The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

580 1698

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

(Đang ra)

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Mizokami Ryou

Nhân vật chính, Kuchinashi Yoshihito — kẻ vô tiền khoáng hậu, người đầu tiên trong lịch sử dám vứt bỏ nghĩa vụ công dân và quay đầu bỏ chạy ngay tại chỗ khi vừa thức tỉnh năng lực (dù sau đó hình như

28 1

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

223 9398

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

940 12225

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

136 796

Web Novel (1-50) - Đang tiến hành - Chương 1 - Kẻ Vô Ma Lực

Chương 1 - Kẻ Vô Ma Lực

"Cầu xin Người, thưa Nữ thần kính yêu, xin hãy để đứa trẻ này là kẻ 'vô ma lực'..."

(Hả... Không có ma lực thì tốt hơn sao?)

Nghe thấy những lời cầu nguyện của mẹ đang ôm mình trong lòng, đứa bé tên Rest chớp chớp đôi mắt nhỏ, tỏ vẻ ngạc nhiên.

Nơi đây là ngôi đền nằm ngay trung tâm thị trấn. Một sảnh đường rộng lớn với tấm thảm đỏ trải dài ở giữa, dẫn lối đến bức tượng Nữ thần có đôi cánh trắng.

Mẹ đang bế Rest đứng trước tượng Nữ thần.

(Chẳng phải có nhiều ma lực thì tốt hơn sao? Tại sao mẹ lại ước mình trở thành kẻ vô năng cơ chứ?)

Rest nghiêng đầu thắc mắc ngay khi vừa nằm yên vị. Dù chưa đầy một tuổi, Rest đã có ý thức cái tôi rất rõ ràng. Đó là bởi vì cậu là một người chuyển sinh mang theo ký ức từ kiếp trước. Cậu nhớ mình từng là một học sinh cấp ba ở một đất nước gọi là 'Nhật Bản', và đây là cuộc đời thứ hai của cậu.

Ở kiếp trước, Rest không may mắn có được một gia đình êm ấm. Bố cậu là một kẻ thất bại điển hình, chìm trong men rượu và vũng lầy cờ bạc. Mẹ cậu cũng chẳng khá hơn, bỏ bê con cái để chạy theo những gã đàn ông khác. Sống trong một môi trường tồi tệ như vậy, việc Rest sống sót được đến những năm cấp ba quả là một kỳ tích. Tuy nhiên, cậu đã chết trẻ sau một cuộc cãi vã nảy lửa với bố, khi ông ta cố cướp số tiền học phí cậu kiếm được từ công việc làm thêm. Trong lúc xô xát, cậu bị đâm chết bằng một con dao làm bếp.

Nguyền rủa cuộc đời quá đỗi bất hạnh của mình, Rest chết một cách lãng xẹt. Nhưng có vẻ như thần linh thực sự tồn tại.

Chẳng biết từ lúc nào, Rest đã được chuyển sinh sang thế giới khác, nằm gọn trong vòng tay của người mẹ mới.

(Được sinh ra bởi một người mẹ dịu dàng thế này thật tốt, nhưng có vẻ ông bố kiếp này vẫn là một gã tồi.)

"Này, nhanh lên cái đi. Ta đang bận đấy."

Giọng nói cáu kỉnh phát ra từ một gã đàn ông đứng cách Rest và mẹ cậu một quãng.

Ăn mặc sang trọng nhưng khuôn mặt lộ rõ vẻ hằn học, gã đàn ông chải chuốt bóng bẩy với dáng vẻ cứng nhắc đó chắc chắn là cha ruột của Rest.

Bởi lẽ, cha của Rest là một quý tộc, còn mẹ cậu chỉ là một thường dân nghèo khó. Gã cha đó đã dùng bạo lực cưỡng bức cô hầu gái làm việc trong dinh thự của mình, và kết quả là sự ra đời của Rest. Người mẹ sinh ra Rest chỉ nhận được một khoản tiền ít ỏi và bị đuổi khỏi dinh thự. Bà làm mẹ đơn thân, làm việc tại một tiệm bánh để kiếm sống qua ngày. Tuy nhiên, khi Rest tròn một tuổi, gã đàn ông đó đột ngột xuất hiện.

Gã cha quý tộc đưa hai mẹ con đến ngôi đền, khăng khăng bắt họ phải để các linh mục đo chỉ số ma lực.

"Thưa phu nhân, cô đã sẵn sàng chưa?"

Vị linh mục giang rộng hai tay với vẻ ân cần.

"Xin hãy đưa đứa trẻ ra. Không sao đâu, Nữ thần đang dõi theo mà."

"Thưa Cha... Xin Cha, con cầu xin Cha."

Run rẩy, người mẹ trao Rest cho vị linh mục. Ông nhẹ nhàng đón lấy đứa bé.

"Làm ơn, thưa Nữ thần. Con cầu xin Người hãy để đứa trẻ này không có chút phép thuật nào... Con hy vọng thằng bé sẽ không có ma lực..."

Người mẹ vừa trao con xong liền chắp tay lại, tuyệt vọng cầu nguyện.

Nhìn thấy mẹ mình như vậy, Rest gật đầu.

(Kìa mẹ.)

Tôi tập trung sức lực một chút và cưỡng ép dòng ma lực đang tuôn chảy trong cơ thể nén chặt lại.

Không biết đây có phải là phúc lợi chuyển sinh hay không, nhưng Rest được sinh ra với nguồn ma lực khổng lồ, và cậu thậm chí còn biết cách kiểm soát nó.

(Ổn thôi mà. Nên mẹ đừng khóc nữa nhé.)

"Dưới ân điển của Nữ thần, xin cho phép tôi nhìn thấu sức mạnh của đứa trẻ được chúc phúc này. Eli, Ela, Ildana. Hỡi Nữ thần vĩ đại của ánh hào quang rực rỡ, con cầu xin ánh sáng hãy soi rọi tương lai của đứa trẻ này..."

Vị linh mục vừa bế Rest vừa niệm một câu thần chú. Tượng Nữ thần và cơ thể Rest được bao bọc trong một luồng ánh sáng mờ nhạt.

"...Ta hiểu rồi."

Ánh sáng vụt tắt sau vài giây.

Vị linh mục gật đầu nhẹ nhàng với nụ cười hiền hậu.

"Có vẻ như đứa trẻ này không sở hữu bất kỳ ma lực nào. Có thể nói là 'vô ma lực'."

"Ông nói cái gì...?"

Gã cha cau mày ra mặt. Hắn tặc lưỡi một cái thật to rồi chất vấn vị linh mục.

"Ngay cả khi nó là con của một mụ vợ lẽ thường dân, nó vẫn thừa hưởng dòng máu pháp sư cung đình của ta. Có khi nào ông đang nói dối theo yêu cầu của mụ đàn bà này không?"

"Tôi xin thề trước Nữ thần, không hề có chuyện đó."

Vị linh mục khẳng định. Lời thề trước Nữ thần mang sức nặng rất lớn đối với một giáo sĩ. Gã cha dù vẻ mặt đầy nghi ngờ nhưng cũng không thể ép buộc thêm được nữa.

"...Chậc, đúng là ruộng đất cằn cỗi thì chẳng trồng trọt được gì. Thật tốn thời gian."

Gã cha, với ánh mắt khinh miệt, nhìn luân phiên giữa Rest và mẹ cậu.

"Nếu nó có đủ ma lực, ta đã tính đưa nó về dinh thự và nuôi dưỡng... nhưng thứ rác rưởi không có ma lực thì chẳng để làm gì cả. Cô muốn làm gì với đứa trẻ đó thì tùy."

"Cảm ơn ngài rất nhiều, tôi sẽ nuôi nó...!"

"Hừ."

Gã cha lấy một túi vải nhỏ từ trong túi áo ném xuống sàn. Tiếng kim loại va vào nhau vang lên, có lẽ bên trong là tiền xu.

"Cho cô cái đó. Ta cấm cô lảng vảng đến nhà ta, và ta cũng sẽ không chấp nhận đứa trẻ đó nhận vơ là con cháu ta đâu. Chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa... vĩnh biệt."

Nói xong những lời đó, gã cha bước những bước dài rời khỏi ngôi đền.

"Rest...!"

Người mẹ đón lại con trai từ tay vị linh mục và ôm chặt lấy cậu.

"Cảm ơn Nữ thần... Con cảm ơn Người...!"

"Nữ thần luôn dõi theo chúng ta. Cầu mong phước lành sẽ đến với đứa trẻ."

Người mẹ rơi nước mắt vì hạnh phúc, cúi xuống nhìn đứa bé trong vòng tay, còn vị linh mục làm dấu thánh với vẻ mặt điềm tĩnh.

(Thế này là ổn rồi nhỉ... Mẹ.)

Rest, người đang bị ôm chặt đến mức hơi khó chịu, vẫn mỉm cười nhẹ với mẹ mình.

Cậu giải phóng lượng ma lực mà mình đã kìm nén nãy giờ. Sức mạnh lại trào dâng từ sâu thẳm cơ thể. Nếu bây giờ Rest kiểm tra lại ma lực, kết quả chắc chắn sẽ hoàn toàn khác biệt so với ban nãy.

(Bố trông có vẻ là quý tộc đấy, nhưng... mình chẳng thể hình dung nổi một tương lai hạnh phúc nếu được gã đàn ông đó nhận nuôi. Thà nghèo mà được ở bên mẹ còn tốt hơn gấp vạn lần.)

Ở kiếp trước, cậu đã không thể nhận được tình yêu thương của cha mẹ.

Nhưng... ở kiếp này, cậu có một người mẹ biết cầu nguyện và rơi nước mắt vì mình. Dù ông bố có giống hệt gã cặn bã ở kiếp trước đi chăng nữa... thì cuộc sống này vẫn tốt đẹp hơn nhiều.

Cảm nhận hơi ấm từ cơ thể mẹ, Rest thoải mái nhắm mắt lại. Và cứ thế, cậu chìm vào giấc ngủ bình yên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!