ rất lâu, cho một tương lai thảm khốc có thể sẽ diễn ra.

- ẦM ẦM ẦM!

Biện pháp cuối cùng của Kết Xã chẳng có gì mới mẻ.

Làm gì có phương án thứ ba thần thánh nào xuất hiện được chứ?

Nếu có thật, thì bọn họ đã dùng từ lâu rồi.

Ngay cả khi khuếch đại Lý Trí Bất Khuất bằng Bá Chủ Thời Gian mà vẫn thất bại, thì chỉ còn một cách.

‘Hi sinh nhiều hơn’.

Và rồi, câu nói bị nguyền rủa được thốt ra—

“Tiến hành xử tử toàn bộ 2 tỷ 340 triệu người còn sống sót tính đến thời điểm này. Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu một lần nữa…”

Mọi thứ kết thúc.

Tuy nhiên, với một số người, sẽ có chút thời gian ân huệ.

Vì bọn họ được chọn làm Adam và Eva của thế giới mới.

Một luồng ánh sáng chói lòa nuốt chửng tôi và Kain.

Đó là ký ức cuối cùng của tôi trong Phòng 206.

Nhưng mà cái phòng chết tiệt này rốt cuộc phải phá giải thế nào đây?!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!