Chương 440: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (5)
Chương 440: Phòng 206, Phòng Nguyền Rủa – ‘Ma Vương Hồi Sinh Sau 100 Ngày’ Re (5)
- Kim Ahri
Sau khi quyết định sẽ gặp mặt vị “Tiên tri” một lần, tầng lớp lãnh đạo của giáo đoàn đã dẫn theo toàn bộ giáo dân tham dự buổi tụ họp, tiến ra bên ngoài Thiên Đường.
Như thường lệ, thế giới bên ngoài Thiên Đường khác hẳn so với thành phố đáng nguyền rủa kia.
Nếu là ngày thường, giáo đoàn sẽ vừa tận hưởng khung cảnh đẹp đẽ của thế giới bên ngoài trong trạng thái như được gột rửa tâm hồn, và chỉ trích gia tộc Kadirov, vì đã nhốt tất cả mọi người trong cái thành phố như địa ngục kia.
Nhưng hôm nay thì khác.
Bởi vì tất cả mọi ánh mắt đều đang đổ dồn vào một thanh niên duy nhất, chứ không phải Mẹ Thiên Nhiên, hay gia tộc Kadirov.
Nhà Tiên tri, Han Kain, đang thong thả dạo bước trên bãi cỏ mềm mại cùng những người thợ đi ra từ hầm mỏ.
Những người thợ mỏ trông như thể lần đầu tiên trong đời được nhìn thấy thế giới bên ngoài thành phố, ánh mắt ngây dại không giấu nổi sự bàng hoàng. Khi chúng tôi tiến lại gần, có lẽ vì cảm thấy bất an, họ tụ lại sát bên cạnh Kain.
Từng hành động như vậy, chẳng khác nào đội cận vệ hay tín đồ, đã cho thấy rõ ràng Han Kain là tồn tại thế nào trong mắt họ.
Trong lúc giáo đoàn quan sát Kain, thì Kain cũng đang quan sát lại giáo đoàn.
Ban đầu anh ta chỉ lặng lẽ nhìn tôi, người đứng đầu, rồi sau đó đưa mắt quét qua toàn bộ đám giáo dân phía sau.
Có lẽ anh ta đang tìm Kim Sanghyun, công dân cấp 2 kiêm đặc vụ bí mật đang trà trộn giữa bọn họ.
Chẳng mấy chốc, Sanghyun khẽ dùng chân gõ xuống đất, như thể nói “Tôi ở đây”.
Người phá vỡ sự im lặng là Raymond.
“Ta đã nghe sứ đồ Ahri nói rồi. Cậu nói mình đã nhận được khải thị?”
“Đúng vậy.”
“Có thể nói cho chúng ta nghe nội dung của nó không?”
“Tất nhiên.”
Ngay sau đó, Kain bắt đầu miêu tả một cách sống động hình ảnh áp đảo của Ma Vương mà anh ta đã thấy trong giấc mơ.
Ma lực chỉ cần một hơi thở là đủ nhấn chìm cả thành phố trong điên loạn.
Một bàn tay khổng lồ có thể nghiền nát Thiên Đường trong chớp mắt.
Cùng với đó là một cơn lốc xung động không có hồi kết, giống như một thảm họa cấp độ vũ trụ hơn là một thứ gì đó còn sống.
Những giáo dân đứng phía sau nghe Kain giải thích vậy thì tỏ ra nghi hoặc.
Bởi vì hình ảnh Ma Vương mà Kain mô tả quá khác so với hình tượng “thần thánh” mà người ta thường tưởng tượng trong các tổ chức tôn giáo.
Ngược lại, tầng lớp lãnh đạo của giáo đoàn lại mở to mắt, sắc mặt bắt đầu dao động.
Bởi vì những gì Kain nói hoàn toàn trùng khớp với ghi chép về Ma Vương mà giáo đoàn đã truyền lại.
Cũng phải thôi.
Đó đâu phải là thứ Kain bịa ra, mà là “ký ức” có được sau khi trực tiếp đối đầu với Ma Vương.
Dĩ nhiên, vẫn có kẻ hoài nghi.
“Này! Cậu trai trẻ! Chắc là cậu tình cờ kiếm được tài liệu nội bộ của giáo đoàn ở đâu đó rồi chứ gì?”
Một câu trả lời thản nhiên lập tức vang lên.
“Các người có thói quen làm rơi ghi chép thánh thiêng mô tả thần linh ngoài đường sao?”
“Hừ! Không phải vậy, nhưng giáo đoàn ta có lịch sử lâu đời, biết đâu kinh văn hay tài liệu đã lọt ra ngoài!”
“Hmm….”
Thay vì tiếp tục tranh cãi, Kain bình thản lùi lại một bước—
“Ơ!”
“Cái—cái gì vậy?!”
Rồi trong nháy mắt, anh ta đã dịch chuyển ra phía sau khoảng năm mét.
Hình xăm cánh chim, phần thưởng nhận được từ Phòng Cửa Ngõ của tầng 1 quả là tiện lợi trong những lúc thế này.
Trăm nghe không bằng một thấy mà?
So với việc đứng đó nói “tôi là Nhà Tiên tri” cả trăm lần, thì phô diễn một lần dịch chuyển tức thời còn hiệu quả hơn nhiều.
Bảo sao mấy tên giáo chủ tà đạo ngoài kia lúc nào cũng chuẩn bị mấy màn “biểu diễn kỳ tích”.
Khi “kỳ tích” rõ ràng xuất hiện, Raymond trầm trồ lên tiếng.
“Ta công nhận. Cậu đúng là có gì đó phi phàm.”
“Không phải là ‘gì đó’ phi phàm. Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, Ma Vương đã cho tôi thấy một viễn cảnh.”
“Chà? Trong giáo đoàn này, người sở hữu sức mạnh đặc biệt đâu chỉ có mình cậu.”
Nói xong, Raymond vỗ tay nhẹ, rồi cất tiếng hú.
- Gooooo!
Từ miệng ông ta phát ra một loại sóng âm quái dị mà cổ họng con người tuyệt đối không thể tạo ra.
Những tín đồ bình thường lập tức mất thăng bằng, ngã rạp xuống đất, lá cây xung quanh cũng ào ào rơi xuống.
Mình biết lão già này là người có năng lực đặc biệt rồi, nhưng không ngờ lại là loại sức mạnh thế này.
Nguồn gốc của sức mạnh là gì?
Kain cười khổ.
“Giọng của ông khỏe thật đó.”
“Từ lâu Ma Vương đã ban cho ta chút sức mạnh nhỏ nhoi. Chẳng đáng để nhắc tới.”
“…”
“Chỉ vì cậu có năng lực đặc biệt, không thể xem đó là bằng chứng cho thấy cậu là Nhà Tiên tri.”
“…”
“Dĩ nhiên, ta thừa nhận cậu có điểm đặc biệt hơn người. Cậu có muốn gia nhập giáo đoàn chứ? Đãi ngộ thì ta có thể đảm bảo.”
Raymond và tầng lớp lãnh đạo đưa ra một đề nghị.
Bọn ta biết cậu là người đặc biệt rồi, Han Kain à, nhưng siêu năng lực thì bọn ta cũng có.
Vậy nên đừng tự xưng là tiên tri của Ma Vương để đứng trên đầu bọn ta, mà hãy trở thành một phần của bọn ta.
…
Đúng là chuyện vớ vẩn.
Ngay từ đầu bọn tôi đâu có định chia chác quyền lực với mấy tên kép phụ và một giáo đoàn nhỏ bé thế này.
Đương nhiên, sự phản kháng ở mức độ này đã nằm trong dự đoán.
Bảo người ta đột nhiên quỳ xuống thì có ai mà vui vẻ làm theo?
Phải ép bọn họ quỳ xuống.
Và chúng tôi có Di Sản để làm điều đó.
“Thật là những kẻ ngạo mạn….”
Ngay sau đó, Thái Dương Thần Thánh xuất hiện, tỏa ra uy thế như thể nghiền nát vạn vật.
Dù vẫn đang trong trạng thái phong ấn, sức hút siêu nhiên mà Thái Dương Thần Thánh phát ra cũng đã vượt quá khả năng chịu đựng của con người bình thường.
Chẳng mấy chốc, các giáo dân lần lượt mất ý thức rồi gục xuống.
“Á…! Ôi, bàn tay vĩ đại….”
Thậm chí có kẻ vừa khóc vừa gào thét.
“Áaaa! Hỡi thần linh! Đấng Cứu Thế cuộn mình!”
Với người bình thường, khí chất của Thái Dương Thần Thánh áp đảo đến mức này đấy.
…
Vài tuần trước, Kain từng triệu hồi Thái Dương Thần Thánh trước mặt tất cả mọi người.
Khi đó chúng tôi thế nào nhỉ?
Tôi cũng cảm thấy áp lực, và im lặng một lúc, nhưng chỉ vậy thôi.
So sánh phản ứng ấy với cảnh tượng trước mắt của “những con người bình thường thật sự”, trong lòng tôi dâng lên cảm giác khó tả.
Nên vui vì tất cả đã trưởng thành hơn, hay nên cảnh giác vì chúng tôi đang ngày càng rời xa khỏi nhân loại…?
Tôi đột nhiên nhận ra Sanghyun cũng đang mang biểu cảm khó nói.
Trong khi mọi người xung quanh đều lăn lộn dưới đất gào khóc, chỉ mình anh ta vẫn bình thản đứng đó, nên đã trở nên quá nổi bật.
Khoảnh khắc ánh mắt giao nhau.
Chúng tôi hiểu rằng đối phương cũng đang nghĩ điều tương tự.
Nhưng khoan đã, tôi thì không sao, chứ người đang giả dạng giáo dân mà bình tĩnh như vậy thì rắc rối lắm.
Tôi khẽ cúi người, Sanghyun lập tức hiểu ý rồi cũng ngã rạp xuống đất.
Cảm động, chấn động, sợ hãi, cuồng nhiệt, và điên loạn.
Trong cơn bão cảm xúc dữ dội ấy, Raymond cùng các lãnh đạo giáo đoàn cũng nhìn Kain với ánh mắt đờ đẫn, nước dãi chảy ra.
Không ít trưởng lão thậm chí còn khóc ròng, vừa khóc vừa gọi “Tiên tri!”.
“Phù… vậy là xong rồi chứ?”
Tới mức này, có thể xem như giáo đoàn Ma Vương đã nằm trong tay chúng tôi—
“Không phải!”
Hả?
“Thằng, thằng lừa đảo kia! Mọi người tỉnh lại đi! Mở mắt ra ngay!”
Raymond đột nhiên bộc phát ác ý dữ dội!
“Tỉnh táo lại hết đi! Tên đó là đồ giả!”
Như đã chờ sẵn, các trưởng lão khác cũng gào theo.
Cái quái gì vậy?
Mọi chuyện đột nhiên hỏng bét cả rồi?!
- Gooooo!
Raymond phát ra sóng âm quái dị mạnh hơn lúc nãy gấp mấy lần.
Trong nháy mắt, cảm giác như bị gậy nện khắp người ập tới, những người đang mê muội vì Thái Dương Thần Thánh dần lấy lại ý thức.
“Bắt lấy nó! Giết chết thằng khốn đó ngay!”
Vừa nãy mấy tên đó còn đang muốn thu nạp Kain mà?!
Giờ thì quay ngoắt 180 độ, gào lên đòi giết người?!
Giáo dân thì hoảng loạn không biết làm sao, còn tôi và Sanghyun chỉ biết đứng ngơ ra, không biết chuyện gì đang diễn ra nữa.
Và rồi người ở trung tâm mọi hỗn loạn, Han Kain, bất ngờ quỳ xuống.
“Đức Cha ơi… xin Người hãy tha thứ cho họ.”
Rồi anh ta bắt đầu vừa khóc vừa cầu nguyện!
Tên này không phải sinh viên năm nhất Đại học K à? Hay là tân sinh viên trường sân khấu điện ảnh?!
Không nhét hành tây vào mắt mà nước mắt cứ tuôn như mưa là sao?
Cái màn này không có trong kế hoạch mà!
“Đức Cha ơi, xin hãy tha thứ cho họ. Bởi họ không biết mình đang nói gì.”
Han Kain học mấy câu Kinh Thánh này từ bao giờ vậy?!
Mình chả hiểu gì hết cả!
Mọi thứ đột nhiên đi chệch hướng, kế hoạch rối tung lên. Các trưởng lão, thậm chí là cả Kain đều bắt đầu làm mấy trò quái dị, khiến đầu tôi còn đau hơn nữa.
“Tên khốn! Ngươi tưởng ta không biết ngươi là sứ đồ của dị thần sao? Dám đến đây—”
Sứ đồ của dị thần?
Ngay lúc đó, Han Kain đứng dậy với vẻ mặt u ám.
“Lạy Chúa… Đấng Cứu Thế cuộn mình đã ra khải thị. Hóa ra nơi đây có nhiều kẻ phạm tội không thể tha thứ đến vậy.”
Khoảnh khắc mọi ánh mắt dồn về phía Kain, một cuốn sách đen kịt xuất hiện giữa không trung.
“Vì thế ta đã trở thành chiếc roi sống. Ta là móng vuốt, là nắm đấm của Người!”
Tới lúc này tôi mới mơ hồ hiểu ra tình hình.
Và cũng hiểu luôn Han Kain đang định làm gì.
Cậu ta định giết sạch tất cả những người “thật sự” ở đây!
Khi ma lực của Kẻ Chưa Từng Được Sinh ra bao trùm xung quanh, cảnh tượng chỉ có trong phim kinh dị bỗng trở thành hiện thực.
Người đầu tiên là Raymond, kẻ đang gào thét, đột nhiên tự tay bóp cổ mình.
“Kh—khự…!”
Tiếp theo là mấy trưởng lão đã ngầm đứng về phía Raymond.
Dù trong số họ có mấy kẻ sở hữu siêu năng lực kỳ quái, nhưng vẫn không đủ để kháng lại sự thao túng từ “Năng Lực Hóa Thần”.
“Ư—ngh…!”
Tầng lớp lãnh đạo giáo đoàn Ma Vương lần lượt bất tỉnh vì ngạt thở.
Ngay cả khi đã bất tỉnh, họ vẫn tiếp tục siết cổ mình cho tới lúc chết.
Một người.
Rồi một người nữa.
Lần này là hai.
Sau đó là ba.
Chẳng mấy chốc, hàng chục xác chết nằm la liệt trên mặt đất.
Những giáo dân vừa nãy còn xúc động vì “Nhà Tiên tri” xuất hiện, giờ đây bị nỗi kinh hoàng không thể diễn tả nhấn chìm, vừa khóc vừa cầu xin được tha mạng.
Đúng lúc đó, có người kéo áo tôi.
Là Sanghyun.
“Cái… cái chuyện quái gì đang xảy ra vậy?”
“…”
“Chuyện này… cô và Kain đã bàn trước rồi sao?”
“Không.”
Ban đầu chúng tôi đâu có định thanh trừng tầng lớp lãnh đạo như thế này.
Không ít người trong số họ là siêu năng lực giả, tôi còn nghĩ sẽ là nguồn nhân lực khá hữu ích.
“Cái này… cái này… sao lại đột ngột như vậy!”
Mắt trợn trừng, áo ướt đẫm mồ hôi.
Sanghyun không giấu nổi sự căng thẳng cực độ.
Rõ ràng, Han Kain là đồng đội của chúng tôi.
Cậu ta chưa từng là mối đe dọa đối với chúng tôi.
Nhưng dù vậy…
Cảnh tượng vừa rồi cứ hiện lên trong đầu.
Chỉ cần khẽ động tay, hàng trăm người mất ý thức lăn lộn dưới đất, rồi khóc lóc cầu nguyện.
Chỉ cần mở cuốn sách, hàng chục người đã tự tay bóp cổ mình cho đến chết.
Một tồn tại như vậy còn có thể gọi là “giáo chủ tà đạo” sao?
“Sanghyun, bình tĩnh lại.”
“…Sức mạnh Hóa Thần hình như đã mạnh hơn trước rất nhiều.”
“Ừ. Trước đây hình như cậu ta chưa thể điều khiển nhiều người cùng lúc như vậy.”
“Cho nên… tôi hơi… thật sự hơi hoảng.”
“…”
“Kain đã chịu đựng hàng trăm năm ở phòng 203 mà vẫn đứng về phía chúng ta…”
Đúng lúc đó, có người nắm lấy chân tôi.
“Sứ đồ A—Ahri! Xin… xin cứu tôi với!”
“Lloyd.”
Sao hắn còn sống?
À… có vẻ là Kain đã dùng hết sức mạnh Hóa Thần rồi.
“Th—thằng đó là quái vật! Cô biết mà, đúng không?! Nó không phải tiên tri! Là quái vật!”
Trong đôi mắt tuyệt vọng của Lloyd, giống như Raymond lúc trước, có một niềm tin tuyệt đối.
Niềm tin rằng Han Kain không phải Đấng Cứu Thế mà giáo đoàn chờ đợi.
“Sao ngươi biết?”
“Hả? Sứ đồ Ahri?”
“Sao ngươi biết Kain là giả? Ma Vương nói cho ngươi à?”
Lloyd nhìn tôi với vẻ mặt ngây dại.
Tôi đưa tay bóp lấy cổ hắn.
“Ta công nhận. Các ngươi đúng là ‘thật’.”
“Kh—khự!”
“Cho nên ngay khi Kain triệu hồi Thái Dương Thần Thánh, ngươi đã biết cậu ta là giả.”
“Ư—!”
“Cảm ơn nhé. Phần này là lỗi của bọn ta. Lần sau sẽ không mắc lại đâu.”
- Rắc!
“Tư tế cuối cùng” của Ma Vương đã chết.
Giờ đây, thứ còn sót lại ở đây chỉ là những con người ngu muội, không biết mình đang thờ phụng ai.
Ngay sau đó, giọng nói của vị mục tử giả vang lên.
“Mọi người, đừng sợ! Hãy đứng dậy! Bình minh mới đã đến, chúng ta sẽ rót rượu mới, vào một bầu rượu da mới!”
Và thế là, giáo đoàn đã hoàn toàn thuộc về chúng tôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
