Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

57 152

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

120 996

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

78 520

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

25 101

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

81 1216

Wn - chương 28

chương 28

Rõ ràng anh ấy không cần thiết phải giết tôi, tôi đã nghĩ rằng anh ấy sẽ tát tôi cho đến khi thỏa mãn và rồi lại là cái vòng lặp tình yêu-hận thù. Đó mới là sự ngọt ngào nhất.

(Nhưng mình nên làm gì trong tình huống gì đây?)

Tôi nhất định có thể mù quáng mà làm theo lời anh ấy luôn nhưng đương nhiên là tôi cũng không muốn làm những điều mà không thể nào khắc phục được.

Trở thành một tội đồ vì lợi ích của người mình yêu thì nó cũng đồng nghĩa với việc là giấc mơ về một cuộc sống ‘ bình thường’ của tôi sẽ thành công cốc luôn.

(Tên….tên khốn khiếp….Yoshihisa)

Tim tôi đập liên hồi. Má tôi dần dần ửng đỏ. Nhục quá, quá nhục nhã!!

(Anh ấy không những đã trả lời được câu hỏi mà mình đã đặt ra, mà còn lại “chìa” tay ra giúp tôi theo cách méo ngờ nhất….)

Cách làm đó nó như một chìa khóa để phá tan xiềng xích trong tôi và giờ tôi cảm thấy tim tôi đập đến mức có thể nhồi máu cơ tim được rồi.

Tôi sợ. Nếu tôi chấp nhận, tôi phải giết anh ấy. Sau cùng, tôi cũng không có đủ tự tin để có thể duy trì sự tỉnh táo nữa. Sau khi đập anh ấy cho ra bã, thì tôi sẽ đâm thẳng vào tim anh ấy…

(--Thật ư? Mình phải giết Yoshihisa sao??)

Quá đáng sợ, nhưng hơn thế, cái cảm giác tội lỗi, thù hận, thỏa mãn và yêu sẽ hòa quyện trong tôi.

Và khi cô nhìn cậu với ánh mắt rối bời, thì mắt cô vô thức nhìn chắm chằm vào cơ thể không quần áo của cậu.

(Em….em có thể “khắc” tình yêu của mình vào trong anh, một vết sẹo sâu hoắm và không bao giờ phai mờ, một bằng chứng để chứng mình rằng em còn “ ngọt ngào” hơn so với những vết cắn đó….)

Bụng dưới tôi nhức nhức, hơi thở tôi dần trở nên nặng nề. Chỉ nghĩ đến đó thôi mà tôi cảm thấy sướng hết người rồi. Tay tôi run run, gần như làm rơi con dao.

Nhưng đó là lí do….

“Không, Yoshihisa, anh không thể….”

“THẬT ẤY HẢ? NHƯNG NHÌN KÌA!! MẮT MÀY VỚI THÂN THỂ MÀY ĐANG THÀNH THẬT HƠN CÁI MỒM CỦA MÀY LẮM ĐẤY??”

“Không, không đúng, không, không, anh không nên hạnh phúc khi như vậy. Đó không phải là tình yêu, không phải đâu!!”

“CÔ NGHĨ THẾ SAO? TIẾC QUÁ HA…..BAO NHIÊU TÌNH YÊU TÔI DÀNH CHO CÔ VẬY MÀ CÔ LẠI KHÔNG KHAM NỔI SAO?”

“Đ-đó là…..”

Tôi rất muốn đâm anh ấy, nhưng tôi biết là tôi không thể.

NHƯNG, NHƯNG, NHƯNG……..

Yoshihisa đặt tay lên má Hatsuyuki, ánh mắt cô hoang mang không biết cậu định làm gì.

“Anh muốn em phải nghĩ về việc em bị dính tràm này nó có lợi ích lớn như nào. Tại sao em lại không nghĩ rằng làm thế có thể giúp cho chúng ta có thể vững bước đến tương lai khi bằng vai phải lứa chứ?”

“.…Anh là kẻ đã hiếp dâm tôi, một tên khốn nạn đã hành hạ tôi. Nếu tôi đâm anh, Yoshihisa, chúng ta có thể đều là những tên tội phạm.”

“Nhưng đó chỉ là một nửa sự thật thôi.”

“Nửa?”

“Đó là sự trả thù của em, nhưng với anh- đó là sự tra tấn.”

“Tra tấn….?”

Những lời nói đó khiến trái tim cô như tan chảy trong ngọt ngào, nhưng Hatsuyuki vẫn giữ bình tĩnh và muốn chờ xem cậu nói gì tiếp.

“Nếu em đâm tôi, điều đó có nghĩa là em đã hoàn toàn lệch khỏi “sự bình thường” mà lúc nào em cũng được nghe và rồi em sẽ cảm thấy tội lỗi trước tôi, đúng chứ?”

“Không----không đúng, nhưng….”

Chắc chắn là như vậy. Tình yêu và sự thù hận cứ cùng nhau lớn lên trông cô. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng cô và miệng cô thì đang mỉm cười như thể sự trả thù của cô sắp được toại nguyện rồi. Và rằng dù cô đang rất buồn nhưng sự tức giận mới khiến cô phải khóc.

“Bằng việc đâm anh….sự hận thù của em sẽ chuyển hóa thành dạng khác. Vì rằng sự hận thù sẽ không còn và rồi bản thân em sẽ là hung thủ của vụ án này mà không thể nào bào chữa được nữa.”

“Đã thêm tình yêu và thù hận rồi….giờ lại tiêm thêm vào người tôi sự mặc cảm tội lỗi nữa. Ý anh là vậy à, Yoshihisa?”

“Ừ.”

“Anh….anh đúng là….nhưng, nhưng, anh đúng là một tên cặn bã hạ đẳng nhất mà tôi từng thấy!!”

Nghiến răng ken két, Hatsuyuki lườm Yoshihisa. Đối với cô, đây chắc chắn là sự sỉ nhục lớn nhất đời cô. Người đàn ông đứng trước mặt cô này chưa hề thỏa mãn với việc hiếp dâm cả thể xác lẫn tinh thần cô mà đã thế lại còn biến cô thành nạn nhân lẫn hung thủ của vụ này.

Thật xảo quyệt, Yoshihisa!! Á, tên khốn, tên hèn!! Tạo sao anh lại dám hạ cấp tôi ngang bằng anh ---đáy của đáy xã hội cơ chứ!? Anh bị ngu à? Hay anh quên mang não rồi? Thật ngu xuẩn, hết sức ngu xuẩn!! Sao tôi lại đi yêu một tên rác rưởi và đáy hơn cả MU như anh chứ? Á, thật vô vọng. Liệu tôi có thể làm gì để cứu lấy anh đây??”

“Vì rằng chúng ta chả thế cứu được nhau thì chi bằng cùng nhau xuống đáy đi!!!”

AHHHHHHHHHHH!!!!!!”

Hatsuyuki dường như đã đi đến giới hạn của cảm xúc trước cái lời đề nghị đậm mùi tanh tưởi này.

“CHỈ VÌ KHÔNG CỨU ĐƯỢC NHAU MÀ CŨNG NHAU XUỐNG ĐÁY SAO???? ĐÉO CÓ CÁI LỜI ĐỀ NGHỊ NÀO ĐỘC LẠ HƠN CÁI LỜI ĐỀ NGHỊ NÀY TRÊN CÁI THẾ GIỚI NÀY!!!!”

Nhưng đúng là không có hi vọng gì để cứu rỗi nhau cả.

(Em hạnh phúc quá!! Ahn~ em cảm thấy mình có thể chết ngay lúc này!!!)

Nhưng chính xác vì nó mà cô…..

Một nửa chìm trong tình dục, hận thù với phần lõi bị hủy hoại, còn nửa kia lại là…..

“Á á á á á!!!! Em vui quá…..em vui qu, Yoshihisa!!! Đó là lí do, là lí do……KHÔNG ỔN ĐÂU!!!!!”

“...Hatsuyuki??”

Dù có là lí do gì chăng nữa, anh không nên yêu cầu một người đang yêu anh say đắm này đâm chết anh đâu!!! Em không còn gì để nói ngay lúc này…..Nhưng cơ thể của anh không chỉ thuộc về anh đâu!!!”

“À quên mẹ mất. Đó là bản tính của cô mà!!”

Dù cho cô có từ chối thì cậu vẫn sẽ vui thôi. Vì hiện diện của cô bây giờ là vị thánh mà chỉ anh độc chiếm mà thôi.

Họ hay nói rằng, vào những tình huống ngặt nghèo nhất, họ sẽ nhìn về phía đường giữa……không, họ sẽ bộc lộ ra bản chất của mình, và tình huống hiện tại chính là nó.

“Nếu anh mà bị thương, bố mẹ và bạn bè anh sẽ buồn lắm, và trên hết….em sẽ buồn và đau khổ lắm….”

“Nhưng kể cả thế, thì anh vẫn muốn em hãy báo thù!”

“Em không nói rằng báo thù là vô nghĩa. Chính ra em rất muốn đâm chết anh ngay lúc này….Nhưng….nếu như làm tổn thương anh mà đồng nghĩa với việc rất nhiều khác cũng bị tổn thương…..thì em sẽ chả báo thù anh nữa…..”

“Kể cả đồng nghĩa với việc trái tim em sẽ càng ngày càng tan nát sao?”

“.….Em đánh giá rất cao sự thấu đáo và nỗ lực của anh. Em rất vui khi có người muốn ngã cùng mình. Nhưng sự tử tế trong em đã ngăn em làm tổn thương anh….”

Sự hi sinh, đức tính vị tha, và tình yêu……Đó là thứ mà Yoshihisa đã rất lâu không thấy rồi. Cảm thấy tội lỗi dâng trào, cậu đáng lẽ có thể chạy thật nhanh đến và rồi tự sát.

Nhưng….

“Hừ…..nếu đó là điều mà em muốn, thôi được, nhưng em hiểu tình huống hiện tại chứ? Là anh đã ép em đâm anh rồi và nếu em nói không??”

“Thà tự sát còn hơn là đâm anh!!!!”

“Thế em nghĩa cái gì nhanh hơn nào: Tự sát hay là anh sẽ hôn em, vò nát bộ ngực và rồi bắt em quỳ xuống đây??”

Hờ, dù cho cái cơ thể này tuân theo chỉ đạo của anh, thì có vài thứ mà tôi không dám chắc đâu~ ”

“Thế muốn thử chứ? Nếu như em cởi sạch đồ ra, thì anh vẫn còn mấy cái máy rung và mấy cái bao cao su em để ở đây đấy, có phải cái nào em cũng mang đi hết đâu?”

Khuôn mặt cô ứng đó. Cô bắt đầu lột đồ ra, cởi đồ ở hông mình một cách căng thẳng. Ngay lúc này, hoàn toàn khỏa thân- một sự tồn tại cô đơn nhưng cũng “vĩ đại”

Tệ quá…..Đây đúng là một tình huống cực tệ.

“Có một số phần mà em không đảm bảo, anh biết chứ?”

“Hờ, thế liệu điều gì sẽ xảy ra với Hatsuyuki nếu như cô ấy lên đỉnh lên tục trong 3 tiếng, cứ phải nói những lời ‘yêu anh’ trong khi não cô ấy thì giống như một con bạch tuộc bị luộc chín nhỉ---dãy đành đạch luôn đấy nhỉ??”

“.……….UUUUUUU, đồ hèn!!! Tên biến thái!! Anh nghĩ cái đéo gì về em vậy, Yoshihisa?? Anh đang nghĩa rằng tôi sẽ thấy hối hận khi đâm chết anh với tình trạng này sao?????”

“Hahaha, nghĩ kĩ nào, Hatsuyuki. Vào tình thế hiện tại, liệu em còn có thể vận đủ sức vào tay mình sao? Phải đó, anh sẽ làm đến khi nào thỏa mãn thì thôi.Và điều gì sẽ xảy ra tiếp nào? Em sẽ bị chọc cho đến điên tiết và rồi sẽ cầm con dao đó đâm nát trái tim anh…..Ahn~ trao ôi, một số phận đáng thương làm sao!! Em sẽ mất tất cả khi mà em đang có mọi thứ!!!”

“ Đồ hèn hạ!! Đồ xấu xa!! Anh có còn là con người không!!! Anh có thật sự là con người không?? em không còn sự lựa chọn nào nữa!!!”

Ya bai, Ya bai, con giun xéo lắm cũng quằn rồi!!

Hatsuyuki lúc này không khác gì một ‘Chí Phèo’ bản nữ rồi.

Cô đâm, cô đâm, cô tự hỏi cảm giác như nào khi mà xẻo thịt cậu, trí tưởng tượng, sự thích thú, đang trỗi dậy không ngừng.

“Haa, huh, haa, haa. Không!!! Tôi không thể, tôi không thể đâm anh được!!”

“Nhưng giờ em có lí do rồi mà. Chả qua em cứ lờ đi để che dấu ý định báo thù vì rằng anh cứ đe dọa em mà.”

“Đ-đó chỉ là lí thuyết thôi, hahaha, chỉ là mõm thôi!!”

“Nhưng em muốn thế mà?? Phải chứ?? Liệu em sẽ làm gì đây? Anh đã chặn lối thoát của em rồi, như cái cách mà em đã làm với anh trước đó. Liệu em có thể đi lại được không ta?”

“Á!!!” Hatsuyuki đã khóc nấc lên. Tại sao hơi thở nóng hổi này lại là sản phẩm của dục vọng tầm thường, tình yêu và thậm chí là sự tức giận lẫn sự đe dọa nữa??

Hoặc là tất cả mọi thứ.

(Đừng mà, đừng mà, đừng mà, đừng mà, Yoshihisa kun…..)

Cô lắc lắc cái đầu, cô đã bị thuyết phục, và bản năng cô cũng đang thúc đẩy cô làm điều đó. Với tình yêu, với hận thù, cô đã gật đầu với tất cả.

Yoshihisa không thể bỏ qua điều này.

“Nào!!! Cùng nhau ngã nào, Hatsuyuki!! Em là một đứa con gái tội nghiệp, em bị tống tình và bị bạo hành và rồi em đâm tôi bằng chính đôi tay của mình. Tội lỗi sẽ luôn thì thầm với em rằng em không có quyền ghét tôi nữa, em không có quyền được yêu nữa nhưng em vẫn yêu, vẫn ghét và…..Và rồi ngày qua ngày bị “hành hạ” bởi anh nữa…”

“ Đừng, đừng, dừng lại đi, Yoshihisa….Đừng thử thách em nữa….”

Sự sỉ nhục vốn dĩ được lấp đấy bởi hận thù giờ sẽ chuyển sang bởi tội lỗi và sự thỏa mãn. Tội lỗi sẽ khiến em chấp nhận yêu tôi và tôi yêu em. Liệu em sẽ trở thành một người vợ hư hỏng của anh chứ? Và rồi chúng ta sẽ sống hạnh phúc cùng nhau. Chúng ta sẽ có những đứa trẻ, và anh sẽ để em có bao nhiêu đứa cũng được- thích thì 1 đội bóng. Dành cả ngày sống trong một mái ấm hạnh phúc và rồi đêm đến sẽ là những đêm nồng cháy….”

“--AH!!!!”

Hatsuyuki bắt đầu mường tượng về một tương lai hạnh phúc. Nhưng đó là tương lai đạt được khi mà cô báo thù thành công. Là tương lai vô cùng mong manh với sai số nhỏ nhất.

“Nếu anh chết do em, em có thể thiêu sống anh khi anh còn đang ngắt ngoải. Em làm được không?”

“VÂNG, VÂNG. EM SẼ…..EM SẼ, EM SẼ BÁO THÙ ANH!!!!!!”

Giờ trái tim cô đã hoàn toàn biến chất.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Vãi lìn ,lời giải cho vấn đề hóc búa này nó lại dễ vậy sao :))) sợ anh chị lắm rồi :((( Chẹp chẹp :))) Lịt pẹ, bật tắt nhân cách liên tục :))) Chịu anh chị rồi :)))) Adu :))) Hỏi khó thế :))) Chịu ông cháu, điên mẹ rồi Đù má, lời thì thầm của đá :))) Cháp sau sẽ thú vị :)))))