Thám Tử Hội Học Sinh Kirika

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1383

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25624

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Tập 06 - Chương 01

Chương 01

1

"Cậu nghĩ một cộng một bằng mấy?"

Trong ánh sáng lờ mờ, Hội trưởng đang nằm dài trên chiếc võng khẽ hỏi.

Tennoji Kotetsu ── Nữ hoàng quân lâm học viện này ── hôm nay hiếm hoi lắm mới xõa tóc. Vì bình thường tôi chỉ thấy chị ấy buộc tóc hai bên, nên dáng vẻ này trông càng thêm phần lả lơi, không phòng bị.

Những ký tự alphabet khắc chi chít trên bức tường sau lưng chị ấy trông như hàng vạn con côn trùng đã hóa thạch. Chúng tôn lên vẻ đẹp nguy hiểm của Nữ hoàng đang nằm lơ lửng giữa không trung trong bóng tối một cách đầy điềm gở.

"Chắc chắn... không phải là 2 rồi, một khi chị đã cất công hỏi."

Tôi dựa lưng vào cửa, thận trọng trả lời. Chị ấy gọi tôi đến phòng Hội học sinh với lý do giảng dạy về Đế vương học. Chắc chắn không thể có một câu trả lời bình thường được. Hội trưởng cười ẩn ý, bất ngờ ngã người khỏi võng, xoay mình và tiếp đất nhẹ nhàng không một tiếng động tựa như loài mèo.

"Tất nhiên. Trong thế giới chính trị, phép cộng không đơn thuần là phép cộng."

Hội trưởng bước lại ngay trước mặt tôi, chống tay trái lên tường ngay sát mặt tôi. Sau lưng tôi là cánh cửa đã đóng kín, không còn đường lui.

"Lấy một ví dụ dễ hiểu nhé. Có một ngôi làng nằm sâu trong núi với 100 cư dân, chưa có điện. Giả sử chi phí kéo đường dây tải điện là 10.000 yên cho mỗi km."

Ngón tay Hội trưởng vẽ những đường cong ngoằn ngoèo trên ngực áo blazer của tôi.

"Khoảng cách từ trạm phát điện đến ngôi làng là 100 km. Nếu mỗi dân làng góp 10.000 yên thì sẽ kéo được điện, đúng không?"

Tôi cố kiễng chân hết mức để giữ khoảng cách với gương mặt đang áp sát của Hội trưởng, gật đầu lia lịa.

"Nhưng vì là làng nghèo, hầu hết dân làng đều tiếc tiền, rốt cuộc chỉ có đúng 2 người vui vẻ bỏ ra 10.000 yên. Vậy thì, liệu 2 người này có nhận được lợi ích tương xứng với 10.000 yên họ bỏ ra không?"

Đó là một câu hỏi tu từ chứ không phải câu hỏi thường. Hội trưởng tiếp lời ngay.

"Đương nhiên là không. Đường dây điện chỉ kéo được 2 km thì chẳng có ý nghĩa gì cả. Tức là 1 cộng 1 không bằng 2. Nó bằng không. Thậm chí, cho dù một nửa số dân là 50 người hợp tác, hay đến 99 người đồng ý, thì kết quả thu được vẫn là con số không tròn trĩnh. Chừng nào chưa nối được đến làng, thì đường dây tải điện cũng chỉ là chỗ cho chim đậu mà thôi. Tuy nhiên, khoảnh khắc con số 100 được tập hợp đủ ──"

Đột nhiên, đèn phòng Hội học sinh bật sáng. Tôi nheo mắt vì chói. Hội trưởng đã bật công tắc ngay cạnh cửa.

"── Điện sẽ về bản."

Trong ánh sáng ngược, chị ấy nở nụ cười ngạo nghễ.

"Lợi ích mà điện năng mang lại cho ngôi làng không chỉ dừng lại ở 1.000.000 yên. Ngược lại với việc 1 cộng 1 không bằng 2, thì khi cộng 1 đủ 100 lần, đáp án sẽ không chỉ là 100. Bởi vì sức mạnh của con người không phải là phép cộng. Hiểu chứ?"

"...Vâng."

"Tại sao con người nhất định phải tạo thành tập thể? Tại sao họ lại cố gắng thống nhất ý chí đến mức phải vượt qua sự khác biệt về giá trị quan của mỗi cá nhân? Tóm lại, tại sao chính trị lại cần thiết? Lý do căn bản chính là đây."

Sức mạnh con người không phải là phép cộng đơn thuần. Tùy thuộc vào số lượng và sự định hướng, nó có thể trở nên vô nghĩa, hoặc có thể nhân lên gấp vạn, gấp ức lần. Vì thế con người mới muốn lập bầy, xây thành phố, dựng đất nước. Để xây cầu, để phóng tên lửa lên mặt trăng, hay để chiến thắng trong chiến tranh.

Câu chuyện thì tôi hiểu. Quả thực rất có lý.

Nhưng tôi không hiểu lắm tại sao Hội trưởng lại nói chuyện đó với tôi.

"Cậu và tôi, cũng giống như vậy đấy."

Bị ánh mắt của Hội trưởng khóa chặt, tôi nghẹt thở, không thể lảng tránh ánh nhìn ấy được nữa.

"Một mình cậu và một mình tôi. Cộng lại không chỉ là 2 đâu."

Chuyện chính trị và chuyện phép cộng sức người. Ý chị ấy là ── bảo tôi đừng làm kẻ địch nữa mà hãy hợp tác sao? Tôi cũng bị đánh giá thấp quá nhỉ. Đừng hòng dùng mấy lời lẽ đó mà dụ dỗ tôi dễ dàng. Phải dứt khoát ──

"Nếu làm ra một đứa con thì sẽ thành 3 hoặc 4 đấy."

"Lại là cái đó hả!" Tôi đẩy Hội trưởng ra. "Cái thằng tôi đã nghiêm túc ngồi nghe nãy giờ đúng là thằng ngốc mà!"

"Nói ngắn gọn là được chứ gì? Hiểu rồi. Hikage, làm t..."

"Dừng lại!!!" Tôi hoảng hốt bịt miệng Hội trưởng bằng cả hai tay.

"Ưm ưm." Hội trưởng nắm cổ tay tôi đẩy ra, thở hắt một hơi. "Không ngờ cậu lại dùng biện pháp mạnh bạo thế này. Bắt người ta hôn lên lòng bàn tay cơ đấy."

"Kh-Không phải đâu! Tại Hội trưởng định nói 'làm tình' hay mấy thứ bậy bạ chứ gì!"

"Chị không có nói nhé. Chị định nói là 'làm tí' kỷ lục home run giống Mark McGwire thôi. Cầu thủ bóng chày ở giải Major League đã lập kỷ lục 70 cú home run vào mùa giải năm 1998 ấy."

"Đừng có ngụy biện cưỡng ép thế! Mạch chuyện vừa rồi thì ngoài làm tình ra còn có thể là gì được chứ!"

"Tiện thể thì, cái từ bậy bạ mà chị chưa nói lần nào ấy, nãy giờ cậu cứ lặp đi lặp lại suốt đấy nhé."

"Aaaaaaaa chết tiệt, bị chơi rồi."

"Không được đâu Hikage-san, 'chơi' bời như thế là không đứng đắn!"

Có tiếng nói vang lên, cánh cửa sau lưng mở ra khiến tôi ngã ngửa ra sau với tiếng kêu "Oái!". Chị Misono đang ngồi thụp xuống thảm, ghé sát mặt vào tôi.

"Misono, Hikage không có nói bậy đâu. Cậu ta định nói về người 'chơi sáo' ở Hameln thôi."

"Không, kiểu chữa cháy gượng ép đó thì cũng..."

"Không được đâu, thổi sáo là không đứng đắn!" "Đâu cơ chứ?" "H-Hãy thử nghĩ mà xem Hikage-san, dùng miệng ngậm vào, dùng ngón tay nâng nhẹ rồi phả hơi nóng vào trong, nếu không phải là cái sáo thì nó dâm dục đến mức nào chứ." "Thì tại nó không phải là cái sáo chứ sao!" "Hơ ơ..." Ồn ào quá!

"Mọi người đang làm cái gì vậy?"

Một giọng nói lạnh lùng đến mức chán ngán vang lên. Tôi đẩy chị Misono ra thì thấy Kirika đang nhìn xuống chúng tôi.

"Thật là, Hikage đừng có vào phòng Hội trưởng!"

Kirika kéo tay tôi lôi dậy.

"Phòng riêng của cán bộ là không gian riêng tư, vốn dĩ không được tùy tiện vào đâu!"

Vậy sao? Đúng là có chỗ ngủ thật.

"Chẳng phải Hikage vẫn thường xuyên ra vào phòng Kế toán đó sao?"

Hội trưởng nhìn so sánh mặt tôi và Kirika.

"C-Cái đó thì được!" Kirika đỏ mặt cãi lại. "Là công việc mà. Hikage có rất nhiều việc quan trọng ở phòng tớ, như là đọc truyện tranh cho tớ nghe chẳng hạn." Cái đó đâu phải công việc. Cậu coi tớ là cái gì vậy hả.

"Không được đâu như thế..." Chị Misono lấy hai tay che khuôn mặt đang đỏ bừng. "Trò chơi em bé (Baby play) là không đứng đắn."

Trước khi tôi kịp phản bác (tsukkomi), Hội trưởng đã chen vào.

"Misono, trò chơi em bé thì thường đàn ông mới là người đóng vai em bé đấy."

"Vậy sao ạ? Thế thì không sao rồi." "Không sao cái gì mà không sao!"

"Hừm, Hikage đã làm những chuyện 'không sao' đó với Kirika ư?"

"Không, không phải chuyện đó..." "Không có làm!" Kirika cũng gào lên với khuôn mặt đỏ gay. Ngay lúc mọi chuyện bắt đầu trở nên rối tung mù mịt, từ phía cửa ra vào phòng Hội học sinh vang lên tiếng hắng giọng đầy lộ liễu. Kirika giật mình hoàn hồn lại:

"Đ-Đúng rồi, không phải lúc làm mấy chuyện này, có khách!"

Kirika chỉ tay, chúng tôi cùng nhìn về hướng đó.

Cánh cửa lớn mở ra, một đoàn nam sinh trẻ tuổi bước vào theo đội hình hai hàng dọc đều tăm tắp. Tôi giật mình trước vẻ ngoài của họ. Không phải đồng phục nhà trường. Một bộ đồ trắng toát từ trên xuống dưới, cầu vai gắn sao, trên mũ khâu huy hiệu lớn. Nhìn kiểu gì cũng ra quân phục.

"Hết lái phải!"

Người đi đầu hô lớn, đoàn quân phục di chuyển nhịp nhàng, đi vòng qua bàn làm việc và tiến đến chỗ chúng tôi.

"Thả neo!"

Cùng với tiếng hô, tất cả đồng loạt dừng lại. Tôi hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ kiểu như có nên gọi cảnh sát không, hay là quân nhân thì ai mạnh hơn.

Người đi đầu đứng thẳng lưng, nói:

"Báo cáo Hội trưởng, đã lâu không gặp! Năm nay cuối cùng cũng đến mùa này rồi ạ!"

Tôi nhìn Hội trưởng. Người quen sao?

"Musashi, cảm ơn cậu đã đến. Nhìn dáng vẻ hùng dũng này của các cậu, ý chí chiến đấu trong tôi lại sục sôi rồi đây."

Hội trưởng và gã đàn ông vạm vỡ tên Musashi đó bắt tay thật chặt. Nhìn thái độ không mấy ngạc nhiên của chị Misono và Kirika, có vẻ họ là người liên quan đến Hội học sinh. Hay nói đúng hơn là học sinh trường này? Tôi cứ tưởng mình đã biết trường này có tác phong tự do đến mức nào rồi, nhưng phớt lờ đồng phục một cách sảng khoái đến mức này mà cũng được tha thứ sao.

"À, ừm, những vị này là?"

Tôi len lén hỏi chị Misono.

"Là các thành viên Ủy ban Quản lý Bầu cử đấy."

Không biết có nghe thấy không, nhưng đám quân phục đồng loạt quay phải, đứng nghiêm trong tư thế thẳng tắp.

"Ban Bầu Cử - Musashi, báo cáo!"

"Ban Bầu Cử - Yamato, báo cáo!"

"Ban Bầu Cử - Kaga, báo cáo!"

"Ban Bầu Cử - Hyuga, báo cáo!"

"Ban Bầu Cử - Ise, báo cáo!"

Từng người một vừa chào kiểu quân đội vừa hùng dũng xưng danh.

Ban Bầu Cử (Senkan). À, ra là tàu chiến (Senkan). Hèn gì lại mặc quân phục Hải quân Đế quốc Đại Nhật Bản...

"Đó là truyền thống của Ban Bầu Cử trường ta đấy." Hội trưởng đắc ý nói.

"Nhưng đâu phải năm nào cũng may mắn có học sinh trùng tên với tàu chiến như vậy..."

"Mỗi năm có hơn một nghìn tân sinh viên nhập học nên không sao hết ạ!"

Thành viên Ban Bầu Cử Yamato ưỡn ngực nói.

"Chúng tôi tung tin đồn rằng thí sinh có tên như vậy sẽ được ưu tiên, nên các ứng viên Ban Bầu Cử tự nhiên sẽ tập hợp lại thôi ạ!"

Thành viên Ban Bầu Cử Kaga cũng ưỡn ngực nói. ...Khoan, thế có ổn không đấy?

Hội trưởng nhìn lướt qua hàng quân phục hải quân và nói:

"Ủy ban Quản lý Bầu cử là tổ chức yêu cầu sự công bằng và không thiên vị nhất, đúng không? Vì thế tiêu chuẩn tuyển chọn không được có yếu tố tùy tiện. Việc chọn người chỉ dựa trên cái tên là rất hợp lý đấy."

Ra là vậy, tôi suýt nữa thì bị thuyết phục. Không không không. Thế thì bốc thăm cũng được mà. Nhìn kỹ lại thì chỉ có năm người hàng đầu là hừng hực khí thế, còn đám hậu bối phía sau trông có vẻ nhỏ tuổi hơn thì mặt mũi ai nấy đều như muốn nói "Tại sao mình lại phải làm cái trò này...". Nếu chỉ làm công việc ủy ban thì không nói, đằng này còn bị bắt chước làm quân nhân kỳ quặc, đúng là không chịu nổi. Chỉ vì sinh ra trong gia đình có cái họ cổ kính mà khổ thân ghê.

"Vậy thì, năm nay chúng tôi xin phép được tiếp nhận ạ!"

Trưởng ban Bầu Cử Musashi nói. Tiếp nhận? Tôi nhìn Hội trưởng.

Thứ cô ấy lấy ra từ ngăn kéo bàn Hội trưởng và trao cho Musashi là một chiếc chìa khóa cũ kỹ. Tôi nín thở. Tôi nhớ nó. Chiếc chìa khóa tôi đã thấy vào ngày hội thao. Một trong ba chiếc chìa khóa để mở cánh cửa Đại Hiến Chương Magna Carta nằm sâu trong phòng Hội trưởng.

Musashi cung kính nhận lấy chìa khóa, bọc vào tấm vải trắng và cất vào một chiếc hộp gỗ nhỏ.

"Đã xác nhận, chúng tôi xin tiếp nhận."

Một lần nữa, tất cả dập gót giày chào kiểu quân đội.

"Nhổ neo!"

Cùng với khẩu lệnh, họ hạ tay xuống.

"Hết lái tráiiii!"

Nhóm Ban Bầu Cử rời khỏi phòng Hội học sinh theo đúng lộ trình y hệt lúc đi vào, không sai một ly. Gió biển thổi qua mặt biển bao la mang theo sự tĩnh lặng ùa về. Tôi đứng chôn chân, miệng há hốc, chẳng biết nên có cảm tưởng gì nữa.

"Từ khi kết thúc Lễ hội văn hóa cho đến lúc kiểm phiếu, quy định là chiếc chìa khóa đó sẽ do Ban Bầu Cử giữ."

Hội trưởng nhìn về phía cánh cửa và nói.

"Nó giống như chiếc cúp của nhà vô địch vậy."

Vậy nghĩa là người tiếp theo nhận chiếc chìa khóa đó sẽ là Tân Hội trưởng Hội học sinh đắc cử sao.

"...Vậy là, những lễ hội vui vẻ đều đã kết thúc hết rồi nhỉ."

Chị Misono cũng nhìn cánh cửa, nói với vẻ đượm buồn.

Đại hội học sinh, nghỉ hè, hội thao, và lễ hội văn hóa. Những sự kiện dồn dập đến chóng mặt mà tôi đã trải qua kể từ khi vào Học viện Hakujudai này. Đáng lẽ phải là bảy tháng đậm đặc đến mức không thở nổi, nhưng nhìn lại thì cảm giác như mọi thứ trôi qua chỉ trong chớp mắt. Tại sao nhỉ? Là do tôi đang luyến tiếc khoảng thời gian rực rỡ đã qua? Hay là do hối hận vì đã đón chào mùa này mà chưa có sự chuẩn bị hay giác ngộ nào?

Có lẽ, là cả hai, mà cũng chẳng phải cả hai.

"Với tôi, lễ hội thực sự bây giờ mới bắt đầu." Hội trưởng lẩm bẩm. "Bởi vì tôi sinh ra là để chiến đấu mà."

Tôi liếc nhìn Kirika bên cạnh. Trong ống tay áo blazer rộng thùng thình, bàn tay nhỏ bé của cô ấy nắm hờ một cách yếu ớt, như thể vừa đánh rơi một thứ gì đó.

*

Dưới con mắt của người ngoài, cuộc bầu cử Hội học sinh dường như cũng được xem là một lễ hội. Một bầu không khí giống với hội thao hay lễ hội văn hóa, nhưng lại có mùi vị khác biệt đâu đó đang bao trùm khắp học viện. Lớp tôi cũng vậy. Vào giờ tan học ngày hôm sau khi Ủy ban Quản lý Bầu cử bắt đầu hoạt động, một người bạn cùng lớp lao ra khỏi phòng ngay sau tiếng chuông, vài phút sau đã quay lại với xấp giấy trên tay. Mọi người lập tức xúm lại quanh cậu ta.

"Akechi Mitsuhide!"

"Năm nay cũng đến rồi hả, biết ngay mà."

"Cam kết tranh cử năm nay là gì thế?"

"Xây khách sạn tình yêu trong trường kìa." "Đúng là bá đạo thật."

Chuyện gì vậy, tôi quên cả đặt cặp lên bàn, tiến lại gần mọi người.

"...Akechi Mitsuhide? Là..."

"Gì thế Makimura, không biết hả?" "Mang tiếng là người của Hội học sinh."

Mọi người làm ơn nhớ giùm cho, trước khi là thành viên Hội học sinh, tôi vẫn là lính mới nhập học chưa đầy một năm mà.

Các bạn cùng lớp chỉ vào xấp giấy khổ B4 trải trên bàn. "Tuần san Shiratto", một tờ báo của trường. Ra là vậy, báo vừa mới phát hành nên cậu ta đi lấy về.

Tiêu đề trang nhất viết:

Đại đặc san Ứng cử viên Bọt bèo - Bầu cử Hội học sinh!

Năm nay người lĩnh ấn tiên phong vẫn là gã đàn ông này!

Mục tiêu là Hạ khắc thượng・Akechi Mitsuhide

Bức ảnh màu in chình ình hình một nam sinh mặc áo giáp, khiến tôi tự hỏi cái trường này rốt cuộc đang đi về đâu.

"......Cái gì thế này......"

"Năm nào chả có," một người nói. "Vậy là năm nay là năm cuối được thấy Akechi-senpai rồi nhỉ."

Nghe nói anh ta là một ứng viên "lót đường" nổi tiếng, bắt đầu tranh cử từ năm đầu tiên nhập học sơ trung cùng khóa với Tennoji Kotetsu, và lần nào cũng khuấy động không khí bầu cử.

"Tên thật là gì ấy nhỉ, Akechi Hideo hả?"

"Nghe đâu nhà kinh doanh chuỗi khách sạn đấy." "Hình như cam kết tranh cử năm ngoái là biến toàn bộ phòng ký túc xá thành tiêu chuẩn khách sạn thì phải."

Trong lúc tôi đang ngán ngẩm, ai đó lại mở một tờ báo khác ra.

"A, Tiến sĩ Fushimatsu cũng nộp đơn rồi này."

Đó là tờ 『Tuần báo Hakuju』, tít trang nhất giật dòng chữ:

Đại phát minh của Tiến sĩ Fushimatsu!

Năm nay sẽ thắng cử với "Máy tạo ion khiến người ta muốn bỏ phiếu cho tôi"!

Bức ảnh màu in to tướng hình một nam sinh mặc áo blouse trắng, đầu quấn thiết bị kỳ quái có mấy cái gai lồi ra, khiến tôi bắt đầu thấy hơi lo lắng cho tương lai của trái đất.

"......Cái gì thế này......"

"Đã bảo là năm nào cũng có mà." "Tiến sĩ năm nay cũng là năm cuối rồi." "Cái năm ổng phát minh ra máy tạo ion thu hút phái nữ, suýt chút nữa tao đã bỏ phiếu cho ổng rồi đấy." "Hồi năm ngoái thấy tin về thuốc giảm cân, tớ cũng hơi rung rinh nha."

Đám con gái cũng tham gia vào cuộc trò chuyện, cả lớp xúm lại quanh hai tờ báo, nhao nhao bàn tán dự đoán về các ứng viên tấu hài sắp tới.

Tôi cũng cầm tờ báo lên đọc thử. Không chỉ tờ 『Shiratto Weekly』 với phong cách báo thể thao, mà ngay cả tờ 『Tuần báo Hakuju』 vốn tự cho mình là báo chí chất lượng cao cũng lấp đầy mặt giấy bằng các chuyên đề về hoạt động tranh cử hài hước của các ứng viên lót đường hay dự đoán ai sẽ đứng bét bảng. Chẳng có lấy một dòng nghiêm túc nào về triển vọng hoạt động của Hội học sinh sắp tới. Cảm giác như hồi đại hội thể thao hay lễ hội văn hóa cũng chẳng đến mức phấn khích thế này.

"Cảm giác như...... cứ như lễ hội ấy nhỉ," tôi buông tiếng thở dài lẩm bẩm. Cứ tưởng chỉ mỗi Hội trưởng là thế, ai ngờ cả cái trường này đều chung một bầu không khí như vậy sao.

"Sự kiện trường mình cái nào mà chẳng như lễ hội!"

Tôi bị nhỏ lớp trưởng Hayama mắng ngay.

"Thế mới thú vị chứ." "Bầu cử mà làm nghiêm túc quá thì có gì vui đâu!"

Đến cả đám con trai cũng nhảy vào bắn yểm trợ cho nhỏ, nên tôi đành rụt cổ lại.

"Với lại, năm nay đằng nào Hội trưởng Tennoji cũng thắng thôi mà."

Một bạn nữ nào đó lên tiếng, khiến tôi giật mình quay sang nhìn.

"Chuẩn luôn." "Năm ngoái tỷ lệ phiếu bầu cũng hơn chín mươi phần trăm còn gì."

Chuyện đó thì hẳn rồi. Tôi cũng chưa từng nghe nói có đối thủ nào đủ tầm cả.

"Năm nay chắc phiếu sẽ bị chia bớt đấy." "Nghe nói Công chúa Tokiko sẽ ra tranh cử mà."

Việc Tokiko-san ra tranh cử đã lan truyền đến cả học sinh bình thường rồi sao, tôi ngạc nhiên.

"Công chúa thì công chúa chứ. Lấy được hai mươi phần trăm phiếu là giỏi lắm rồi ấy chứ?"

Đám con trai gật gù tán đồng.

"Nếu là đấu một chọi một thì có khi còn cân sức hơn chút."

"Nhưng bên phe Hội trưởng còn có cả Misono-senpai nữa mà."

"Không biết cộng sự của Công chúa Tokiko sẽ là ai nhỉ?"

"Ai thì cũng thế thôi, làm sao mà lại được cặp bài trùng Tennoji - Takeuchi chứ."

"Nói thế chứ Công chúa đời nào lại chọn bừa một tên ất ơ, tò mò phết đấy chứ."

Cuộc bầu cử Hội học sinh trường tôi áp dụng "Chế độ liên danh" giống như bầu cử Tổng thống Mỹ, tức là ứng viên Hội trưởng và ứng viên Phó hội trưởng sẽ tranh cử theo cặp. Tuy nhiên, khi bỏ phiếu thực tế, cử tri chỉ viết tên một ứng viên, và tổng số phiếu của hai người sẽ là số phiếu của cặp đó. Nghĩa là, nếu là cặp Hội trưởng và Misono-senpai, thì tổng số phiếu của "Tennoji Kotetsu" và "Takeuchi Misono" cộng lại sẽ là kết quả cuối cùng.

Phương thức bỏ phiếu này có ý nghĩa gì, thì là──

"Nghĩa là ứng viên Phó hội trưởng cũng cực kỳ quan trọng," Hayama nói.

"Năm ngoái Misono-senpai hầu như chưa có thành tích gì mà cũng gom được bốn chữ số phiếu bầu đấy."

"Vậy nghĩa là Công chúa Tokiko cũng có cơ hội thắng nếu tìm được một cộng sự có sức ảnh hưởng ngang ngửa Hội trưởng Tennoji nhỉ!" Hayama hớn hở.

"Làm gì có ai." "Có hai người như thế thì cái trường này sập mất." "Nước Nhật diệt vong luôn ấy chứ."

Nhìn Hayama bị cả đám xúm vào phản bác, tôi ngồi xuống ghế, thở dài thườn thượt. Hèn gì mà thành cái không khí lễ hội này. Vì vốn dĩ đâu có phải là một cuộc đấu ngang sức. Việc các học sinh bình thường cảm thấy mơ hồ rằng "làm gì có ai thắng nổi Tennoji Kotetsu" đồng nghĩa với việc rốt cuộc mọi người sẽ lại bỏ phiếu cho Hội trưởng thôi. Nghĩ mà thấy bế tắc.

"──kun, Makimura-kun!"

Bị gọi tên, rồi bị vỗ vào tay, tôi sực tỉnh. Hayama đang ghé sát mặt vào nhìn tôi chằm chằm khiến tôi giật mình ngả người ra sau suýt ngã.

"......C-Cái gì?"

"Tớ đã gợi chuyện khéo đến thế rồi, cậu cũng nên xì ra chút thông tin gì đi chứ!"

"Xì ra...... là cái gì cơ."

"Chuyện Công chúa định chọn ai làm ứng viên Phó hội trưởng ấy!"

Mấy đứa khác cũng xấn lại gần.

"Cậu là người của Hội học sinh mà, chắc phải biết gì chứ?"

"Cậu cũng thân với đằng ấy lắm mà."

"Không không không."

Tôi khua tay phủ nhận kịch liệt. Mấy người còn rành tin tức hơn tôi ấy chứ.

"Giấu hả." "Càng giấu càng đáng ngờ nha." "Makimura, bỏ cuộc đi, khai hết ra mau."

Đúng lúc đó, có tiếng cửa sau lớp học mở ra. Vì bị đám đông vây quanh nên tôi không thấy ai bước vào, nhưng một bạn cùng lớp hốt hoảng rẽ đám đông chạy lại chỗ tôi nói:

"M-Makimura."

Cậu ta dường như không nói nên lời, chỉ luống cuống chỉ tay về phía cửa.

Cả lớp xôn xao hẳn lên. Ngay bên ngoài cửa, đứng ở hành lang là một nàng công chúa với mái tóc đen dài cài bông hoa đơn giản, dáng đứng lẫm liệt──là Tokiko-san. Tôi đẩy ghế đứng bật dậy.

"Xin lỗi vì đã đường đột ghé qua."

Tokiko-san nói với vẻ hơi ngượng ngùng.

"Tôi có chuyện muốn nói với Makimura-kun về cuộc bầu cử. ......Về vị trí ứng viên Phó hội trưởng."

Cả lớp nín thở, nhìn tôi rồi lại nhìn Tokiko-san, cứ thế đảo mắt qua lại liên tục. Tôi hoảng hồn lao ra hành lang, nắm lấy vai Tokiko-san đẩy cô ấy đến chỗ khuất tầm nhìn từ trong lớp.

"K-Khoan đã Makimura-kun?" Tokiko-san tròn mắt ngạc nhiên, nhưng tôi không còn tâm trí đâu mà để ý. Vấn đề lớn hơn là mấy tiếng xì xào vọng ra từ trong lớp: "Quả nhiên là......", "Hả, không lẽ Makimura lại...?", "Cũng không phải là không thể......"

Tránh ánh mắt của những học sinh đi ngang qua hành lang, tôi kéo Tokiko-san chạy đi, chui tọt vào gầm cầu thang mới dám thở phào một hơi.

"Makimura-kun, đau quá."

"A, x-xin lỗi."

Giờ tôi mới nhận ra mình đã nắm cổ tay Tokiko-san khá mạnh, tôi vội vàng buông tay ra và cúi đầu xin lỗi.

"Cũng không sao...... dù gì người tự tiện đến là tôi mà."

Tokiko-san vừa xoa cổ tay vừa lảng tránh ánh mắt tôi, nói với vẻ hơi ngượng nghịu.

"Sao tự nhiên lại đến tận lớp tôi thế...... Với lại, chuyện ứng viên Phó hội trưởng, tôi nhớ là đã từ chối rồi mà......"

"Cậu từ chối là chuyện hôm nọ. Tôi đã cho cậu ba ngày để suy nghĩ lại rồi còn gì."

Cái lý luận kiểu gì thế. Thấy tôi ngớ người ra, Tokiko-san bồi thêm:

"Tôi cất công đến tận lớp cậu là vì nghĩ rằng nếu tin đồn tôi chọn cậu làm Phó hội trưởng lan rộng ra, thì biết đâu sẽ thành 'sự đã rồi', cậu sẽ không thể từ chối được nữa."

Tôi không tìm được lời nào để đáp trả. Chỉ biết ngả mũ thán phục trước sự toan tính đó. Quả không hổ danh là người phụ nữ đã làm cánh tay phải cho Tennoji Kotetsu suốt ba năm trời, tôi thầm nghĩ. Là do ảnh hưởng của Hội trưởng mà cô ấy trở nên như vậy, hay chính vì là con người như vậy nên mới được Hội trưởng công nhận đây.

Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ và nhìn chằm chằm Tokiko-san mà không nói gì, chẳng biết cô ấy hiểu lầm cái gì mà đột nhiên mặt đỏ bừng lên, hai tay xoắn xuýt vào nhau trong không trung, lắp bắp:

"Cái 'sự đã rồi' ấy, k-không phải theo nghĩa bậy bạ đâu nhé!?"

Vốn dĩ làm gì có cái nghĩa bậy bạ nào ở đây. Tự nhiên nói cái gì thế không biết.

"......Thế nên là," Tokiko-san hắng giọng, hạ tông giọng xuống khoảng hai bậc. "Chuyện tranh cử ấy, cậu đã nghĩ lại chưa?"

"Không, đã bảo là tôi sẽ không làm cộng sự cho Tokiko-san đâu mà."

Tokiko-san khoanh tay thở hắt ra.

"Hãy suy nghĩ thực tế đi. Cậu muốn đánh bại Kotetsu trong cuộc bầu cử đúng không? Cậu nghĩ ngoài việc bắt tay với tôi ra thì còn cách nào khác sao?"

"Chuyện đó......"

Suýt chút nữa tôi đã cãi lại theo cảm tính, tôi vội ngậm miệng và nắn nót lại từ ngữ.

Những gì Tokiko-san nói hoàn toàn là lẽ phải. Trong giới chính trị của Hakujudai──tạm gọi thế đi──người có sức ảnh hưởng thứ hai chắc chắn là Kannbayashi Tokiko, bỏ xa những người đứng thứ ba trở đi. Nếu không có sự hợp tác của cô ấy, thì không đời nào thắng nổi Tennoji Kotetsu, người đang đứng ở vị trí số một áp đảo.

"......Tại sao lại là tôi chứ? Còn khối người tốt hơn mà."

"Thì, là do..."

Tokiko-san đan các ngón tay vào nhau rồi lại gỡ ra, ngập ngừng một lúc lâu.

"Cậu đang là Thư ký đương nhiệm. Chỉ riêng cái mác thành viên Ban điều hành Tổng vụ thôi đã có giá trị tên tuổi rồi. Có vẻ cậu đang tự đánh giá thấp bản thân quá đấy."

"Ừm......" Có lẽ là vậy thật.

"Hơn nữa, với mấy cái mánh khóe lừa đảo của cậu, biết đâu lại qua mặt được Kotetsu."

"Được kỳ vọng vào mấy cái khoản đó thì tôi thấy hơi phiền đấy......"

"C-Cậu có gì bất mãn với tôi chứ hả?"

Đột nhiên Tokiko-san cao giọng.

"Không phải là bất mãn hay gì."

"Cậu nói là không muốn dựa vào sức của tôi để thắng, nhưng mà nghe này! Cậu đã được tôi công nhận đấy, chỉ riêng điều đó đã là thực lực của cậu rồi! Còn gì bất mãn nữa chứ?"

Tôi rụt cổ lại nhìn quanh, thở phào vì không có ai nghe thấy, rồi trấn an Tokiko-san. Vừa chạm vào vai cô ấy, Tokiko-san đã đỏ lựng mặt mày, lùi lại lảo đảo như bị xì hơi.

"X-Xin lỗi, tôi lỡ to tiếng."

"Không sao, chuyện đó..."

Hôm nay cô ấy có vẻ xúc động hơn mọi khi thì phải, tôi nghĩ.

"Những điều Tokiko-san nói, tôi hiểu. Tôi nghĩ mọi chuyện đúng là như vậy. Được cô trọng dụng tôi cũng vui lắm chứ. ......Nhưng mà, ừm,"

Tôi ngập ngừng, tìm kiếm từ ngữ để truyền đạt suy nghĩ của mình một cách trọn vẹn.

"Hình như tôi vẫn chưa kể lý do vì sao tôi quyết định đối đầu với Hội trưởng nhỉ."

Tokiko-san chớp mắt.

"......Đúng thế. Tại sao vậy?"

Tôi cúi mặt cười khổ. Khi định tự mình giải thích, tôi lại không đủ tự tin để nhìn thẳng vào mắt người đối diện.

"Trước khi vào trường này, tôi thực sự là một kẻ chẳng ra gì. Chỉ toàn nghĩ đến chuyện bỏ nhà đi, chẳng có mục tiêu hay điều gì muốn làm cả."

Chỉ là giờ đây đã có thể kể lại bằng thì quá khứ, tự tôi cũng thấy mình đã mạnh mẽ hơn chút ít chăng.

"Tôi đến Hakujudai cũng chỉ vì lý do trường nội trú thì sẽ được rời xa bố mẹ. ......Nhưng mà, vào đây rồi, bị lôi vào Hội học sinh, gặp gỡ bao nhiêu người, được dạy bảo bao nhiêu điều. Và điều lớn nhất, quả nhiên là──"

"......Quả nhiên là, Kotetsu?"

"Đúng vậy."

Tôi nhớ lại từng lời nói, từng cử chỉ của Hội trưởng trong lần đầu gặp gỡ. Mọi thứ đều áp đảo tuyệt đối.

"Người ấy đã dạy cho tôi biết. Rằng việc gặp phải những khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua, rồi đương đầu, chiến đấu, và chiến thắng, bản thân điều đó đã là một trải nghiệm vô giá. Những thứ như thế, tôi chưa từng nghĩ tới. Và rồi, tôi đã rất, ......ngưỡng mộ."

Tôi cảm giác như Tokiko-san vừa mỉm cười. Vì tôi đang nhìn xuống chân nên có lẽ chỉ là tưởng tượng thôi.

"Tôi muốn chiến thắng. Trong số những người chịu để mắt đến một kẻ nhàm chán như tôi hiện giờ, người ấy chắc chắn là người mạnh nhất, nên tôi muốn thắng người ấy dù chỉ một lần, bằng bất cứ giá nào, để được công nhận."

Tôi liếm đôi môi khô khốc. Dù lo lắng không biết có truyền tải được không, tôi vẫn thốt ra những lời tiếp theo.

"Thế nên, nếu tôi theo phương án của Tokiko-san, và giả dụ có trúng cử đi nữa. Thì người mà chị ấy nói 'Tôi thua rồi' có lẽ là Tokiko-san. Chứ không phải tôi."

Thế thì chẳng có ý nghĩa gì cả. Vì tôi muốn được công nhận mà.

"......Cậu thì đã sớm......" Tokiko-san lẩm bẩm trong miệng.

"Hả?"

"Không có gì," Tokiko-san ngoảnh mặt đi vẻ dỗi hờn. "Tóm lại ý cậu là, được tôi công nhận vẫn chưa đủ, phải được Kotetsu công nhận mới chịu chứ gì."

"Không, chuyện đó──" tôi định nói lại thôi. Vì ngẫm lại thì đúng là như vậy thật. Tokiko-san phụng phịu nói tiếp:

"Vậy nghĩa là ở khoản đó, tôi cũng phải thắng Kotetsu nữa nhỉ."

"Khoản đó là khoản nào cơ?"

"Không hiểu thì thôi."

Tokiko-san bước về phía cầu thang đi xuống. Xuống được hai bậc, cô ấy dừng lại.

"Tôi vẫn chưa bỏ cuộc đâu. ......Nhưng tôi cũng không đợi mãi đâu đấy. Chỉ còn một tuần nữa là hết hạn đăng ký tranh cử rồi."

Nói vọng lại qua vai, Tokiko-san rảo bước đi nhanh xuống cầu thang.

Trong phòng Hội học sinh vẫn chưa có Hội trưởng hay Misono-senpai. Tôi đặt đồ lên bàn làm việc của Thư ký, con thỏ liền sà vào chân tôi đùa giỡn. Khi tôi bế nó lên, cửa phòng Kế toán hé mở. Kirika ló đầu ra vẫy tay.

"Gì thế?"

"Vào đây."

Để con thỏ lại trên bàn, tôi bước vào phòng Kế toán.

"Cậu vừa nói chuyện bầu cử với Tokiko à?"

Ngay khi tôi vừa đóng cửa, Kirika đã hỏi vọng qua lưng ghế. Tôi hơi ngớ người nhưng cũng gật đầu. Sao cậu ấy lại biết nhỉ?

"Tại tớ có chút việc ở phòng học tầng 1 nên ghé qua, ai ngờ thấy cậu đang đứng nói chuyện với Tokiko ở cầu thang," Kirika nói thêm vào, giọng nghe như đang thanh minh.

"Có việc ở phòng học? Cậu á?"

Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Cậu ta có bao giờ lên lớp đâu cơ chứ?

"Tớ đi gọi cậu đấy! Còn phải hỏi à!"

Kirika xoay ghế lại đối diện với tôi, đôi mắt xếch lên.

"À, ừ, ra, ra là vậy. Xin lỗi nhé."

Tóm lại là, chắc Kirika cũng đang nóng lòng muốn bàn chuyện bầu cử đây mà.

"Cậu nghiêm túc đấy à? Chuyện đối đầu với Hội trưởng trong cuộc bầu cử ấy."

Tôi chớp mắt liên tục. Không ngờ cậu ấy lại chất vấn tôi ngay từ cái gốc rễ của vấn đề như vậy.

"Nghiêm túc chứ. ...Mà tớ nhớ là đã nói với cậu chuyện sẽ quyết đấu với Hội trưởng từ trước rồi mà."

"Bầu cử là sở trường mạnh nhất của Hội trưởng Kotetsu đấy, cậu đang nghĩ cái gì vậy?"

"Ừm... có thể là vậy, nhưng ngoài cái đó ra thì tớ cũng đâu còn lĩnh vực nào có cửa thắng được chị ấy đâu."

Dù là đầu óc hay thể lực thì rõ ràng tôi hoàn toàn không có cửa thắng.

"Với lại, cơ hội để có một trận thắng thua rõ ràng như thế này hiếm lắm. Đây là kỳ bầu cử cuối cùng của Hội trưởng rồi, phải làm ngay bây giờ thôi. Cứ mãi nói 'một ngày nào đó sẽ thắng' thì có đến tết Công Gô cũng chẳng thắng nổi."

Kirika rên lên "hừm hừm", vùi cằm vào tấm băng đeo trên tay, rồi im bặt. Nghĩ rằng câu chuyện đến đây là hết, tôi định quay gót bỏ đi thì cô nàng làm chiếc ghế kêu cọt kẹt, rướn người về phía trước và nói:

"Thế, thế thì, tớ cũng vậy! Tớ cũng sẽ suy nghĩ đối sách tranh cử!"

"...À, ừ thì, cậu giúp cho thì tốt quá, nhưng mà..."

"Không phải tớ giúp Hikage! Là tớ lợi dụng Hikage để thắng Kotetsu!"

Chả hiểu khác nhau chỗ nào.

"Tớ đã muốn thắng Kotetsu từ rất rất lâu trước cậu rồi nhé."

"Cậu nói cứ như đăng ký bản quyền sáng chế ấy nhỉ," tôi cười khổ. "Nhưng mà, tớ vui lắm. Kirika chắc chắn hiểu rõ về bầu cử và Hội trưởng hơn tớ nhiều. Thú thật là nếu chỉ có một mình, tớ cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu."

"Rốt cuộc là cậu định lợi dụng Tokiko chứ gì."

"Ừ... Thật ra là cô ấy nhờ tớ làm ứng viên Phó hội trưởng."

Kirika trợn tròn mắt.

"C-Cậu nhận lời rồi hả?"

"Tớ từ chối rồi. Dù sao thì tớ làm cộng sự cũng đời nào thắng nổi Hội trưởng."

Có phải do tôi tưởng tượng không, hay là Kirika vừa thở phào nhẹ nhõm nhỉ.

"Đương nhiên rồi. Vì dù viết tên ứng viên nào thì phiếu cũng hợp lệ, nên nhân vọng của ứng viên Phó hội trưởng cực kỳ quan trọng. Hikage thì không có cửa đâu."

"Nếu là khoản không có nhân vọng thì tớ tự tin lắm..."

"Misono năm nay là năm thứ hai tại nhiệm, thành tích cũng dày lên rồi, chắc chắn chị ấy sẽ gom được nhiều phiếu hơn năm ngoái."

Phải tìm được một nhân tài áp đảo, vượt qua được Misono-senpai và lấp đầy khoảng cách giữa Tokiko-san và Hội trưởng. Đó là con đường chiến thắng duy nhất.

"Tớ và Hikage sẽ lăng xê cho Tokiko, và đánh bại Kotetsu."

Kirika nắm chặt nắm đấm, nói đầy quyết tâm.

"Làm thế thì Kotetsu chắc chắn sẽ phải nói 'Tôi thua rồi' với tớ cho mà xem."

Tôi bật cười. Kirika rốt cuộc cũng chỉ muốn dùng cái tính hiếu thắng trẻ con đó để làm Hội trưởng bẽ mặt một phen thôi. Cũng giống tôi cả. Tuy nhiên, nếu là để thắng cử thì chỉ thế thôi e là không ổn.

"Chuyện tìm người ngang tài ngang sức với Misono-senpai cũng quan trọng thật. Nhưng mà, người đó cũng phải hợp với, ừm, gọi là chính sách hay tư tưởng của Tokiko-san nữa chứ."

"Mấy cái đó không cần quan tâm," Kirika gạt phăng lời tôi. "Quan trọng là khả năng kiếm phiếu. Chính sách thì có ai thèm đọc đâu."

Tôi á khẩu một lúc.

"...Như thế có ổn không đấy? Mấy cái như đề án cải thiện Hội học sinh, hay cam kết tranh cử mới lạ, có mấy cái đó để thu hút thì vẫn hơn chứ."

Kirika liếc xéo tôi bằng ánh mắt lạnh tanh.

"Làm trong Hội học sinh hơn nửa năm rồi, sao đến giờ Hikage vẫn còn giữ cái tư duy tiểu tốt an phận như thế hả?"

Tôi rụt cổ lại. Xin lỗi vì tôi chỉ là dân đen.

"Đằng nào thì Hội học sinh từ giờ cũng sẽ ngày càng tốt lên thôi. Vì chúng ta đã làm được đến mức đó rồi mà."

Tôi ngỡ ngàng đến mức đứng hình.

"...Tớ muốn cậu chia cho tớ ít sự tự tin đó ghê."

"Hikage cũng là một thành viên còn gì!" Kirika cáu kỉnh. "Về cơ bản ấy, làm gì có ai khiến Hội học sinh tốt hơn được Kotetsu nữa, nên cậu có cố thu hút cử tri theo hướng đó cũng vô ích thôi!"

Trong lòng tôi bỗng thấy ấm áp lạ thường, tôi nhìn chằm chằm vào mặt Kirika. Có vẻ tôi không giấu được nụ cười trên môi rồi.

"G-Gì thế?" Kirika ngờ vực hỏi.

"Không... tớ chỉ nghĩ là, quả nhiên Kirika rất thích Hội trưởng nhỉ."

Mặt Kirika đỏ bừng lên.

"L-Lại nói linh tinh rồi! Thích cái gì mà thích, Kotetsu là kẻ thù!"

"Xin lỗi, tớ không trêu nữa."

"Quan trọng hơn là chuyện ứng viên Phó hội trưởng kìa! Phải nghiêm túc suy nghĩ tìm người đi!"

Tôi gãi đầu.

"Ừm... Người không thua kém Misono-senpai à..."

Cùng với Kirika, điểm đến đầu tiên của tôi là phòng Kiểm toán nằm đối diện phòng Hội học sinh.

"Nghe rồi nghe rồi nha Hikage-kun! Cuối cùng cũng chịu khô máu với bé Kotetsu rồi hả, chị hóng lắm nha! Từ cái hồi đầu tiên nhìn thấy cậu, chị đã nghĩ Hikage-kun không phải dạng vừa chịu an phận làm đàn em cho bé Kotetsu đâu mà!"

Trưởng ban Kiểm toán Ikuno-san đón tiếp chúng tôi với vẻ mặt hớn hở ra mặt.

"À..." Tôi liếc nhìn Kirika bên cạnh rồi hỏi Ikuno-san. "Sao chị biết hay vậy ạ?"

"Đừng có coi thường năng lực điều tra của tụi này nghen," Ikuno-san giơ ngón trỏ lên lắc qua lắc lại như cái máy đếm nhịp. Chắc là cảnh tôi và Tokiko-san nói chuyện đã bị ủy viên kiểm toán hoặc ủy viên phong kỷ nhìn thấy rồi. Gay go thật.

Mà khoan. Cũng chẳng có gì gay go cả. Tôi xốc lại tinh thần. Đằng nào thì tôi cũng định nói hết ra, chị ấy biết trước thế này đỡ tốn công giải thích.

"Vâng, th-thì, chuyện là như vậy đấy ạ. Thế nên là, em có chút chuyện muốn nhờ chị."

"Hửm? Hai đứa cùng đến nhờ vả chị Ikuno này á?"

Gương mặt Ikuno-san càng lúc càng hưng phấn, chị ấy nhìn tôi rồi lại nhìn sang Kirika.

"Định dùng bé Toki để đánh bại bé Kotetsu nhưng chưa có ứng viên Phó hội trưởng ngon nghẻ nên mới đến cầu xin Ikuno-san đầy nhân vọng này chứ gì? Nyahaha, không có chuyện đó đâu cưng."

Tôi lảng mắt đi một cách đầy gượng gạo. Ánh mắt tôi va phải Kirika, cô nàng cũng lảng mắt nhìn lên tường y hệt tôi.

"Trúng tim đen rồi hả..."

"K-Không, ý là, ừm, bọn em chỉ đến tham khảo ý kiến chút thôi."

Một lời bào chữa thảm hại đến mức tôi cũng thấy chán mình. Hơn nữa, vốn dĩ cũng chẳng cần phải nói dối làm gì. Thực tế là tôi đến đây với ý định nhờ cậy sự giúp đỡ của Ikuno-san thật.

Kirika đẩy vai tôi ra và nói:

"Ikuno. Giả sử chị bắt cặp với Tokiko ra tranh cử thì chị nghĩ có thắng được Kotetsu không?"

"Trăm phần trăm là không nha."

"Trăm phần trăm, cơ ạ," tôi lặp lại. Cá nhân tôi thấy cũng khá có cửa đấy chứ—hay nói đúng hơn, vì nghĩ chị ấy là ứng viên sáng giá nhất nên tôi mới đến đây đầu tiên.

"Đúng rứa. Chị không có hứng thú. Thậm chí chị còn muốn bé Kotetsu thắng nữa là đằng khác."

"T... Tại sao ạ? Ikuno-san, chị coi Hội trưởng là kẻ thù cơ mà?"

"Nghe này Hikage-kun. Chị muốn lật đổ Hội trưởng Hội học sinh Tennoji Kotetsu. Với tư cách là Trưởng ban Kiểm toán. Thế nên bé Kotetsu mà không làm Hội trưởng thì chị khó xử lắm."

"À... ra là vậy."

Tôi thõng vai thất vọng.

"Với lại nhé, nếu chị mà có ý định bắt cặp với bé Toki để tranh cử, thì chẳng cần Hikage-kun nói chị cũng làm từ năm ngoái rồi."

Bị chị ấy nói kiểu "Đừng có coi thường Ikuno này chứ?", tôi chỉ biết co rúm người lại.

"Mà, chị cũng khen cho tinh thần dám đến chỗ chị đầu tiên của hai đứa. Cố mà vùng vẫy cho tốt vào nhé."

Rời khỏi đó, chúng tôi đi đến phòng Ủy ban Thực hiện Lễ hội Văn hóa cũng nằm ở khu nhà chính, vừa hay chạm mặt Kaoru-kun đang bước ra hành lang.

"A, anh Hikage! Cả chị Kirika nữa!"

Nhìn qua vai Kaoru-kun vào bên trong phòng, tôi thấy cả đám ủy viên đang chen chúc nhau để xử lý hậu kỳ cho lễ hội văn hóa. Lễ hội của họ vẫn chưa kết thúc.

"Có vẻ bận rộn nhỉ," tôi hỏi thăm đầy ý tứ.

"Không sao đâu ạ. Cũng hòm hòm rồi, em đang định mang hồ sơ đi nộp cho phòng giáo viên đây."

Kaoru-kun vỗ vỗ vào cái phong bì khổ lớn dày cộp kẹp bên nách.

Tôi và Kirika cũng giả vờ như có việc ở phòng giáo viên để cùng đi ra khỏi khu nhà chính. Trong lúc tôi đang suy tính xem nên mở lời thế nào, thì từ phía trước vọng lại một giọng nói sặc mùi nguy hiểm.

Đó là một góc của quảng trường hình tròn lớn nằm ở giao điểm của lối đi bộ. Một nam sinh mặc giáp trụ đứng sừng sững trên bục gỗ, tay vung vẩy cái quạt chiến, gào lên bằng giọng ồm ồm.

"Tennoji! Kẻ thù đang ở tại Tennoji!"

Là ứng viên "bong bóng" quen thuộc, Akechi Mitsuhide. Bên cạnh cậu ta là một nam sinh ăn mặc như lính túc vệ (sau này tôi mới biết đó là ứng viên Phó hội trưởng) đang cầm lá cờ in dòng chữ 'Hạ Khắc Thượng'.

"Sự áp bức của Tennoji, thật khó dung thứ! Hãy thảo phạt triều địch, và xây dựng Love Hotel trên mảnh đất này! Hãy dành lá phiếu trong sạch cho Akechi, Akechi, Akechi Mitsuhide!"

Hình như là đang diễn thuyết đường phố. Học sinh đi lại trên lối đi bộ vừa cười vừa chỉ trỏ, có người còn chụp ảnh lại.

"Sắp đến bầu cử rồi anh nhỉ!" Kaoru-kun nói vẻ vui mừng. "Em hóng xem chị Kotetsu sẽ đắc cử với tỷ số áp đảo thế nào quá đi mất."

"À, ừ."

Trong lòng tôi thầm cảm ơn Akechi Mitsuhide sâu sắc. Nhờ cậu ta mà chủ đề được lái sang hướng này một cách tự nhiên. Nhưng từ đây trở đi phải thăm dò ý tứ thật cẩn thận.

"Này, Kaoru-kun quả nhiên vẫn muốn làm việc dưới quyền Hội trưởng hiện tại hả?"

"Vâng! Chị Kotetsu là thần tượng của em mà. Em không thể tưởng tượng nổi ai khác làm Hội trưởng cả."

"V-Vậy sao... Thế, nghe nói Tokiko-san cũng ra tranh cử đấy, em nghĩ sao?"

"Biết là thua mà vẫn chiến đấu, chị Tokiko cũng ngầu lắm ạ! Em mong chị ấy sẽ cố gắng để 'ngọc nát đá tan'! Thua với tỷ lệ phiếu bầu khoảng 20% sẽ tạo cảm giác 'đã chiến đấu ngoan cường', đẹp lắm luôn ấy ạ."

Thằng bé này, đúng là thật thà đến mức phũ phàng.

"Em không có ý định giúp Tokiko à."

Kirika hỏi lí nhí.

"Em ấy ạ? Ừm..." Kaoru-kun hơi ngập ngừng một chút. "Em rất quý chị Tokiko, nhưng em tin rằng người xứng đáng làm Hội trưởng là chị Kotetsu, nên em không thể phản bội cảm xúc của mình được."

Kirika huých tay tôi. "Kaoru cũng không được rồi," cô nàng thì thầm. Tôi gật đầu, vừa đi vừa lảng sang chuyện khác. Là một đứa có lập trường kiên định, nên giờ có nói gì đi nữa cũng khó mà lay chuyển được thằng bé.

Kaoru-kun đã tăng độ nhận diện nhờ vai trò Trưởng ban thực hiện lễ hội, tôi cứ nghĩ nếu hai chị em họ cùng ra tranh cử thì sẽ gây được tiếng vang lớn lắm chứ...

Chia tay Kaoru-kun, chúng tôi đi thẳng đến khu phòng câu lạc bộ văn hóa.

Đón tiếp chúng tôi là Trưởng ban IT Ito-san, với quầng thâm đen sì như bôi mực dưới mắt và miếng dán hạ sốt trên trán.

"Ô kìa, hai vị thám tử Hội học sinh! Sao thế, lại có vụ án à?"

Ito-san nói với vẻ mặt hớn hở.

"Bẻ khóa mật khẩu, xây dựng hệ thống cấp tốc hay dịch ngược mã nguồn, gì tôi cũng cân tất. Tôi sẽ làm xuyên đêm luôn!"

"Không, ừm, bọn tôi chỉ đến hỏi chút chuyện thôi."

Ito-san chớp chớp mắt sau cặp kính dày cộp, tuy bối rối nhưng vẫn dẫn chúng tôi vào trong phòng câu lạc bộ.

Phòng IT sạch sẽ đến mức khó tin đối với căn cứ của một câu lạc bộ toàn đực rựa. Bàn ghế kê sát tường được ngăn cách bằng vách ngăn, trên đó đặt máy tính cá nhân của từng thành viên. Chỉ lác đác vài mô hình robot hay chai nước uống dở, hầu như không có đồ dùng cá nhân và sàn nhà cũng không một cọng rác. Nghe đâu phương châm của Ito-san là vì các công ty khởi nghiệp IT xuất hiện trên báo chí đều có văn phòng sành điệu và sạch sẽ. Chẳng biết ý đồ thế nào nhưng mong các câu lạc bộ khác cũng học tập theo.

Các thành viên khác đều đang đeo tai nghe nghe nhạc và cắm cúi lập trình, nên chúng tôi có thể nói chuyện tại chỗ ngồi của Ito-san ở trong cùng.

"Chuyện là, liên quan đến cuộc bầu cử sắp tới, bọn tôi đang thu thập một bảng khảo sát nhỏ."

Tôi nói dối để mở đầu câu chuyện.

"Nếu tôi trở thành thành viên Hội học sinh... ấy hả?"

Ito-san chớp mắt.

"Phải. Giả sử thôi. Ví dụ như mời Ito-san làm Thư ký chẳng hạn, chuyện đó cũng không phải là hoàn toàn không thể xảy ra," tôi lựa lời thận trọng. "Cậu có muốn làm gì hay có phương châm hoạt động gì không?"

"Tất nhiên là tôi sẽ làm cho vòi nước khắp trường chảy ra nước tăng lực!"

Cậu ta tự tin giơ cái vỏ chai 'Min Min Daha' ra trước mặt. Tôi và Kirika nhìn nhau ngán ngẩm. Biết trước rồi nhưng mà người này thì chịu chết.

Chúng tôi lê bước sang cả khu phòng câu lạc bộ thể thao.

Tầng ba là nơi tọa lạc của các câu lạc bộ có tên nghe rất hầm hố như CLB Sumo, Boxing, Đấu vật, Judo... nhưng nằm lọt thỏm giữa chúng là một cánh cửa treo tấm biển tên kỳ dị.

『CLB De-bu』.

Theo tôn chỉ thành lập nộp lên Hội học sinh, đây là câu lạc bộ có mục đích ăn thật lực, ngủ thật lực để tăng cân, và vì cần phải rèn luyện cơ bắp chân, lưng, cổ để chống đỡ trọng lượng cơ thể nên nó đường hoàng được xếp vào nhóm thể thao. Một cái CLB như thế này mà cũng được duyệt, lại còn tuyển được thành viên hàng năm, chà chà, Học viện Hakujudai đúng là rộng lớn thật.

"Xin phép ạ..."

Tôi rón rén mở cửa phòng CLB De-bu, một mùi thơm kích thích vị giác lập tức ùa ra.

"Ồ hố? Thư ký với Kế toán đấy à. Vào đi vào đi!"

Xuyên qua làn hơi nước bốc lên nghi ngút, Trưởng CLB Sumo Tsujido đang ngồi chễm chệ với cái hông to bè, vẫy tay gọi chúng tôi. Đương nhiên, các thành viên vây quanh cũng đều sở hữu thân hình hộ pháp phốp pháp y như bánh bao nhân đậu vậy. Bị cả đám đồng loạt lườm nguýt khiến tôi thực sự thấy sợ. Kirika thậm chí còn trốn tiệt sau lưng tôi.

"Doanh thu hồi Lễ hội văn hóa thảm hại quá, nên bọn này đang cải tiến món lẩu Chanko để phục thù vào năm sau đây, nếm thử đi!"

Vừa nói, anh Tsujido vừa chìa ra một bát nhỏ tỏa hương thơm ngào ngạt trông rất ngon mắt. Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải đụng đũa.

"...... Còn ngon hơn trước nữa đấy ạ."

Không phải tôi nịnh đâu. Món lẩu Chanko ở đây thực sự đạt đẳng cấp chuyên nghiệp rồi. Vì hoạt động chủ yếu của CLB là ăn thật nhiều nên chắc chắn họ không thể lơ là hương vị được, hẳn là ngày nào cũng cải tiến liên tục.

"Đúng không? Thế mà tại sao lại đếch bán được nhỉiiiiiiii."

Tiếng thở dài thườn thượt của anh Tsujido mạnh đến mức suýt thổi tắt cả lửa bếp ga. Lý do là vì cái quán toàn mấy ông hộ pháp nhìn đáng sợ quá đấy ạ, nhưng tôi đời nào dám nói ra câu đó.

"À, chuyện là, hôm nay em có chút việc muốn hỏi..."

"Hử? Gì thế?"

Tôi bắt đầu câu chuyện bằng lời nói dối y hệt lúc nói với chị Ito. Khác với chị Ito, gương mặt anh Tsujido thực sự trở nên đầy sức sống.

"Nếu tao nắm chính quyền á? Để xem nào, tao sẽ biến thực đơn nhà ăn chỉ còn toàn lẩu Chanko!"

Dù đã biết trước rồi, nhưng người này cũng tuyệt đối không được.

Tôi đặt cược vào hy vọng cuối cùng và quay trở lại tòa nhà trung tâm.

Phòng Ủy ban Kỷ luật nằm ngay cạnh phòng Giám sát, bên trong cũng được thông nhau bằng một cánh cửa.

"A, Makimura-san!"

Khi tôi mở cửa phòng Ủy ban Kỷ luật, cô gái thuộc ban kỷ luật đang ngồi ở cái bàn ngay gần đó ngẩng mặt lên.

"Chị Fuka đang đợi cậu đấy."

Tại chiếc bàn nằm sâu nhất trong căn phòng mà cô ấy chỉ tay, nhân vật tôi cần tìm đang khoanh tay đứng chờ sẵn. Bộ đồng phục được ủi phẳng phiu, băng đeo tay trắng tinh trên cánh tay trái. Mái tóc đen dài buộc cao thả ra sau lưng, ánh mắt sắc lẹm như một thanh Nhật đao. Đó là Trưởng ban Kỷ luật, Nagamine Fuka.

Nhưng mà, đang đợi? Tại sao chứ, sao chị ấy biết tôi sẽ đến?

"Nghe... nghe nói cậu có việc cần tìm tôi hả, Makimura."

Chị Fuka đảo mắt nhìn quanh, dáng vẻ có chút gì đó ngượng ngùng.

"Chủ tịch Ikuno đã nói với tôi rồi. Rằng Makimura muốn nói chuyện riêng với tôi về một vấn đề rất quan trọng liên quan đến tương lai."

Cái bà chị đó lại nói hươu nói vượn gì nữa rồi!

"N-Nói chuyện đó ở đây thì tôi thấy cũng hơi kỳ, n-nếu cậu không phiền thì chúng ta sang phòng Thư ký nhé."

Đang nói dở thì có vẻ chị ấy nhận ra sự hiện diện của Kirika sau lưng tôi. Chị Fuka trố mắt nhìn, nuốt ngược lời định nói vào trong.

"...Cái gì? Chuyện riêng tư rất quan trọng liên quan đến tương lai là sao?"

Kirika sa sầm mặt mũi hỏi tôi.

"Là trò quấy rối của chị Ikuno chứ còn gì nữa!"

"Hijiribashi cũng ở đây sao! K-Không phải là chuyện riêng hai người à."

"Haizz. Chị thích hai người ở riêng với nhau lắm ạ?"

"T-Tôi không có nói như thế!"

Dù vậy, đây cũng không phải chuyện tôi muốn để các ủy viên kỷ luật khác nghe thấy, nên tôi dẫn chị Fuka ra chiếu nghỉ cầu thang.

"Bọn này đang tìm ứng cử viên ra tranh cử."

Kirika vào thẳng vấn đề. Đến cả người nghiêm nghị như chị Fuka cũng phải trợn tròn mắt.

"Chị cũng muốn đánh bại Kotetsu mà đúng không? Chị cũng có bất mãn với Hội học sinh hiện tại chứ gì."

Có vẻ nhỏ chẳng thèm giấu giếm ý định thật sự chút nào. Chị Fuka nhìn so sánh khuôn mặt tôi và Kirika.

"Nếu là mệnh lệnh của Chủ tịch thì tôi sẽ ra tranh cử."

Người này đã thề trung thành tuyệt đối với cấp trên của mình là Chủ tịch Ủy ban Giám sát Ikuno. Thế nên tôi tỉnh bơ chêm vào:

"Tất nhiên là chị Ikuno cũng sẽ hợp tác rồi ạ. Chị ấy cũng là đối thủ của Hội trưởng mà, kẻ thù của kẻ thù là bạn."

Kirika ném cho tôi một ánh nhìn lạnh lẽo vì lời nói dối đó, nhưng giờ tôi không bận tâm được.

"Vậy thì, Fuka," Kirika quay người lại. "Giả sử cậu trở thành thành viên Hội học sinh, cậu có chính sách trọng điểm nào không?"

"Hưm." Sau một thoáng suy nghĩ, chị Fuka nắm chặt nắm đấm đầy mạnh mẽ và tuyên bố. "Đương nhiên, tôi sẽ kiểm tra email của toàn bộ học sinh để tiêu diệt tận gốc những mối quan hệ nam nữ bất chính!"

Dù cũng có chút kỳ vọng, nhưng quả nhiên người này cũng không được nốt.

Cả tôi và Kirika đều không giỏi giao tiếp, nên những ứng viên có thể nghĩ ra được thì chúng tôi đều đã đi gặp cả rồi. Toàn diệt. Mấy người như chị Ito hay anh Tsujido, dù có nhận lời thì cũng chẳng có cửa thắng nên chắc chị Tokiko đã gạt phăng đi rồi.

Chúng tôi ủ rũ quay trở lại phòng Hội học sinh, vừa đúng lúc Hội trưởng và chị Misono đang bàn bạc gì đó bên cạnh bàn làm việc của Phó hội trưởng. Khi thấy chúng tôi bước vào, Hội trưởng đang ngồi trên bàn liền cười "Ái chà" một tiếng rồi nhảy xuống sàn.

"Chỉ có Hikage thôi thì không yên tâm, nên Kirika cũng quyết định giúp một tay sao?"

Kirika xụ mặt xuống.

"Tôi vốn định đối đầu với Kotetsu từ đầu rồi. Là Hikage bắt chước tôi đấy chứ."

"Hửm? Dù sao thì, chị cũng rất kỳ vọng đấy."

Chị Misono đứng dậy khỏi ghế, bước lại gần với vẻ mặt đầy phức tạp. Có thể thấy chị ấy đang nỗ lực hết sức để xóa đi sự gượng gạo trong nụ cười.

"Hikage-san, chuyện đó..."

Nhìn đàn chị ấp úng, tôi bắt đầu thấy hơi có lỗi. Trở thành kẻ thù của Hội trưởng cũng đồng nghĩa với việc trở thành kẻ thù của chị ấy. Trước giờ tôi chưa từng suy nghĩ sâu xa về điều đó, nhưng giờ đây khi đã tuyên bố rõ ràng lập trường đối đầu trong cuộc bầu cử, tôi không thể cứ lờ đi được nữa.

"Chúng ta, là tình yêu nơi chiến trường nhỉ?"

Chị ấy nói với giọng vui vẻ một cách mất tự nhiên.

"Dù có phải chia xa thì tình cảm của chị vẫn không thay đổi. Chị sẽ coi bé này là Hikage-san và mãi mãi chờ đợi em."

Chị Misono bế con thỏ dưới chân lên và áp chặt vào ngực. À thì, thực ra con thỏ đó tên là Hikage thật mà.

"Nhiệm kỳ tới coi như không có ai làm thư ký nhỉ," Hội trưởng chen vào. "Hay là tranh thủ bây giờ huấn luyện nghiệp vụ thư ký cho con thỏ đó đi."

"Chị nghĩ công việc này đến thỏ cũng làm được đấy à..."

Tôi nghiền ngẫm lại lời của Hội trưởng. Nhiệm kỳ tới, có thể tôi sẽ không còn ở đây nữa. Trở thành kẻ thù nghĩa là như vậy đấy, giờ tôi mới thấm thía điều này.

"Đúng rồi!" Chị Misono rạng rỡ mặt mày nói. "Sau khi bầu cử kết thúc, hay là để Hikage-san phiên bản người làm linh vật cho phòng Hội học sinh đi?"

Do tôi cứ mải suy nghĩ mà không kịp phản bác, một sự im lặng khó xử bao trùm căn phòng một lúc lâu. Hội trưởng quay về bàn của mình và ngồi xuống ghế.

"Có vẻ Tokiko vẫn chưa nộp đơn tranh cử. Cô ta muốn Hikage làm ứng viên Phó hội trưởng nhưng Hikage đã từ chối, và giờ thì vẫn chưa tìm được nhân sự khác... tình hình là thế nhỉ?"

Người mà Hội trưởng hỏi câu đó không phải tôi mà là Kirika.

"Không biết."

Kirika trả lời cộc lốc rồi chui tọt vào phòng Kế toán.

"Giả nai kém quá đi," Hội trưởng cười, rồi nhìn về phía tôi. "Giờ này mới đi tìm ứng cử viên, đúng là thong dong thật đấy."

Nghĩ rằng mình phải nói lại câu gì đó, tôi mở miệng:

"Cả Hội trưởng và chị Misono cũng đã nộp đơn đâu ạ."

"À, ừ." Chị Misono liếc nhìn sắc mặt Hội trưởng.

"Chị sẽ nộp đơn vào phút chót ngay trước khi hết hạn. Vì lý do chiến lược."

Hội trưởng nói như hát.

"Chiến lược... ạ?"

"Đúng. Rốt cuộc thì, tin tức thu hút sự chú ý của công chúng nhất trong suốt kỳ bầu cử chính là việc ai đã ra tranh cử. Sự quan tâm dành cho ứng cử viên sau khi xuất hiện sẽ giảm dần theo thời gian. Vì thế chị muốn tin tức chị ra tranh cử sẽ được tung ra cuối cùng. Làm vậy thì dù có xuất hiện ứng cử viên bất ngờ đến đâu, tác động cũng sẽ bị làm suy yếu, hiểu chứ?"

Tôi thở dài thườn thượt. Chị ấy tính đến cả chuyện đó rồi sao.

"Nhưng chị nói cho em biết thế có ổn không đấy?"

"Có nói thì cậu cũng chẳng làm gì được đâu."

Đúng là như vậy thật. Tôi nuốt trôi cảm giác bứt rứt trong lòng.

"...Em cứ thấy lạ là sao thời gian nhận đăng ký tranh cử lại dài thế, chẳng lẽ là để dìm tin tức sao ạ?"

Tôi chợt nghĩ ra và hỏi thử. Thông thường, việc tiếp nhận ứng cử viên chỉ giới hạn trong một ngày công bố thôi. Nhưng bầu cử Hội học sinh ở Hakujudai lại kéo dài cả một tuần.

"Đúng là chị đã kéo dài nó ra," Hội trưởng đáp. "Ngày xưa chỉ có một ngày thôi, nhưng năm đầu tiên nhậm chức chị đã sửa đổi quy ước thành một tuần. Tuy nhiên, không chỉ để dìm tin tức đâu. Mục đích còn lại lớn hơn nhiều."

"Mục đích còn lại?"

"Là để đánh đổ nền dân chủ."

Tôi ngồi xuống ghế sofa của bộ bàn tiếp khách. Vì tôi cảm giác ánh mắt Hội trưởng đang bảo rằng câu chuyện sẽ dài đấy, ngồi xuống đi. Chị Misono có vẻ cũng cảm nhận được gì đó nên đã pha cà phê mang tới.

Đánh đổ - Dân chủ.

Không phải đến bây giờ chị ấy mới nói ra điều này. Từ rất lâu trước đây, tôi đã nghe chính miệng Hội trưởng nói rồi. Mục đích cuối cùng của chị ấy. Nhưng tôi không ngờ chuyện đó lại được nhắc tới ở đây.

Tôi muốn nghe. Tôi muốn biết ngay tại đây, kẻ thù của tôi đang suy tính điều gì khi bước vào cuộc bầu cử này.

"Tại sao thời gian nhận đăng ký dài lại có thể đánh đổ được dân chủ ạ?"

Vừa hỏi tôi vừa tự thấy câu hỏi của mình nghe có vẻ ngớ ngẩn.

"Nói chính xác hơn thì, cần phải rút ngắn khoảng thời gian từ lúc các ứng cử viên xuất hiện đầy đủ cho đến ngày bỏ phiếu."

Hội trưởng vừa nói vừa nhìn lên tấm lịch lớn trên tường. Sau thời gian đăng ký kéo dài cả tuần, ngày bỏ phiếu sẽ đến chỉ sau vỏn vẹn ba ngày. Từ trước tôi đã thấy lịch trình này kỳ quặc rồi. Nhưng chuyện đó thì liên quan quái gì đến dân chủ chứ.

"Nhân tiện Hikage này, cậu có nắm rõ phương thức bầu cử Tổng thống Hợp chủng quốc Hoa Kỳ không?"

Bị hỏi ngược lại bất ngờ, tôi bối rối. Bầu cử Tổng thống Mỹ? Tôi nhớ mang máng đó là một hệ thống cực kỳ rắc rối, nhưng không biết rõ lắm.

"Misono thì sao?" Ánh mắt Hội trưởng hướng về phía đàn chị.

"À ừm..." Chị ấy ngồi xuống ghế sofa đối diện tôi. "Là một phương pháp khá phiền phức. Đầu tiên các đảng sẽ quyết định ứng cử viên qua bầu cử sơ bộ, sau đó bỏ phiếu cho đại cử tri theo từng bang, rồi các đại cử tri đó mới bỏ phiếu cho ứng cử viên Tổng thống..."

"Đúng. Người ta cứ tưởng đó là bầu cử trực tiếp, nhưng thực ra người dân không trực tiếp chọn Tổng thống theo đa số phiếu. Ví dụ như khi Tổng thống Bush đắc cử lần đầu, ông ấy đã thua ứng cử viên Al Gore về tổng số phiếu phổ thông từ người dân."

"Thế thì cách bầu cử đó có vấn đề chứ ạ... Tại sao lại thành ra cái cách rắc rối như vậy?"

Khi tôi thốt lên thắc mắc đơn thuần đó, Hội trưởng gật đầu đầy thỏa mãn.

"Nó có những lý do lịch sử, nhưng không phải trọng tâm nên ta tạm gác lại. Thực tế đã có rất nhiều người mang cùng thắc mắc như cậu. Cũng đã nhiều lần có phong trào đòi chuyển sang chế độ bầu cử trực tiếp đơn giản hơn và phản ánh chính xác ý dân hơn. Nhưng cải cách đã không xảy ra. Đến tận bây giờ, Hợp chủng quốc vẫn chọn Tổng thống bằng chế độ 'Đại cử tri theo bang' gần như chỉ còn là hình thức. Cậu nghĩ tại sao?"

Hỏi thế thì tôi chịu. Tôi đâu có rành chính trị hay lịch sử Mỹ. Ánh mắt Hội trưởng lại chuyển sang chị Misono.

"Chẳng phải là để ý kiến của các bang ít dân cũng được phản ánh sao ạ? Nếu chọn bằng phiếu phổ thông, thì các chính sách sẽ chỉ toàn có lợi cho các đô thị lớn thôi."

"Câu trả lời mẫu mực tuyệt vời. Nhưng đó chỉ là bề nổi thôi."

Hội trưởng gạt phăng đi chỉ bằng một câu.

"Hệ thống này ấy mà, được thiết kế với mục đích kéo dài hoạt động tranh cử, làm phức tạp hóa kết quả bỏ phiếu, và ngăn không cho ý dân được phản ánh chính xác. Những người lập quốc nước Mỹ biết rất rõ. Rằng đó là cách duy nhất để bảo vệ nền dân chủ."

Cả tôi và chị Misono nhìn nhau, rồi nhìn biểu cảm của Hội trưởng, lặp lại khoảng ba lần như thế. Chẳng hiểu gì cả. Ngăn không cho ý dân được phản ánh? Để bảo vệ dân chủ ư?

Hội trưởng đứng dậy khỏi ghế, đi về phía cửa phòng Hội trưởng, rồi quay lưng lại bắt đầu thuyết giảng.

"Nước Mỹ được thành lập vào cuối thế kỷ 18, là quốc gia dân chủ đầu tiên đúng nghĩa trên thế giới. Dân chủ thời kỳ này mới chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, vô cùng yếu ớt. Dù vậy, gần như cùng thời điểm đó, ở lục địa Châu Âu bên kia Đại Tây Dương, dân chủ cũng đang bắt đầu nảy mầm. Các cậu cũng biết rõ mà, Cách mạng Pháp."

Trên gương mặt Hội trưởng khi quay lại nở một nụ cười đầy ghê gớm.

"Thế nhưng Cách mạng Pháp đã thất bại thảm hại. Trong nước đảng phái chia rẽ hỗn loạn, các quyết định của chính phủ thì chậm chạp, thiếu sức hút, lại không thắng nổi chiến tranh với các nước lân cận. Người dân Pháp mất hết kiên nhẫn đã bức tử nền dân chủ. Họ lại trao thứ quyền lực mà mình đã đổ bao nhiêu máu để cướp từ tay Vua, vào tay một vị Vua mới."

Dù ít học như tôi thì cũng biết Hội trưởng đang nói đến ai. Người đàn ông đã leo lên đến ngôi Hoàng đế bằng các thủ tục bầu cử chính đáng——

Napoleon Bonaparte.

"Thời gian trôi qua, chuyện tương tự cũng xảy ra ở Đức sau khi Thế chiến thứ Nhất kết thúc. Giữa lúc khốn khổ vì tiền bồi thường chiến tranh và Đại khủng hoảng, đám đông chán ngấy chính quyền dân chủ thiếu năng lực quyết đoán đã một lần nữa bức tử nền dân chủ. Họ say sưa tung hô vị Vua mới xuất hiện, đồng lòng tán thành Đạo luật Ủy quyền, và giao phó tất cả đất nước cho hắn."

Một thế kỷ sau, kẻ đó xuất hiện như sự tái sinh của Napoleon, vị Hoàng đế mới thứ hai đã thâu tóm toàn châu Âu trong lòng bàn tay——

Adolf Hitler.

"Nước Mỹ, kẻ đã quan sát tường tận thảm trạng của Châu Âu từ bên kia đại dương suốt thời gian dài, đã học được một bài học đau đớn. Dân chủ rất phiền phức. Vì thế khi đất nước gặp khó khăn, dân chúng chắc chắn sẽ căm ghét sự phiền phức đó, và trong cơn cuồng nhiệt, họ sẽ chọn ra một vị Vua mới, rồi dâng hiến những quyền lợi mà người đi trước đã giành giật được cho vị Vua ấy. Dân chủ sẽ bị giết chết không phải bởi ai khác, mà bởi chính bàn tay của những người chủ sở hữu nó - người dân. Vậy thì, làm thế nào để bảo vệ dân chủ?"

Hội trưởng dành một lúc lâu quan sát gương mặt của tôi và Misono-senpai, khi cả hai đều chẳng thể thốt nên lời, rồi chị gật đầu.

"Phương pháp mà nước Mỹ nghĩ ra thực sự rất ngoạn mục. Họ đã nhìn thấu chính xác nguyên nhân cốt lõi của sự tự sát. Rằng chính sự cuồng nhiệt nhất thời của dân chúng mới là thứ giết chết nền dân chủ."

Hội trưởng nở một nụ cười mỉm đầy rùng rợn, ngón tay cô vẽ một đường ngang cổ họng mình.

"Vì thế, họ cho phép thời gian vận động tranh cử kéo dài đến gần một năm, phân tán trọng lượng lá phiếu ra các bang, bắt ứng cử viên phải đi khắp cả nước. Họ để cho các phe phái bới lông tìm vết đối thủ, rồi vạch áo cho người xem lưng trong các cuộc tranh luận. Hoạt động tranh cử càng dài, cái mặt nạ thánh nhân quân tử của ứng cử viên càng bị vấy bẩn, và đông đảo người dân sẽ chứng kiến điều đó. Và rồi, chế độ bỏ phiếu phức tạp sẽ làm cùn đi cái cảm giác rằng người dân đã tự tay chọn ra lãnh đạo. Tất cả là để thổi tắt sự cuồng nhiệt của dân chúng. Để không biến người hùng thành vua."

Hai cánh tay Hội trưởng dang rộng như đôi cánh. Giọng cô càng lúc càng cao vút.

"Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng vận động tranh cử là để ứng cử viên trình bày chính sách với cử tri. Vì thế, chẳng hạn như khi các chiến dịch bôi nhọ đối thủ leo thang, người ta lại lên tiếng chỉ trích. Đó là bằng chứng cho thấy họ không hiểu bản chất của bầu cử. Vạch trần khuyết điểm của nhau mới là mục đích vốn có của vận động tranh cử. Trong quá trình đó, dù là người hùng chói lọi đến đâu cũng sẽ lấm lem bùn đất. Cho dù có bò lên được chiếc ghế Tổng thống, thì tiếng hoan hô của dân chúng từng ủng hộ anh ta cũng đã tắt lịm. Đạo luật Ủy quyền mà anh ta vung lên sẽ chỉ nhận lại những tiếng cười nhạo báng mà thôi..."

Hội trưởng bất ngờ nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi, kẻ đang nghĩ rằng cô ấy đang nói chuyện với một đám thính giả trong tưởng tượng, giật thót mình và nín thở.

"Cậu nghĩ đây là chuyện viển vông chứ gì? Nhưng thực tế là, trong hơn hai trăm năm lịch sử bầu cử Tổng thống Mỹ, người hùng duy nhất chiến thắng với sự ủng hộ áp đảo của toàn bộ cử tri chỉ có George Washington mà thôi. Và chính Washington cùng các đồng minh đã tạo ra hệ thống mang tên nước Mỹ, nơi mà bất kỳ thần tượng chói lọi nào cũng bị vấy bẩn, mất đi hào quang và lộ rõ nguyên hình. Thời đại thay đổi, tính độc lập của các bang mờ nhạt dần, nhưng những kẻ vận hành Hợp chúng quốc vẫn không thay đổi hệ thống đó. Và sau này cũng sẽ không thay đổi."

Để bảo vệ nền dân chủ đấy. Hội trưởng lẩm bẩm câu đó rồi siết chặt nắm đấm.

Tôi thoáng mất phương hướng, không biết mình đang ở đâu và làm gì. Tại sao tôi lại ở trong căn phòng này, nghe những chuyện như thế này? Người phụ nữ tựa như sư tử ở bên kia bàn là ai?

"Nào, nói đến đây thì cậu cũng hiểu lý do tôi cắt ngắn thời gian vận động tranh cử rồi chứ?"

Cơn chóng mặt và buồn nôn ập đến. Cảm giác như chiếc tàu lượn siêu tốc tôi đang ngồi bỗng nhiên chạy giật lùi. Người phụ nữ này đã quay lại với hiện thực mà chúng tôi biết từ lúc nào vậy? Hay là ngay từ đầu? Phải chăng chỉ có mình tôi là chìm đắm trong mộng tưởng?

"Lý do hoàn toàn trái ngược với họ. Để quân lâm trên sự cuồng nhiệt của dân chúng, và khi nhiệt lượng ấy còn chưa nguội lạnh, ta sẽ đúc lại nền dân chủ và—"

Nắm đấm của cô ấy đưa lên ngang tầm mắt. Mạnh mẽ, và tràn đầy chiến ý.

"—thiết lập chế độ quân chủ chuyên chế."

***

Khi tôi đang thả người rũ rượi trên ghế trong ánh sáng lờ mờ của phòng thư ký, có tiếng gõ cửa vang lên.

"...Vâng?"

Tôi trả lời một cách uể oải, rồi tiếng nắm đấm cửa xoay vang lên.

"Hikage-san, chị mang trà và đồ ăn nhẹ đến này."

Chị Misono bưng khay bước vào. Chị đặt lên chiếc bàn trước mặt tôi một chiếc cốc bốc khói và đĩa bánh quy. Tôi nhìn chằm chằm vào mặt chị. Tuy chị ấy là người chu đáo, nhưng việc mang trà đến tận phòng thư ký thì đây là lần đầu tiên.

Tôi nghĩ đồ ăn nhẹ chỉ là cái cớ, nhưng vì đầu óc vẫn còn tê dại bởi dư nhiệt từ bài đại diễn thuyết của Hội trưởng, tôi chẳng hỏi được gì mà chỉ im lặng nhấp trà.

Quả nhiên, chị đứng bên cạnh tôi như muốn nói điều gì đó. Sự im lặng thật khó chịu nên tôi đành mở lời trước.

"...Bài diễn thuyết đó, chị đã được nghe từ trước rồi phải không?"

Tôi hỏi một điều mà bản thân cũng chẳng thiết tha muốn biết. Chị lắc đầu.

"Đây là lần đầu tiên cậu ấy nói chi tiết đến thế."

Có chút bất ngờ.

"Vậy sao ạ? Nhưng năm ngoái chị cũng cùng Hội trưởng tham gia tranh cử mà."

Chẳng lẽ lúc đó cô ấy không nói về quan điểm bầu cử sao? Dù là cộng sự ư?

"Chị thì..." Chị Misono cười mỉm nhạt nhòa. "Được Kotetsu chọn chỉ vì vẻ bề ngoài thôi mà."

Chọn vì vẻ bề ngoài... Đó là điều Hội trưởng từng nói đùa trước đây. Nhưng lúc này tôi chẳng thấy buồn cười chút nào.

"Hội trưởng cũng từng nói là không chỉ vì vẻ bề ngoài mà."

"Đó là vì Kotetsu hiền lành thôi."

Giọng chị Misono nghe xa xăm và yếu ớt.

"Tại sao Kotetsu lại chọn chị làm Phó hội trưởng, chính chị cũng không hiểu rõ. Chị là học sinh chuyển trường, chẳng biết gì về Hội học sinh, hơn nữa người tiền nhiệm lại là chị Tokiko kia mà. Chị đã từ chối nhiều lần vì nghĩ mình không làm nổi."

Tôi nhớ ra mình cũng từng nghe chuyện đó.

"Chị ấy đã xông vào tận lớp học nhỉ. Đến lần thứ mấy thì chị đồng ý?"

"Để xem nào... chắc khoảng lần thứ mười?"

Thế thì còn hơn cả "tam cố thảo lư" nữa.

"Vậy thì chắc chắn không phải chỉ vì vẻ bề ngoài đâu. Phải có lý do gì đó mà chỉ có thể là chị Misono mới được."

"Nhưng chị được mời vào tháng Tư. Ngay khi vừa chuyển trường đến. Cậu ấy chắc chắn hầu như chưa biết gì về chị cả."

Có lẽ là vậy, nhưng tôi vẫn cố nặn ra lời an ủi.

"Chuyện đó, vì là Hội trưởng nên chắc chắn chị ấy đã dùng nhiều cách để điều tra về chị Misono từ trước rồi. Và rồi chị ấy phán đoán rằng chị xứng đáng làm Phó hội trưởng đấy chứ."

"Nếu được như vậy thì tốt quá."

Nụ cười của chị hôm nay trông thật cô đơn.

"Đứng bên cạnh Kotetsu, lúc nào chị cũng thấy bất an. Rằng mình có đang làm tốt hay không."

Chị làm tốt mà. Chị Misono là Phó hội trưởng tuyệt vời nhất. Tôi định nói vậy, nhưng lời nói cứ nghẹn lại. Một kẻ như tôi có nói ra thì cũng chỉ sáo rỗng, sợ rằng lại càng khoét sâu thêm nỗi bất an của chị.

"Vì thế cuộc bầu cử lần này, chị cũng hơi hồi hộp. Vì với tư cách là đương kim phó hội trưởng, đây là lần bầu cử đầu tiên. Những gì chị đã làm sẽ bị đem ra đánh giá. Nhưng mà, dù chị có nhận được phiếu bầu, thì người ta cũng sẽ coi đó là nhờ sức mạnh của Kotetsu..."

Tôi lơ đãng nghĩ, mình cũng phải chiến đấu với người này sao. Hoàn toàn không có cảm giác thực tế chút nào. Nếu đối thủ là Hội trưởng, dù không hình dung được cảnh chiến thắng, tôi vẫn tưởng tượng được cách tranh đấu. Nhưng tôi hoàn toàn không thể nghĩ ra cảnh chị Misono trở thành kẻ địch. Thế nhưng, tôi buộc phải tìm ra một ứng viên Phó hội trưởng có thể đánh bại người này.

"Hikage-san, thật sự là..."

Chị vẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín và hỏi.

"Thật sự là, em định đối đầu với Kotetsu sao?"

"Gì vậy chứ, chuyện đến nước này rồi." Tôi cười gượng đáp lại.

"Đúng nhỉ. Đến nước này rồi nhỉ."

Chị cúi đầu, ánh mắt rơi xuống khoảng trống giữa mũi giày của hai người.

"Nhưng mà, nghe những điều như lúc nãy xong, em vẫn còn ý định chiến đấu sao."

Sau khi chị ra khỏi phòng thư ký, tôi đứng dậy khỏi ghế, đi đi lại lại bên cạnh bàn một cách vô nghĩa.

Nghe xong những điều đó mà vẫn còn ý định chiến đấu ư?

Tất nhiên là muốn buông xuôi rồi. Cảm giác như sắp quỳ gối đầu hàng ngay từ khi chưa bắt đầu. Tennoji Kotetsu là bậc quân vương bẩm sinh, hơn nữa còn đang nghiêm túc một trăm phần trăm muốn trở thành đế vương. Một tên lừa đảo quèn thì làm được gì chứ?

Tôi dựa lưng vào tường, trượt dần xuống và ngồi phịch xuống sàn.

Rào rạo, rào rạo, những âm thanh yếu ớt vang lên từ phía sau. Tôi nhận ra ngay đó là tiếng gì. Tiếng nhai bim bim. Tôi đã chăm sóc cô nàng cả mấy tháng trời rồi. Tôi còn biết thừa đó là tiếng nhai bánh gạo mềm vị muối hột. Cách nhau một bức tường, lưng chạm lưng, tôi và Kirika cùng ngồi bó gối trong bóng tối, hoàn toàn mất phương hướng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!