Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 401-500 - Chương 444: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (9)

Chương 444: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (9)

Chương 444: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (9)

- Kim Ahri

Một thế giới tối tăm và lạnh lẽo.

Trong sự im lặng nhợt nhạt, không có lấy một cơn gió, những người đồng đội của tôi cũng dần lặng đi.

Tất cả đều mặc đồ bảo hộ lao động kiểu trong mỏ khoáng, trên mũ bảo hiểm có gắn đèn pin.

Cảm giác như đang thám hiểm một hang động ngầm tối om.

Thỉnh thoảng Cha Jinchul có thử tăng độ sáng của đèn, nhưng chuyện đó vô nghĩa chẳng khác nào dùng ánh nến để xua tan sự mênh mông tuyệt vọng của đáy biển sâu.

Đúng lúc ấy, Eunsol, người đang dẫn đầu, đột ngột dừng lại.

“Noonim?”

“……”

“Chị thấy gì sao? Em đeo kính nhìn đêm mà vẫn chẳng thấy gì cả…”

Tôi chợt nhận ra mùi chua nồng đã ngửi thấy từ nãy giờ bỗng trở nên nặng hơn.

“…”

“Noonim?”

“Noona ơi? Sao vậy ạ?”

Ngay cả Seungyub lên tiếng hỏi mà Eunsol vẫn không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt.

Tìm thấy một công trình giống phòng thí nghiệm à?

Rồi Eunsol mở miệng.

“Có thứ gì đó đang chuyển động.”

“Hả? Là quái vật sao?”

“Quái vật… Quái vật à? Là vậy sao? Nó cứ ngọ nguậy mãi. Rốt cuộc là cái gì vậy?”

Ngọ nguậy?

“Chị không nhìn được rõ. Chị phải lên cao hơn chút mới nhìn được. Jinchul, nâng chị lên.”

Cha Jinchul nghiêng đầu khó hiểu rồi bế Eunsol lên.

Có vẻ lên cao thì nhìn được rõ hơn, Eunsol khẽ gật đầu rồi tập trung quan sát.

Đây chính là sai lầm đầu tiên của chúng tôi.

“Giờ chị thấy chưa ạ?”

“Ừ. Giờ thì thấy rồi. Trông giống con người thì phải?”

“Con người? Chẳng lẽ là người sống sót?”

Người sống sót?

Ở một thành phố ngầm đã mất liên lạc suốt 100 năm?

Tuổi thọ tạm cho là còn đi, nhưng lấy đâu ra thức ăn và nước uống?

“Trông như người mặc đồ trắng. Có thể là nhà nghiên cứu sống sót bằng phương pháp kỳ quái nào đó, nhưng nếu nhìn theo hướng khác thì chỉ là một con ấu trùng đang ngọ nguậy liên tục ngọ nguậy ngọ nguậy ngọ nguậy ngọ nguậy ngọ nguậy ngọ nguậy—”

“Áááá! C, chị!”

Cái quái gì nữa thế này?!

Chỉ trong vài giây, Eunsol tái mét, toàn thân run lẩy bẩy!

Như thể chờ sẵn, bọt trắng sùi lên từ miệng cô, đôi mắt đảo loạn sang hai bên.

Cha Jinchul, phản ứng chậm hơn, vội đặt Eunsol xuống đất để trấn an, nhưng chỉ trong khoảnh khắc, tinh thần cô đã hoàn toàn sụp đổ.

“Ááá! Noona! Cái này giống như tấn công tinh thần! Eunsol-noona, mau thổi sáo—”

“Đồ ngu! Chị ấy đang bất tỉnh mà!”

“N, nhưng vẫn phải thổi sáo chứ chị!”

Đúng lúc đó, Eunsol dùng hai tay chộp lấy… chính mắt mình—

“Jinchul, t, tay Eunsol!”

“Á! Sao chị lại thế này nữa!”

Không biết đã dùng lực mạnh đến mức nào, chỉ trong chớp mắt máu đã chảy ròng ròng từ khóe mắt cô.

Cô định làm gì vậy?

Đừng nói là định móc mắt mình ra nhé?! Cô ấy hoàn toàn phát điên rồi!

Người phụ trách bảo hộ tinh thần vốn là Eunsol, mà giờ chính cô ấy lại phát điên.

Rốt cuộc cô ấy đã nhìn thấy cái gì?

Chỉ nhìn thôi mà khiến con người thành ra thế này sao?

Chuyện này sao có thể—

“Đ, đừng nói là!”

“Chị Ahri?”

“Eunsol, có khi nào cô ấy đã trực tiếp nhìn thấy Ma Vương không?”

“Ma Vương bị nhốt dưới lòng đất mà!”

“Nhưng mà—”

Ngay lúc đó, Cha Jinchul nghiêm mặt, giơ tay lên.

- Bốp!

Âm thanh của một cú tát lạnh lùng.

Trong khoảnh khắc, đôi mắt đang mê man của Eunsol lấy lại chút tỉnh táo.

Chừng đó tỉnh táo là đủ để triệu hồi cây sáo!

“C, cây sáo xuất hiện rồi!”

“Ra rồi!”

Phương tiện bảo hộ tinh thần mạnh nhất, cây sáo, đã xuất hiện.

Nhưng chỉ là xuất hiện.

Người phải đứng ra thổi sáo thì vẫn đang nằm lăn lóc trên đất.

“Noona! Noona! Được rồi, cắm vào đây là—”

Seungyub cầm lấy cây sáo, nhét vào miệng Eunsol.

“Thổi đi! Thổi đi ạ!”

“Này thằng nhóc kia! Chỉ nhét sáo vào miệng thì làm sao phát ra tiếng được!”

“Hyung, vậy phải làm sao!”

“P, phải thổi hơi vào—”

- Piririri!

Nghe vậy, Seungyub tự cầm sáo lên thổi, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra.

Di Sản phù hợp thì đã xuất hiện, nhưng chủ nhân của nó thì đã hỏng não.

Nhờ tình huống oái oăm này mà chúng tôi vô tình tiến hành đủ kiểu thí nghiệm với Sáo An Tịnh.

Kể cả khi nhét sáo vào miệng Eunsol thì cũng không có phản ứng.

Có vẻ chúng tôi cần phải tạo ra âm thanh với cây sáo, nên Seungyub thổi thay, cũng không có phản ứng.

Hay là Di Sản phải tiếp xúc với chủ nhân của nó, nên để Eunsol cầm sáo, Seungyub chỉ thổi hơi vào, vẫn không có phản ứng!

“Ááá! Nhất định phải chính chủ thổi sao? Điều kiện gì mà gắt vậy!”

“Cái này rốt cuộc phải làm sao—”

“Đưa cây sáo đây!”

Một lần nữa, nhét đầu sáo vào miệng Eunsol, rồi kéo giãn hai má cô như má chuột hamster.

Bằng mọi giá để không khí đi qua miệng Eunsol vào cây sáo!

- Xììì…

“Làm ơn đi! Thế này cũng coi như có tiếng rồi mà!”

“Không ổn rồi! Chị sắp xé toạc má chị ấy luôn rồi—”

“…… đủ rồi.”

“Noona!”

Đủ rồi? Thật sự được rồi à?

Âm thanh chỉ như gió rít, “xìì” một cái chứ chẳng giống tiếng sáo, vậy mà ánh mắt Eunsol dần lấy lại tập trung.

Cô ấy trông mệt mỏi, rã rời, nhưng rõ ràng đã bình thường trở lại.

- Riii~ Laa!

Eunsol thổi liền mấy lượt, để ổn định lại tinh thần.

“Phù….”

“Chị, rốt cuộc chị đã thấy cái gì—”

“Giờ chị quên rồi.”

“Hả?”

“Chỉ nhớ là thấy một hình thù trắng trắng mờ mờ thôi. Và….”

“Và?”

“Bên kia có thứ giống như tàu hỏa.”

“Tàu hỏa? Thứ đó giờ sao còn hoạt động được— À!”

Một đoàn tàu của thành phố đã diệt vong mấy chục năm trước thì không thể nào chạy.

Nhưng nếu đi theo tuyến đường của nó, chắc chắn sẽ dẫn đến “cơ sở quan trọng”.

“Ưm….”

“Chị, chị ổn chứ?”

“Mắt với má chị đau lắm. Mắt là chị tự chọc à? Còn má chị thì sao?”

Seungyub và Jinchul đồng loạt nhìn về phía tôi.

***

Sau khoảng 15 phút di chuyển, Eunsol lại ra hiệu cho mọi người dừng lại.

“Đến nơi rồi sao? Gần đây không thấy tàu—”

“Tàu thì chúng ta phải đi thêm chút nữa. Giờ là vì quái vật.”

“…… cái thứ chị nói là ngọ nguậy đó?”

“Mọi người nhắm mắt lại.”

“V, vậy đường đi—”

Eunsol không trả lời, chỉ giơ cây sáo lên.

“Đi thôi.”

“…”

Jinchul nắm tay Eunsol, tôi nắm tay Jinchul, Seungyub nắm tay tôi.

Tất cả nắm tay nhau, chỉ tin vào Eunsol đi đầu.

Từng bước. Từng bước một.

- Laaa!

Tiếng sáo văng vẳng bên tai tôi không ngừng nghỉ.

Như thể đang thanh tẩy bầu không khí tràn ngập sức mạnh hắc ám.

Rồi “thứ ngọ nguậy” đó tiến lại gần.

“Ưm!”

“Đừng để ý. Cứ đi đi.”

“V, vâng….”

Ngọ nguậy. Ngọ nguậy. Ngọ nguậy. Ngọ nguậy. Ngọ nguậy. Ngọ nguậy.

Có thứ gì đó liên tục cựa quậy.

“…”

Tôi muốn mở mắt ra.

Muốn mở mắt ngay lập tức để nhìn thứ đang ngọ nguậy đó.

Nó trông như thế nào?

Là tồn tại kiểu gì?

Tò mò đến phát điên.

Ngọ nguậy ngọ nguậy!

Ngay bên cạnh, cùng ngọ nguậy—

- Laaa!

“…”

Một trải nghiệm kỳ quái mà ngay cả Cục Quản Trị cũng chưa từng gặp.

Nếu tâm trí con người là làn nước trong vắt, thì một bên bị đổ đầy nhựa đường đen kịt, còn bên kia thì liên tục được thanh lọc.

Trong đầu tôi, có hai “Ahri” không ngừng cãi nhau.

Một Ahri bị hấp dẫn bởi thứ ngọ nguậy, và một Ahri gào lên bắt tôi phải tỉnh táo lại.

“…”

Về mặt vật lý thì chắc chỉ khoảng 5 phút mà nhỉ?

Nhưng 5 phút đó cảm giác như 50 phút, thậm chí 5 tiếng.

May mắn là mọi thứ đều có hồi kết.

“Được rồi. Mọi người mở mắt ra đi.”

Tất cả mở mắt, ghìm trái tim đang run rẩy lại.

Thứ hình thù mờ mờ vừa rồi không còn ở bên cạnh nữa.

Thay vào đó, ánh đèn pin chiếu sàng tàn tích, trống nó giống một đoàn tàu vỡ nát.

“Ồ, đây là đoàn tàu chị nói— Ááá! C, chị!”

Máu.

Máu. Máu.

Từ đôi mắt Eunsol, máu chảy ra như nước mắt, nhuộm đỏ hai bên má.

Seungyub tái mét, vội lấy ra một chiếc hộp từ trong ngực áo.

“Giúp em với!”

Từ chiếc hộp, làn khói trắng bốc lên.

Ban đầu là khói, rồi thành một hình thể mờ mờ có thể nhận ra biểu cảm.

Đến đây vẫn còn trong phạm vi của Hòm Linh Hồn.

Sau đó, những giọt máu đỏ, thịt bóng nhẫy và xương cốt màu trắng sữa xoay tròn trong không trung, ‘tạo thành’ Yumi.

Cô gái tỉnh dậy giữa thành phố ngầm mở miệng.

“Cho tôi mượn một bộ kính nhìn đêm.”

Jinchul lập tức đưa chiếc kính dự phòng cho Yumi.

Không phí thời gian hỏi han, Yumi tiến thẳng đến chỗ Eunsol, kiểm tra đôi mắt đang chảy máu.

“Ổn không?”

“… Có hơi đau.”

Yumi dùng ngón tay ấn quanh mắt Eunsol khá lâu, và có vẻ hiệu nghiệm thật, máu dần ngừng chảy.

Sau khi sơ cứu xong, cô gái đảo mắt nhìn xung quanh, và cười khổ.

“Nơi này chẳng khác nào địa ngục rồi.”

……

“Lúc nãy tôi phải dùng khá nhiều sức lực. Bản thân nhãn cầu đã bị tổn thương nặng.”

Seungyub vội hỏi.

“Vậy chị ở được bao lâu?”

“Tùy vào việc tôi còn phải dùng bao nhiêu sức lực nữa.”

Đó chính là lý do Seungyub bình thường không hay triệu hồi Yumi.

Trong Phòng Nguyền Rủa, tồn tại một dạng giới hạn thời gian với những linh hồn trong Hòm Linh Hồn.

Kỳ lạ là, bên ngoài Phòng Nguyền Rủa thì không có giới hạn đó.

Nói cách khác, đây không phải hạn chế của Di Sản, mà là một con số mơ hồ do Khách Sạn tự đặt ra.

Lý do có mấy hạn chế đó thì tôi đoán được.

Hòm Linh Hồn vốn có hai cách dùng:

Một là chứa linh hồn NPC trong khách sạn, để biến họ làm đồng đội.

Hai là chứa linh hồn của chính người tham gia, khiến họ đạt tới trạng thái bán bất tử.

Giới hạn thời gian có lẽ sinh ra vì lý do thứ hai chăng?

Lúc đó, Seungyub lên tiếng.

“Trên tàu có thể có sơ đồ tuyến đường không nhỉ?”

Nghe có vẻ hợp lý, nên tất cả cùng tiến vào tàn tích đoàn tàu để kiểm tra.

Đây chính là sai lầm thứ hai của chúng tôi.

***

- Baaaaang!

[Quý hành khách, tàu sắp khởi hành, xin vui lòng ngồi vào chỗ.]

Trước khi vào trong, con tàu trông chẳng khác nào đống kim loại gỉ sét, vậy mà vừa bước vào thì bỗng chốc trở nên nguyên vẹn như chưa từng hư hại.

Không có điện, bên ngoài thậm chí chẳng thấy nổi một tia sáng, vậy mà bên trong đèn sáng trưng như lẽ đương nhiên!

- Keng! Keng!

Đoàn tàu bắt đầu rung lắc, như sắp chuyển bánh.

“Cái đéo gì thế nààày!”

Nhận ra tình huống hiện giờ quá phi lý, Cha Jinchul không nhịn được gào lên.

“Ít nhất cũng cho quái vật để tao đánh đi chứ! Định bảo tao đập tàu hay gì à?!”

- Rầm!

Anh ta đấm mạnh vào cánh cửa tàu đã đóng kín, nhưng nó không hề nhúc nhích.

[Quý hành khách, tàu sắp khởi hành, xin vui lòng ngồi vào chỗ.]

Eunsol lẩm bẩm tuyệt vọng.

“Làm ơn… đừng nói mấy thứ điên rồ nữa….”

[Tàu của chúng tôi là tàu tuần hoàn địa ngục—]

Yumi hoảng hốt lắc tay tôi.

“Nhanh lên! Cô là người của tổ chức gọi là Cục Quản Trị gì đó mà!”

“… thì sao?”

“Làm gì đi! Cô phải có công cụ bí mật gì đó chứ?”

“……”

Cô ta đang nói cái gì vậy?

Cô ta là phù thủy đấy nhé?

“Chính cô mới phải dùng ma pháp bí mật— Gì thế này?”

- Gàooo!

Mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi, kèm theo tiếng gầm ghê rợn.

Một luồng khí dị dạng rõ ràng không thuộc về con người.

Tất cả cùng quay ánh nhìn sang toa sau, nơi “thứ gì đó” đang tiến lại.

- Kéttt!

Cánh cửa từ từ mở ra, Cha Jinchul cười khẩy bước tới.

“Được rồi, cái đồ chó chết, đánh nhau một trận đi! Dù tao có chết thì ít nhất cũng phải đánh một trận cho đã!”

Kỳ lạ thay, tôi có thể hiểu được tâm trạng của anh ta lúc này.

Dù sao thì chết cũng chưa phải kết thúc trong Khách Sạn mà?

Chắc Kain sẽ lo liệu một mình chuyện trốn thoát chứ nhỉ?

Chết thì chết, trước khi chết còn vung được nắm đấm thì ít ra cũng đáng mặt!

[Ga tiếp theo là ga Lóc Thịt, Lóc Thịt. Quý khách vui lòng cởi quần áo, để lộ da thịt.]

“Bọn biến thái này lại lảm nhảm cái quái gì nữa vậy?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!