Chương 421: Thời Gian Tiệc Tùng (1) - Thái Dương Thần Thánh
Chương 421: Thời Gian Tiệc Tùng (1) - Thái Dương Thần Thánh
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày 374
Địa Điểm Hiện Tại: Tầng 1, Hành Lang
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
- Han Kain
Tôi tỉnh dậy giữa hành lang.
Và rồi…
“Ư—!”
Một cơn đau đầu dữ dội, như có ai đó đóng đinh thẳng vào sọ, khiến tôi quỵ xuống.
Trong những lúc thế này, đúng là phải cảm ơn việc nội thất của Khách Sạn quá sang trọng, ngay cả hành lang cũng được trải thảm mềm mại.
“Em ổn chứ?”
Hình ảnh những đồng đội đang hoảng hốt chạy tới trở nên mờ nhòe trong mắt tôi.
Ngay cả trong khoảnh khắc này, vẫn có thứ gì đó đang nhét các chuỗi ký tự vô tận vào đầu tôi.
Khách Sạn đang nhồihướng dẫn sử dụng của Di Sản mới, Thái Dương Thần Thánh, thẳng vào não tôi.
Phải mất khoảng ba mươi phút, đầu óc tôi mới dần tỉnh táo lại.
***
Chúng tôi ngồi quây tròn quanh bàn trà.
Ánh mắt tò mò của tất cả đều đổ dồn về phía tôi.
Phòng 104 kéo dài lê thê cuối cùng cũng đã được giải quyết xong. Phần thưởng của nó, Thái Dương Thần Thánh, đã xuất hiện.
Quả nhiên, mọi người đều tò mò.
Chị Eunsol mở lời trước.
“Lần này thậm chí còn không có Thời Khắc Chọn Lựa luôn. Lạ thật đấy nhỉ?”
Thông thường, khi có nhiều người sống sót và cùng đóng góp vào việc phá giải căn phòng, sẽ có Thời Khắc Chọn Lựa để quyết định việc phân phối Di Sản.
Đáng lẽ lần này cũng phải có, nhưng lại bị lược bỏ.
Ahri ngáp nhẹ nói.
“Chắc Khách Sạn thấy kiểu gì Kain cũng là người nhận thôi, nên có làm cũng vô nghĩa. Với cả lần này anh ấy còn trực tiếp thương lượng với Tù Nhân nữa mà.”
Tôi lặng lẽ đưa tay ra phía trước. Căn phòng lập tức yên tĩnh.
“….”
Cuối cùng, Thái Dương Thần Thánh cũng nằm trong tay tôi.
Khách Sạn đã giải thích sơ qua cách sử dụng, nhưng đến lúc thật sự triệu hồi ra thì tim vẫn không tránh khỏi đập nhanh hơn.
- BÙNG!
Ngọn lửa đỏ rực cháy lên bên trong đầy thần bí, tay cầm ánh vàng lấp lánh.
Từ bật ra ngay trong đầu tôi khi thấy nó là một chiếc Chén Thánh Của Ngọn Lửa.
Lần đầu gặp nó dưới tầng hầm của giáo đoàn, chỉ có phần miệng của nó xuất hiện; giờ đây khi đã trở thành Di Sản hoàn chỉnh nên hình dáng cũng thay đổi ít nhiều.
Ngay sau đó, Thái Dương Thần Thánh tỏa ra một khí thế áp đảo, như thể chỉ cần nó muốn là có thể ép tất cả mọi người quỳ sụp xuống.
Dưới áp lực vô hình lẫn hữu hình ấy, không ai dám mở miệng.
Người phá vỡ bầu không khí nặng nề là Miro.
“Đẹp ghê… vừa huyền bí vừa rực rỡ. Đồng hồ của tớ trông như cái đồng hồ quả quýt cũ kỹ ấy. Thứ này không sao đấy chứ?”
“….”
“Ý tớ là… cậu từng nói nó giống một vị thần thu nhỏ mà? Nghe bảo nó còn là Di Sản có bản ngã nữa….”
“Trước kia thì đúng là vậy.”
Chính vì thế tôi mới từng sợ hãi Di Sản này.
Sợ rằng linh hồn siêu việt bị giam trong ‘Mặt Trời’ ấy sẽ nuốt chửng chúng tôi.
Tôi đưa tay về phía ngọn lửa đang cháy.
Khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác mình giống Icarus, kẻ đã tin vào đôi cánh bằng sáp và bay thẳng về phía mặt trời, nhưng rồi lại rơi xuống đất và chết.
Các đồng đội nhìn tôi với vẻ mặt căng thẳng.
“…”
Không có giọng nói thần bí nào vang lên.
Tôi không cảm nhận được thứ này có bất kỳ “nhân cách” nào.
Miro không nhịn được, lại hỏi.
Có lẽ là vì Bất Biến, nên cô ấy không cảm nhận được áp lực như những người khác.
“Không có ai đột nhiên lên tiếng kiểu ‘Ngươi, tên Kain ngu xuẩn kia, mau quỳ xuống cầu nguyện ngay bây giờ, nếu không thì—’ à?”
“Không có gì như vậy đâu. Vì tớ đã được Đấng hứa rồi. Linh hồn siêu việt trong Thái Dương Thần Thánh sẽ không thức tỉnh.”
Đó chính là giao kèo tôi đã ký kết với Đấng ở Phòng 104.
Lúc này, Ahri, người vẫn im lặng, lên tiếng.
“Vậy rốt cuộc sức mạnh của Di Sản này là gì?”
“Phức tạp lắm.”
“Hả? Không phải kiểu ‘Giáng Lâm phiên bản mini’ à?”
“Giáng Lâm Mini à? Nói thế cũng không hẳn là sai. Nhưng nếu vậy thì em nghĩ Giáng Lâm là sức mạnh gì?”
“Ờ thì….”
Ahri há miệng rồi lại ngậm, giống hệt con cá vàng.
Ngay từ đầu, Giáng Lâm đã là thứ rất khó định nghĩa chính xác, và Thái Dương Thần Thánh cũng vậy.
Uy áp áp chế phàm nhân. Sức mạnh thống trị.
Ngôn linh trừng phạt kẻ bội ước.
Khả năng chế ngự ngọn lửa đúng với cái tên ‘Thái Dương’.
Sức mạnh siêu việt tăng cường thể chất toàn diện.
Chỉ tính sơ thôi, Di Sản này đã có bốn loại sức mạnh lớn, mà vẫn chưa phải toàn bộ.
Đương nhiên, những tính năng phức tạp kia không thể giải thích chỉ bằng một hai câu đơn giản.
Nếu buộc phải gói gọn trong một câu, thì là:
“Là sức mạnh để biến con người thành một tồn tại gần với thần?”
Ahri hơi cau mày.
“‘Thần’… nghe chẳng phải từ gì tốt đẹp.”
“Vậy thì coi như là… món đồ để trở thành ‘giáo chủ’.”
“Nghe còn tệ hơn.”
Tất nhiên, Di Sản mạnh mẽ như vậy cũng có nhược điểm chí mạng.
“Có một điểm yếu khá nghiêm trọng.”
“Gì cơ?”
“Nó là loại phải nạp năng lượng. Mà hiện tại thì trong này chẳng có tí gì. Cách nạp lại cực kỳ phiền phức và khó khăn.”
“Nạp kiểu gì? Kiếm một con dê tế thần rồi quẳng vào ngọn lửa à?”
“Khụ khụ—!”
Vài người ho sặc sụa.
Dù câu hỏi của Ahri nghe khá máu lạnh, nhưng sự thật rằng, cách nạp năng lượng cho Thái Dương Thần Thánh hoàn toàn không đơn giản.
“Không phải kiểu đó đâu. Nó chỉ có thể được nạp năng lượng bằng cách sử dụng đức tin, còn hơn nữa thì, hiến dâng sinh mệnh và linh hồn của tín đồ.”
“….”
Nói cách khác, muốn dùng Thái Dương Thần Thánh cho ra hồn thì tôi phải thành lập một giáo đoàn và trở thành giáo chủ.
Ông nói, không giấu nổi vẻ ngán ngẩm.
“Di Sản gì mà lằng nhằng thế— không, cái này mà mang ra ngoài thì còn rắc rối to hơn nữa đúng không?”
- Cạch!
“Mooksung à, chuyện sau khi ra ngoài thì để sau hẵng nghĩ. Thế trong Khách Sạn thì dùng nó sao? Từ mai cả bọn mỗi sáng đều phải nhìn ‘Ngài Han Kain’ rồi cầu nguyện à?”
“… Đừng nói mấy thứ ghê rợn thế chứ. Chỉ là, ở Phòng 206, anh sẽ tự lo được.”
Eunsol, người nãy giờ im lặng, lên tiếng.
“Kain, lúc ở trong phòng em đã nói rồi nhỉ? Em đã thương lượng với Đấng, để kiềm chế bản ngã của Thái Dương Thần Thánh xâm thực linh hồn em đúng không?”
“Vâng.”
“Vậy nên bây giờ nó mới ngoan ngoãn thế này?”
“Chắc vậy.”
Chị ấy chỉ cho thấy vẻ mặt phức tạp, rồi không hỏi thêm gì khác.
Tôi cũng không thấy cần bổ sung gì thêm.
Giao kèo là thế, nếu Đấng đã cho tôi thứ gì, thì tôi cũng phải trả lại thứ tương xứng.
Và từ giây phút này, khi quay lại Phòng 206, ngoài việc phá giải căn phòng, tôi có thêm một mục tiêu khác.
Tôi phải hiến dâng 144.000 linh hồn cho Thái Dương Thần Thánh.
***
Sau khi câu chuyện về Thái Dương Thần Thánh tạm kết thúc, chủ đề dần chuyển sang hướng khác.
Lần này, người chủ trì cuộc họp không phải Eunsol mà là Ông.
“Giờ chúng ta mà về Phòng 105 thì chắc từ mai lại có Thời Gian Tiệc Tùng chứ gì?”
Mọi người đồng loạt gật đầu.
“Thôi thì bàn sơ xem Thời Gian Tiệc Tùng lần này làm gì đi. Kain thì cứ ôm cái quả cầu lửa chết tiệt kia mà nghiên cứu là được rồi.”
“Vâng ạ.”
“Seungyub, con nhỏ kia đã được nhét gọn vào Hòm Linh Hồn chưa?”
“Rồi ạ. Cảm giác nó đầy lắm rồi ạ? Cháu có nên gọi ra thử không?”
“Không. Từ giờ họp hành cứ giữ riêng giữa chúng ta thôi.”
“….”
Mới mấy tiếng trước mấy người đó còn rủ rê Aurelia, hoặc là Yumi ra ngoài, gọi cô ấy là đồng đội.
Vậy mà giờ câu đầu tiên từ miệng Ông đã là ‘họp hành thì giữa chúng ta thôi’.
Cũng buồn cười, nhưng đó là quyết định khôn ngoan.
Tôi nói vậy vì Yumi không có mặt ở đây, nhưng sinh vật trong Hòm Linh Hồn có thể thay đổi mà?
Hơn nữa, bản chất của Yumi cũng khác xa người thường, dù là Aurelia hay Arima.
Giống 0.5 đồng đội hơn là 1 đồng đội ấy nhỉ?
Ahri và Songee gật đầu như thể là chuyện hiển nhiên.
Trong khi đó Seungyub và Eunsol cười gượng.
“À, còn nữa. Yumi ngay khi ra ngoài chắc sẽ muốn tạo một cơ thể ngay. Đừng cho cô ta làm vậy liền.”
“….”
“Seungyub, nhớ kỹ lời ông nói nhé.”
“Vâng, vâng!”
“Ta bảo cháu không được coi nhẹ thứ đang nằm trong Di Sản của cháu. Và cũng đừng đáp ứng mọi yêu cầu của cô ta.”
“… Vâng.”
“Linh hồn của cô ta bị bó buộc vào Di Sản nên cô ta sẽ không làm loạn đâu. Nhưng vẫn phải cẩn thận. Hãy coi cô ta như một Thực Thể Hỗn Mang đã ký khế ước với cháu, không phải con người.”
Seungyub hoảng hốt trước những lời đó.
“Ô— ông ơi! Cháu đâu phải đặc vụ, cũng chưa từng ký khế ước với Thực Thể Hỗn Mang mà!”
Ahri bật cười.
“Mooksung, ông tưởng thằng nhóc này là đặc vụ hậu bối của ông à?”
“…”
“Seungyub, trước khi quen hẳn thì đừng có ở một mình với Yumi.”
“Vâng.”
Thành thật mà nói, đó đúng là phương án an toàn nhất.
“Chuyện Hòm Linh Hồn tạm dừng ở đây. Còn lại chúng ta sẽ nói sau. Tiếp theo là… Thánh Địa Phước Lành?”
“Sáng mai đi là vừa.”
Nghe đến Thánh Địa, anh Jinchul, người nãy giờ chỉ nhấp đồ uống — xen vào.
“Lần này tới lượt ai nhỉ? Mỗi lần vào Thánh Địa là anh háo hức nhất đó!”
Elena suy nghĩ một chút rồi trả lời.
“Nếu tính theo mức độ đóng góp ở Phòng 104 thì có lẽ là Kain, người nhận được Di Sản, và Miro, người đóng vai Thánh Nữ. Em và Ahri cũng có đóng vai trò riêng, nhưng mà…”
Ahri ngáp, lẩm bẩm.
“Thật ra lần này em chẳng mong đợi gì lắm. Mọi người cũng vậy mà?”
“….”
Không giống anh Jinchul, người đang bối rối, thì không ít người gật đầu.
Tôi cũng nghĩ rằng không nhiều người sẽ nhận được cường hóa từ Thánh Địa lần này đâu.
Lý do có hai ý chính.
Thứ nhất, chúng tôi đã đi tới nửa sau của tầng 2 mà lại quay về Phòng 104.
Nếu mà là game, thì giống như mặc full đồ endgame rồi đi clear dungeon level thấp.
EXP nhận được liệu có nhiều không?
Thứ hai, càng được cường hóa nhiều, thì yêu cầu đóng góp tích lũy cho lần tới càng cao.
Nếu bạn coi cường hóa mạnh tương đương với 2 lần cường hóa, thì nhiều người ở đây đã được cường hóa 2–3 lần rồi.
Còn tôi thì sao?
Sau Phòng 203, Con Cú từng nói tôi cần phá giải ‘ít nhất hai phòng nữa’ mới nhận được lần cường hóa thứ tư.
Sau đó tôi đã phá giải 205 và 104, thì tôi nghĩ là nếu mình làm việc đủ chăm chỉ thì vẫn có thể được, nhưng được hay không thì phải đi mới biết.
Ahri lại nói.
“Em nghĩ từ giờ chỉ có Eunsol, Sanghyun và Miro là còn dễ nhận được cường hóa thôi.”
Eunsol lập tức phản ứng trước những lời đó.
“Hả!? Sanghyun với Miro thì còn hiểu được vì gia nhập muộn, nhưng sao chị cũng bị tính vào nhóm đó hả!”
Ahri nhận ra mình lỡ lời, im bặt cùng vẻ hối tiếc. Noona cười khẽ.
“Thôi. Dạo này chị cũng có cái này rồi. Chị nên dành thời gian luyện tập với nó. Dùng cái này còn khó hơn chị tưởng.”
Từ khi có công cụ mới, ‘Hồ Điệp Mộng’, chị ấy tự tin hơn hẳn.
Chủ đề chuyển sang chị Eunsol, Ông thuận miệng hỏi.
“Cháu lại định dùng Bàn Tay Dục Vọng à?”
“Tất nhiên.”
“Lần này cháu định dùng làm gì? Công cụ à?”
Chị ấy lắc đầu.
“Công cụ thì để sau. Mà này, quan trọng hơn là, Ahri.”
“Ừ?”
“Em nói vẫn còn một NPC ẩn đúng không?”
“Ừ.”
Tầng 1 chúng tôi đã clear hết, tầng 2 cũng gần tới điểm cuối, mà vẫn còn NPC ẩn.
Bác sĩ đang uống cà phê cũng phải ngạc nhiên.
“Ồ vậy hả? Sao vẫn còn NPC giấu kỹ vậy? Tiểu thư Ahri, năng lực Phước Lành Bí Mật của em không dò ra được sao?”
“Nếu ở gần thì em sẽ cảm nhận được. Nhưng chưa bao giờ cảm thấy được.”
Có nghĩa là NPC ẩn kia chưa từng ở gần Ahri suốt thời gian dài như vậy.
Lúc đó, Eunsol vỗ nhẹ tay.
“Chúng ta lục tung Khách Sạn bao nhiêu lần rồi? Cả đồ trang trí treo tường cũng không bỏ sót. Vậy mà Ahri chưa từng cảm nhận được? Thế nghĩa là sao?”
Ahri đáp.
“Có lẽ bình thường nó không thường xuất hiện trong Khách Sạn.”
“Chắc chắn phải có điều kiện để xuất hiện. Mà điều kiện đó thì cực kỳ oái oăm!”
Tôi chợt nhớ đến sự kiện ‘Giấc Mộng Đêm Hè’ cách đây không lâu.
Điều kiện của nó là gì?
Tụ tập ở quầy bar uống rượu đến khi mọi người gục hết?
NPC ẩn có điều kiện lố bịch kiểu như vậy sao?
Có khi đến tận tầng 3 vẫn chưa gặp được chứ huống gì là tầng 2.
“Lần này dùng cả Bàn Tay Dục Vọng lẫn năng lực của Seungyub để lôi nó ra thử xem!”
Gương mặt mọi người lập tức ánh lên vẻ hào hứng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
