Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

54 273

Chương 401-500 - Chương 423: Thời Gian Tiệc Tùng (3) – NPC cuối cùng ở đâu?

Chương 423: Thời Gian Tiệc Tùng (3) – NPC cuối cùng ở đâu?

Chương 423: Thời Gian Tiệc Tùng (3) – NPC cuối cùng ở đâu?

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 376

Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Phòng 105 – ‘Phòng Nghỉ’

Lời Khuyên Hiền Triết: 0

- Han Kain

Khi chị Eunsol với vẻ mặt đầy quyết tâm sử dụng Bàn Tay Dục Vọng, một thông báo hiện ra.

[Theo yêu cầu của người tham gia, một sự kiện đặc biệt đã được kích hoạt.

.

.

.

Sự Kiện Đặc Biệt Hôm Nay: Đại tu toàn diện tầng 1 và tầng 2!]

Đại tu toàn bộ tầng 1 và tầng 2? Đột ngột vậy sao?

Cả bọn còn đang ngơ ngác trước thông báo khó hiểu thì toàn bộ Khách Sạn rung chuyển dữ dội, đồng thời từ các màn hình xung quanh vang lên một giọng nói ồn ào.

- Rầm rầm!

[Kính thưa quý khách, Khách Sạn Pioneer sẽ tiến hành đại tu toàn diện trong vòng 3 ngày tới. Việc thi công sẽ bắt đầu sau 10 phút. Trước khi tầng 1 và tầng 2 bị phong tỏa, xin hãy di chuyển đến khu vực an toàn.]

Giọng anh Jinchul vang lên đầy hoảng hốt.

“Noona ơi! Chị có chắc là đã ước đúng không đấy? NPC ẩn—”

“…”

Chị ấy không trả lời, chỉ trầm ngâm suy nghĩ. Ahri thì lập tức chạy đi lấy Bộ Đồ Bảo Hộ và Giày Gắn Cánh.

Thấy vậy, những người khác cũng bắt đầu thu dọn những thứ cần thiết.

Tôi cũng mang theo chiếc đồng hồ cát.

Khi mọi người tụ tập lại ngoài hành lang, lần này không ai hỏi chị thêm gì nữa.

Bởi vì ai cũng đã hiểu tình hình.

Nếu cả tầng 1 lẫn tầng 2 đều bị phong tỏa, thì nơi còn lại an toàn chỉ có thể là tầng hầm.

***

Vừa hộc tốc chạy xuống tầng hầm, Ahri đã nói với giọng không tin nổi:

“Eunsol, chỉ cho chắc thì chị không ước nhầm đấy chứ?”

“Dĩ nhiên là không.”

“Vậy thì rõ rồi. Chẳng phải có nghĩa là NPC ẩn đang ở dưới tầng hầm sao?”

Bản chất sự việc rất đơn giản.

Giống như lần tìm ra Phòng Gương Kính trước đây, Hậu Thuẫn Giả không được phép trực tiếp cung cấp thông tin liên quan đến yếu tố ẩn.

Ví dụ, nếu dùng Lời Khuyên để hỏi về yếu tố ẩn, Con Cú sẽ hoàn toàn phớt lờ câu hỏi.

Hậu Thuẫn Giả của chị Eunsol, thay vì nói thẳng ra vị trí NPC ẩn, đã phong tỏa toàn bộ ‘những nơi không có NPC đó’.

Tới đây thì tôi hiểu rồi, nhưng…

“Ước gì nó ở đâu đó trên tầng 2.”

Nghe Ahri nói vậy, tất cả đều thở dài.

Tầng hầm của Khách Sạn là một nơi rộng lớn gần như vô hạn.

Từ những nơi nhỏ như quầy bar uống rượu hay phòng bi-a, cho đến những khu rộng lớn như Phòng leo núi hay trượt tuyết đều có đủ. Không ai biết chính xác có bao nhiêu cơ sở ở đây.

Những đồng đội thường xuyên sử dụng tầng hầm còn nói rằng mỗi lần đến, vị trí các khu lại thay đổi.

Việc đóng cửa tầng 1 và tầng 2 trong 3 ngày cũng không đến mức thảm họa.

Tầng hầm có nhiều chỗ để ăn uống, nghỉ ngơi.

Chỉ là, nghĩ tới chuyện phải lục tung tầng hầm suốt 3 ngày liền thôi là tôi đã thấy mệt rồi.

- Chát!

Cuối cùng, chị Eunsol vỗ tay nói:

“Đứng yên thì NPC cũng chẳng tự chui ra đâu. Nên là bắt đầu thôi. Mọi người chia nhau ra, đi khắp tầng hầm tìm kiếm.”

Ahri bổ sung thêm một câu:

“Nếu được thì hãy tới những chỗ mình ít khi ghé. Có vẻ nó sẽ trốn ở mấy nơi kỳ quặc đấy!”

Công cuộc khám phá lâu rồi mới quay lại đã chính thức bắt đầu.

***

[Hồ bơi]

[Phòng bi-a]

Những nơi đã ghé ba bốn lần thì tôi sẽ bỏ qua.

Nếu ở đó thì chúng tôi đã tìm ra từ lâu rồi.

[Phòng leo núi]

Nơi này đã tìm được Cửa Hàng Lưu Niệm rồi, nên cũng bỏ luôn.

Không thể có hai yếu tố ẩn trong cùng một khu được.

[Phòng gym]

[Quầy bar]

[PC bang]

Phòng gym thì Ông và anh Jinchul hay tới, còn quầy bar thì chị Eunsol thường lui tới. Chắc là không có gì đâu.

PC bang thì sao? Chỗ này… thử xem nhỉ?

- Cạch!

Vừa mở cửa, một phòng net trông khá sang trọng hiện ra.

Ghế “chủ tịch” mềm mại đặc trưng, bàn ghế có chất liệu cao cấp, dàn máy tính và máy chơi game nhìn là đã biết đắt tiền.

Quá hợp để chơi game—

“Seungyub?”

“…”

“Seungyub.”

“À, anh!”

Seungyub đang tập trung cao độ chơi game, nhìn kiểu gì cũng không giống là đang đi khám phá.

Trên màn hình là một cậu nhóc tóc vàng đội mũ xanh đang đánh quái, lúc thì chạy băng băng trên thảo nguyên.

“Vui không? Anh nghe nói không có mạng nên không chơi LoL được mà?”

“Anh ơi, cái này không phải LoL. Đây là The Legend of Zelda—”

“À, thằng mặc đồ xanh đó là Zelda hả?”

“…”

Seungyub sững người, ngậm miệng lại.

Đúng lúc đó, dưới ánh đèn trắng toát, có người xuất hiện.

“Chào.”

Vừa nghe thấy giọng đó, Seungyub lập tức tắt máy Nintendo.

“Áaaa! K, Kain-hyung! Lưu! Em chưa lưu mà—!”

“Này! Park Seungyub! Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng triệu hồi Yumi khi ở một mình hả!”

“Hức! C, cái đó—”

“Trước mặt người khác mà phớt lờ vậy không thấy thất lễ à?”

“…”

Cuối cùng tôi đành cười gượng rồi quay sang Yumi.

Tóc đen xoăn nhẹ, đôi mắt nâu, gương mặt giống Aurelia ở Phòng 104 nhưng trẻ hơn một chút.

Vì quá chân thật nên tôi cứ tưởng cô ấy đã tạo xong cơ thể rồi, nhưng hóa ra vẫn chưa.

“Sau khi rời Phòng 104 thì đây là lần đầu gặp nhau nhỉ. Tôi tưởng sẽ giống ma, ai dè lại giống hologram hơn.”

Cô ấy trông có vẻ không hài lòng.

“Tôi đã nghe Seungyub nói rồi. Mọi người bảo tôi tạm thời không được chế tạo cơ thể sao?”

“…”

Đúng kiểu kể lại nguyên xi cho Yumi mấy chuyện bọn tôi bàn riêng.

“Tụi tôi cũng cần thời gian suy nghĩ. Không phải là nghi ngờ cô.”

“… Tôi hiểu rồi.”

Ban đầu thì tôi thấy kinh ngạc, nhưng rồi cũng nghĩ thế này.

Góc nhìn của bọn tôi, tức những người đứng ngoài chỉ đạo, và góc nhìn của Seungyub, người trực tiếp sử dụng Di Sản là không giống nhau.

Cứ cấm việc Yumi chế tạo cơ thể, lại còn giấu thông tin, không giải thích rõ lý do tử tế sao?

Quan hệ giữa đôi bên không rạn nứt mới lạ.

Nghĩ lại thì, nếu không tìm được NPC khác, với Seungyub, mối quan hệ với Yumi cũng là chuyện không thể bỏ qua.

Không nhất thiết lúc nào cũng phải máy móc nghe theo lời của Ahri hay Ông.

Tôi cũng thông cảm cho Seungyub, nên tôi lại tắt cái máy chơi game Nintendo.

“Áaaa! Sao lại nữa! Lại nữa! Anh làm cái gì vậy hả!”

“Anh đi tìm chỗ khác đây~!”

“Kain-hyung!”

***

[Du lịch tàu hỏa]

Đúng là tầng hầm có đủ thứ giải trí tiện ích thật.

Vừa mở cửa đã thấy một toa tàu đang di chuyển theo thời gian thực.

Tôi tự hỏi liệu thế có hợp lý không, nhưng đã sống trong Khách Sạn này thì đừng nên xét nét mấy chuyện logic.

Tôi vừa bước đi, vừa cảm nhận sự mềm mại của tấm thảm hạng nhất thì thấy Elena.

“Ơ! Anh Kain à?”

“Cô ở đây à. Có tìm được gì không?”

“Chưa có gì cả. Nhưng cứ đợi thì biết đâu nó sẽ tự xuất hiện.”

“Cũng có thể.”

Ngồi đối diện Elena, nhìn ra ngoài cửa sổ, một khung cảnh trắng xóa đập vào mắt.

Thảo nguyên tuyết mênh mông, bông tuyết bay lả tả, rải rác là những cây lá kim vươn cao.

Đẹp thì đẹp, nhưng khung cảnh này có phần buồn chán.

Elena im lặng nhìn ra ngoài, như đang nhớ lại chuyện xưa.

“Cô đang nghĩ gì vậy?”

“… Hồi nhỏ, tôi từng đi tàu xuyên Siberia.”

“À~ cái đó tôi cũng nghe rồi. Nổi tiếng lắm mà?”

“Hồi đó mọi thứ còn bình yên, gia đình tôi không phải trốn chạy thế này…”

“… Vậy sao?”

“Ngồi thế này làm tôi nhớ lại nhiều chuyện cũ.”

Không khí này là sao đây?

Tôi tưởng cô ấy ngồi trên tàu một mình suy tư chuyện gì, hóa ra là đang hoài niệm về tuổi thơ yên bình.

“…”

“…”

Chán thật đấy.

Quan trọng hơn là, cứ ngồi yên thế này thì NPC chắc chắn sẽ không xuất hiện.

“Elena, tôi vừa nảy ra một ý hay.”

“Hả?”

“Cô đã bao giờ đang đi tàu mà đập vỡ cửa sổ chưa?”

“Hả?!”

Elena nhìn tôi với vẻ ‘anh đang nói cái gì vậy’.

Ngay cả khi tôi quấn áo lên tay như đeo găng, rồi nắm lấy cái búa thoát hiểm cạnh cửa sổ, Elena vẫn nhìn tôi với ánh mắt ‘Đừng nói là…’.

Nhưng tôi là kiểu người không do dự trong những tình huống như thế.

- Choang!

“Ááá! A-Anh Kain! Sao tự nhiên anh làm cái gì vậy!”

“Tôi là kiểu người sẽ không suy nghĩ nhiều trong tình huống này—”

“Suy nghĩ đi chứ! Tự nhiên anh lại đập vỡ cửa sổ làm gì! Lạnh chết đi được!”

Elena có vẻ hơi giận, đây là chuyện hiếm thấy.

- Vùùù!

Bão tuyết tràn vào toa tàu trong nháy mắt, khiến việc nói chuyện trở nên khó khăn.

“Nghe tôi nói này!”

“Tôi đang nghe đây!”

“Nếu điều kiện xuất hiện của NPC ẩn là rất phức tạp—!”

“Nên anh mới đập cửa sổ à! Anh điên thật rồi!”

“Nhìn kỹ xung quanh đi! Biết đâu sẽ có gì xuất hiện—”

“Ra ngoài ngay đi!”

Cuối cùng, tôi và Elena mở cửa thông về Khách Sạn, rời khỏi khu [Du lịch tàu hỏa].

Chỉ trong chốc lát, cả hai đã ướt sũng vì tuyết, và khuôn mặt Elena vẫn chưa hết sững sờ.

“Thật sự là… anh Kain, anh bị làm sao vậy? Anh điên rồi à?”

“Ha ha! Cô đã thấy đỡ buồn hơn chưa? Không tìm được NPC thì tiếc thật, nhưng chỉ cần Elena cười—”

“Chúng ta… mỗi người tìm một nơi khác đi.”

Nói xong, Elena bỏ đi.

“…”

***

[Nhà hàng]

“Wow~! Dưới tầng hầm còn có cả nhà hàng riêng à?”

“…”

“Không, Phòng 105 cũng có nhà hàng mà, sao dưới này cũng có? Ở đây có gì khác à?”

“…”

Ahri không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

“Sao thế?”

“Em vừa nghe Elena kể.”

“…”

“Cô ấy bảo anh có hơi bất thường.”

“Ha ha! Elena cũng thật là, chỉ là đùa chút thôi mà—”

“Cô ấy nói anh đã đập vỡ cửa sổ tàu cho bão tuyết tràn vào.”

“…”

“Em sẽ ăn gì đấy, nên là đừng làm trò kỳ quặc.”

“Tất nhiên rồi.”

Vừa ngồi xuống trước mặt Ahri, những chuyện kì lạ rất ‘Khách Sạn’ bắt đầu xảy ra.

Những tồn tại trông giống ma-nơ-canh hơn là con người lạch bạch bước tới, cư xử như nhân viên nhà hàng.

“Thưa quý khách, xin hỏi ngài có muốn gọi món không ạ?”

Một cuốn menu trắng tinh xuất hiện trước mặt tôi. Ngay dòng đầu tiên “Amuse-Bouche” đã đủ khiến tôi mù chữ.

“…”

Ahri thở dài, gọi món liên tục rồi nói:

“Đừng làm trò kì lạ đấy.”

“Em nói gì vậy, anh chỉ tới đây ăn thôi.”

Chẳng mấy chốc, trên chiếc đĩa trắng tinh xảo là một món sò điệp nhỏ cỡ bánh quy.

Thoạt nhìn thì trông như tranh vẽ, tôi mà ăn thì có hơi tiếc, nhưng nếm thử lại thấy là lạ.

“Hơi chua.”

“Ẩm thực châu Âu thường chua hơn khẩu vị Hàn.”

“Đây là kiểu sò châu Âu à?”

“Nó là phong cách Địa Trung Hải—”

“Làm ở Cục Quản Trị nên em từng ăn mấy món kiểu này nhiều à?”

“Nó không liên quan gì tới Cục. Chỉ là lương cao nên em có thể trải nghiệm được đủ thứ thôi.”

Nghe mà thấy ghen tị.

Ra ngoài rồi, liệu tôi có sống được như vậy không?

Ăn xong món sò, chờ một chút thì bít tết thăn tái hồng được mang ra. Món này thì chắc chắn ngon thật.

“Nước sốt đỏ này là gì?”

“Chắc là cô cạn rượu vang đỏ rồi cho stock—”

Nói chuyện một hồi, tôi chợt nhớ hồi trước Ahri từng trổ tài nấu nướng trong Hotel Kitchen.

Ngạc nhiên là, có vẻ em ấy thật sự hứng thú với chuyện bếp núc.

Chủ đề dần chuyển sang các đặc vụ.

“Anh vẫn hay thắc mắc, rốt cuộc người như thế nào mới làm đặc vụ được? Đâu phải ai cũng có siêu năng lực như em, đúng không? Ngay cả Ông trước khi vào Khách Sạn cũng chỉ là người thường.”

“…”

“Vẫn là bí mật à?”

“… Em đoán giờ nói cho anh cũng được. Anh đủ tư cách biết rồi.”

“Ừ được.”

Ahri dùng hai tay tạo thành một vòng tròn.

Một con số 8 nằm ngang—vô hạn.

“Chỉ những người chịu đựng được cái này mới trở thành đặc vụ.”

Một tồn tại có thể chịu đựng được vô hạn.

“… Em nói ‘chịu đựng’, có phải là điều anh đang nghĩ đến không?”

“Chắc là vậy.”

“Người như thế nào mới chịu được?”

“Nhiều kiểu lắm. Có người sở hữu đẳng cấp linh hồn cao, có người vì bị cuốn vào những sự kiện dị thường. Phần lớn trường hợp thì là chẳng rõ lý do.”

“Ừm… Vậy Cục tìm ra những người như họ kiểu gì?”

“Không hẳn là bọn em tìm ra. Là họ tự lộ ra thân phận. Với họ thì đó là phép màu không thể tin nổi, nên đã làm đủ thứ—”

“À, tìm thấy rồi!”

“Hả?”

Trong lúc Ahri còn đang ngơ ngác, tôi soi kỹ miếng bít tết như dùng kính hiển vi, cuối cùng phát hiện ra một chỗ hơi cháy.

- Rầm!

Tôi không do dự đấm mạnh xuống bàn. Ahri trợn mắt.

“Này! Anh—”

Tôi chỉ đang làm hết sức để tìm NPC thôi mà.

NPC đến tận khi kết thúc tầng 2 vẫn chưa xuất hiện?

Rõ ràng điều kiện xuất hiện không hề tầm thường.

Vậy thì phải làm ra mấy hành động gây sốc.

“Th, thưa quý khách? Có chuyện gì sao ạ? Có vấn đề gì—”

“Cái bít tết này là sao hảaaa! Cháy thế này mà cũng đem ra cho người ta ăn à!”

“D, để tôi chuẩn bị lại—”

“Chuẩn bị cái quái gì! Gọi quản lý ra đây!”

Ahri ôm mặt bằng cả hai tay.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Dmm Han Kain, đồ ngu, cơm tới mồm rồi lại chọn ăn shit