Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

(Đang ra)

Tôi, kẻ số hai, và cô gái số một

Oshou

"Đây là câu chuyện về một tôi "số 2" đã trở thành "số 1" trong thế giới của ai đó." - Chương mở đầu, quyển 1.

15 46

Wn - chương 27

chương 27

“Anh đang cố bắt tôi làm cái trò hề gì vậy? Đồ hèn! Anh thừa biết là tôi sẽ không thể nào từ chối được mà. Anh đúng là một tên mất hết nhân tính rồi đấy, Yoshihisa.”

“Đơn giản mà, đây này, dao đây này, đâm tôi đi. Hãy để cho sự hận thù chiếm hữu lấy em, hãy để cho sự hận thù yêu lấy tôi đi. Ồ, đừng có kêu anh nếu như anh đấm hoặc đá em đấy. Thật lá một tội lỗi khó thành mà. Giết người hay đồng phạm của nó. Chắc chắn tất cả tội ác này cũng chỉ xoay quanh tên hiếp dâm này mà thôi.”

Hatsuyuki thở não nề trước ánh nhìn của cậu- ánh nhìn của một kẻ đã hết kiên nhẫn.

Anh ấy đang nói cái quái gì vậy? Anh ấy muốn làm gì vậy?

Tôi từ chối hiểu vụ này nhưng ánh nhìn đó có thể hiểu rằng không có sự hiểu lầm nào ở đây cả.

“Anh không muốn làm tổn thương em nhưng giờ anh đang cố nói gì vậy?”

Vết thương của anh quá là nông. Đó là lí do mà em không thể nào phân tách rạch ròi giữa yêu và ghét và điều đó đang dần không còn.”

“NẾU TÔI MÀ CHẾT, THÌ NÓ SẼ KHÔNG BAO GIỜ SỬA CHỮA ĐƯỢC NỮA!!! AHAHAHAHA. Anh tin vào tình yêu của em, anh sẽ sống sót bất kể bao lần em đâm anh- và giờ em sẽ chịu trách nghiệm cho việc tham gia giết người và bắt cóc. Em sẽ sống suốt phần đời còn lại của mình mà cảm thấy mắc nợ anh đây!!!”

“Ô, sao giống hệt lời anh nói rằng anh cảm thấy tội lỗi khi hiếp tôi vậy?? Anh bị đần à, Yoshihisa?”

Hatsuyuki gần như mất hết kiểu cách của mình với cơn tức giận này. Có một cách để cả hai bình đẳng, có điều gì đó liên quan đến vụ hiếp dâm mà cô đã quên. Và giờ là thế này, cậu bảo cô hãy đâm cậu và mặc cho Hatsuyuki đã kiệt sức từ việc kìm nén cảm xúc để ngăn việc này xảy ra….thì cậu vẫn ép cô làm điều đó.

“ Đừng có mà làm tôi rối! Bình đẳng chỗ đéo nào vậy? Sao anh lại cố ép tôi cầm dao vậy? Dừng lại đi, dừng lại, dừng lại, dừng lại đi!!!!”

“Anh xin lỗi, Hatsuyuki san. Anh đã quyết định rồi. Ah, liệu anh có nên khiến em căm ghét anh nhiều hơn đây ta? Nếu thế thì thì anh sẽ hiếp em ngay lúc này và thuyết phục em bằng cái cơ thể này…”

Dừng ngay cái sở thích quái đản đấy đi!! Nghiêm túc đấy, sao giờ anh lại thành ra như này?! Anh đúng là đồ ngu, đồ ngu, đồ ngu, đồ ngu,…. đồ hèn! Anh đúng là một tên cặn bã, lại đang cố gắng biến người mình yêu thành một tên tội phạm!!”

“Ối trời, cái người mà đang yêu cầu anh kết thúc chuyện này sao nói nhảm thế….Nào, nào em có biết cái boomerang không? Giờ nó đã quay vòng sang em rồi đấy.”

“ Nếu em muốn thì tự tay tôi sẽ cắt đi phần suy nghĩ của Yoshihisa đó mà biến nó thành một cái boomerang.”

“Nhưng nếu em làm thế, thế thì em là tội phạm rồi? Không, đó không phải là điều tôi muốn.”

Không hề, đồ ngốc nhà anh!!”

Hatsuyuki không thể nào hiểu nổi sao cô lại có yêu một tên khốn như này và điều đó đã khiến cô cảm thấy vô cùng hối hận….Cô vờ đi nhưng cô vẫn thích cậu và tình yêu đơn phương này khiến cho con tim cô được lấp đầy bởi sự ngọt ngào đó.

(Ugh, không! Mình không thể thấy vui trước cái này được….)

Thật tồi tệ, thật tồi tệ, cô nghĩ, rối bời.

Thế đéo nào mà vai trò bị hoán đổi rồi? Tôi không thể để điều này diễn ra được.

Đây tuyệt nhiên không thể nào là ‘bình thường ‘ được.

“Sigh…ahem….ahem….Chúng ta nói chuyện bình thường được không, Yoshihisa. Đây không phải là tình yêu, và anh không nghĩ rằng điều đó sẽ làm vấy bẩn đi sự tồn tại của em sao? Liệu anh nghĩ điều đó thật sự sẽ khiến em không còn thấy ăm ghét anh sao?”

“Đó chính là tình yêu!!!!!! Không có gì ‘tình yêu’ hơn nó. Bên cạnh đó, em, người lúc nào cũng thích ‘bình thường’ thì đây tuyệt nhiên sẽ làm hoen ố hình ảnh của em. Đó không phải thứ khiến em không còn ghét anh mà đó là thứ sẽ khiến anh phải ghét em mới đúng.”

“.…Từ đã, Yoshihisa, đây là thứ mà anh cần để ghét em sao?”

Những mảnh ghép đang dần kết nối với nhau khiến cho Hatsuyuki cảm thấy vô cùng đau đầu.

Nếu như nó chỉ là việc khiến anh căm thù cô thì cô còn có thể hiểu được.

Nhưng….thiếu gì cách mà sao anh ấy lại chọn cách nào để khiến anh ấy căm ghét cô?

“Giờ nói cho dễ hiểu nhé. Kể cả đây là hành động tự phát thôi. Bị đâm, và không thể phản kháng được. Và rồi anh yêu cũng như hận em và em cũng thế- cũng yêu và hận anh----đó, bình đẳng bác ái rồi đấy!!”

“ Uầy, giờ anh đã tiến hóa lên thành người rồi này!!”

“Vui mà, nếu như mọi thứ kết thúc và anh vẫn còn sống sót, thì không biết mối quan hệ chúng ta sẽ thành gì nữa đây?”

Thật gai góc, sự kinh tởm hay là sự ngọt ngào của mối quan hệ yêu đương này?

Hoặc cả hai hoặc chắc chắn chúng tôi sẽ tạo nên mối quan hệ độc nhất vô nhị này.

Hatsuyuki thật lòng rất muốn đấm vào mặt Yoshihisa trong khi cậu đang dần mường tượng xong tương lai của hai người họ.

(Bình tĩnh, bình tĩnh!! Theo như gia phả và lịch sử của gia tộc Ichijoji mình, thì mình phải bình tĩnh và không được phép cho cái tên ‘Ichijoji’ biến mất khỏi tên!! Á, nhưng có khả năng mình sẽ kết thúc khi trở thành Takehiyo Hatsyuki chứ không phải Ichijoji…..Không, khống đúng!!”

Điều quan trọng là nếu như cứ tiếp tục thì tôi sẽ đâm chết Yoshihisa mất. Tôi không được phép để mình dao động, tôi cần phải nói không.

Không, không đủ. Mình cần phải làm cho anh ấy đủ sốc để từ bỏ cái ý định điên khùng này.

(Phải có gì chứ? Phải có gì khiến cho Yoshihisa có thể bị sốc chứ? Hừm, trông như mình đang suy nghĩ gì đó kì lạ lắm vậy, huh? Hmm, nếu có thứ gì mình có thể ném đi được, có lẽ mình nên lấy cái quần lót của mình rối ném vào anh ấy chăng? Mình đã bảo anh ấy giết mình thế mà giờ vai trò bị đổi ngược lại….thế thì chỉ còn một lựa chọn mà thôi. Nhưng mà như thế người mình sẽ bị dính đầy máu mất, liệu mình có thể cứ rời đi như vậy.)

Yoshihisa thì rất bình tĩnh còn Hatsuyuki cũng đã quyết định rồi.

Và rồi….

“Chia tay đi. Tôi chịu anh đủ rồi, tôi không thể cứ yêu anh được nữa.”

“Được rồi thế thì để anh hiếp em thêm phát nữa!”

“.……”

“.…..”

“SAO ĐIỀU ĐÓ LẠI CÓ THỂ XẢY RA ĐƯỢC!? YOSHIHISA, ANH LÀ CÁI THÁ GÌ VẬY??”

“Chả phải giờ quá muôn rồi sao?”

Thật đúng là kì ảo làm sao. Và giờ cái gì tiếp diễn đây?

“Thế thì tôi sẽ ghét anh.”

“Ngay bây giờ, ngay lúc này?”

“Tôi không yêu anh nữa!”

“Thế thì anh giờ phải về nhà rồi, nhưng làm ơn em đừng có nói với anh nữa nhá!”

“Không có cách nào mà anh có thể làm điều đó đâu!! Đừng có nói là anh biết nhưng anh không làm đấy!!”

“Anh nghĩ tốt hơn không nên nói rằng Hatsuyki biết nó là bất khả thi nữa.”

“UUUUHHHHHH!!”

Yoshihisa nhẹ nhàng nhếch mép cười Hatsuyuki- người đang hoàn toàn khỏa thân và đang giũ con dao làm bếp, liếc nhìn cậu với nước mắt lăng dài trên má. Cậu nhẹ nhàng cởi hết đồ mình ra và cô nhìn cậu cũng cạn lời vì quá sốc.

“Anh yêu em, anh thích em, với anh thì em là người quan trọng nhất. Anh muốn em sống cùng anh.”

“A-anh đang cố thuyết phục tôi bằng những lời đường mật đó sao? Tôi sẽ không ngu ngốc mà nghe đâu!”

Anh không cố thuyết phục em. Anh chỉ muốn em hiểu rằng- đây chính là tình yêu.”

HẢ?? YÊU BẰNG CÁCH ĐÂM CHẾT NGƯỜI MÌNH YÊU SAO?? ĐÂY LÀ THÁI NHÂN CÁCH CMNR!!”

Hatsuyuki lườm cậu nhưng tay cậu vẫn không run.

“Anh nghĩ yêu ai đó thì sự nhẫn nại của người đó sẽ không bao giờ còn nữa. Anh từ bỏ mọi thứ vì em và cũng là hi vọng mọi thứ vì em.”

“Quá trẻ con!! Trừ khi là ‘lượng’ như nhau…”

“Cũng chả sao hết nếu như nó trẻ con. Gọi anh là thằng khùng, thằng điên và kể cả em có từ chối tôi….Anh vẫn sẽ yêu em bằng cả trái tim và linh hồn anh, anh sẽ nắm lấy trái tim em, và em sẽ yêu anh thôi. Anh chưa bao giờ thất hứa cả.”

~~~~~~~~~”

Khuôn mặt của Hatsuyuki vô thức ửng đỏ trước những lời nói yêu thương cháy bỏng của anh.

Em vui lắm vì sự thật là….

(Thật tàn ác làm sao, sao nó lại như này…..Á, kể cả, tôi, kể cả em đã nghĩ rằng…….)

Nhưng chính điều đó càng khiến em không thể nào chấp nhận được ý định của anh. Vì điều đó đồng nghĩa với việc em cược anh với thần chết cả.

Dù tôi cũng có ý tưởng tương tự như anh, nhưng, nhưng, nhưng…..

“Không….không, Yoshihisa…Em….em…..”

“Nào, Hatsuyuki, để anh chấp nhận em, cả yêu và hận cũng để anh giống em nữa. Như cách mà em chấp nhận tình yêu của anh, hãy để anh chấp nhận tình yêu của em.”

“Không, đó là hèn nhát, đó là giết……”

“Anh xin lỗi em, Hatsuyuki. Đáng lẽ mọi thứ sẽ tốt hơn nếu em là đồng phạm của anh. Phải là em thừa nhận tội ác của em--anh muốn em hãy vấy bẩn đôi tay mình, trở thành một tên tội phạm, không cho em mà lại cho anh.”

Cô mộng mị như thể có ai đó đang thôi miên cô vậy.

Không, không chính xác. Trước khi cô nhận ra điều đó thì ai đó đang thì thầm vào tai cô.

(Tôi….tôi…..)

 Tôi nuốt chửng, trái tim tôi bỗng dưng im bặt. Liệu tôi nên làm gì? Đâm anh ấy để rồi tình yêu này sẽ được dìu dắt bởi hận thù sao.

Sao nó lại ngọt ngào hơn tất thẩy thế này.

“L-làm ơn….làm ơn…..hãy cho em thời gian suy nghĩ được không. Ít nhất cho đến sáng mai không?”

Hatsuyuki nói và cúi xuống cười mỉm, làn da trắng như tuyết của cô và má cô đã ửng đỏ.

“Không được, ra đáp án ngay đi.”

“Uu….”

Ánh mắt cô đang ướt át với ánh nhìn dâm dục và điều mà cô có thể làm đó là rên.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Điên con mẹ nó rồi :))) Không ngờ gặp phải thằng liều, thí mạng đổi hậu :))))) Vãi cả..... Đẳng cấp phản đòn!!! Mọe :)) chịu :))) Không ai muốn cái quan hệ này của anh chị đâu, tốn mạng lắm :((( Hở :))) Best trả treo :)))) Giờ mới biết à :))) Hờ :))