Chương 33
Xả bớt chương cúi năm xong sủi tiếp =))))
Enjoy!
--------------------------
Tấn công chớp nhoáng + Giải pháp = Nấm đấm
Nhân vật nữ chính trong tựa game kiếm và phép thuật ‘When the Ring of Fire is lit, World is painted red’ là một cô gái xuất thân bình dân, có mái tóc dài bồng bềnh màu vàng ánh đỏ và đôi mắt gần như trong suốt, sở trường sử dụng phép thuật giả kim hiếm hoi.
Cô không phải nhân vật có xuất thân đặc biệt, cũng chẳng mang trong mình dòng máu quyền năng bí mật nào. Gia đình và tổ tiên đều là những người bình thường.
Tuy nhiên, nhờ học được phép thuật giả kim từ một người thầy tình cờ gặp thời thơ ấu, cô đã dần khẳng định mình trong học viện bằng tài năng và sự hỗ trợ từ các nhân vật nam trong game.
Câu chuyện của cô đưa người chơi qua hành trình yêu đương vượt qua rào cản địa vị, đánh bại con rồng bị phong ấn, bảo vệ nhân vật nam khỏi sát thủ và thậm chí tạo nên một hậu cung ngược với nhiều nhân vật nam bị cô thu hút.
Tên mặc định không được đặt, cả họ lẫn tên đều do người chơi lựa chọn. Vì thế, trong lòng tôi, cô bé ấy luôn là “nữ chính” của câu chuyện.
Hiện tại, tôi không biết cô đã chọn con đường nào trong cuộc đời này, nhưng có một điều chắc chắn.
"Xin lỗi, em vô tình nghe lỏm được... Ngài Lãnh chúa thật sự đã kết hôn với Violet-san, có đúng không ạ?"
"...Phải, đúng vậy."
Không nghi ngờ gì nữa, cô ta chính là một quả bom nổ chậm đối với chúng tôi.
Tôi tuyệt đối không thể để cô ấy gặp Violet-san vào lúc này, vì lợi ích tinh thần của Violet-san, cũng như để tránh làm xấu đi ấn tượng của Ash và Chartreuse, khiến họ quay lại đối đầu với chúng tôi.
"Hồi còn ở học viện, Violet-san đã giúp đỡ em rất nhiều. Nhưng từ vài tháng trước, em không còn biết tin tức của cô ấy nữa. Thật may mắn khi gặp cô ấy ở đây, vì vậy..."
Theo lời cô nói, rằng Violet-san đã giúp đỡ cô ta, có thể là một lời châm chọc khéo léo hoặc xuất phát từ sự chân thành. Khó mà phán đoán được.
Dù vậy, câu trả lời của tôi à một lời từ chối rõ ràng.
Dù lời nói của cô ta có thiện ý, điều đó không đảm bảo sẽ dẫn đến kết quả tốt đẹp.
"Em chỉ muốn nói lời xin lỗi..."
"Nephrite-san!"
Nhưng trước khi tôi kịp lên tiếng từ chối, Ash—với đồng phục quý tộc—đã gọi tên cô bé.
Bị gọi đột ngột, cô bé giật mình sau đó quay lại phía Ash.
"Xin lỗi, nhưng hàng hóa bọn mình mang đến bị hỏng rồi. Em có thể giúp sửa chữa bằng phép thuật giả kim không?"
Cô thoáng lưỡng lự, nhưng sau một lúc chớp chớp mắt, nụ cười rạng rỡ đã trở lại.
"Được thôi! Nếu có hư hỏng gì khác, em sẽ sửa ngay và luôn! Đây là một trong số ít lần em có thể hữu ích mà!"
"Cảm ơn em. Nhưng em đã giúp đỡ bọn anh rất nhiều rồi, không cần phải khiêm tốn như vậy."
"Ahaha, cảm ơn Ash-kun!"
Nephrite-san quay lại, cúi đầu thấp chào tôi.
"Xin lỗi nhé, Lãnh chúa-san. Em sẽ quay lại nói chuyện sau. Mong ngài thông cảm."
"Này, Nephrite-san!"
Không để tôi kịp ngăn cản, Nephrite-san chỉ cúi đầu chào rồi vội vã rời đi.
...Chết tiệt. Tôi đã bỏ lỡ cơ hội từ chối dứt khoát rồi.
Nếu cứ thế này, cô ấy sẽ lại đến tìm tôi và hỏi liệu có thể gặp Violet-san không mất. Tệ hơn nữa, cô ta có thể mò đến tận dinh thự. Phiền phức thật.
Dẫu vậy, thiện ý của cô bé thật sự đáng quý nên tôi không thể trách móc gì.
Nhưng mà, thời điểm Ash gọi Nephrite-san lúc nãy, chẳng lẽ là…
“Cậu ta đang cảnh giác hử.”
Chắc chắn Ash đang đề phòng tôi, cả Chartreuse cũng vậy.
Có lẽ vì Nephrite-san, người mà (có lẽ) Ash và Chartreuse đều thích lại tiếp cận tôi—chồng của Violet-san, người mà cả hai không ưa. Có khả năng Ash cũng biết lý do tôi bị đày đến Shiki này.
“Thôi thì..”
Tôi dạo qua nhà thờ, khẽ cúi đầu chào vị linh mục khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, rồi quay bước về phía cánh cửa chính.
Việc cần làm còn rất nhiều: hỗ trợ điều tra cùng học viện Azalea, giới thiệu thợ rèn, và quan trọng nhất là chăm sóc tinh thần cho Violet-san.
Tôi không thể bỏ mặc em ấy. Dù việc đó có khiến tôi chuốc thêm kẻ thù từ học viện hay vương quốc, tôi vẫn muốn bảo vệ vợ mình.
Vì vậy, tôi cần hành động thật cẩn trọng—
"Nghe tao nói này, Kuro!"
"...Ờ."
Vừa bước khỏi nhà thờ, khép cánh cửa sau lưng lại thì một kẻ phiền phức hơn cả Ash, Chartreuse và Nephrite-san xuất hiện.
"Tao đã chuẩn bị một căn phòng đặc biệt cho buổi tối tưng bừng, còn rủ rê hết đám con gái ở Shiki nhưng chả ai thèm để ý đến. Số phận đã nguyền rủa tao rồi Kuro ơi!"
"...Vậy hả."
Nếu mày đã nguyền rủa số phận, thì tốt nhất là quay về nhà đi.
Tôi đã đủ nhức đầu rồi, không cần thêm rắc rối nào nữa. Nhưng trước mặt tôi, Khaki—kẻ phiền phức chính hiệu—vẫn tiếp tục huyên thuyên với một phong thái kịch tính như diễn trên sân khấu.
"Nhưng mà! Tao nghe nói đám con gái từ học viện Azalea đã đến đây, đúng không?!"
"...Đúng vậy."
"Đúng là kỳ tích! Việc tao không tìm được bạn đồng hành tối nay chẳng qua là định mệnh chuẩn bị cho tao cuộc gặp gỡ với họ thôi! Vậy nên tao sẽ đi làm quen với bọn họ đây! Hahaha!"
Rồi, được thôi.
Giờ thì cả đống phiền toái này và cái suy nghĩ lạc quan đến mức bệnh hoạn của thằng cuồng sắc này... chắc cũng nên xử lý một thể nhể.
"Nên đấm luôn hay không đây?"
"Hả? Sao tự nhiên mày... ồ—GUAAA!"
Tôi giải quyết vấn đề bằng một cú đấm thẳng tay, khiến Khaki bất tỉnh ngay tại chỗ.
—--------------------------
Ghi chú của tác giả:
Khaki
Nếu là phụ nữ, thì từ vẻ ngoài tương đương 10 đến 70 tuổi cũng đều ổn với tên tóc nâu này.
Dù chủng tộc có là dwarf, elf, hay là undead thì chỉ cần có hình dáng tương tự phụ nữ là gã sẽ lao vào tán tỉnh.
Với suy nghĩ lạc quan đến mức phiền phức và khả năng chịu đòn phi thường, gã được cả vùng Shiki công nhận rằng thay vì mất công thuyết phục thì đấm luôn cho nhanh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
