Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

(Đang ra)

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

Oshou

"Đây là câu chuyện về một tôi "số 2" đã trở thành "số 1" trong thế giới của ai đó." - Chương mở đầu, quyển 1.

15 46

Wn - chương 25

chương 25

“A, Á, Ớ…………..”

“.………………………”

Giữ lấy Hatsuyuki thật chặt, Yoshihisa bắt đầu phát tiết. Nhưng đó chắc chắn là do bản năng chi phối mà thôi chứ cậu hoàn toàn im lặng.

Chỉ có tiếng rên rỉ của một con đàn bà sắc dục là vang vọng khắp nơi đây.

(Cảm ơn anh, Yoshihisa…)

Cô cảm nhận mãnh liệt hơi ấm của cậu, tiếng tim đập rộn ràng,…tất cả với cô đều rất tuyệt.

(Kết thức tất cả….ah……cùng với anh….tay ở đây……thật là một cuộc đời lí tưởng làm sao!!!)

Tôi không thể không cảm thấy rằng định mệnh của tôi với người đàn ông mà tôi yêu này đã bắt đầu ngay từ khi tôi sinh ra rồi.

(Được chết ngạt trong tình yêu của ai đó…..Hehe, mình chưa bao giờ nghĩ điều đó lại sẽ xảy ra.)

Trưởng thành khi mà không biết gì về tình yêu, tôi đã mặc nhiên thừa nhận rằng mình sẽ chết mà không yêu ai và cũng không ai yêu. Do vậy, thật khó có thể tưởng tượng rằng tôi có thể hạnh phúc như thế này.

(Liệu Yoshihisa sẽ chọn gì? Biến mình thành một con nô lệ tình dục,….Không, không…..Phải là thành một con búp bê tùng dịch hoặc là tự tay chấm dứt mọi thứ.)

Dù anh có chọn gì đi chăng nữa….thì tất cả cái đó đều là Hatsuyuki cả.

(Dù cho tôi cũng có chọn gì, thì trái tim cũng sẽ héo mòn. Dù có sống ở trên đây hay ở dưới 3 tấc đất thì nó cũng chả có khác biệt gì…)

Tôi mỉm cười và cảm thấy đời tôi sao nay lại thanh thản đến như vậy.

(Cảm ơn anh, em rất vui vì đã gặp được anh….Em rất vui vì có thể đem hết tất cả mọi thứ của mình trao cho anh…..Anh yêu em, em yêu anh nhưng phần em thì lại quá nhỏ, đúng, rất nhỏ và em cũng quá là hối hận khi không thể đổi tên mình thành Takeiyo Hatsuyuki.)

Cảm ơn, cảm ơn anh. Đó cũng là lí do mà tôi cũng cảm thấy có lỗi với anh vì đã hành hạ anh và khiến anh phải rối bời

(Mình nên làm gì đây??? LÀM GÌ ĐÂY??? Mình nên làm gì để giải quyết Hatsuyuki-----)

Yoshihisa không thể nào hiểu được, lại càng không thể nào chấp nhận được rằng cô ấy đã mệt mỏi, cô ấy đã tan nát và cuộc sống thánh nữ trước đây của cô ấy chỉ là một ảo giác. Tôi rất muốn cô ấy cười thẳng vào cái bản mặt của tôi và bảo là đùa chút thôi.

Nhưng…

(Tôi có thể nói gì với người mà lại đi cầu xin giết chết chính mình chứ?)

Thật thiếu quyết đoán làm sao, nếu như tôi có thể có lí do để yêu và phát điên lên vì nó, thì tôi đã nắc cô ấy ngay và luôn rồi. À không, chưa gì đã mở bài rồi. Kể cả giờ đây, cô đang cười với con mắt trống rỗng, thì tôi vẫn có thể chúc phúc cho cô ấy.

(Nếu như….nếu như tôi dũng cảm hơn)

Tôi đã có thể tiễn cô ấy xuống suối vàng và rồi quyên sinh luôn.

Cuộc sống mà không có Hatsuyuki thì nó còn gì là cuộc sống nữa.

Khác gì tống tôi lên sống trên mặt trăng mà không có gì đâu cơ chứ…..

(Liệu mình thật sự không có lựa chọn nào khác, nếu có, thì mình….mình…..)

Kể cả hít không khí nuôi sống cái cơ thể này thôi mà cũng đau đớn đến vậy sao. Sớm thôi, tôi sẽ cảm thấy mình mất dần, mất dần hết các cơ quan cảm nhận. Thật đau đớn, đau đớn quá. Tôi chắc là mình đang thở, nhưng những cái khác cần thiết cho cuộc sống này của tôi thì lại đang dần biến mất.

Vẫn chưa đủ, vẫn chưa đủ, mọi thứ đang dần biến mất.

(Mình chả còn gì nữa, lời nói để thuyết phục Hatsuyuki, sự điên loạn khi thừa nhận tội ác và cả sự can đảm để nói ra chúng, đã không còn, không còn nữa….)

Do vậy, tôi chỉ còn hai lựa chọn. Nếu như tôi, thật lòng, thật lòng quan tâm đến Hatsuyuki....

(Thì liệu tôi có nên giết cô ấy, hay chính tôi mới là kẻ đáng chết)

Chỉ nghĩ đến đó thôi thì tôi đã chả còn thân nhiệt rồi kể cả cô ấy có ôm tôi thì tôi vẫn thế. Tôi nghiến răng nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn rơi.

(Nhưng….em vẫn cứ ôm anh sao? Thế thì nó không được phép xảy ra….)

Kết thúc cuộc đời này bằng chính đôi tay của mình hay tiếp tục để mai thức dậy bên cạnh người mình yêu nhưng trái tim thì đã không còn?

Cái nào mới thật sự là cứu rỗi?

Cứu và cứu…..nó có phải là cứa rỗi? Nếu như nó không phải thì sao?

(Chọn người mình yêu…..đó có phải là ý nghĩa sống của Hatsuyuki? Vậy….đó là lí do mà em cố chấp chọn tôi sao?)

Tôi có thể biết được câu trả lời nhưng không thể quyết định được. Suy nghĩ của tôi cứ mãi xoay vòng…..chắc tôi là thằng ngu mất.

(Mình không thể….Không thể chọn được cái gì cả)

Phải có thứ gì đó, thứ gì đó khiến tôi di chuyển, thứ gì đó cho tôi hi vọng. Thứ gì đó trong đầu tôi, thứ gì đó không thể giải thích nỗi là tình yêu, sở thích hay là tiếng hét, Hoặc có thể đó là lương tâm. Tôi không biết, ngay lúc này, tôi không biết gì hết.

“Liệu anh sẽ giết tôi? Hay sẽ ôm lấy tôi?”

Một giọng nói đe dọa tựa như thần chết đến từu một người phụ nữ ở tuổi trăng tròn này, đang thì thầm vào tai tôi. Khác gì thần Thanatos đang vẫy gọi tôi đâu. Không, cậu không sai. Bàn tay cô đặt lên tôi thật lạnh lẽo.

“Anh không thể.”

Hatsuyuki mỉm cười nhẹ nhàng trước câu trả lời yếu đuối đó, gần như chả nghe thấy gì. Với cô, người đàn ông cô yêu vừa là kẻ độc ác nhất lại cũng là kẻ tốt bụng nhất thế gian này. Vì lẽ đó, mà cô biết thừa là cậu không thể chọn được. Và cô hi vọng vào nó.

“H-Hatsuyuki?”

“Thế thì hãy giết em đi, Yoshihisa. Nào nào, chỗ này….”

Hatsuyuki nhẹ nhàng kéo lấy tay cậu khi mà cậu vẫn còn khóc mà rời khỏi căn phòng.

(Anh nghĩ xem chúng ta đang đi đâu nhỉ?)

Cô bước xuống, từng bước, từng bước như một bóng ma. Và sau một lúc thì Yoshihisa cũng hiểu luôn chỗ mình đang đến. Và vì đó mà cảm giác tội lỗi của cậu lại trỗi dậy.

(Ở đó….là phòng của Hatsuyuki.)

Cậu đã từng ở đó rất rất nhiều lần rồi , suốt 6 tháng đó….

Cậu đã từng tin rằng nếu cậu xâm phạm quyền riêng tư của cô, thì cậu có thể in dấu tồn tại của mình vào trong cô….

Thế mà giờ nghĩ lại thì cậu thấy thật ngu xuẩn làm sao….

(Chắc chắn…..Hatsuyuki đã tự mình tạo ra ảo tưởng rằng mình đang là một vị thánh….)

Đó là lí do mà sao nó lại vô nghĩa như vậy. Tất cả những gì mà cậu đã làm là hành hạ dã man con ngan một cô gái tội nghiệp đã lớn lên trong môi trường thiếu vắng đi tình yêu thương. Tất cả những gì mà cậu làm là đánh thức và cũng là hủy hoại cô đến mức mà cô tự mình phải lờ đi điều đó.

(Anh xin lỗi….anh xin lỗi em, Hatsuyuki!!)

Giờ tôi mới bắt đầu hối hận thật sự. Tôi đúng là rác rưởi, một gã tồi, một con thú hoang, một kẻ ích kỉ và cứ ảo tưởng mình là nhất. Một nửa của tốt bụng không phải là tình yêu và một nửa của tình yêu thì không phải là tình yêu.

NGHIỆP CHƯỚNG….Tình yêu của tôi- tình yêu của một con quỷ giờ đây quay ngược lại về chủ nhận của nó.

“Nào, vào đi anh. Anh nhớ em chứ?”

“.……..”

Căn phòng vẫn ảm đạm như hồi mà tôi lần cuối đến đây. Vẫn là cái bàn dựa vào tường, chồng sách vở và ghi chú ở trên đó và chỉ có thế thôi.

Căn phòng kiểu Nhật giản dị , nhỏ nhắn như này….thật khó có thể hình dung rằng đó lại thuộc về một tiểu thư khuê các.

(À đấy, giờ thêm nhiều bức trên tường rồi.)

Chắc hẳn trái tim cô đã trở nên điên loạn quá rồi khi mà phải chứng kiến cảnh người mình yêu chết rồi nhỉ. Tôi để ý đến một thay đổi duy nhất. Nhưng giờ có tác dụng gì nhỉ?

(Căn phòng này….vẫn giống căn phòng xưa.)

Trống vắng tựa như một lễ đường. Căn phòng nơi việc học việc ngủ, thức và tập thể dục đó….đã không được sử dụng như vậy.

“Hehe, em rất vui vì đã giữ gìn nó hộ anh đó. Em thắc mắc tại sao em lại mang thứ này vào trong phòng này nữa.”

Nói điều đó, cô lôi ra từ cặp mình một con dao. Giống hệt con dao ở nhà cậu- nhưng sao cô ấy lại mang tới đây nhỉ?

Trong khi đó, ánh mắt cậu mơ màng tựa như đang ở cõi mộng mơ vậy.

“Sự thật là, khi mà anh mua cho em nhẫn đôi, em đã nghĩ rằng mình sẽ bám đuôi anh và thậm chí là giết anh luôn.”

“Thì?”

Vào lúc đó, một sự bùng nố diễn ra trong tim của Yoshihisa. Đúng nhỉ, có vẻ như cuộc đời cậu đã luôn ở trên lưỡi hái của tử thần rồi. Sự đe dọa này khác hẳn những lần khủng hoảng trước.

“Em đã nghe anh lẩm bẩm vào đêm đó. Đó là lí do mà em đã nghĩ rằng anh giúp em chọn nhẫn và anh cũng sẽ đưa em đi hẹn hò như mục đích của mình.”

“Ờm….thế cho anh xin lỗi?”

“Ổn cả mà, Yoshihisa không hề phản bội em. Hehe, em rất vui vì nhận được nó. Đó là lí do mà em đã từng nghĩ rằng mình đang hạnh phúc….nhưng anh lúc nào cũng đem dao bên người…..”

“Em tự hỏi với một người mang 100% trách nghiệm với em như vậy thì tại sao anh lại làm điều đó??”

“Em chắc chắn….là anh muốn giết em. Vì rằng em quá hạnh phúc mà tim em đã không biết được rằng sự tồn tại này của em đã không còn nữa.”

Nói điều đó với đôi mắt trống rỗng, Hatsuyuki đưa con dao cho cậu. Rồi cô dí con dao vào tim mình.

“Làm đi….bằng hết sức bình sinh của mình.”

(Không, nghiêm túc hộ cái, không ổn đâu!? Nếu thế thì đến anh cũng sẽ thấy đau đấy!!)

Sức nặng “không tưởng” của con dao trên tay tôi đồng nghiaxc rằng nếu tôi di chuyển dù chỉ một li thì nó cũng sẽ làm xước da cô ấy. Cậu tỉnh dậy từ cú sốc trước lựa chọn không tưởng của Hatsuyuki.

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Cao tay, Lê Quang Liêm gọi chị bằng điện thoại khi chiếu hết đối thủ như vậy :))))) Chính thức là bị đa nhân cách :)))) Ơ, thế sao không chết đi :)))))))))))) thôi em ạ, gg làm ván mới thôi, chiếu hết rồi :))) Khổ như chó:))) Thanatos (tiếng Hy Lạp: Θάνατος) là vị thần nhân cách hóa sự chết trong thần thoại Hy Lạp, con của Nyx (Đêm tối) và Erebus (Bóng tối), và là anh em sinh đôi với Hypnos (Thần Ngủ). Ông đại diện cho cái chết nhẹ nhàng, bình yên, khác với các chị em Keres đại diện cho cái chết bạo lực. Khó lói, khó lói :)))