The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

580 1698

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

(Đang ra)

Hai Bạn Thuở Nhỏ Lỡ Có Được Sức Mạnh Bá Đạo, Giờ Lại Dốc Toàn Lực Đạp Nhau Xuống Đáy Hầm Ngục

Mizokami Ryou

Nhân vật chính, Kuchinashi Yoshihito — kẻ vô tiền khoáng hậu, người đầu tiên trong lịch sử dám vứt bỏ nghĩa vụ công dân và quay đầu bỏ chạy ngay tại chỗ khi vừa thức tỉnh năng lực (dù sau đó hình như

28 1

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

223 9398

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

940 12225

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

(Đang ra)

Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Dowonhyang

Đủ thứ lời nguyền rủa khó chịu cứ bám lấy người tôi. Nhưng tại sao… tại sao họ lại đối xử tốt với tôi…?

136 796

Web Novel (1-50) - Đang tiến hành - Chương 7 - Cedric bị ghét

Chương 7 - Cedric bị ghét

Khu rừng nằm ngay phía bên ngoài dinh thự của gia đình Tử tước Danh dự Ebern.

Dẫu có ma thú sinh sống, nhưng không có con nào đặc biệt mạnh mẽ. Những mạo hiểm giả thông thường vẫn vào đây để giảm bớt số lượng của chúng, và thỉnh thoảng Rest cũng đến đây săn bắn để rèn luyện ma pháp. Chỉ cần không đi sâu vào vùng trung tâm, nơi này không quá nguy hiểm đối với những thiếu niên và thiếu nữ chưa đến tuổi trưởng thành.

"Được rồi, đi thôi! Theo sát ta!"

Nhóm năm người gồm cả nam lẫn nữ tiến vào rừng. Dẫn đầu là một cậu thiếu niên tóc đỏ tên là Cedric Ebern, tay phải cầm một cây trượng ngắn, dáng vẻ đầy tự tin. Theo sau đó là hai người bạn nam, đều là người quen từ các gia đình quý tộc cấp thấp.

Và rồi là hai cô gái: một cô gái tóc vàng buộc tóc đuôi ngựa tên là Viola, và một cô gái tóc bạc tên là Primula. Dù còn nhỏ tuổi nhưng họ đã sở hữu vẻ đẹp rạng rỡ và khí chất thanh cao, trông đường hoàng và quý phái hơn hẳn ba cậu con trai kia.

Lẽ dĩ nhiên, vì là con gái của Hầu tước, họ sinh ra đã có địa vị xã hội cao hơn ba đứa trẻ kia rất nhiều.

"Viola nee-san..."

"Không sao đâu Primula. Có chị ở đây với em rồi."

Viola, cô gái tóc vàng, và Primula, cô gái tóc bạc, là hai chị em sinh đôi thuộc gia tộc Hầu tước Rosemary. Họ đến thăm dinh thự Tử tước Danh dự Ebern với mục đích thiết lập quan hệ hữu nghị với Cedric và những người khác. Cha của họ, Hầu tước Rosemary, đang giữ chức Trưởng Pháp sư Hoàng gia và là cấp trên của cả cha Rest lẫn cha Cedric. Với việc cả cấp trên và cấp dưới đều có con cái cùng độ tuổi, chuyện tạo cơ hội để chúng giao lưu trước khi cùng nhập học vào năm tới là điều hoàn toàn tự nhiên.

(Cedric Ebern. Mình nghe nói hắn ta có tài năng ma pháp đáng kinh ngạc, nhưng về nhân cách thì thật khó ưa. Hắn cứ nhìn chằm chằm vào mình và Primula, lộ liễu đến phát tởm.)

(Cedric-san có gì đó rất đáng sợ. Ánh mắt anh ta nhìn Viola nee-san và mình thật khó chịu, lại còn không ngừng khoe khoang về bản thân. Mình không thể làm bạn với hạng người như thế được.)

Tuy nhiên, kết quả của nỗ lực kết bạn này là Cedric đã hoàn toàn bị hai chị em nhà Rosemary ghét từ trong lòng.

Cedric đã được cha chỉ thị rằng bằng mọi giá phải quyến rũ được một trong hai chị em. Việc kết hôn với con gái của Trưởng Pháp sư Hoàng gia chắc chắn sẽ là một bước tiến lớn trên con đường danh vọng. Bản thân Cedric cũng mê mẩn vẻ đẹp của hai chị em ngay từ cái nhìn đầu tiên và đang tính kế để chiếm đoạt họ. Việc Cedric khăng khăng đòi vào khu rừng đầy ma thú cùng bạn bè và hai chị em cũng nằm trong kế hoạch đó. Hắn hy vọng sẽ gây ấn tượng với họ bằng cách tiêu diệt ma thú bằng ma pháp một cách lịch lãm.

"Gi! Gi!"

"Ồ, lũ Goblin! Được rồi, để ta hạ gục chúng bằng ma pháp của mình!"

Khi đang đi trong rừng, họ chạm trán quái vật. Đó là những sinh vật nhỏ bé hình người với làn da xanh lá, không tóc và vóc dáng như một đứa trẻ — lũ Goblin.

"[Hỏa Cầu]!" (Fireball)

"Gyaaaaaaaaah!"

Cedric chỉ trượng vào con Goblin và niệm chú. Một quả cầu lửa to bằng nắm tay đập trúng con Goblin, thiêu rụi cơ thể nhỏ bé của nó trong biển lửa. Con Goblin quằn quại trên mặt đất nhưng nhanh chóng bỏ mạng.

"Hahahaha! Với lũ Goblin này thì dễ như ăn kẹo thôi. Một chiêu là xong đời!"

"Quả không hổ danh Cedric-sama! Ma pháp thật tuyệt vời!"

"Bọn tớ chẳng thể dùng được ma pháp như thế!"

"Hahahahahaha!"

Cedric đắc thắng, giẫm lên cái xác cháy đen của con Goblin. Hai người bạn quý tộc của nó không ngớt lời ca tụng.

Trong khi đó, Viola và Primula quan sát với vẻ mặt không mấy ấn tượng.

"..." "..."

Cedric thỉnh thoảng lại liếc nhìn hai chị em, nhưng Viola và Primula vẫn giữ biểu cảm lạnh lùng.

(Nee-san, tên đó...)

(Chị biết mà, Primula. Em không được tin hắn đâu đấy.)

Hai chị em thì thầm với nhau. Là con gái của Hầu tước, họ thường xuyên bị soi xét bởi những ánh mắt toan tính và vẩn đục, vì thế họ rất nhạy cảm với những ý đồ xấu xa. Cả hai đều cảm nhận rõ ràng rằng Cedric đang nuôi dưỡng những ý nghĩ không mấy tốt đẹp đối với mình.

(Hãy báo với Cha đừng dính dáng gì đến nhà Tử tước Danh dự Ebern nữa. Tốt nhất là giữ liên lạc ở mức tối thiểu ngay cả sau khi vào học viện.)

(Cậu ta có vẻ là một pháp sư có tài, nhưng... nhân cách thù hết thuốc chữa. Mình không muốn ở gần hắn chút nào.)

Những nỗ lực lấy lòng của Cedric đang phản tác dụng hoàn toàn. Từ việc hạ gục những con quái vật yếu đuối rồi lên mặt ta đây, cho đến việc hả hê giẫm đạp lên xác chết của chúng, mọi hành động của Cedric chỉ khiến hai chị em cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên, Cedric — kẻ vốn sống ích kỷ và luôn coi mình là trung tâm — vẫn hoàn toàn mù tịt về những phản ứng đó. Thay vào đó, hắn chỉ tay sâu hơn vào trong rừng, gợi ý rằng mình cần phải phô diễn nhiều hơn nữa.

"Lũ Goblin này chẳng bõ công luyện tập! Đi sâu vào trong nữa đi!"

"Ơ, dù khu rừng này bình yên, nhưng sâu bên trong có thể có ma thú mạnh hơn đấy?"

"V-Vâng, Cedric-san. Tớ nghĩ chúng ta đi thế này là đủ xa rồi..."

"Lũ các cậu thật phiền phức! Cứ tiêu diệt mấy con quái vật yếu xìu này mãi thì có ích gì chứ?! Đừng lo, đã có ta ở đây, một thiên tài ma pháp!"

Cedric hếch mũi tự đắc và hành quân sâu hơn vào rừng, hai đứa bạn quý tộc của nó vội vã chạy theo sau.

"Nee-san... chúng ta nên làm gì đây?"

"Chà, những gì hắn nói cũng có phần đúng. Chắc là trong rừng này không có nhiều ma thú mạnh đâu, nên sẽ ổn thôi."

Dù ghét Cedric, nhưng việc bỏ mặc nó đi vào một nơi tiềm ẩn nguy hiểm dường như không đúng với lương tâm. Chị em nhà Rosemary, với cảm giác như những người giám hộ có trách nhiệm phải trông chừng những đứa trẻ bốc đồng và xấc xược, đành lẳng lặng đi theo ba cậu con trai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!