Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Chương 401-500 - Chương 420: Phòng 104, Phòng Nguyền Rủa – ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’ Re (19) Fin

Chương 420: Phòng 104, Phòng Nguyền Rủa – ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’ Re (19) Fin

Chương 420: Phòng 104, Phòng Nguyền Rủa – ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’ Re (19) Fin

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 374

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 104 – Phòng Nguyền Rủa: ‘Trường THPT Khách Sạn Luyện Thi Danh Tiếng’

Lời Khuyên Hiền Triết: X

- Han Kain

Tôi cố giữ nét mặt bình thản rồi đứng dậy, dù muộn màng.

“Chắc chúng ta còn nhiều chuyện phải nói. Để tôi đi pha cà phê. Cô muốn uống gì?”

“Hả? À… cho tôi một ly Americano đá.”

Lấy cớ pha cà phê, tôi tranh thủ chìm vào suy nghĩ.

Tôi trong quá khứ từng để lại một mẩu giấy cho Aurelia, bảo cô ta đừng đến Thiên Đường, và giấu chuyện đó khỏi chính tôi trong hiện tại.

Vì sao lại làm vậy?

Suy nghĩ đầu tiên hiện lên là để ngăn Aurelia tự sát.

Nếu cô ấy tự sát, với thân phận tín đồ của Đấng, bản thân linh hồn của cô ta rất có thể sẽ bị Thái Dương Thần Thánh hấp thụ.

Vậy còn Arima thì sao?

Arima vốn là một con ký sinh tinh thần, không có linh hồn, hiện đang nuốt chửng Aurelia.

Nếu Aurelia bị hút vào Thái Dương Thần Thánh, Arima cũng sẽ bị cuốn theo và biến mất.

Có lẽ tôi đã để lại mẩu giấy đó để ngăn chuyện ấy xảy ra, nếu cô ta tự sát?

Thoạt nhìn thì là một giả thuyết hợp lý, nhưng có một lỗ hổng chí mạng.

Nếu chỉ vì lý do đó, không có lý gì tôi lại phải giấu chuyện để lại mẩu giấy với chính mình.

Hay là… cậu ta không kịp viết?

Đâu có cần viết dài, chỉ cần 5, 6 chữ kiểu “Thánh nữ – không tự sát – có mẩu giấy” là tôi chắc cũng đã đoán ra rồi.

Ngay lúc ấy, một khả năng hoàn toàn khác lóe lên.

Giữa những dòng chữ của quá khứ xuất hiện trên Cửa Sổ Trạng Thái, tôi đã thấy rất rõ một thứ cảm xúc, là ‘sợ hãi’.

Cảm giác tương tự cũng toát ra từ câu chữ trong mẩu giấy.

“Đây là lương tri cuối cùng, là nhân tính cuối cùng của ta.”

Đây không phải là những từ ngữ mà tôi thường dùng.

Điều đó có nghĩa là khi viết mẩu giấy ấy, tôi đã bị dao động cảm xúc rất mạnh.

Tôi thử suy nghĩ đơn giản, tập trung vào điểm này.

Vì sao lại đưa mẩu giấy cho Aurelia?

Vì cô ta là ứng viên cho Hòm Linh Hồn, tức là ứng viên đồng đội tương lai.

Vậy nên, theo đúng nghĩa đen, đó là sự thương xót: không muốn cô ta đến Thiên Đường.

Vì sao lại giấu mảnh giấy với tôi của hiện tại?

Vì ‘tôi’ trong quá khứ không muốn bản thân trong tương lai biết lý do Aurelia không được đến Thiên Đường.

Nghĩ đến đây, một đặc trưng cốt lõi của Phòng 104, ‘Chủ nghĩa bí mật’, hiện lên trong đầu tôi

Giáo đoàn liều mạng để che giấu sự tồn tại của chúng khỏi tầm mắt của Cục Quản Trị.

Apollyon thì dễ hiểu, lộ diện là hắn bị Cục Quản Trị tiêu diệt ngay.

Nhưng Đấng thì sao? Hắn đâu phải kẻ yếu.

Vậy tại sao hắn không công khai hành động, thành lập hẳn một vương quốc như Nhân Ngư Tộc ở Phòng 202?

Chỉ cần không làm mấy trò lố bịch như kiểu chinh phục thế giới, khả năng cao Cục Quản Trị cũng sẽ nhắm mắt cho qua.

Tôi nghĩ ra một đáp án duy nhất có thể giải thích mọi nghi vấn.

Nếu mục đích Đấng tạo ra giáo đoàn là cực kỳ tà ác.

Nếu một khi bị phát hiện, Cục Quản Trị tuyệt đối không thể dung thứ.

Nếu bản chất của Thiên Đường là—

- Cạch!

“Americano đá của cô đây.”

“Cảm ơn.”

Tôi dừng suy nghĩ lại.

Không phải vì không có đáp án, mà vì có quá nhiều suy nghĩ đang tràn tới.

Những suy nghĩ vượt quá khả năng chịu đựng của bản thân, tốt nhất là dừng lại.

Tôi quay về với hiện thực, với Aurelia đang ở trước mắt.

Suốt mấy tháng qua, dù chúng tôi có “xào nấu” giáo đoàn thế nào, Aurelia cũng không hề can thiệp.

Điều đó có nghĩa là, trong lòng cô ta đã không còn quan tâm đến những gì bên trong Phòng Nguyền Rủa này nữa.

Lòng cô ta đã hướng về ‘bên ngoài’ rồi, và Aurelia đã là đồng đội được 50% rồi.

Không cần thiết phải khuấy động trái tim của Aurelia bằng mấy chuyện về Thiên Đường nữa.

“Cho tôi xem mẩu giấy được không?”

“Hả? À… vâng.”

- Toạc!

Tôi xé nát mẩu giấy ngay lập tức.

“Á! Sa— sao lại—”

“Cô không cần để tâm về nó nữa đâu.”

“Gì cơ?”

“Tôi đưa cô thứ này là vì tôi sợ cô sẽ đột nhiên tự sát thôi.”

“…?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy.

“Cô không có ý định tự sát, đúng không?”

“….”

Ba tháng đã trôi qua kể từ khi chúng tôi xử lý giáo đoàn.

Nếu Aurelia là kiểu người sẽ tự sát, cô ấy đã chết cả chục lần rồi.

Hơn nữa, nghĩ lại lần thử thứ hai đi.

Bị Đấng đục thẳng một lỗ ở cổ, vậy mà Aurelia vẫn cắn răng bỏ chạy.

Han Kain: Đã thuyết phục được một nửa rồi.

Một lát sau, các đồng đội đang canh chừng bên ngoài lần lượt bước vào.

***

“Thế mới bảo thằng Jinchul này đầu óc như trên mây đó!”

“Noona, chị nói nhảm rồi đó – ”

“Chào, tên em là Seungyub ạ -”

Căn phòng trở nên ồn ào hơn hẳn, gần như là quá mức cần thiết.

Mọi người đều đang cố hết sức thuyết phục Aurelia — hoặc Arima.

Trong số các đối tượng có thể cho vào Hòm Linh Hồn, không ai phù hợp hơn cô ấy, nên là kiểu gì cũng phải kéo được người ta vào.

Tôi nhìn bầu không khí thì có vẻ mọi chuyện vẫn đang diễn ra khá ổn.

Aurelia, người nãy giờ chỉ im lặng uống cà phê, cuối cùng cũng bắt đầu tham gia vào câu chuyện.

Những kẻ từng dùng Thánh Nữ giả để nuốt trọn giáo đoàn — và Thánh Nữ thật.

Thoạt nhìn thì có vẻ hai phe này vốn không thể nào hòa hợp.

Nhưng nếu xem mọi chuyện trong Phòng Nguyền Rủa như một bộ phim, thì lại khác.

Nhân vật chính và phản diện có thể liều chết đối đầu trên màn ảnh, nhưng ngoài đời các diễn viên vẫn có thể là bạn thân.

Thế nên các đồng đội mới bắt đầu thuyết phục Aurelia.

“Một khi cô mà ra ngoài, cô sẽ không bị kìm kẹp trong cái ngôi trường bé tí này nữa đâu! Cục Quản trị sẽ coi cô là một khí tài cực kì quan trọng.”

Eunsol nhấn mạnh cuộc sống ngoài kia sẽ tốt hơn nhiều cuộc sống trong Phòng 104.

“Tôi không thể thoát khỏi xiềng xích trói buộc linh hồn được… Tôi không thể thoát khỏi thằng nhóc này.”

“Này chị ơi! Nếu chị muốn đi đâu thì cứ bảo em là được mà!”

“Nó chỉ là một thằng ngốc thôi, nên cô thao túng nó thế nào chẳng được. Cứ coi nó là tùy tùng ấy.”

“… Ơ chị Ahri?”

Seungyub và Ahri trấn an Aurelia, người vẫn còn lo lắng.

“Đừng lo lắng, hỡi các tín đồ. Số người thiệt mạng rất ít.”

“Nếu Phòng 104 biến mất, thì mọi thứ cũng sẽ biến mất sao?”

“Tôi không biết về chuyện đó.”

“Nếu nó không biến mất, thì chẳng phải cũng sẽ thành vấn đề sao…?”

“Chắc chắn phải có cách để cho những con người của Phòng 104 được an nghỉ, ở đâu đó trên tầng 3.”

“…”

“Chúng ta hãy cùng nhau tìm ra nó.”

Bác sĩ an ủi Aurelia, người phải chia tay với các thầy cô và học sinh, theo cách của riêng mình.

Cuối cùng, Aurelia nhìn về phía Seungyub.

“Nếu tôi ra ngoài bằng Hòm Linh Hồn… tôi sẽ giống như một hồn ma, đúng không?”

Seungyub gật đầu.

“Vâng ạ.”

Jinchul ngạc nhiên.

“Hả? Cô thành ma á? Vậy trước đó Arima đã nói gì thế?”

Tôi hỏi.

“Arima đã nói gì với anh?”

“Cô ta bảo cơ thể của Aurelia đẹp lắm, e hèm, ý anh là, mạnh mẽ lắm. Đó là lí do cô ta muốn chiếm lấy thân thể đó.”

Nếu nghe kỹ thì đúng là kỳ lạ.

Nếu không thể mang thân xác ra ngoài, vẻ ngoài hay năng lực có ý nghĩa gì?

Lúc đó, Aurelia nhìn Seungyub và giải thích.

“Huyễn Ma từng giữ được thân xác hoàn hảo, ngay cả khi linh hồn đang ở trong Hòm Linh Hồn.”

“Đó không phải sức mạnh của Hòm Linh Hồn, mà là của Ly Hồn Ma Công mà?”

“Arima không có Ly Hồn Ma Công. Nhưng cô ta có ma pháp.”

Ma pháp của Arima.

Những ký ức ác mộng từ lâu về trước trỗi dậy.

Dấu vết của các thí nghiệm tàn khốc lên thân thể con người, và cảnh người ta biến thành những con quái vật khổng lồ cỡ tòa nhà…

Phù thủy đó có thể nhào nặn cơ thể người như đất sét.

“Cô nói tên mình là Kim Ahri, đúng không?”

“Ừ. Giờ cô nhớ hết tên mọi người rồi nhỉ.”

“Cho tôi mượn bình giữ nhiệt được không>”

“Hả?”

Ahri hoảng hốt lấy bình giữ nhiệt trong ngực áo ra.

“Đồ đựng trong đó có thể mang ra và vào phòng, đúng không?”

“Nếu nó thuộc phạm trù ‘nguyên liệu’ thì có.”

Theo tiêu chuẩn Khách Sạn, cơ thể con người cũng được coi là nguyên liệu, nên Ahri mới có thể bỏ máu của mình vào trong đó làm nhiên liệu dự phòng.

“Tôi mượn nó một lát. Chỉ một lần này là đủ.”

“Hả? Hả?”

Thánh nữ không chút do dự đổ toàn bộ máu của Ahri đi, khiến Ahri kinh ngạc.

Không lâu sau, bàn tay cô ta dường như tỏa sáng, rồi cô ta đột nhiên chặt bỏ ngón tay mình không chút do dự.

“Áaaaaa!”

“Cô ổn chứ?!?”

“Ê! Nhập Thể đi! Cô ta thật sự đang muốn tự sát kìa – ”

“Không phải tự sát đâu.”

“Kain! Chiếm xác cô ta rồi – ”

“Tôi đã bảo không phải tự sát rồi mà?”

Sau khi nhấn mạnh ba lần rằng đây không phải là vấn đề lớn, Thánh Nữ bỏ tóc, một lượng lớn máu, mấy ngón tay và vài mảnh thịt khác vào trong bình giữ nhiệt.

Miro hỏi như thể tò mò.

“Cô đang làm gì vậy?”

“Để mang cơ thể tôi ra khỏi Phòng 104.”

Sau đó, cô ta bắt đầu đổ đầy cái bình đó bằng một thứ pháp thuật kì lạ không rõ lai lịch.

Khung cảnh quỷ dị khiến Ahri nhìn rồi thở dài.

“Ah… Bình đó là của tôi dùng mà!”

Một lúc sau, tồn tại không rõ là Aurelia hay Arima nhìn tôi.

“Han Kain.”

“Ừ?”

“Khi nãy cậu hỏi tôi nhỉ? Rằng tôi là Arima hay Aurelia?”

Ngay khi những lời đó nói ra, xung quanh trở nên im lặng.

Vì đây là vấn đề mọi người rất rất, cực kì quan tâm.

Mới đây thôi, tôi còn tưởng cô ta là Aurelia, nhưng vừa nãy thì cô ta trông rất giống với phù thủy khi đó.

“Điều đầu tiên làm tôi bận tâm chính là câu hỏi ngu ngốc đó. Giữa trắng và đen thì màu xám nằm ở đâu?”

Cô đang nói là cả hai người đã bị trộn lẫn với nhau tới nỗi không thể phân biệt sao?

Khi Arima xâm nhập vào cơ thể của Jinchul, dường như cô ta là một nhân cách riêng biệt khác, nhưng giờ thì có vẻ không phải vậy.

“Xám à? Được rồi. Thôi, màu sắc là gì không quan trọng, quan trọng là việc chúng ta có thể hợp tác hay không.”

“Nếu tôi thật sự phải nói kĩ thì.”

“…”

“Tôi nghĩ hiện giờ mình gần với Aurelia hơn, ra ngoài thì tôi sẽ gần với Arima hơn.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Đây là một vấn đề phức tạp và tinh tế với tôi, nên đừng hỏi thêm nữa.”

Seungyub hỏi với vẻ mặt cẩn trọng.

“Thế gọi chị là gì được ạ? Arimarelia? Aurelia? À, hay là?”

“Hay là?”

“Hay là Irelia…”

“Thôi được rồi. Thay vì thế thì…”

Sau một hồi im lặng, Thánh Nữ lại lên tiếng:

“Tôi không muốn nhớ lại cái tên cũ nữa. Tôi sẽ cho mình cái tên hoàn toàn mới. Từ giờ, mọi người cứ gọi tôi là Yumi đi.”

“… Nghe như tên mèo.”

“Gì cơ?”

Khi cuộc trò chuyện chấm dứt, ‘Yumi’ bảo Seungyub đưa cô ấy vào Hòm Linh Hồn.

Và đó là điểm bắt đầu.

- ẦM ẦM ẦM!

Cốc café tôi đang uống, cái ghế tôi đang ngồi, tòa nhà bê tông, những con người đang đi xung quanh. Mọi thứ sụp đổ như lâu đài cát bị sóng biển đánh, biến thành ánh sáng.

Phá giải thành công rồi!

Trong nháy mắt, cơ thể chúng tôi bắt đầu trôi về không gian hư vô, nơi các định luật vật lý đều đã biến mất.

Tất cả các đồng đội trôi nổi xung quanh đều cười nói rôm rả.

Không lâu sau, cả thế giới bắt đầu rung lắc, và cơ thể mọi người đều bay tuốt lên cao.

Rồi—

Đấng xuất hiện.

Một bàn tay tỏa sáng nắm chặt lấy linh hồn tôi.

Tôi đi qua, rồi lại đi qua một thế giới xa xăm, không thời gian bất tận, vùng chân trời vĩnh viễn.

Tôi nghe thấy một giọng nói.

“Thời khắc cuối cùng cũng tới.”

Giác mạc của tôi nổ tung, và chất lỏng trong suốt trào ra.

Một cơn đau nhói hành hạ đầu tôi.

Thực thể này chắc là ‘Đấng thực sự’.

Một tồn tại siêu việt chân chính, không phải là hóa thân ở trong Thái Dương Thần Thánh.

“Hôm nay là ngày cuối cùng tôi nghe được giọng ông rồi đấy nhỉ.”

[Aiya, thật là một điều đáng buồn. Mối quan hệ của chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu, thế tại sao ngươi lại nói như thể nó sắp kết thúc?]

Khi thời khắc cuối cùng tới, tôi thật sự muốn hỏi hắn một điều.

Hắn có thật sự nghĩ Thái Dương Thần Thánh là hóa thân của hắn không?

Có lẽ, bản thể chỉ giành được chiến thắng về mặt tinh thần, vì không thể nào rời khỏi Phòng Nguyền Rủa được.

“…”

Tới lúc đó, miệng tôi lại không sao mở ra được.

Là vì tôi bị choáng ngợp trước uy áp của mặt trời sống trước mặt sao?

“Nhớ kĩ giao kèo đấy. Ta đã ban cho ngươi rất nhiều rồi… Ngươi nữa, cũng phải giữ lời hứa của mình.”

“Chuyện đó đã xong rồi.”

Tôi nhìn thấy Đấng.

Không, ‘nhìn thấy’ không phải là từ chính xác, vì giác mạc của tôi đã hỏng rồi.

Tôi cảm thấy Đấng.

Giác quan, hay trực giác, thứ đã trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết, thì thầm với tôi những từ mà tôi không thể hiểu được.

Tôi muốn kiểm tra.

Liệu thông tin kinh hoàng nhất mà “tôi trong quá khứ” từng viết vào Cửa Sổ Trạng Thái có đúng không?

Tôi cảm thấy một điểm.

Tôi cảm thấy sự tồn tại của một bức tranh điểm họa (pointillist) khổng lồ, tạo nên bởi hằng hà sa số những điểm li ti.

Hàng triệu, hàng chục triệu, hàng trăm triệu, hàng trăm tỉ - không, có nhiều tới mức đếm cũng chỉ là vô nghĩa!

[Ngươi đã thỏa mãn được trí tò mò đáng nguyền rủa chưa?]

“…”

Trong khi tâm trí đang nhòe đi, tôi hiểu ra.

Thái Dương Thần Thánh là một con thuyền.

Là phương tiện để Đấng và các tín đồ trốn khỏi Luyện Ngục mang tên Phòng Nguyền Rủa.

Hơn nữa, Thái Dương Thần Thánh cũng là hóa thân của Đấng, là một Đấng phiên bản mini.

Nói cách khác, phát triển Thái Dương Thần Thánh cũng chính là phát triển Đấng.

Thế nên…

Chính Đấng cũng là một con thuyền.

[Bạn đã thành công!

Một ngôi trường quyết tâm giết chết học sinh của nó, âm mưu của một tổ chức hắc ám không rõ danh tính!

Ai mà biết được tất cả lại là âm mưu của một vị thần điên loạn nhằm thoát khỏi gông cùm?

Đằng nào thì, các bạn cũng đã tốn không ít thời gian. Nhỉ?

Chúng tôi chưa từng nghĩ rằng Phòng 104 sẽ khiến các bạn chùn bước tới mức này!

Chúng tôi có thể hiểu được sự chần chừ trước phần thưởng đáng ngờ, dù các bạn đã nắm được phương pháp phá giải căn phòng.

Đương nhiên, vấn đề phần thưởng mới chỉ là khởi đầu thôi!

Không sao cả!

Phòng 104 chính thức chấm dứt từ giờ phút này!

Những vấn đề liên quan tới Di Sản, giao kèo với vị thần điên loạn.

Những thứ đó là vấn đề của tương lai chứ nhỉ?

Chúc mừng!

Một người trong số các bạn đã phá giải thành công căn phòng! Vì đã có người phá giải thành công, mọi người sẽ được trở về an toàn!]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Aish Irelia thì hay nhỉ =)) Tác giả này đúng là con nghiện LOL nặng giống mình và Seungyub