Chương 36
Enjoy!
-----------------------------
Một chuyện như vậy
“Ồ, tuyệt vời… Chỉ cần nhìn lướt qua là tớ có thể nhận ra sự khác biệt ở từng lưỡi dao!”
“Nephrite-sama hứng thú với những thứ như thế này sao?”
“Ừ, nhìn những món này khiến chị cảm thấy rất thích thú. …À, nhưng mà đừng gọi chị bằng ‘sama’ nữa nhé.”
“Vậy thì tôi nên gọi thế nào đây?”
“Ừm… gọi trống không, hoặc thêm ‘-san’ hay ‘-chan’ cũng được.”
“Tôi hiểu rồi, vậy là Nephrite-chan-sama.”
“…Không, như vậy thì sai rồi.”
Vì vẫn còn thời gian trước khi bắt đầu điều tra, Nephrite-san đang cùng Gray xem qua lại các loại vũ khí mà Bligh-san chế tạo, bao gồm cả những con dao dùng trong cuộc sống hàng ngày.
Có vẻ cô ấy rất quan tâm đến những đỉnh cao kỹ nghệ như thế này, đúng với bản chất của một giả kim thuật sư.
Nhắc mới nhớ, trình độ luyện kim của cô ấy hiện giờ như thế nào nhỉ? Theo từng nhánh cốt truyện thì kỹ năng của cô ấy có chút khác biệt, nên tôi khó mà đánh giá được. Có lẽ hiện tại cô ấy ở mức được chú ý, dù chưa đạt đến tầm cỡ sư phụ của mình.
“Ngài Nam tước, có vẻ như vị thợ rèn đang mải mê với thư ký của ngài nhỉ, và Nephrite cũng đang trò chuyện với họ, nên tôi muốn nói chuyện một chút.”
“Cậu muốn nói gì sao?”
“Đúng vậy.”
Cách nói vòng vo nhưng hàm ý rõ ràng của Chartreuse khiến tôi phải chú ý. Cậu ta xác nhận ba người kia đang tập trung vào cuộc trò chuyện của họ nên không nghe được gì, sau đó ra hiệu tôi đi ra ngoài.
Dù có dự cảm chẳng lành, tôi vẫn gật đầu đồng ý và lặng lẽ đi theo. Ba người kia không nhận ra tôi và Chartreuse rời đi.
Khi đã ra ngoài và đóng cửa lại, Chartreuse nhanh chóng xoay người đối diện với tôi. Không còn chút dấu hiệu bối rối nào, gương mặt cậu vẫn giữ vẻ nghiêm nghị như mọi khi.
“Nam tước, dựa trên những gì tôi thấy hôm qua và việc ngài đã đàm phán để tôi có được vũ khí, tôi muốn nghĩ rằng ngài là một người tốt.”
“Ồ, cảm ơn cậu?”
Cậu ta muốn nghĩ vậy, nhưng không phải là vậy.
Nói ngắn gọn, vì mới gặp nên cậu ta chưa đưa ra được đánh giá chắc chắn, nhưng muốn tin rằng tôi là người tốt. Dù vậy, chẳng phải cậu ta có thể chọn cách nói khôn khéo hơn à?
“Chính vì vậy, việc ngài bị cô ta mê hoặc là điều không thể tha thứ.”
…Ra là vậy. Ý Shatoruze muốn nói đã rõ.
“Violet Valentine. Đừng bao giờ đặt lòng tin vào cô ta. Cô ta chỉ mang đến đau đớn cho ngài thôi.”
Được, đây rõ là muốn gây sự rồi. Tôi cũng sẽ đáp lại tử tế.
“Tại sao ngài lại nghĩ vậy, Bá tước Chartreuse?”
Tôi vẫn giữ nụ cười và hỏi lại, nhưng Chartreuse không thay đổi biểu cảm. Tay cậu ta đưa đến chuôi thanh kiếm đeo bên hông, nắm lấy nó một cách căm phẫn, như thể đang nhớ lại một quá khứ không thể tha thứ.
“Hành vi của cô ta thực sự không thể chấp nhận được. Nam tước hẳn cũng đã biết chuyện công nương nhà công tước nay đã kết hôn với ngài từng đính hôn với điện hạ, nên ngài cũng biết ít nhiều về hoàn cảnh của cô ta nhỉ.”
“Một chút thôi.”
“Nhưng hẳn ngài chưa rõ chi tiết. Cô ta là… căn bệnh ung thư đang ăn mòn điện hạ.”
Dù không nói rõ những gì Violet đã làm, nhưng cách Chartreuse nhấn mạnh đã đủ để cho thấy sự căm ghét của cậu ta đối với cô ấy.
Có nhiều nguyên nhân khiến một người ghét bỏ người khác.
Bị phản bội khi đã kỳ vọng.
Bị quấy rối, gây khó chịu.
Những bất mãn nhỏ tích tụ qua thời gian.
Khác biệt về giá trị thẩm mỹ.
Ác cảm theo bản năng.
…Hoặc là, người mình yêu quý bị tổn thương bởi ai đó.
“Bá tước Chartreuse này, cảm ơn ngài vì lời khuyên quý báu. Nhưng như tôi đã nói hôm qua, tôi thực sự có tình cảm với Violet-san.”
“…Lời nói hôm qua của ngài, là nghiêm túc sao?”
“Đúng vậy.”
“Ngài vẫn chấp nhận cô ta, dù đã biết về quá khứ của ả sao…?”
“Tôi cũng chẳng có một quá khứ hoàn hảo gì đâu. Thậm chí tôi còn lo không biết cô ấy có thể chấp nhận mình hay không nữa là.”
Lời tôi vừa nói khiến Chartreuse nhìn tôi với ánh mắt đầy thương hại, như thể đang nhìn một người chẳng hiểu gì về thực tế.
Tôi chẳng việc gì phải chịu đựng ánh mắt đó cả. À, trừ khi mấy kẻ ngốc ở Shiki gây chuyện ngoài kia thì tôi mới chấp nhận bị thương hại một chút thôi.
“Tại sao?”
“Hửm?”
“Ngài hẳn có lý do để cảm thấy như vậy. Tại sao lại có cảm tình với cô ta?”
Tại sao ư?
Ban đầu, tôi cũng chỉ xem chuyện này là một cuộc hôn nhân sắp đặt. Thậm chí, với những trải nghiệm từ kiếp trước và cả gia đình hiện tại, tôi chưa từng có ấn tượng tốt về hôn nhân. Tôi thừa nhận rằng ban đầu mọi chuyện đều chỉ là để thuận theo hoàn cảnh.
Và cũng không thể phủ nhận rằng, tôi đã từng không thực sự nhìn nhận Violet-san một cách nghiêm túc.
“Tôi… nên làm gì đây? Tôi không biết mình phải làm gì nữa rồi…”
Nhưng, khi nhìn thấy gương mặt đầy tuyệt vọng của cô ấy, tôi đã nghĩ rằng mình không muốn để cổ phải cô độc.
Chính khoảnh khắc đó khiến tôi nhận ra những điều nhỏ bé nhưng tốt đẹp mà mình từng bỏ qua ở cô ấy.
Lý do đôi khi chẳng cần phải lớn lao gì cả, phải không?
“Tôi không định giải thích với ngài đâu. Tôi không đủ cao thượng để ngồi đây mà kể lể những điểm tốt của em ấy với một người ghét ẻm.”
Vì vậy, tôi đã thẳng thừng thể hiện lập trường đối nghịch với Chartreuse.
Tôi hiểu rằng cậu ta đang lo lắng và cố gắng khuyên bảo tôi một cách chân thành. Cảm xúc căm phẫn của cậu với những hành động trong quá khứ của Violet-san cũng là thật.
Nhưng dù quá khứ của Violet-san có khiến cậu ta không thể tha thứ, thì với tôi hiện tại, cô ấy là người rất quan trọng. Điều đó là không thể thay đổi.
“A, hai người đây rồi! Tự dưng không thấy đâu làm tớ lo muốn chết!”
Trước khi Chartreuse kịp nói thêm điều gì, Nephrite-san xuất hiện từ xưởng rèn, chấm dứt cuộc trò chuyện của chúng tôi.
Có lẽ nghĩ rằng không nên tiếp tục chủ đề này trước mặt Nephrite-san, Chartreuse quay lưng lại, không nói thêm gì nữa.
“Có chuyện gì xảy ra sao?”
“Không, không có gì đâu.”
Nephrite-san có vẻ nghi ngờ, nhưng cô ấy không hỏi thêm. Dù vậy, ánh mắt cô luân chuyển giữa tôi và Chartreuse, để lộ vẻ lo lắng.
Cảm thấy không nên nán lại đây lâu hơn, tôi định hướng cả hai quay về nhà thờ, nhưng Nephrite-san đột ngột lên tiếng.
“À, còn chuyện này nữa, lãnh chúa-san. Về chuyện hôm qua…”
“Vâng?”
“Em có thể gặp Violet-chan không?”
…Chết dở, tôi đã quên mất chuyện này.
Giờ làm sao đây?
Chartreuse rõ ràng không tha thứ cho Violet-san, và thậm chí còn công khai tỏ thái độ thù địch. Có khả năng Ash cũng vậy.
Nếu để họ gặp nhau, chắc chắn Chartreuse và Ash sẽ đi cùng để “bảo vệ”. Nhưng họ chắc chắn sẽ không giấu được sự thù địch.
Thậm chí ngay cả trong tình huống 1 đối 1, việc để Violet-san và Nephrite-san gặp nhau vẫn là điều nên tránh. Tôi không dám chắc chuyện gì có thể xảy ra trong hoàn cảnh đó.
“Violet-san hiện tại đang bận xử lý công việc lãnh chúa. Tôi e rằng sẽ rất khó để gặp cổ.”
Dù đây là lời chống chế, tôi vẫn quyết định lấy lý do này để từ chối. Tôi biết Nephrite-san sẽ không dễ dàng từ bỏ, nhưng cũng chẳng có cách nào khác.
“Em hiểu là mình đang đòi hỏi quá đáng. Nhưng trong thời gian điều tra này, em rất muốn gặp cô ấy. Không có thời điểm nào phù hợp sao?”
“Ít nhất hôm nay thì không được rồi. Hôm nay em ấy dự định… bay lên trời để tuần tra.”
“…Hả? K-không, đừng nói bừa… Làm ơn. Nếu không phải dùng khinh khí cầu hay cưỡi quái vật thì…”
Ngay khi Nephrite nói đến đó, thứ tôi vừa nhìn thấy ở góc tầm nhìn đã đến gần. Tốt lắm, cơ hội hoàn hảo để giới thiệu.
Thứ đó—hay đúng hơn là người đó—dường như đang mang nguyên liệu mới tới cho Bligh-san. Với tiếng “gogo” ầm vang, cô ấy lướt xuống từ trên cao và đáp đất một cách nhẹ nhàng trước mặt chúng tôi.
“Chào-buổi-sáng, mọi-người. Hôm-nay-cũng-là-một-ngày-đẹp-trời, phải-không?”
Đứng trước chúng tôi là một robot hình người, một kiệt tác công nghệ thất truyền của thời đại trước. Cô ấy mỉm cười thân thiện, lịch sự chào hỏi.
Ừ, chào buổi sáng. Hôm nay trời đúng là rất đẹp. Như mọi khi, cô ấy sống theo phong cách “vượt thời đại” thật đấy.
“Để tôi giới thiệu, đây là Robo. Hôm nay Violet-san định cùng Robo bay lên trời tuần tra. Cô ấy chưa từng bay bao giờ, nên tôi muốn để cô làm quen một chút.”
“Hả? À, rất-hân-hạnh-được-gặp-mọi-người. Tôi-là… Financier, mừng-buổi-gặp-mặt-của chúng-ta.”
…Tại sao lại là financier? Hơn nữa, phát âm còn chuẩn một cách đáng ngờ.
“…Haha, thế giới này… rộng lớn thật .”
Nhìn Robo, Nephrite-san chỉ biết cười gượng, đôi mắt như đang hướng về một nơi xa xăm.
Còn Chartreuse thì không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, đã vô thức đặt tay lên chuôi vũ khí, tỏ vẻ đề phòng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
