Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

57 152

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

120 996

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

78 520

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

25 101

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

81 1216

Wn - chương 30

chương 30

Kì diệu thay, Yoshihisa vẫn còn sống.

Nếu như mà trong dinh thự nhà Ichijoji không có bác sĩ riêng hoặc là xe cấp cứu sau 5 phút mà không đến hay nếu như bệnh viện khi ấy lại cạn kho dự trữ máu thì có lẽ cậu sẽ tháng 2 lần gặp cô luôn rồi.

Cậu được bảo rằng là số còn cao nếu không thì chết vì vết thương hở, và điều đó đương nhiên cậu biết thừa nên không bất ngờ gì.

(Hừm, mình vui vì mình sau 3 tháng đã được xuất viện)

Cậu không có di chứng nào cả trừ mấy cái vết sẹo lớn. Cậu chắc chắn sẽ bị người ta nhìn với ánh mắt khác khi mà cậu đi biển- nhưng đó là sau này.

Nhưng trên hết, cậu vẫn cử động được- chỉ nguyên nó thôi cậu đã thấy vui rồi.

(Hôm nay là ngày ra trại…Mình đã mong rất nhiều ngày này….mình đúng là người may mắn mà.)

Khi ánh chiều tà chiếu qua căn phòng bệnh, cậu từ từ thay đổi quần áo mình mặc, hồi tưởng lại quá khứ.

Sara và Kanetsugu là những người đầu tiên thăm viện cậu

“Anh….hức hức…..anh đúng là đồ ngu mà. Nấu ăn kiểu con mẹ gì mà thí thì cúc vậy, con dao đấy đâm anh cứ như là Pyragora Switch vậy…Nếu như mà Ichijoji senpai mà về trễ chút nữa thôi, là tôi mất tiền viếng tang anh đấy!! Đúng là đồ ngu mà!!!”

“Này, Kane-kun? Anh thật sự tin vào cái chuyện này à? Nhìn kiểu gì cũng không thể….”

“Xin lỗi nhé, Sara. Tôi biết bà đang lo cho tôi và cũng đang tức giận….nhưng đấy chính là nguyên do câu chuyện. Bà chỉ cần biết vậy thôi.”

“Nhưng bạn tôi ơi, nghe chuyện bạn thì đến cả Nobita cũng phải bật cười khanh khách đấy. Tôi nghi lắm, phải nghe kĩ toàn bộ câu chuyện mới được…..Liệu một ngày nào đó ông sẽ nói cho tôi biết chứ?”

Sara hỏi rất nghiêm túc còn Kanetsugu thì gật đầu lia lịa.

Và Yoshihisa, cậu cũng định gật đầu….

NHƯNG

“.….Nếu Hatsuyuki cho phép, thì tôi sẽ nói cho bà biết.”

“Được rồi, tí nữa làm rõ sau….À mà này senpai, điều này sẽ không còn tiếp diễn nữa chứ?”

“Tất nhiên, từ giờ trở đi, anh với cô ấy sẽ là một đôi uyên ương sinh sống hòa bình với nhau.”

“Huh….Thôi được rồi, nếu ông nói không thì tôi cũng chả đào sâu thêm làm gì. Linh tính mách bảo tôi rằng ông mới là gốc rễ vấn đề này, nhưng cho dù ông có khốn nạn hay rác rưởi đến đâu thì tôi với ông vẫn là bạn tốt.”

“Ồ!” Yoshihisa bất ngờ khi nghe Sara nói vậy

Cậu chưa nói gì nhưng đúng là cốt có khác, cô ấy đã lờ mờ đoán ra được mọi việc luôn.

“Có vẻ như tôi đã làm bà lo lắng quá nhiều rồi. Tôi ghi nhận điều đó, bạn hiền!”

“Quá lo luôn đấy chứ, tên senpai khán nộ!! Tôi rất vui khi có thể thấy được lòng bao dung và tình bạn đẹp của Sara ở cự li gần như này!!! Tôi rất mong chờ được gặp anh ở trường đó.”

“Ừ, tôi đoán chúng ta sẽ gặp nhau ở trường thôi!! Tôi định nói điều này nhưng chúng tôi sẽ còn thăm ông vài lần nữa, gặp lại sau nha, bạn hiền!!”

Sau khi nói xong, hai người họ rời đi và rồi sau đó cũng thăm vài lần.

Bố mẹ tôi cũng đến nữa, và họ khóc

Phải, họ đã khóc rất nhiều…..

“Em không biết rằng điều đó đã khiến bố mẹ anh khóc đấy….Phải, em từ giờ sẽ chả còn làm điều đó nữa đâu hoặc là…..tay em đã dính tràm quá nhiều rồi.”

Yoshihisa nhẹ nhàng gật đầu và cảm thấy chút tôi lỗi khi Hatsuyuki đã gặp bố mẹ tôi đã phải xác định là cưới tôi.

(Mình đoán là mình cũng hết đường chạy rồi….Kiểu gì cũng phải ra mắt mà. Chỉ là nếu bị hỏi gặp nhau như nào thì…..khó lói. Mình chắc chắn sẽ phải sống hết đời với cái sự khó lói đó.)

Đó là chút tội lỗi của tôi còn sót lại, nhưng Hatsuyuki đã bên tôi nên cũng ổn.

(À, ông bố vợ cũng đến thăm mình một lần….)

Dù cho ông ấy bị đe dọa bởi con gái mình thì mình ông vẫn cứ chill mà gọi cấp cứu đến.

Sau rồi ông đến thăm tôi khi không đi cùng Hatsuyuki.

“Giờ thì tôi không còn chút vật cản nào nữa và thành thằng con rể của ông rồi đấy…..Cơ mà, giả như tôi không thành con rể của ông khi mà cấp cứu không đến kịp thì khi ấy ông có ở bên Hatsuyuki chứ?”

“Gọi ta là bố vợ, tất nhiên là có rồi! Cơ mà gọi ta là bố vợ đi, để ta còn sĩ trước mặt con bé nữa….Sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy trước khi cháu ta ra đời và rồi chúng ta sẽ xí xóa mọi thứ. Ta là người đã lơ là con bé và con bé đã làm càn rồi nhưng không phải là ta không hiểu hay gì khác.”

“Ờm, tôi biết lúc này không nên nói ra nhưng sao trong lúc nói lại cứ dí cho tôi cái phiếu giảm giá của chỗ đó vậy???”

“Và một điều nữa….làm ơn hãy chăm sóc tốt cho con gái ta!! Ah, con bé đã thật sự giống hệt mẹ nó khi đó. Sao đàn bà trong cái gia tộc Ichijoji này nó lại quỷ thế cơ chứ!!! Mẹ nó và bà nó xuất thân từ trong cái gia tộc đó….”

“Hmm, đó không phải thứ mà tôi muốn nghe. Vậy là con cái của tôi trong tương lai có thể như vậy à….Thôi, để khi khác nghĩ.”

Vài người khác cũng đến thăm cậu gồm những người mà cậu đã dạy kèm, và cả quản lí cũ của cậu nữa.

Đủ loại người đến thăm cậu.

“Chả còn gì ở đây nữa, thôi ra thôi!”

Hatsuyuki đang đợi cậu ở cổng bệnh viện, cậu đóng cửa và cũng hồi tưởng lại quãng thời gian ở trong đây.

(Nghĩ lại thì , mình toàn hướng lội thôi…..Nên mình đoán phần nào cũng hiểu được Hatsuyuki.)

Cậu chắc chắn không muốn nói chuyện với những bệnh nhân khác và điều đó khiến cậu gặp chút rắc rối.

Và tất nhiên rồi…..cậu cũng có phần “chiếm hữu” bên trong mình nữa.

(Cô ấy làm bạn với rất nhiều bác sĩ, nghe đủ loại câu chuyện và thậm chí còn trao đổi số với họ nữa. Đúng là một trải nghiệm đáng học hỏi….)

Yoshihisa tự nhiên thấy mình hèn và hạ cấp. Sự thiếu chín chắn và hấp tấp đôi khi cũng dẫn cậu đến với thế giới bên kia.

Cậu phải trở nên tốt hơn nữa vì rằng Hatsuyuki cũng thấy vui khi thấy cậu như vậy.

“--Chào em, đợi lâu không?”

“Không, ra đúng lúc đấy!! Chào mọi người và đi về thôi!!”

Cả hai người nói chào tạm biệt và các y bác sĩ cũng ra để tiễn họ đi…

Cuối cùng họ rời đi mà không có vấn đề gì, dù rằng họ vẫn muốn thăm quan bệnh viện này một lúc để nhỡ đâu có dịp…..

Giờ, cuộc sống đã quay về với vẻ vốn có cửa nó.

“Được rồi, về nhà thôi!! Quay về mái nhà xưa thôi!!”

“Ừ, mà này, Yoshihisa, anh có quên lời hứa của chúng ta không ấy? Ý em là, em cảm thấy rắc rối khi thông qua ai đó mà nhận thư tình do anh viết nên…..em sẽ phát điên nếu anh nói là anh quên đấy!!”

“Em nói đúng, làm điều đó sẽ cho chúng ta một khởi đầu mới….Hay tốt hơn hết là chúng ta lại xâu nhau ra nhỉ?”

“Thôi, em đang….đang rất hạnh phúc rồi.”

Khi họ đi bộ nắm tay nhau, mắt cô chợt nhòa đi….

Yoshihisa đã nhờ Sara và người khác gửi cô thư tình vào ngày kia

Lần này nó là thật.

“Tốt. Được rồi, cởi đồ ra, Hatsuyuki. Chỉ mặc mỗi quần lót thôi. Đi đến cái bụi đằng kia….”

“Hả, Yoshihisa? Anh đang nghĩ cái gì vậy??”

“Huh? Thì anh đã nói với em rồi mà, anh nhớ mà!!”

“Ừ….nhưng mà thật ấy à?? Sao lại là lúc này?? Bầu không khí đang tốt mà???”

“Khi mà anh ocnf ở bệnh viện thì anh không được phép vận động mạnh, do vậy giờ có những thứ cần được “hồi phục “ ngay lúc này giữa anh và em đó…..Ối, đau quá ~ chỗ này em đâm anh vẫn còn đau quá ~….Ai đó đang nơi đâu phải chịu trách nhiệm chứ?”

“-----------!?KHÔNG CÔNG BẰNG, YOSHIHISA!! Nhưng anh vẫn muốn em làm nó ngay luôn à!?”

Hatsuyuki ngay lập tức bỏ tay cậu ra, giữ khoảng cách với hai người và rồi tự ôm lấy mình để tự vệ. Cô ôm lấy bộ ngực của mình như cố tình cho biết kích thước của chúng….

Hơn nữa, má cô đỏ ửng còn mắt cô nhìn anh với chút hối hận nhưng cũng lại ướt át vì……

“Hôm nay anh sẽ hành hạ cưng đến khi nào sướng thì thôi nên đừng lo. Anh thậm chí còn bón cho em đồ ăn bằng miệng của mình và còn lâu mới cho em an giấc.”

“Anh lại đang cố sỉ nhục tôi sao? Đồ biến thái, haha, đó là sỉ nhục, haha, đó là sỉ nhục.”

“Em hận tôi sao?”

“Tôi hận anh, nhưng giờ thì tôi có quyền gì chứ, do vậy nỗi căm hờn này chỉ phục vụ như một gia vị cho tình yêu này mà thôi….Ah, Fuu, Ahh, mmm, oh, anh biết việc mình đang làm là gì và vẫn làm nó,aah, em sẽ bị anh hành hạ lần nữa.”

Vai trò chả có gì thay đổi cả và tôi chả có quyền chối hay chạy làm cái gì. Cô ấy sẽ chả có cách nào mà đi nhông nhông ngoài đường như vậy mà lại không mặc quần lót, cô chắc chắn sẽ làm nhiều thứ hư hỏng hơn và chọc tôi hơn cơ.

Mồm cô cứ mấp ma mấp máy trong khi lại lừ lừ tiến gần tôi và nhẹ nhàng khoác tay tôi.

“Đ-đến bên em đi va-và rồi thì anh sẽ toại nguyện, oke? Nhìn bằng mắt của anh và chấp nhận em….Và rồi….”

“Và rồi? Rồi nào vậy? Haha, em đang cố nói gì để thỏa mãn tôi sao?”

“--Sau đó hãy ôm em thật chặt và yêu em thật nồng nhiệt…..”

“Tất nhiên rồi, vị thánh của anh….”

“Em hứa….*gobble* gobble….”

Mắt cô nhìn như pha đế trong khi nhẹ nhàng gặm lấy tay cậu. Cô từ từ và nhẹ ngàng cắn lên vết sẹo mà chính cô đã gây ra cho anh. Cậu mỉm cười trước sự chu đáo này.

“Thôi nào, đến chỗ sau cái cây kia nào….”

“Em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, và cũng không bao giờ để anh chạy đi đâu. Hãy ở bên em mãi mãi nhé, Yoshihisa.”

“Anh cũng muốn em không được rời khỏi vòng tay anh và cũng phải ở bên anh mãi mãi.”

“Em yêu anh, Yoshihisa.”

“Anh yêu em, Hatsuyuki.”

Đôi mắt họ đầy ắp sự chiếm hữu , tình yêu và dục vọng, hai người họ cuộn vào nhau nhiều hơn bao giờ hết.

Và từ đó về sau họ địt…..à….sống hạnh phúc với nhau…….MÃI MÃI.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!