Chương 441: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (6)
Chương 441: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (6)
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 394
Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
“Cảm tạ vì hôm nay Ngài cũng ban cho chúng con lương thực hằng ngày.”
“…”
Sáng sớm, tôi tỉnh dậy trên một chiếc giường trắng tinh, mềm mại.
Đây là thứ xa xỉ mà một công dân cấp 4 tuyệt đối không bao giờ được hưởng, nhưng với tôi bây giờ thì chẳng có gì to tát.
Vì mình là thần mà!
“…”
Sáng sớm đã tự nhiên thốt ra mấy câu hâm hâm rồi.
Dĩ nhiên tôi chưa đến mức là thần, nhưng hiện tại tôi đúng là đang đóng vai tiên tri của thần.
Trên danh nghĩa chính thức, tôi vẫn là công dân cấp 4, nhưng bên trong giáo đoàn Ma Vương, hay phải gọi là “Giáo đoàn Han Kain”, thì có không ít công dân cấp 3, thậm chí cấp 2.
Nhờ vậy mà tôi đã bỏ công việc đào mỏ mấy ngày trước, còn kiếm được hẳn một căn nhà tử tế.
Tất nhiên, lòng trung thành của các tín đồ không phải tự nhiên mà có.
“Patrick, xin cho thằng chó đó đang đi ngoài đường thì bị sét đánh chết đi ạ!”
“… Nội dung cầu nguyện gì mà hung dữ thế.”
Tôi đã trở thành bán thần theo rất nhiều nghĩa.
***
Vừa bước ra khỏi nhà, đã có một chiếc xe sang chờ sẵn.
Mở cửa ra, toàn là mấy gương mặt quen thuộc.
“Chào buổi sáng. Elena, bác sĩ.”
“Chào buổi sáng!”
Sau khi chào hỏi qua loa, bác sĩ ngồi ghế lái vừa nổ máy vừa nói.
“Hôm qua, cấp trên đã đưa ra chỉ thị chính thức cho các đặc vụ. Bảo là không cần giám sát giáo đoàn nữa. Lý do thì lấy danh nghĩa tự do tôn giáo.”
Hiến pháp Đại Hàn Dân Quốc điều 20 khoản 1: Mọi công dân đều có quyền tự do tín ngưỡng.
Mà Phòng 206 là tương lai méo mó của Trái Đất, nên đương nhiên khái niệm kiểu ‘tự do tôn giáo’ cũng tồn tại.
‘Làm ơn cho giáo sư bị cúm để nghỉ học đi! Cúm! Nghỉ học!’
“… Giáo sư bị cúm? Đây là cầu nguyện hay là nguyền rủa vậy?”
“Anh Kain?”
“Không có gì đâu.”
Chỉ là có ‘khái niệm’ thôi.
Ai mà nghiêm túc đi nói chuyện nhân quyền kiểu đó thì sẽ bị Enforcer lôi đi ném vào “Lý Trí Bất Khuất” ngay.
Cho nên việc “Giáo đoàn Han Kain” không còn bị đàn áp chẳng phải vì nhân quyền gì cả, mà là do Songee, người đang nắm thực quyền trong thành phố, ra lệnh.
Nhờ vậy mà giáo đoàn giờ có thể tổ chức tụ họp công khai.
“Dễ bành trướng thế lực hơn thì đúng là tốt thật, nhưng không có ai phản đối sao?”
“Nhiều chứ. Ai cũng gào lên rằng một con bé điên ngồi lên ngai vàng là điềm báo thành phố sắp diệt vong.”
“… Ra vậy.”
“Không phải kế thừa từ lâu đời gì, mà người ta lại đột nhiên trung thành với Songee thì mới là chuyện lạ.”
Elena nghe vậy thì luống cuống.
“V-vậy thì sao? Lỡ họ nổi loạn chống lại Songee thì sao?”
Bác sĩ nghe vậy bật cười khẽ.
“Thì sao nào?”
“Dạ?”
“Elena à, đâu phải chúng ta sẽ cai trị thành phố này 10, hay 20 năm đâu. Bây giờ mới trôi qua khoảng mười bốn ngày nhỉ?”
Ngay từ tên phòng đã là “Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày” rồi.
Tức là chậm lắm cũng chỉ còn ba tháng nữa, là mọi chuyện sẽ ngã ngũ.
Vậy nên thành phố có loạn lên hay sụp đổ thì cũng chẳng liên quan gì.
Nổi loạn? Tác dụng phụ?
Không xảy ra trong một hai tháng tới thì chẳng phải vấn đề.
Đây chính là cách nghĩ của người đã hồi quy.
“Kain, em còn nhớ mấy hôm trước anh đã nói gì không? Rằng ở Phòng 206 có thể tồn tại Cục Quản Trị hoặc một tổ chức tương tự ấy.”
Đó là kết luận của “Đội Kiểm Soát Thành Phố”, bao gồm cả chị Eunsol và Songee.
“Ừm… kể cả nếu họ có tồn tại thật, thì chắc giờ bọn họ cũng chẳng còn bình thường nữa đâu.”
Nếu mọi thứ vẫn bình thường thì ngay lần đầu Ma Vương định giáng lâm, kiểu gì họ cũng phải xuất hiện.
“Cũng đúng. Có lẽ bản thân tổ chức đã sụp đổ, chỉ còn vài người sống sót lẻ tẻ ở cấp cá nhân.”
“Em đã nghĩ tới vài từ khóa rồi. Perro, Miro, Thủy Tổ…”
“Kiểu như, theo bối cảnh thì Miro sẽ là thành viên cấp cao của tổ chức bí mật đó?”
“Tương tự vậy, thì Thủy Tổ có thể chỉ là nhân viên quèn.”
Xét theo hướng đó, vậy thì việc Miro dù là thành viên quan trọng bị phong ấn mà vẫn khá mờ nhạt, hay việc Thủy Tổ không hề biết tới Miro, đều có thể giải thích được.
Dĩ nhiên, cũng có khả năng sự thật lại hoàn toàn khác.
“Em đã kiểm tra kịch bản chưa?”
“Rồi ạ.”
Việc thâu tóm giáo đoàn Ma Vương đồng nghĩa với việc chúng tôi đã nắm được tuyến đường ra khỏi thành phố.
Nhờ đó tôi có thể sử dụng Phước Lành, và đương nhiên là thường xuyên kiểm tra kịch bản.
Chỉ có điều, kịch bản đã ngừng cập nhật từ vài ngày trước.
Nên tôi gần như đã thuộc lòng nội dung.
[Kịch bản: Phòng Nguyền Rủa – “Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 ngày”]
Quyền lực của Thị trưởng, kẻ thống trị thành phố, trên thực tế đã rơi vào tay người tham gia Songee.
Linh hồn của tầng lớp hạ lưu, nền móng duy trì thành phố, đã gần như hoàn toàn bị người tham gia Han Kain tự do thao túng.
Cuối cùng, Tổ Đội Khách Sạn đã bắt đầu nuốt chửng cả thượng tầng lẫn hạ tầng của Thiên Đường!
Tuy đã nắm được bí mật của Thị trưởng và giáo đoàn, nhưng bí ẩn của Phòng 206 vẫn chưa có hồi kết.
Rốt cuộc, Tổ Đội Khách Sạn quyết định tìm cách tiếp xúc với Thủy Tổ…
“Kịch bản không cập nhật nữa rồi. Anh đã chuyển lời cho Songee, bảo là gặp Thủy Tổ đi rồi đúng không?”
“Tất nhiên. Giờ này chắc Songee đang tìm cách rồi.”
“Ừm…”
“Sao vậy?”
“Cách diễn đạt nghe hơi khó chịu.”
“Diễn đạt à?”
“Không có gì.”
Không phải thế à? Với Songee thì chỉ viết đơn giản là “đã nắm quyền lực của Thị trưởng”.
Còn tại sao mình, người thành lập giáo đoàn, lại bị viết là “gần như đã hoàn toàn thao túng linh hồn của tầng lớp hạ lưu”.
Sao cách viết về mình lại ác ý thế?
Đúng lúc tâm trạng bắt đầu khó chịu thì tôi lại nghe được thêm một lời cầu nguyện, chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
‘Lạy, lạy Chúa. Con là O’Brien. Hôm nay con định tỏ tình với cô Elena. Xin cho lời tỏ tình của con thành công—’
“Á! Này E-Elena!”
“Anh Kain? Sao thế?”
Chắc hẳn chỉ là hai người này trùng tên thôi?
“Elena, cô có quen ai tên O’Brien không?”
“Ừ? Anh ấy là một PD bên đài truyền hình. Sao anh Kain lại—”
“Hôm nay cô có lịch tới đài không?”
“Tối tôi có tham gia một chương trình giải trí ngắn.”
“Hủy đi. Nói là cô bị cúm.”
“Hả?”
“Tối nay ở đài truyền hình có thể sẽ nổ bom đấy. Tôi vừa nhìn thấy tương lai.”
“Bom?! Sao tự nhiên vậy?!”
Tôi quyết định trục xuất tên O’Brien dám phạm thượng kia khỏi giáo đoàn.
“Kain, tới nơi rồi. À, từ giờ tôi nên gọi cậu là ‘Đấng’ nhỉ?”
Bác sĩ cười, như thể thấy mọi chuyện cực kỳ thú vị.
***
“Vì vậy, Đấng đã phán rằng: Các con là những con chiên trung tín nhất, nên vinh quang và phúc lạc vô tận đang chờ đợi phía trước!”
- Waaaa!
Buổi tụ họp của giáo đoàn giờ không còn diễn ra trong tầng hầm u ám nữa.
Giữa ban ngày, dưới ánh sáng rực rỡ của thành phố, chúng tôi thuê hẳn một sân vận động lớn.
Đương nhiên xung quanh vẫn có mấy Enforcer lén lút quan sát với vẻ mặt khó chịu, nhưng thế thì đã sao?
Thị trưởng đã ra lệnh không được động vào, thì các Enforcer làm gì được nữa?
“Ừ đấy~ thấy bất mãn thì tự đi mà làm thị trưởng đi!”
“Kain, hình như em vừa lỡ nói to suy nghĩ trong đầu thì phải.”
“Á! Kết thúc buổi diễn thuyết nên em có hơi thả lỏng quá.”
“… Có lúc trông em cũng rất giống người bình thường.”
“Hả?”
“Không có gì. Lên xe đi.”
Bác sĩ cười nhẹ rồi mở cửa xe, trông chẳng khác gì tài xế riêng của một giáo chủ.
“Anh hành động công khai thế này không sao chứ? Anh chẳng phải thuộc cái đội thanh tra trực tiếp hành động theo lệnh Thị trưởng sao, bọn họ không nghi ngờ anh à?”
“Bên đó nghĩ rằng anh ‘nằm vùng’ với tư cách tài xế để giám sát em.”
“Ha!”
Songee đã ra lệnh ngừng giám sát giáo đoàn, nhưng đội giám sát lại cho rằng Thị trưởng trẻ tuổi đã phát điên, nên đã phớt lờ mệnh lệnh và vẫn tiếp tục cử người theo dõi.
Mà người đó lại chính là bác sĩ, chẳng khác nào giao tiệm cá cho mèo trông.
Nghĩ kiểu gì cũng thấy tình huống này rất hài hước, nên tôi bật cười.
‘Đấng ơi, buổi tụ họp hôm nay thật sự rất cảm động. Nhìn giáo đoàn cuối cùng cũng bước lên con đường vinh quang, con đã khóc mất rồi.’
“Xem ra phản ứng của các tín đồ rất tốt.”
“… Em nói là nghe được những lời cầu nguyện, đúng không?”
“Vâng.”
“Cảm giác chính xác là thế nào? Với tư cách đồng đội lâu năm, anh muốn nghe suy nghĩ thật lòng của em.”
Bác sĩ đột nhiên nghiêm túc khiến tôi có hơi bối rối.
Thực ra tôi cũng không định giấu chuyện liên quan đến Di Sản.
“À… tất nhiên rồi. Thì là—”
‘A~ thưa Thần. Thằng Tiên tri kia nhìn sao giống lừa đảo thế, có phải hàng thật không vậy? Tôi mà lên nói chắc còn hay hơn nó!’
“Thế thì mày lên mà nói, thằng khốn!”
“Kain?”
“… Không có gì đâu ạ.”
Từ khi Thái Dương Thần Thánh bắt đầu thu thập tín ngưỡng và những lời cầu nguyện, tôi luôn nghe thấy tiếng nói của các tín đồ.
Gọi là “tiếng nói” cho tiện, chứ thực tế thì, dù có bịt tai lại vẫn nghe được.
Đa phần chỉ là mấy câu kiểu “cảm ơn Ngài vì hôm nay”, nhưng cũng có những lời cầu nguyện chứa đựng khát vọng mãnh liệt.
Dĩ nhiên, không phải khát vọng nào cũng tốt đẹp.
Đang giải thích thì bác sĩ hỏi khẽ:
“Khi nghe thấy những khát vọng đó, em nghĩ gì?”
“Dạ?”
“… ”
“… ”
“Anh đã quan sát em suốt buổi tụ họp. Trong khi quan sát thì, dần dần anh cũng phân biệt được đoạn nào là diễn, đoạn nào là thật.”
“Cũng có thể.”
“Có những lúc em giao tiếp với tín đồ, còn kể lại quá khứ mà chính họ chưa từng nói. Đó cũng là quyền năng của Thái Dương Thần Thánh sao?”
“Gần giống vậy.”
“Nhìn rất rất thần bí. Dù biết là sức mạnh của Di Sản, nhưng vẫn thấy cực kì đáng nể. Người khác chắc chắn sẽ tin em là Đấng Cứu Thế.”
“… Nhưng cũng có người nghi em là lừa đảo đấy ạ.”
Bác sĩ hơi sững lại trước những lời đó.
Tất nhiên, trên đời kiểu người gì cũng có, không cần quá để tâm tới một hai ngoại lệ làm gì.
“E hèm, ừ thì, cũng có người như vậy mà. Nhưng nhìn chung thì ổn, chỉ có vài chỗ khiến anh bối rối.”
“Chỗ nào ạ?”
“Anh hỏi lại nhé. Khi nghe thấy khát vọng của tín đồ, em thực sự nghĩ gì?”
“…”
Có một tín đồ, chẳng biết tôi đã làm gì cho anh ta, vậy mà khi thành công lại mừng rỡ nói là nhờ ân huệ của Đấng.
Tôi cũng thật lòng chúc phúc cho thành công đó.
Có một người mẹ khóc nức nở vì con trai mắc bệnh nan y, mà bản thân lại không có tiền chữa trị.
Tôi cũng nắm tay bà ấy, và cảm thấy đau lòng thật sự, và hứa sẽ gom tiền quyên góp từ những tín đồ giàu có để giúp đỡ.
“Nếu mắt anh không nhầm, Kain ạ, lúc đọc được lòng người, em trông rất ‘chân thành’.”
“…”
“Nếu là Eunsol hay Jinchul thì anh sẽ thấy bình thường. Hai người đó vốn giàu cảm xúc. Nhưng em, Kain, thì—”
“…”
“Bình thường thì em phải kiểu: ‘Bà ơi, con bà chưa chết vì bệnh thì cũng chết khi Phòng Nguyền Rủa biến mất thôi, bớt nói nhảm đi!’ mới đúng—”
“Không! Như thế thì chẳng khác nào súc vật! Em thấy mình đâu có khốn nạn đến mức đó!”
“Anh chỉ lấy ví dụ thôi. Ý anh là, em không phải kiểu người dễ nhập tâm vào câu chuyện của NPC.”
Tôi hiểu ý bác sĩ.
Tôi chợt nhớ tới phép ẩn dụ về sơn trắng, và sơn đen mà Con Cú từng nói.
Thái Dương Thần Thánh đang dẫn dắt tôi theo một hướng khác với Quỷ Thư.
“Em thử suy nghĩ kỹ xem.”
‘Có thể giết giúp tôi thằng Patrick kia được không?’
“… Mà bác sĩ này.”
“Anh nghe đây.”
“Patrick là ai vậy? Khi nghe nhiều lời cầu nguyện của cùng một người, em thỉnh thoảng sẽ cảm nhận được danh tính của người đó.”
“Vậy sao?”
“Từ sáng tới giờ Elena cứ cầu xin giết Patrick mãi.”
“…”
***
- Yu Songee
Một khu vườn đầy những hàng cây xanh, cảnh tượng hiếm thấy ở Thiên Đường.
Tiếng nhạc cổ điển du dương vọng lại từ xa, trên bàn là phần thăn bò tươi ngon được bày biện sang trọng.
Đây là sự xa hoa mà những công dân cấp 4, những người giờ này vẫn đang lăn lộn trong hầm mỏ, không thể nào tưởng tượng ra nổi.
Ngay lúc này, tôi nuốt nước bọt trong căng thẳng cực độ.
- Ực!
Không phải vì hai người còn lại.
“Phần steak ngon thật đấy. Con có muốn ăn thêm không?”
“… Dạ không ạ.”
Một cô gái có mái tóc ngắn màu nâu, gương mặt đáng yêu.
Không ai ngờ rằng, trái với ngoại hình ấy, cô lại là người cao tuổi nhất ở Thiên Đường.
Có người gọi cô là “Thủy Tổ”, có người gọi là “Dũng Sĩ”.
Gần cuối bữa ăn, cô nhìn tôi và Leon bằng ánh mắt đầy hứng thú.
“Vậy là Leon, cậu định giao chức thị trưởng cho con bé này sao?”
“Vâng.”
“Có hơi sớm quá không? Trông nó còn trẻ con lắm.”
“Chẳng phải tôi đã nói lý do rồi sao?”
“Vì cậu bị bệnh sắp chết à? Và người duy nhất kế thừa quyền lực của gia tộc Kadirov chỉ có con bé này?”
“Bà nắm rõ thật.”
Như mọi khi, Leon không nói mấy lời tâng bốc vô nghĩa về việc tôi giỏi giang hơn tuổi, mà chỉ nêu đúng lý do cần thiết.
“Hừm…”
Thủy Tổ nhìn Leon bằng ánh mắt khó dò, rồi chuyển sang nhìn tôi.
“Sao vậy ạ? Việc kế thừa gia tộc Kadirov đâu phải chưa từng xảy ra.”
“Đúng. Nhưng Leon, ta có một điều tò mò.”
“Xin bà cứ nói.”
“Quyết định này… thật sự là do ý chí thuần túy của cậu sao?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Patrick là thằng cha Enforcer sửa thoại của Elena thành Thị trưởng cứu hết tất cả mọi người nhé.