Chương 40
Enjoy!
---------------------------------
Linh cảm càng xấu thì nó càng dễ thành sự thật
Violet POV
Dưới bầu trời xanh ngắt, chúng tôi ngồi trên một tảng đá vừa vặn cùng thưởng thức bữa trưa.
Hộp bentou này được làm bởi Robo-san. Cô ấy nói rằng đã chuẩn bị nó để dùng cùng tôi trong chuyến bay hôm nay. Tôi quyết định không bận tâm đến việc cô ấy lấy nó từ đâu hay cả đồ uống cũng xuất hiện một cách bí ẩn. Nghĩ về nó chỉ tổ thua thiệt thôi.
"…Ồ, ngon quá."
"Cảm ơn."
Hộp cơm của Robo-san thật sự rất ngon.
Nó bao gồm các món ăn chế biến từ rau củ và thịt lợn mà tôi gần đây mới ăn. Rau củ được làm ráo nước, gia vị được điều chỉnh để không thay đổi mùi vị theo thời gian. Tất cả đều được chuẩn bị chu đáo để phù hợp làm bentou.
Mà này, hộp cơm này liệu có phải do Robo-san tự tay làm không nhỉ? Tôi tưởng tượng cảnh cổ cầm dao, chuẩn bị nguyên liệu, nấu thịt… Nhưng rồi hình ảnh ấy nhanh chóng biến thành cảnh cô ấy hét "Toh!" và bằng cách nào đó dùng sức mạnh công nghệ cổ đại thần bí để biến mọi thứ thành hộp bentou ngon lành trong chớp mắt.
"Nhưng mà, ở Shiki này có nhiều người nấu ăn giỏi nhỉ… Hay là việc này vốn dĩ là bình thường?"
Gần đây tôi cũng đã quen với việc nấu nướng, nhưng chỉ ở mức quen tay thôi, còn xa mới gọi là làm ra món ngon. Kuro-dono và Gray luôn ăn rất vui vẻ, nhưng…
Nhìn họ như thế khiến tôi vừa vui, lại vừa thấy áy náy.
Lý do một phần là từ nhỏ tôi luôn được dạy rằng nấu ăn không phải việc của quý tộc. Nhưng quan trọng hơn, tôi từng phủ nhận việc quý tộc nấu ăn. Thậm chí, tôi còn ghen tị và đối xử khắc nghiệt với người đã làm bentou cho điện hạ, Ash, và Chartreuse… những người tôi không muốn thừa nhận mình quan tâm.
Việc tôi tìm thấy niềm vui trong thứ mà trước đây tôi từng khinh miệt vì ghen tuông, thật sự làm trái tim tôi nhói đau.
"Thế nào là bình thường nhỉ?"
"Robo-san?"
Có vẻ như Robo-san đã dừng ăn và trầm ngâm trước lời nói hoặc dáng vẻ của tôi. Nhưng mà, hôm qua tôi cũng tự hỏi, Robo-san làm thế nào để ăn nhỉ?
"…Violet-kun. Cậu có thích Kuro-kun không?"
"Khụ!"
"Nước đây."
Nguy hiểm thật, suýt nữa tôi phun hết đồ ăn ra ngoài.
Sao tự nhiên lại hỏi câu như vậy? "Thích"… khoảng cách (隙)… cái cuốc (鍬)… hứng thú (数奇)… Kuro-dono quả là một con người với cuộc sống đầy biến động…? Không, tôi hiểu rõ đây không phải ý nghĩa của từ "thích" mà Robo-san muốn nói.
Nếu phải trả lời về việc thích hay không thích Kuro-dono như một người, thì câu trả lời của tôi hiện tại là có. Anh ấy dịu dàng, luôn chấp nhận tôi, đối xử tử tế và tôi cũng muốn trở thành người giúp ích cho anh ấy. Nhưng nếu nói đến "thích" với tư cách một người khác giới, thì tôi không rõ.
Và chắc chắn Robo-san đang hỏi tôi về loại "thích" đó. Nhưng tại sao lại đột ngột như vậy? Không lẽ…
"Robo-san, ngoại tình là không tốt đâu."
"Không phải."
À, thì ra không phải. Tôi cứ nghĩ rằng Robo-san thích Kuro-dono nên mới hỏi điều này.
Amber, người hầu của tôi, từng nói ngoại tình là điều cấm kỵ nhưng cũng rất dễ tạo nên kịch tính, khiến tôi không khỏi lo lắng.
… Tôi nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng thấy hơi phức tạp. Tôi không rõ tại sao mình lại có những cảm xúc đó.
Nhưng thôi, nếu không phải chuyện Robo-san muốn giành lấy Kuro-dono, thì tôi sẽ trả lời nghiêm túc.
"Tôi nghĩ là... tôi thích Kuro-dono."
"Nghĩ là, sao?"
"Ừm, Kuro-dono nói rằng anh ấy muốn yêu tất cả con người tôi. Nhưng... tôi là một người phụ nữ không đoan chính. Tôi vẫn còn do dự liệu rằng mình có nên cho phép bản thân yêu anh ấy hay không."
"Không đoan chính à..."
Robo-san dường như đang cố gắng hiểu ý nghĩa trong lời nói của tôi, ánh mắt hướng lên như đang suy tư.
"Tại sao cậu lại nghĩ như thế?"
"Nếu hỏi tại sao... thì câu chuyện sẽ quay lại trước khi tôi đến Shiki, nó hơi dài một chút. Cô có phiền không?"
"Vì tôi đã hỏi, nên không sao cả."
"Vậy à. ...Tôi đã từng có người mà mình yêu."
Tôi bắt đầu kể cho Robo-san nghe về quá khứ của mình.
Rằng tôi đã có một người đàn ông mà tôi từng yêu thương và kính trọng, người mà tôi đã hứa sẽ kết hôn trong tương lai.
Rằng tôi đã dành cả đời mình để nâng cao bản thân, dâng hiến cho người đó.
Rằng khi vào học viện, anh ấy bắt đầu quan tâm đến một người phụ nữ khác, và tôi đã ghen tị với cô ta.
Rằng tôi, trong nỗi bất an đã cảnh báo anh ấy, nhưng hóa ra đó chỉ là sự áp đặt lý tưởng của tôi lên anh.
Rằng tôi đã mù quáng, thách đấu, nhưng đồng minh chỉ còn là vài người quan tâm đến tôi, trong khi các nam sinh từng giao lưu với tôi lại quay lưng.
Và cuối cùng, anh ấy nói rằng anh chưa từng yêu tôi.
Khi kể ra mọi chuyện, cảm xúc của tôi càng thêm nặng nề.
Kuro-dono đã nói với tôi rằng nếu muốn chạy trốn, tôi có thể làm vậy, rằng anh ấy muốn yêu trọn vẹn con người tôi. Ngày hôm qua, ảnh còn bảo rằng đôi khi nên quên đi những điều không vui. Nhưng đối mặt với sự thật này, tôi nhận ra mình thực sự là một người phụ nữ không đoan chính, thật đáng thương... Ước gì tôi không cảm thấy như muốn nôn ngay bây giờ…
"Tại sao cậu lại nghĩ điều đó khiến mình không đoan chính?"
"Hả? Đó là tất nhiên mà. Tôi đã từng yêu người khác trước khi gặp Kuro-dono. Vậy mà tôi lại không thể hoàn toàn dứt bỏ cảm xúc đó, và giờ tôi đã kết hôn với Kuro-dono. Trao trái tim mình cho một người đàn ông rồi lại thay đổi cảm xúc như vậy, chẳng phải là không đoan chính sao?"
"Cậu cứng nhắc quá rồi đấy."
"Ể?"
Cái gì? Robo-san vừa nói năng lưu loát đến bất ngờ...!?
Và hơn thế nữa, cái điệu bộ như muốn thở dài chán nản, giống như muốn nói "cô chẳng hiểu gì cả" là sao?
"Không, tôi không cứng nhắc hơn cô đâu. Dựa trên cấu tạo thì côi chắc chắn cứng hơn nhiều—"
"Không phải ý đó."
Vậy thì ý cô ấy là gì?
Bị phủ nhận mà không hiểu lý do, cảm giác này thật khó chịu.
"...Được rồi, trước hết..."
Robo-san đứng dậy một cách thản nhiên, thu dọn hộp bentou đã dùng.
Ngực của Robo-san bật mở, và hộp bentou được cất vào trong như chẳng quan tâm đến thể tích. Có ánh sáng nhẹ phát ra kèm theo tiếng "grwng-grwng" kỳ lạ, nhưng hẳn tôi đã nghe và nhìn nhầm.
"Điều tôi muốn nói chỉ có một."
Robo-san vươn tay ra, nắm lấy tay tôi.
...Sao thế này. Một dự cảm không hay chút nào. Nếu không chạy ngay bây giờ, tôi sẽ lại rơi vào cảnh kinh hoàng mà mình vừa trải qua—
"Cậu nên thả lỏng đầu óc một chút—Chuẩn bị khởi động chế độ bay."
...Trời ơi là trời, giá mà linh cảm của tôi lần này sai thì tốt biết bao.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
