The Mellow and Mysterious Life of an Exiled Villainess and a Reincarnated Baron

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1742

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 28

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Volume 2: Cuộc chạm trán - Chương 37

Chương 37

Enjoy!

-------------------------

Cho đến khi họ làm quen 1/2

Ngày đầu tiên điều tra của học sinh Học viện Azalea - Bắt đầu

Mặc dù gọi là điều tra, nhưng thật lòng tôi đã biết rằng không còn Fenrir ở đây nữa. Vì vậy, điều quan trọng là đảm bảo các học sinh Học viện Azalea không gặp nguy hiểm, đồng thời mong mấy tên rắc rối ở Shiki không gây phiền hà cho họ. Chỉ chừng đó thôi cũng đã đủ mệt rồi.

"Như đã phân trước đó, các nhóm và thành viên sẽ tiến hành điều tra. Về phương thức liên lạc thì..."

Ash tập hợp toàn bộ học sinh và đưa ra chỉ thị.

Dường như đã quen với những công việc như thế này, cậu ta trông khá điềm tĩnh và hiệu quả, khiến cậu có vẻ già dặn hơn tuổi thật. Cậu ta điềm đạm hơn tôi khi ở 15 tuổi tại kiếp này là cái chắc.

"Ngoài ra, để đảm bảo an toàn, mỗi nhóm sẽ được một cư dân ở Shiki hướng dẫn. Mọi người, làm ơn đừng gây phiền phức nhé."

Các học sinh đồng thanh đáp lại lời của Ash.

Sau đó, tôi và những người khác cũng chào hỏi rồi đứng trước các nhóm được phân công. Tôi giải thích về khu vực phụ trách và vai trò của mình trong chiến đấu.

Nhóm của tôi... lại là nhóm có Ash và Nephrite-san. Đây là một sự kết hợp hơi khó chịu, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức để ứng phó. Nếu không, tôi sẽ không thể đối mặt với Violet-san, người hiện giờ có lẽ đang bay trên trời vì những lời nói dối của tôi.

Thêm vào đó, cả hai người này đều rất xuất sắc trong chiến đấu và ma pháp. Ash là chuyên gia về nguyên tố đất và gió, và tùy thuộc vào tình huống, cậu ta thậm chí có thể ký kết với một tinh linh mạnh mẽ như Carbuncle. ...Chết tiệt, ước gì tôi có thể lấy được 10% tài năng ma pháp ấy

"Ngoài ra, xin hãy lưu ý. Shiki là một vùng đất khá đặc biệt. Cậu Ash đã được giải thích vào hôm qua, và có thể một số người trong số các bạn cũng đã nghe qua rồi. Nhưng tôi nghĩ nhiều người vẫn không tin. Có lẽ các bạn cho rằng 'Chắc hẳn mọi chuyện bị thổi phồng lên, làm gì kỳ lạ đến vậy'."

Lời của tôi khiến một số học sinh khẽ cười, nhưng Ash đã ho một tiếng để nhắc nhở họ.

Ừ, có thể cười trong hoàn cảnh này cũng là điều đáng quý. Tôi chỉ cầu mong tiếng cười này có thể kéo dài.

"Chẳng hạn như..."

Ngay lúc đó, chẳng rõ là may mắn hay không, một ví dụ sống động đang tiến đến chỗ chúng tôi. Tôi quyết định tận dụng cơ hội này để minh họa.

"Haha! Các bé mèo con từ Học viện Azalea, từ giờ hãy đến điều tra ở phòng c—"

"[Water Outbreak]. Đầu tiên, thay đổi địa hình dưới chân kẻ thù để hạn chế di chuyển."

"[Creation: Cloth]. Sau đó, làm đối phương mất phương hướng bằng cách che tầm nhìn."

"Make Mass]. Tiếp đó, trói tay để đối phương không thể dùng vũ khí."

"Và cuối cùng là bồi thêm một đòn hạ gục... Hyaah!"

"G-guhhh!?"

Từng người một, từ Cyan, Cha xứ, Green-san, đến tôi, chúng tôi phối hợp hoàn hảo để vô hiệu hóa tên háo sắc Khaki.

Cảnh tượng bất ngờ này khiến các học sinh Học viện Azalea ngơ ngác, bối rối.

"Như tôi vừa nói, Shiki có những kẻ khả nghi như thế này. Nếu gặp tình huống khó xử, hãy kêu lớn. Đừng tự ý hành động một mình. Sự phối hợp rất quan trọng trong tập thể."

Mặc dù vẫn còn bối rối, các học sinh đồng loạt gật đầu đáp lại.

Khi đó, một nam sinh mặc đồng phục trắng thường dân (với đôi tai nhọn đặc trưng của elf) rụt rè giơ tay hỏi.

"Ư-ừm... Vậy người này sẽ ra sao ạ?"

"Tên này sẽ được người giám sát hắn thu gom sau. Đừng lo, hắn chịu đòn tốt lắm."

"...H-Hiểu rồi...?"

Thằng này có tài năng ma pháp quái dị và sức chịu đựng đáng kinh ngạc, nên không sao đâu. Nếu cần thiết, chỉ cần để phụ nữ lại gần là hắn sẽ hồi phục ngay.

"Người giám sát, ý là người đó có gia đình sao?"

"Không đâu. Ý ở đây là người này về danh nghĩa thuộc gia đình Hầu tước vùng biên cương, nên sẽ có kiểu hộ vệ hay tương tự như vậy thôi."

“"Hả!?"”

Lời giải thích thêm của Cyan trước câu hỏi của một học sinh khiến tất cả đều sửng sốt.

Và thế là, cuộc điều tra tại Shiki chính thức bắt đầu...

—-------------------------------------

"Đây là suối nước nóng... sao?"

"Vâng, nó vừa mới xuất hiện gần đây. Mọi người có thể sử dụng, nhưng do vẫn chưa được hoàn thiện nên hãy cẩn thận."

Trong phạm vi điều tra có suối nước nóng, nên tôi tranh thủ ghé qua để giải thích. Sẽ phiền phức nếu có ai đó đến đây và gặp sự cố không mong muốn.

“L-Lãnh chúa-san! Có một người đàn ông đang chìm trong nước nóng!"

"Cái gì!? Là ai chứ...!"

Do hơi nước cản trở tầm nhìn, nên ban đầu tôi không thể thấy rõ. Nhưng có vẻ Nephrite-san đã phát hiện ra một bóng người.

Nephrite-san lập tức chạy về phía bóng người đó, tôi cũng theo sau. Đến gần hơn, đúng là có một người đang nằm úp mặt trong nước, có vẻ như sắp chìm— À…

"À, đây mà. Nào, để tôi giúp."

Tôi hỗ trợ Nephrite-san đang cố gắng kéo người đàn ông lên. Đó là một chàng trai da ngăm, cao khoảng 175cm, mang theo một thanh trường kiếm dài ngang người. Tôi nắm lấy tay anh ta và nhấc bổng lên bằng một tay.

"Không sao đâu, cậu ta chỉ đang ngủ thôi."

"Hả... đúng là nghe thấy tiếng thở đều. Dù vẫn mặc nguyên quần áo..."

"Thằng nhóc này lúc nào cũng ngủ rất sâu. Này, dậy đi, Brown. Ướt hết quần áo sẽ bị cảm đấy."

"Hừm... tôi không có ngủ, không ngủ... guh..."

Tôi thầm nghĩ, cậu ta thật có gan đấy. Dù đúng là tuổi tác khiến cậu cần ngủ nhiều, nhưng ít nhất cũng nên tìm chỗ nào không làm người khác lo lắng mà ngủ chứ.

"Cậu ấy ngủ trông như một đứa trẻ vậy. Fufu, đáng yêu thật."

"Nhưng dù sao cậu ta cũng lớn hơn chúng ta. Hành động thế này sẽ làm phiền người khác. Là người lớn thì nên biết tự kiềm chế đi chứ."

Nephrite-san nhìn khuôn mặt ngủ của cậu ta và cười, trong khi Ash thì nhíu mày một chút. Có lẽ cậu ta đang ghen vì người mình thích lại khen ngợi người khác. Nhưng... tôi không chắc. Dường như đây không phải là ghen tuông, mà chỉ đơn thuần là sự khó chịu với hành động không chuẩn mực này.

Dù sao, tôi cũng nên giải thích rõ ràng hơn. Cậu ta không phải là người lớn.

"Cậu nhóc này mới chỉ 7 tuổi. Chỉ là ngoại hình trông như người lớn thôi."

"…Cái gì!?"

Brown, 7 tuổi.

Trong mắt Bligh-san, cậu ta là một chàng trai đáng yêu hay một người trưởng thành—điều này luôn khiến ông ta mâu thuẫn.

—--------------------------------------------

"Ku, ku, ku… đúng rồi, cứ lớn lên đi. Tốt lắm, tốt lắm…! Hãy phát triển khỏe mạnh… ku ku ku, chắc chắn bọn trẻ sẽ thích lắm đây…!"

Khi có tin đồn về một người khả nghi, tôi đã lén theo dõi để xác nhận. Quả nhiên, người đàn ông này rất đáng nghi. Nếu chỉ nhìn bề ngoài và cách nói chuyện của ông ta, chắc chắn ai cũng sẽ thấy kỳ lạ.

"…Ngài Hearthfield, hãy nhìn xem. Tôi nghi ngờ rằng ông ta có thể đã đưa Fenrir vào đây. Chúng ta nên bám theo để điều tra…"

A, không sao đâu. Ông ấy là một trong những người thuộc nhóm "thiện lương" hiếm hoi tại Shiki, một pháp sư hắc ám.

"Thứ ông ta đang nuôi chỉ là nấm thôi."

"Có khi nào là loại nấm ma bị cấm không!?"

"Không đâu, chỉ là nấm hương bình thường thôi."

"…Có phải đây là mật mã gì đó không?"

"Không, là nấm hương bình thường thôi."

Loại nấm hương mà ông ấy trồng rất ngon, ngay cả trẻ em ở Shiki cũng thích ăn. Đặc biệt, ông ấy còn nghĩ ra cách để trồng quanh năm, nên đã giúp đỡ được rất nhiều người.

Thực phẩm mà ông ấy chia sẻ luôn được mọi người chào đón.

—--------------------------------------------

Trong khi đang ăn trưa tại Shiki, bao gồm cả thời gian nghỉ giữa buổi, Ash vội vã quay lại sau khi đi vệ sinh.

"Nephrite-san, cô ấy đã ăn phải cỏ độc! Có thể lấy thuốc giải độc ngay không!?"

"Hả, tất nhiên! Cho tớ xem triệu chứng, tớ sẽ điều chế ngay!"

"Cái gì cơ!? Ai lại…!?"

Trước lời của Ash, không chỉ Nephrite-san mà cả các học sinh xung quanh cũng lo lắng chạy lại gần.

Khi tôi kiểm tra người vừa ăn phải cỏ độc đang được bế kiểu công chúa… À.

"Ồ, là cô bé này sao… được rồi, hừm!"

"Nam tước Hearthfield !? Sao ngài có thể đấm vào bụng một phụ nữ như vậy—!?"

"Khụ khụ! Khốn kiếp, ngài làm cái gì vậy hả, lãnh chúa!? Độc vừa mới lan tỏa và làm tôi tê liệt đến đoạn hay nhất rồi! Cơ thể tôi cũng tê liệt theo luôn đây!"

"Hả… hảaa!?"

Cô gái vừa nôn ra cỏ độc sau cú đấm nhận được ánh nhìn lạnh lùng từ mọi người xung quanh.

Tôi búng nhẹ vào đầu Emerald đang nói mấy lời ngớ ngẩn, rồi bế cô ta theo kiểu "hoàng tử" từ Ash và tiện tay ném thẳng về phía Ivory, người tình cờ đi ngang qua.

Ivory, không bị thương, lập tức thể hiện vẻ mặt chán ghét ra mặt, còn Emerald khi nhận ra đối phương cũng không giấu được vẻ không vui.

Một người là bác sĩ, người hăng hái trong việc chữa lành vết thương. Một người là nhà điều chế, người hứng thú với việc thử nghiệm những loại độc mới trên cơ thể mình.

Cả hai đều có cùng ước mơ là chữa trị cho con người, nhưng sao trông họ lại kỳ quặc đến thế này nhỉ? À không, có lẽ họ đúng là kỳ quặc thật.

"Kabaddi kabaddi kabaddi kabaddi!"

"Kabaddi kabaddi kabaddi kabaddi!"

Trong giờ nghỉ trưa, tôi đang cố gắng ngăn cản Nephrite-san để cô ấy không lén trốn đi gặp Violet-san.

Khốn kiếp, đúng là không đùa được! Kỹ năng vận động của cô ấy thật đáng nể!

"…Ash. Hai người đó đang làm gì vậy?"

"…Tôi không biết. Lúc tôi đến thì họ đã bắt đầu nhảy múa kỳ quặc như thế rồi."

—-------------------------------------

"Fuhahahaha! Những học sinh của Học viện Gate vinh quang, người thừa kế sự huy hoàng của Apple! Việc sử dụng Etherlight để xua tan bóng tối đang tiến triển tốt chứ? Nếu các ngươi mong muốn, ta, người sử dụng vĩ đại của ‘Định mệnh bi thương ’, cũng không ngại dùng sức mạnh này để hỗ trợ các ngươi đâu!"

"…Xin lỗi, nhưng cô gái đó đang nói gì vậy?"

Ừm… Lần này có hơi khó hiểu một chút.

Nhưng dựa vào tình huống này mà đoán thì…

"Fuhahahaha! Những học sinh của học viện vĩ đại được xây dựng bởi những tiền nhân lỗi lạc, công việc điều tra để xoa dịu sự bất an của người dân có tiến triển thuận lợi không? Nếu các bạn muốn, tôi, người có thể sử dụng vô số loại ma pháp mạnh mẽ, có thể hỗ trợ các bạn bằng ma pháp tìm kiếm mới mà tôi vừa phát triển. Các bạn có cần không? …Chắc là ý cô ấy muốn nói như vậy."

"Hừm, nếu nói theo lời của mọi người thì quả thật là như vậy. Không hổ danh là Kuro-san. Cậu thật sự hiểu rõ tôi."

"…Anh thực sự hiểu dễ dàng đến vậy á."

Đúng là một phần nhờ quen thuộc, nhưng cũng vì nó gợi nhớ lại quá khứ của tôi.

Mặc dù, thành thật mà nói, mức độ kỳ quặc của Apricot vẫn cao hơn nhiều. Đến cả tôi trước đây cũng không tới mức này.

—------------------------------------------------

Và rồi lúc đó, tuy với nụ cười trên môi nhưng nét mặt có phần mệt mỏi, Ash hỏi tôi.

"Tôi nghĩ nói thế này có thể hơi thất lễ, nhưng… Nam tước Heartfield, ngài lúc nào cũng phải đối phó với những người đó sao?"

"Ừ, cũng đại khái là vậy."

"…Vậy à."

Ánh nhìn đầy cảm thông ấy, thành thật mà nói, tôi không hề thấy vui chút nào.

—----------------------------------------

Emerald

Là con gái của Green-san, một nhà pha chế (dược sĩ). 13 tuổi.

Gần đây, cô ấy đã phát triển khả năng kháng độc, nên khi ăn phải chất độc, cơ thể không còn bị tê liệt như trước nữa, điều này khiến cổ cảm thấy khó chịu.

Tuy nhân vật ngày càng nhiều, nhưng không cần phải lo lắng về việc nhớ tên nhé.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!