The Mellow and Mysterious Life of an Exiled Villainess and a Reincarnated Baron

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

魔術師クノンは見えている

(Đang ra)

魔術師クノンは見えている

南野海風

Trên đời này có thực sự tồn tại việc nhân sinh của 1 ai đó thay đổi hoàn toàn chỉ vì 1 câu nói.Kunon grion , kẻ mang trong mình lời nguyền khiến cậu bị cướp đi thị lực từ lúc được sinh ra với 1 cái tê

252 10547

Tôi Không Tha Thứ

(Đang ra)

Tôi Không Tha Thứ

かにくい

Vào một ngày nọ sau khoảng hai năm hẹn hò, nhân vật chính Yukito phát hiện ra bạn gái của mình, Yukina, đang ngoại tình. Cậu và Yukina đã yêu nhau hơn hai năm, và là bạn bè từ thuở nhỏ.

9 12

Yahari Ore no Seishun Love Come wa Machigatteiru. Anothology

(Đang ra)

Yahari Ore no Seishun Love Come wa Machigatteiru. Anothology

Wataru Watari , và nhiều tác giả khác

*Theo tôi hiểu dù không thuộc mạch truyện chính nhưng có thể xem là mở rộng thế giới nhân vật.

31 1098

Công chúa mà tôi chăm sóc cứ bám lấy tôi mãi

(Đang ra)

Công chúa mà tôi chăm sóc cứ bám lấy tôi mãi

夏乃実

Leon trở thành người hầu cận cho Tam công chúa Tetra. Dù đi theo hộ tống Tetra… (một cô nàng chẳng hề thành thật với lòng mình…) đến học viện, nhưng khi những tiểu thư quý tộc mà Leon từng phục vụ trư

4 41

Tôi Đã Trở Thành Con Gái Ác Nhân Học Viện

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Con Gái Ác Nhân Học Viện

희귀한테디베어

Sau cú giật điện định mệnh, game thủ của chúng ta tỉnh giấc trong thế giới game "Tốt Nghiệp Học Viện Nhờ May Mắn" – bị biến thành một thiếu nữ nhỏ nhắn với cái tên kì lạ "Oknodie". Trong tựa game đã q

21 40

Nhỏ thật ra là em gái kế. ~ Thảo nào gần đây tôi và đứa em kế mới lại thân thiết quá thể~

(Đang ra)

Nhỏ thật ra là em gái kế. ~ Thảo nào gần đây tôi và đứa em kế mới lại thân thiết quá thể~

Shirai Muku

Một câu truyện hài-tình cảm với một cô em gái quá đỗi hồn nhiên và đáng yêu để có thể trở thành một người em trai.

3 25

Volume 2: Cuộc chạm trán - Chương 34

Chương 34

Enjoy!

---------------------------

Chạy trốn là cách tốt nhất

Violet POV

“Có nghĩa là, đôi mắt này chính là quỷ nhãn!”,

“C-Cái gì cơ?!”,

“............”

Tôi đang làm gì thế này?

Thật lòng mà nói, trong khi đầu óc tôi đang quay cuồng vì phải nghĩ cách đối phó với những vị khách không mong muốn vừa đặt chân đến Shiki, nỗi lo về ngày mai khiến tôi muốn buồn nôn, thì hiện tại, tôi lại đang ngồi trong dinh thự cùng Gray và Cyan-san, lắng nghe một câu chuyện kỳ quặc nào đó của Apricot.

“Ồ hồ, Cott-chan này. Nếu chứa đựng thứ gì liên quan đến quỷ, thì tôi phải thanh tẩy ngay thôi.”

“Hừ, ma nhãn của tôi không dễ bị thanh tẩy đến vậy đâu.”

Apricot đặt tay lên chiếc băng che mắt bên phải và cười khúc khích một cách đầy bí ẩn.

Gần đây, tôi bắt đầu hiểu được một chút về những câu chuyện của em ấy. Có vẻ như cổ coi những thứ như lời nguyền hay sức mạnh hắc ám là ngầu, nhưng thực tế thì chẳng bị nguyền rủa gì cả.

“【Sanctuary】” (Ma pháp thanh tẩy) 

“Kyaaaaaa! Tự nhiên tung chiêu tối thượng làm gì vậy?!”,

“Apricot-sama?! Cơ thể cô bắt đầu phát sáng lấp lánh rồi kìa!”

Khoan đã, loại phép thanh tẩy này chỉ có tác dụng với những thứ như undead hay quỷ dữ, vậy mà cơ thể của em ấy thực sự phát sáng ư...?

Chẳng lẽ Apricot thực sự bị ma quỷ xâm nhập—

“Không sao đâu, Io-chan. Chẳng qua là Apricot sử dụng một công cụ được Orchid làm ra, thứ tạm thời bao phủ cơ thể bằng năng lượng ma thuật thôi. Nó vô hại, và sẽ tự biến mất sau một thời gian.”

“Ra là vậy... Nhưng đợi đã, Orchid có thể làm ra thứ như vậy á? Anh ta là người thế nào vậy?”

“Ai mà biết?”

Đó không phải là câu trả lời mà tôi nghĩ có thể coi nhẹ như vậy.

Nhưng Orchid được dân làng ở Shiki vô cùng kính trọng, và anh ta cũng luôn nghiêm khắc chỉ ra điều sai trái khi cần, nên tôi hiểu rằng anh ấy là một người tốt. Tuy vậy...

“Khốn kiếp, tu sĩ dòng thánh Noble Blue, kẻ mang thuộc tính nước nhưng lại sử dụng được phép thanh tẩy tối thượng. Ngươi thật sự xứng đáng làm kẻ phụng sự thần linh sao, khi dám thanh tẩy sức mạnh đen tối của ta!”

Tôi nghĩ việc cô ấy làm chẳng có gì sai với tư cách là người phụng sự thần cả...

“Apricot-sama, cơ thể cô đang bốc khói nghi ngút, cô ổn chứ?”

“Hừm, nếu không phải ta thì đã chết ngay lập tức rồi. Nhưng vì là ta, nên mọi chuyện chỉ đến mức này thôi, đồ đệ của ta à.”

“Quả là đáng khâm phục, Apricot-sama!”

Gray vẫn nhìn cô ấy với ánh mắt lấp lánh đầy tán dương.

Tôi hơi lo liệu cậu ta có bị ảnh hưởng kỳ quặc không, nhưng cả Kuro-dono cũng đã nói rằng chỉ cần không đi quá xa thì cứ để họ tận hưởng đi, nên có lẽ cứ đứng ngoài quan sát là đủ.

Dù sao thì tôi cũng hiểu lý do vì sao họ lại tăng động hơn mọi khi và làm đủ trò ngốc nghếch như vậy. Chắc hẳn họ đang cố gắng khiến tôi không phải bận tâm.

Dù không biết cụ thể, nhưng họ hẳn đã nghe rằng tôi đã gây ra điều gì đó ở học viện. Vì vậy, họ không muốn tôi để tâm đến chuyện đó—

“Anh về rồi đây.”

“À, Kuro-dono… Mừng anh về nhà.”

Khi Kuro-dono trở về nhà, tôi lên tiếng chào đón anh ấy như cách tôi thường làm từ khi đến Shiki. Nhìn qua, trông anh ấy có vẻ hơi mệt mỏi. liệu đã có chuyện gì xảy ra chăng?

… Chẳng lẽ anh ấy đã bị ai đó ở học viện làm khó dễ vì chuyện liên quan đến tôi? Nếu vậy, tôi phải xin lỗi ngay—

“Mừng về! Muộn quá đó, Kuro!”

“Xin lỗi, đây vừa phải tiễn một thằng ngốc về nhà nữa.”

“Lại là Kaa-kun hả? Cậu ta định lao thẳng vào nhà thờ hay gì?”

“Ừ, định thế, nhưng bị tôi đấm ngất rồi.”

Tại sao họ lại hiểu nhau đến vậy chỉ qua vài câu ngắn ngủi?

Nhưng mà… Tôi có hơi ghen tị với cách hai người họ nói chuyện với nhau một cách tự nhiên như thế.

“Vậy thì, Violet-san và tất cả mọi người.”

Kuro-dono nhìn quanh phòng, xác nhận rằng tất cả đều đang hướng ánh mắt về phía anh. Sau đó, anh ấy dồn sức đặt mạnh một chiếc túi xuống bàn. Từ trong túi, anh lấy ra vài chai nước và xếp ngay ngắn lên mặt bàn.

“Uống nào.”

“… Hả?”

—------------------------------------

Bữa tiệc bắt đầu.

Sau khi Kuro-dono mở chai rượu mình mang đến, bữa tiệc diễn ra một cách bất ngờ. Không lâu sau, bác sĩ Ivory đến muộn còn mang theo cả tá đồ uống có cồn. Bây giờ, sáu người chúng tôi đang cùng ngồi uống với nhau.

Tôi không phải người thích rượu, cũng chẳng có thói quen uống. Dĩ nhiên, ở những nơi xã giao, tôi từng nhấp một chút để quen với hương vị và làm quen cách uống. Cha tôi trước đây cũng từng nhắc nhở rằng uống rượu sẽ làm suy giảm khả năng suy nghĩ, vì thế ông luôn cấm tôi lạm dụng. Nhưng giờ không phải lúc nghĩ về chuyện ấy.

“Hyahha—! Io-chan, đang uống đấy à?”

“Ư-Ừm.”

Nữ tu Cyan, một người theo đạo lại đang uống rượu. Điều đó liệu có ổn không vậy? Cô ấy còn là kiểu người thích nói chuyện rượu vào lúc say nữa, thực sự nó khá phiền phức. Vì bị ép uống, tôi cũng chỉ nhấp một chút cho có lệ. Nếu tôi định uống thêm thì Kuro-dono sẽ ngăn lại ngay.

“Này, nữ tu thần kinh. Loại rượu mà cô thích nè.”

“Cảm ơn—... Phụt! Cái quái gì thế...!?”

“Rượu nồng độ cồn 96%. Cũng ngon lắm. Tôi hay uống thứ này.”

Đó có lẽ không phải rượu nữa mà là thứ gì đó khoác cái tên rượu rồi! Á á, Ivory uống cạn nó trong một hơi! Là bác sĩ mà uống như vậy liệu có ổn không thế...?

“Ivory có thể uống bao nhiêu cũng chẳng say đâu. Với lại, cô ta lúc nào cũng mang theo thuốc giải rượu của Orchid, chỉ cần uống là tỉnh ngay.”

“Thật vậy sao... Chờ chút đã, người có thể làm ra thứ thuốc như vậy là thần thánh phương nào vậy chứ?”

“Ai mà biết.”

Cái kiểu “ai mà biết” này không ổn chút nào!

Nói mới nhớ, Kuro-dono có lẽ cũng đang say. Đột nhiên anh ấy lại rủ uống rượu, hành động đó khá lạ thường. Lẽ nào từ đầu ảnh đã say rồi...?

“Ưm... Thật không công bằng khi chỉ có Kuro-sama với các ngài uống rượu! Tôi cũng muốn nếm thử một chút...”

Gray phụng phịu đầy bất mãn, phồng má lên khi chỉ được uống rượu sâm banh không cồn.

Dĩ nhiên, tôi không thể để trẻ vị thành niên uống rượu. Khi tôi định giải thích điều đó cho Gray, Apricot, người ngồi gần cậu nhóc hơn đã lên tiếng trước.

“Không được đâu, đồ đệ của ta. Loài người chúng ta chỉ được phép uống rượu khi trưởng thành, ít nhất là 15 tuổi. Với nhiều loại rượu, thậm chí phải 20 tuổi mới được phép. Luật này nhằm đảm bảo sự phát triển lành mạnh. Em không muốn lớn lên khỏe mạnh, cao ráo sao?”

“Dạ đúng, nhưng mà... ưm.”

“Hành động vượt quá tuổi là bằng chứng em vẫn còn là trẻ con. Nào, ta có món nước giải khát làm từ chanh ngâm mật ong pha với soda đây. Rất ngon đấy, cùng uống nào.”

“Vâng... Ồ, ngon quá! Quả không hổ danh Apricot-sama!”

...Ai đây?

À không, tôi biết người này là Apricot. Nhưng cô ấy khác hẳn với thường ngày! Tôi còn nghĩ cô ấy sẽ cùng hùa với Gray và lén uống thử rượu nữa cơ.

“Hừm, người tỉnh táo thì vẫn có thể tận hưởng theo cách của riêng mình.”

“Cách gì ạ?”

“Kuro-san và mọi người đều đang say. Vậy thì ta sẽ cho họ thấy tài nghệ nấu nướng đỉnh cao của mình! Say thì vị giác chẳng còn chính xác. Nhưng tỉnh táo, ta sẽ làm món ăn xứng đáng với tửu thần!”

“Ồ, Cott-chan định làm đồ nhắm à?”

“Phải. Chỉ mất vài phút thôi. Chờ tôi nhé—Mà, đây là món đã làm xong!”

“Sao nhanh thế!? Chắc cô làm trước rồi nhỉ? Ngon thật đấy! Đúng là Cott-chan!”

… Ai đây?

Khoan đã, Apricot là người nấu ăn giỏi nhất trong nhóm này sao? Một mình sống tự lập, chăm lo mọi thứ cho bản thân để trở thành pháp sư thực thụ...? Mà thật, món này ngon quá. Có lẽ lần sau tôi sẽ nhờ cô ấy dạy cách làm.

Nhưng không, đây không phải việc tôi nên làm bây giờ.

Dù đồ ăn ngon, rượu cũng ngon, nhưng tôi có nhiệm vụ quan trọng hơn cần phải hoàn thành.

“Kuro-dono”

“Đây-”

Khi tôi gọi Kuro-dono, câu trả lời có vẻ hời hợt hơn bình thường. Có lẽ do anh ấy đang say.

Dù không chắc trong trạng thái này, liệu tôi có thể hiểu được ý định thực sự của Kuro-dono hay không, nhưng tôi phải thử hỏi.

"Có thể anh đang cố gắng quan tâm đến em, nhưng những chuyện như thế này thực sự không cần thiết."

"Violet-san, quá khứ không thể thay đổi."

Tuy nhiên, Kuro-dono trả lời tôi bằng giọng nghiêm túc hơn tôi mong đợi.

"Ngay cả bọn anh cũng đã từng mắc sai lầm ở những nơi khác ngoài Shiki. Nhưng tất cả đều cố gắng sống vui vẻ ở hiện tại. Gánh tội lỗi là điều cần thiết, nhưng không cần phải chiến đấu một mình."

"…………"

"Vậy nên, những khi khi em cảm thấy tiêu cực thì hãy quên hết mọi thứ. Ừm... nó giống như câu ngạn ngữ ở một nước cộng hòa nào đó, ‘chạy trốn là hổ thẹn nhưng hữu ích.’"

“Chạy trốn là hổ thẹn nhưng hữu ích.” Nói cách khác, điều đó có nghĩa là hãy chọn chiến trường cho mình, đúng không?

Chiến đấu với sai lầm trong quá khứ rất quan trọng, nhưng cũng cần biết rõ đối thủ mà mình phải đối mặt...

"Ở Shiki, có những đồng đội bên cạnh em, vì vậy em không cần phải gánh vác tất cả một mình."

Kuro-dono hẳn muốn nói rằng tôi nên nhìn vào những đồng đội hiện tại của mình.

Tôi nhìn sang Gray và những người khác, họ vẫn đang vui vẻ trò chuyện.

...Đúng vậy, dù tôi vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ được, nhưng ít nhất bây giờ, có lẽ dành thời gian với bạn bè mà không nghĩ ngợi gì cũng không sao cả.

"Nhân tiện, câu ngạn ngữ đó cũng có nghĩa là ta có thể trốn chạy khỏi tình huống hiện tại của mình đó."

"Thật sao?! Á, không, ý anh không phải thế, nhưng... mà nghĩ lại thì đúng là vậy nhỉ?!"

"Fufu, em hiểu mà, Kuro-dono."

Tôi mỉm cười trước sự bối rối của Kuro-dono, rồi uống cạn ly rượu được rót sẵn.

Phù... Tôi sẽ không để bản thân bị rượu chi phối, cũng như không làm những điều dại dột khi say. Nhưng tận hưởng một chút thì có gì sai?

Yếu đuối thì sao chứ? Không quên được những lời của điện hạ thì đã sao? Cảm thấy ghen tị với cô gái mà ngài ấy yêu cũng đâu có vấn đề gì. Nếu có cơ hội gặp lại điện hạ, tôi chắc chắn cũng sẽ bối rối thôi. Có lẽ khi cơn say qua đi, tôi sẽ hối hận về những gì mình đã làm hôm nay.

"Nào, uống đi nào, Kuro-dono! Hôm nay hãy quên lời cha, Ash và Chartreuse đi!"

"Ồ, Violet-san uống giỏi thật đấy! Chúng ta tiếp tục thôi nào!"

"Nhưng, chúng ta không được uống rượu cấm đâu. Kuro-dono cũng đừng làm gương xấu cho những người chưa đủ tuổi."

"À, vâng."

Ừm, điều đó tôi phải hiểu rõ. Tôi cũng không muốn trở thành như Cyan-san.

Ngay lúc đó, chuông cửa của dinh thự vang lên. Cửa mở ra và một người (hoặc thứ gì đó?) bước vào.

"Xin chào, xin lỗi vì đến muộn, cảm ơn vì đã mời tôi."

"Cậu cũng được mời à, Robo? Đây, nâng ly chào mừng nào."

"Cảm ơn, Ivory-kun... Phù, đúng là lan tỏa khắp cơ thể."

...Khoan đã. Robo-san làm thế nào mà uống được rượu trong tình trạng này chứ?!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!