Chương 04
4
Trên mặt báo in hình to tướng chụp hai người: Hội trưởng đang cười toe toét giơ ngón tay cái, và bên cạnh là tôi với khuôn mặt u ám đang buông thõng vai.
Tiêu đề bài báo viết:
Thư ký Makimura: "Trở thành cộng sự để hạ bệ Hội trưởng Tennoji"
Tôi thở dài, gấp nhỏ tờ báo nhét vào túi rồi tiếp tục bước đi dọc hành lang. Tòa nhà trung tâm với vẻ uy nghi thô kệch hiện ra qua khung cửa sổ phía bên kia rừng cây, chẳng hiểu sao hôm nay lại trông đầy thù địch đến thế.
Học sinh đi lướt qua trên hành lang ai cũng liếc nhìn tôi. Nhiều nhóm còn thì thầm to nhỏ. Chắc không phải do tôi tự ý thức quá đà đâu nhỉ. Hôm nay ngay từ sáng tôi đã bị bạn cùng lớp tra hỏi đủ điều, cả câu lạc bộ báo chí lẫn phát thanh đều đến xin phỏng vấn.
Để hạ bệ Hội trưởng......
Thực tế thì bài báo chỉ đăng lại đúng những gì tôi trả lời thôi. Không phải tiêu đề giật tít câu view đâu. Chắc hẳn toàn trường đã kinh ngạc suốt ba ngày qua. Đầu tiên là Phó hội trưởng Takeuchi Misono phản bội Hội trưởng Tennoji để theo phe kình địch Kannbayashi Tokiko, rồi giờ đến lượt Thư ký Makimura Hikage vừa tuyên bố đối đầu lại vừa trở thành ứng viên Phó hội trưởng cho phe kia. Nhìn từ bên ngoài chắc chắn chẳng ai hiểu chuyện quái gì đang xảy ra. Đến người trong cuộc là tôi đây còn chưa hiểu rõ nữa là.
Tại tầng hai của dãy nhà khoa phổ thông, chiếc ruy băng đen trắng quen thuộc thấp thoáng trước cửa lớp học. Là Kirika. Cô ấy đang nói chuyện gì đó với một nam sinh to con. Tôi ngạc nhiên dừng bước, chăm chú nhìn. Cậu nam sinh kia vắt bộ võ phục Judo đã gấp gọn lên vai. Nhìn đai đen thì chắc là thành viên câu lạc bộ Judo rồi. Kirika thì có việc gì với dân tập Judo chứ?
Có vẻ như cuộc nói chuyện đã xong, nam sinh kia quay vào lớp, còn Kirika quay gót định rời đi. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau, Kirika đứng khựng lại giữa hành lang, cúi gằm mặt vẻ khó xử. Tôi cũng không ngờ lại chạm mặt ở chỗ này nên chưa chuẩn bị tâm lý. Nhưng cũng không thể lờ đi được, tôi đành đảo mắt lúng túng rồi bước lại gần Kirika.
"A, t-tình cờ nhỉ."
Tôi cũng chẳng làm gì sai, nhưng giọng điệu lại trở nên gượng gạo như đang che giấu điều gì đó.
"Sao thế, cậu đến tận đây cũng hiếm thấy thật."
"......Đang điều tra."
Kirika lí nhí đáp. Điều tra, là công việc thám tử mà tôi đã nhờ sao?
"Không, ừm, việc điều tra ấy mà, cái đó......"
Tôi ngập ngừng. Không kịp nữa rồi. Đó là cuộc điều tra để dự đoán trước xem Hội trưởng sẽ nhắm đến ai làm ứng viên Phó hội trưởng mới, nhưng giờ ứng viên đã được quyết định rồi, công việc của Kirika hoàn toàn mất đi ý nghĩa.
Và người làm nó mất đi ý nghĩa không ai khác chính là do quyết định của tôi, nên tôi thấy áy náy vô cùng, không biết phải nói với Kirika thế nào về chuyện này nên vẫn chưa nói gì cả. Phải xin lỗi đàng hoàng tại đây thôi.
"Xin lỗi nhé. Người nhờ là tớ, thế mà rốt cuộc lại làm nó thành vô nghĩa."
"Không sao đâu," Kirika lắc đầu. "Dù không có ý nghĩa, tớ vẫn sẽ tiếp tục điều tra."
"S-Sao lại thế?"
"Vì yêu cầu đã được rút lại đâu."
"K-Không, nhưng mà, chuyện đó."
Tôi không thể thốt ra câu "Tớ rút lại yêu cầu đây". Bởi vì Kirika đang làm vẻ mặt thiết tha như muốn níu kéo một điều gì đó.
"Chuyện của tớ thì kệ đi. Hikage tập trung vào bầu cử đi."
"A, ư, ừ......"
Kể từ khi cuộc chiến tranh cử bắt đầu, tôi buồn bã cảm thấy khoảng cách giữa tôi và Kirika ngày càng sâu sắc hơn. Liệu cô ấy đã nhìn thấu lý do thực sự khiến tôi nhờ vả cô ấy chưa?
"Tớ không hiểu tại sao cậu lại trở thành ứng viên Phó hội trưởng cho Kotetsu...... nhưng chắc cậu có suy tính gì đó phải không. Là để, thắng Kotetsu, đúng không?"
Tôi gật đầu nửa vời, không dám nhìn thẳng vào mặt Kirika.
"Tớ thì, ......không thể lao mình vào như thế được. Tớ chỉ biết làm thám tử thôi."
"Đừng nói kiểu đó chứ, Kirika cũng──"
Khi tôi định nói, một nhóm nam sinh năm ba từ trong lớp bước ra và nhận ra tôi.
"Ồ, Makimura kìa."
"Nghe nói cậu ra tranh cử hả!"
"Hội học sinh năm nay thú vị phết nhỉ."
"Cố lên nhé!"
"Cơ mà bọn này không bỏ phiếu cho cậu đâu nha!" "Hahaha."
Mọi người cứ thế vỗ bồm bộp vào lưng và vai tôi một cách sỗ sàng rồi đi lướt qua. Trong lúc tôi còn đang bối rối, Kirika đã chạy vụt đi dọc hành lang. Chẳng kịp gọi lại nữa.
Xung quanh tôi đang đứng chôn chân, tiếng xì xào của đám học sinh đi qua cứ trôi nổi.
"Cậu thư ký kia hả?"
"Đăng trên báo đấy."
"Ghê thật nhỉ, cặp với Hội trưởng đó......"
Tôi vai buông thõng, quay gót bước về phía cửa ra.
Chị Misono đang ở trong phòng làm việc của Chủ tịch Hội đồng cùng với chị Tokiko. Có vẻ họ đang bàn bạc gì đó, khi tôi bước vào, cả hai đều ngước mắt lên khỏi xấp giấy tờ trên tay.
"A, xin lỗi, em có làm phiền không ạ?"
"Vừa hay chị cũng đang muốn nghe ý kiến của Makimura-kun đây."
"Bọn chị đang đọc lại kịch bản phát sóng tranh cử, Hikage-san kiểm tra giúp luôn nhé."
Cả hai người đều chào đón mà chẳng hề đả động gì đến chuyện tôi ứng cử, điều đó ngược lại càng làm tôi thấy khó ở. Nhưng cũng không thể bỏ chạy được.
Tôi tham gia diễn tập, sửa chữa chi tiết kịch bản, đưa ra phương án dàn dựng, và lên lại ý tưởng cho buổi diễn thuyết tranh luận. Cả ba chúng tôi đều cố tình tỏ ra nhiệt huyết một cách gượng gạo để trì hoãn việc chạm vào vấn đề cốt lõi. Nhưng sự lấp liếm đó chẳng kéo dài được lâu. Chẳng mấy chốc việc cần bàn cũng hết, và sự im lặng ập đến.
Chị Tokiko úp xấp bản thảo xuống bàn, nhìn vào mặt tôi.
"......Thế rồi, tại sao chuyện lại thành ra thế này?"
Tôi không đủ can đảm đón nhận ánh mắt của chị ấy, chỉ nhìn chằm chằm vào mũi giày mình và nói.
"Em xin lỗi. Vì đã tự tiện làm chuyện đó."
"Chị không có ý trách móc đâu. Chỉ là, chị muốn ít nhất cậu cũng gửi mail giải thích tình hình ngay trong ngày hôm qua."
Tôi cúi gằm mặt.
"Em không biết phải giải thích thế nào nữa."
Chị Misono cũng lo lắng ghé mặt nhìn tôi.
"Người rủ rê là phía Kotetsu đúng không?"
Tôi gật đầu, rồi kể chi tiết cuộc trao đổi với Hội trưởng tại phòng Hội học sinh hôm qua (chỉ giấu nhẹm chuyện bị ôm). Rốt cuộc, tôi chỉ còn cách khai thật toàn bộ. Nghe xong, chị Tokiko thở dài thườn thượt.
"Đúng là Kotetsu có khác...... nắm quá rõ cách dồn người ta vào chân tường."
"Thật sự xin lỗi mọi người. Nếu từ chối thì lúc đó phe ta đã thắng rồi. Chỉ tại cái tôi ngớ ngẩn của em mà bị cuốn theo toan tính của Hội trưởng."
Chị Tokiko nhíu mày vẻ hơi giận.
"Tại sao cậu lại xin lỗi chứ. Là chị thì, nếu ở địa vị của Makimura-kun, chị cũng sẽ làm thế thôi."
"Cả chị cũng thế," chị Misono nói thêm. "Cái tôi ngớ ngẩn gì chứ, nói thế là hỏng bét đấy. Vốn dĩ tất cả chúng ta đều đang tham gia tranh cử vì những cái tôi ngớ ngẩn mà."
"Được các chị nói vậy...... em cũng thấy nhẹ lòng hơn chút."
"Và nếu chị là Makimura-kun, chị sẽ còn ngáng chân Kotetsu lộ liễu hơn nữa cơ."
"Nếu là chị thì chị sẽ kéo cả tai lẫn má của Kotetsu nữa!" Ơ khoan đã, em không hiểu ý chị lắm. "Chắc Kotetsu đã nhìn thấu cả cái tính cách tốt bụng không thể đóng vai ác triệt để này của Hikage-san rồi."
Nghe lời chị Misono, chị Tokiko cũng gật đầu, rồi nhìn xuống tờ báo in hình tôi và Hội trưởng. Lời bình luận của tôi, giờ tự mình đọc lại mới thấy sao mà hiền lành quá đỗi.
『Để đá Hội trưởng khỏi ghế quyền lực, tôi đã lôi kéo đàn chị Misono về phe mình và dấy lên cuộc phản loạn.』
『Hội trưởng bảo nếu thế này thì chị ấy không thể ứng cử, nên để cuộc đấu được thành lập, tôi đành phải trở thành ứng viên Phó hội trưởng bất đắc dĩ.』
『Tôi không hề có ý định hợp tác với Hội trưởng. Tôi là người của phe chị Tokiko. Mong mọi người đừng bỏ phiếu cho Hội trưởng.』
Từ đầu đến cuối tôi chỉ nói toàn sự thật. Bình thường chẳng cần ai nhờ tôi cũng tuôn ra những lời dối trá trơn tru, thế mà giờ danh hiệu kẻ lừa đảo của Hội học sinh coi như mất sạch. Và nhìn một cách khách quan, lời bình luận này trông ngu ngốc hết sức. Trông cứ như một trò đùa được dàn dựng để tạo dư luận vậy.
Thế này thì chẳng bào mòn được bao nhiêu phiếu của Hội trưởng cả.
"Bản chất lương thiện cũng là điểm tuyệt vời của Hikage-san mà."
Chị Misono nói vậy, nhưng chẳng an ủi được tôi bao nhiêu.
"Chị cứ đinh ninh là cô ta sẽ chọn Kaoru làm cộng sự cơ."
Chị Tokiko vừa nói vừa lườm bức ảnh trên báo. Tôi cũng đồng tình. Vì thế nên tối qua, vừa về đến phòng ký túc xá là tôi đã thuyết phục Kaoru-kun ngay. Rằng tuyệt đối không được nghe theo lời dụ dỗ của Hội trưởng.
"Đúng vậy. Em cũng nghĩ là theo hướng đó," chị Misono tiếp lời. "Tại sao lại chọn Hikage-san nhỉ. Cái người như Kotetsu đó không đời nào lại nói toạc hết ruột gan ra đâu......"
"Phải chăng là để giảm bớt hình ảnh tiêu cực khi toàn bộ ban chấp hành đều nổi loạn chống lại cô ta?"
"Nhưng Hikage-san đã khai toẹt ra là mình cũng thuộc quân phản loạn rồi còn gì."
"Cũng đúng nhỉ......"
"Kết quả điều tra của Kirika-san thế nào rồi?" chị Misono quay sang hỏi tôi. "Chẳng phải bảo là có thể dự đoán được Kotetsu sẽ chọn ai làm Phó hội trưởng sao."
"Đến cả Kirika cũng không thể nắm bắt được gì chỉ trong hai ngày. Nhưng có vẻ cậu ấy vẫn còn lấn cấn nên đang điều tra gì đó......"
"Vậy...... à."
Cuộc trò chuyện đứt đoạn tại đó.
Lẽ ra chúng tôi đã kề dao sát cổ họng Tennoji Kotetsu rồi. Thậm chí còn có cảm giác đã lật ngược thế cờ về mặt thu hút sự chú ý. Vậy mà, nỗi bất an không thể gọi tên này rốt cuộc là gì chứ.
"Vậy thì em xin phép, giờ em phải đi họp bàn về buổi phát sóng tranh cử với Hội trưởng," tôi nói. Chị Tokiko gật đầu.
"Hãy xác nhận xem Kotetsu định làm gì trong ba ngày còn lại."
"Em hiểu rồi."
Khi tôi đến phòng Hội học sinh, Hội trưởng chạy ùa tới và ấn một xấp giấy in vào người tôi.
"Đến muộn thế Hikage, tập dượt cho buổi phát sóng tranh cử ngay thôi. Kịch bản đây."
"A, v-vâng, xin lỗi chị."
Tôi lướt mắt qua bản thảo, mắt tròn mắt dẹt vì bối rối.
"Bắt đầu từ đầu nhé. Được chưa? ...『Vâng xin chàooo, tôi là Kotetsu đâyyy』"
"...『Xin chào, tôi là Hikage』"
"Diễn chán quá. Cậu phải nói năng gãy gọn, khí thế lên chứ. 『Tụi tui cũng đang tập tành làm nghệ sĩ hài thế này đây, phải cố gắng lên mới được nhaaa』"
"Khoan đã Hội trưởng."
"Hikage, tiếp theo là thoại của cậu đấy. 『Cơ mà chị Kotetsu này, hôm qua tui gặp chuyện bực mình (nổi nóng) quá chừng』"
"Không, ý em là..."
"『Gì cơ Hikage, người như ông mà cũng biết 'nổi nóng' sao. Tui tưởng ông chỉ biết mỗi cái trò 'nổi' cái thứ bên dưới lên thôi chứ』"
"Mới câu tấu hài đầu tiên mà đã phang ngay chuyện 18+ rồi à!"
"『Đừng có nói mấy lời khó nghe như vậy chứ chị Kotetsu, tui cũng là con người mà. Hôm qua tui bị người ta nhầm là biến thái trên tàu điện đấy. Cô nữ sinh cấp ba trước mặt tự nhiên hét toáng lên là tui nắm tay rồi sờ mông cổ, trong khi tui có làm thế đâu』『Thế thì quá đáng thật』『Đúng không? Cái tui sờ là đùi mà』"
"Thế là có sờ à! Phạm tội rồi còn gì!"
"Là tấu hài thôi mà."
"Em biết thừa, nhìn là biết! Ý em không phải thế, tại sao chị lại định diễn tấu hài trong buổi phát sóng tranh cử chứ?"
"Ngoài tấu hài ra thì còn diễn cái gì được nữa?"
Bị hỏi ngược lại với vẻ mặt nghiêm túc, tôi ấp úng.
"Th-Thì, ừm... Tuyên bố cam kết tranh cử chẳng hạn, thiếu gì cái để làm."
Hội trưởng đột ngột chuyển sang ánh mắt lạnh lùng, chị lắc đầu thở dài rồi quay trở lại bàn làm việc. Này, cái thái độ đó là sao hả. Tôi đã nói gì sai à?
"Không biết nói gì nên mới lôi cam kết tranh cử ra hả. Hikage, cậu chẳng hiểu chút nào về sự may mắn khi được sinh ra ở Nhật Bản này cả."
"Hả?"
May mắn khi sinh ra ở Nhật Bản?
"Chính trị gia Nhật Bản không giữ lời hứa. Cậu nghe người ta nói câu này nhiều rồi chứ?"
"Thế thì may mắn ở chỗ nào ạ? Nói đúng hơn là bất hạnh mới phải..."
Tôi cũng chẳng định than vãn gì về việc sinh ra ở Nhật, nhưng lý lẽ của Hội trưởng thì tôi hoàn toàn không nuốt trôi được.
"Vậy tức là cậu cho rằng việc không giữ lời hứa là xấu sao?"
Tôi nuốt nước bọt cái ực. Đây chắc chắn là cái mô típ quen thuộc: trả lời hớ hênh một cái là sẽ bị cười vào mũi cho xem. Nhưng ý đồ của Hội trưởng thì vẫn khó đoán như mọi khi, nên tôi chỉ còn cách hỏi lại.
"Không xấu sao ạ?"
"Ý cậu 'xấu' nghĩa là thế nào? Nếu không thực hiện cam kết thì sẽ ra sao?"
"Hả... thì, là..."
Hội trưởng cười khúc khích.
"Phá vỡ cam kết tranh cử cũng chẳng bị bắt, dù có bị kiện thì cũng chẳng ai bắt bồi thường, và cũng chẳng phát sinh nghĩa vụ phải từ chức."
"Thì đúng là vậy, nhưng nếu chị nói thế..."
"Vậy thì việc không giữ lời hứa có gì xấu? Câu trả lời là 'mất mặt'. Đó là vấn đề danh dự. Nếu không giữ lời, người đó sẽ bị đánh giá là kẻ thất hứa. Chỉ thế thôi."
"Không, nói là 'chỉ thế thôi', nhưng mà..."
Nãy giờ Hội trưởng toàn nói những điều hiển nhiên, nhưng sao nghe cứ thấy bất an thế nào ấy. Vì tôi không biết câu chuyện sẽ đi về đâu.
"Dĩ nhiên, nhiều khi không chỉ dừng lại ở đó. Ở Âu Mỹ, vi phạm cam kết đồng nghĩa với sự chấm dứt sinh mệnh chính trị. Trong kỳ bầu cử tiếp theo sẽ không ai bỏ phiếu cho nữa, và kẻ đó sẽ không còn là chính trị gia. Nhưng Nhật Bản thì không như thế. Cậu hiểu chứ? Nói 'Chính trị gia Nhật Bản không giữ lời hứa' là không chính xác. Cách diễn đạt như thể chính trị gia Nhật Bản là một loài sinh vật đặc biệt nào đó đã hoàn toàn trật lất bản chất vấn đề. Thứ đặc biệt không phải là chính trị gia, mà là người dân kìa. Người dân Nhật Bản không coi trọng việc cam kết có được thực hiện hay không — đây mới là điểm mấu chốt."
Tôi khoanh tay im lặng, cố gắng tiêu hóa những lời Hội trưởng nói. Cũng không đến mức quá khó hiểu và logic cũng mạch lạc, nhưng nghĩ thế nào thì đây cũng không phải chuyện học sinh cấp ba nên bàn trong phòng Hội học sinh. Tôi kiên nhẫn lắng nghe mà không chêm vào câu nào là vì hy vọng sẽ moi được thông tin gì đó liên quan đến chiến lược tranh cử của chị ấy. Nhỡ đâu chỉ là chuyện tào lao bên lề thì làm sao đây...
"Nhân tiện, cậu nghĩ tại sao họ lại phá vỡ cam kết?"
"...Hả?"
Sao cứ chốc chốc lại chèn câu hỏi vào thế nhỉ, tôi bắt đầu thấy hơi bực. Chị ta đang kiểm tra xem tôi có nghe giảng nghiêm túc không đấy à.
"Tại sao, thì, ừm..."
"Như tôi vừa nói, phá vỡ cam kết sẽ ảnh hưởng đến danh dự. Dù người dân Nhật có không coi trọng danh dự đó đến đâu, thì cũng không có nghĩa là số phiếu bầu hoàn toàn không sụt giảm. Nếu không cần phá bỏ thì giữ lời vẫn tốt hơn chứ. Thế nhưng, chính trị gia Nhật Bản lại thường xuyên nuốt lời. Nào, cậu nghĩ tại sao?"
Bị coi thường mãi cũng ức, nên tôi vắt óc suy nghĩ.
Chính trị gia cũng đâu có rảnh mà đi thất hứa vì sở thích. Chắc chắn là vì cần thiết nên họ mới làm vậy.
"...Là vì nếu cứ thật thà giữ đúng cam kết thì sẽ không thể làm được những việc mình thực sự muốn làm — phải không ạ?"
"Chính xác."
Hội trưởng dùng ngón trỏ chọc vào mũi tôi. Bị đụng chạm bất ngờ, tôi giật mình ngả người ra sau.
"Có hai trường hợp khiến những việc muốn làm và cam kết tranh cử mâu thuẫn với nhau. Trường hợp thứ nhất: sau khi trúng cử thì tình hình thế giới thay đổi. Theo quan điểm của những nhà dân chủ, trong trường hợp đó anh phải từ chức, soạn lại cam kết rồi tổ chức bầu cử lại để hỏi ý kiến dân chúng, nhưng làm thế thì cực kỳ phiền phức. Trường hợp thứ hai: vì việc mình muốn làm có vẻ không được lòng cử tri nên đã đưa ra cam kết dối trá. Theo quan điểm của những nhà dân chủ, đây là chuyện không thể dung thứ. Kẻ đó không có tư cách làm chính trị gia. Tuy nhiên, người dân Nhật Bản lại không nghĩ thế. Do đó, chính trị gia Nhật Bản có thể dễ dàng né tránh sự phiền hà của dân chủ để thoải mái hành động."
Những đám mây mù xoắn xuýt trong ruột gan tôi cuối cùng cũng đông đặc lại, trở thành một cảm giác sai lệch rõ ràng đến mức có thể chạm vào được. Tôi buột miệng nói thẳng suy nghĩ đó ra.
"Tóm lại ý Hội trưởng là, Nhật Bản không phải là một quốc gia dân chủ sao?"
"Hiểu rõ vấn đề rồi đấy. Ôm cái được không?"
"Xin chị hãy tự trọng."
Tôi đẩy vai Hội trưởng khi chị ấy sấn tới. Cô nàng liếm môi rồi tiếp tục.
"Việc tuân thủ cam kết không được coi trọng trong bầu cử đồng nghĩa với việc không có sự liên kết giữa người dân và chính trị. Người dân không làm chính trị, tức là không có dân chủ. Có rất nhiều luận điệu than vãn rằng đó là sự ngu dốt của người Nhật. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Chỉ là họ coi trọng những thứ khác hơn thôi. Có ưu điểm, và cũng có khuyết điểm. Dù sao thì đó cũng là sự lựa chọn của đất nước này. Tôi cảm thấy biết ơn vì đã được sinh ra ở đất nước Nhật Bản kỳ lạ này đấy."
Tôi nhìn chằm chằm vào Hội trưởng. Nhìn vào cánh cửa sau lưng chị ấy, và tấm bia khắc Đại Hiến Chương Magna Carta nằm sâu bên trong, thứ mà giờ đây đã bị che khuất khỏi tầm mắt.
Hội trưởng dang rộng hai tay như đôi cánh, lẩm bẩm trong cơn đê mê.
"Đất nước này chính là nơi gần nhất trên thế giới. — Gần với vương quốc của chị đấy."
Quốc gia cận đại gần gũi nhất với chế độ quân chủ.
Nếu việc thực hiện đúng chính sách đã hứa không phải là tiêu chuẩn để lựa chọn, thì thứ mà người Nhật đang bầu ra không phải là chính trị gia, mà là Vua. Chắc ý Hội trưởng là vậy.
"Cuối cùng câu chuyện cũng kết nối lại rồi," Tôi thở dài, vai buông thõng. "Em cứ lo là chị sẽ luyên thuyên mãi về mấy chuyện chẳng liên quan gì chứ."
"Ây dà. Đừng đánh giá thấp tôi thế chứ. Có bao giờ tôi nói chuyện gì không liên quan đến tương lai của bản thân và thế giới đâu?"
"Có đấy, nhiều là đằng khác! Quấy rối tình dục này, tấu hài này!"
Hội trưởng cười lớn.
"Dù sao thì giờ cậu cũng hiểu lý do tại sao tôi không thèm đưa ra cam kết tranh cử nữa rồi chứ?"
Nhắc mới nhớ, khởi đầu là câu hỏi đó nhỉ. Đầu óc tôi quay cuồng như vừa đi một vòng tàu lượn siêu tốc.
"Vậy giờ thông suốt rồi thì mình tập tấu hài tiếp nhé." Sao lại quay về đó rồi.
"Không, ừm, chuyện đó thì em hiểu rồi nhưng mà," Tôi cố sống cố chết bám lấy chủ đề. Nghe diễn thuyết một tràng dài mà vẫn chưa thu hoạch được gì. Phải moi thêm thông tin mới được. "Không phải là hoàn toàn không cần cam kết đúng không? Thực tế là trong bất kỳ cuộc bầu cử nào mọi người cũng đều đưa ra cam kết, và nếu phá vỡ thì vẫn bị ném đá tơi tả khắp nơi mà..."
"Cậu muốn tôi đưa ra cam kết đến thế à?"
"Vâng, thì..."
"Cậu muốn biết tôi sẽ giở chiêu trò gì trong cuộc chiến tranh cử này chứ gì? Cậu muốn có thông tin để Tokiko và phe cánh có thể đưa ra những cam kết ấn tượng hơn chứ gì."
Đứng trước Hội trưởng, kẻ như tôi có muốn lấp liếm cũng chẳng được, đành miễn cưỡng gật đầu. Hội trưởng cười khẽ.
"Nhưng tôi từ chối. Lý do tại sao ở một nước Nhật không có dân chủ mà các ứng viên vẫn đưa ra cam kết, là vì ảo tưởng rằng 'dân chủ là thứ tuyệt vời và nhất định phải bảo vệ' đang lan tràn. Không giả vờ dân chủ thì không gom được phiếu đâu. Nhưng mà..."
Hội trưởng bước lại gần cửa sổ, mở toang ra rồi chống tay lên khung cửa, để cơn gió lạnh từ sân trong tạt vào mặt. Mái tóc buộc gọn tung bay, quấn lấy bờ vai khoác chiếc áo blazer đỏ rực.
"Tại học viện này, thứ ảo tưởng đó không tồn tại. Suốt bốn năm qua tôi đã đập tan nó không còn một mảnh. Thế nên tôi sẽ đường đường chính chính đứng trên bục cao với tư cách là một bậc Đế vương."
Người phụ nữ này, thực sự, thực sự định làm Vua. Một lần nữa tôi lại thấm thía điều đó.
Những gì đang diễn ra tại Hội học sinh Học viện Hakujudai này là trường hợp thử nghiệm cho cuộc chiến mà chị ta sẽ khơi mào tại Nhật Bản — và trên toàn thế giới trong tương lai. Nghĩ đến thôi đã thấy choáng váng.
Nhưng, thế thì đã sao? Tôi tự nhủ với trái tim đang chực chờ teo tóp của mình. Bây giờ chúng tôi đều là học sinh Hakujudai. Đang ở cự ly mà nắm đấm có thể chạm tới. Giờ không đấm thì đợi đến bao giờ mới đấm?
"Hội trưởng..."
Liếm nhẹ đôi môi khô khốc, tôi thận trọng lựa lời.
"Chị có thù hằn gì với chủ nghĩa dân chủ sao? Tại sao lại coi nó là kẻ thù đến mức đó?"
Hội trưởng đóng cửa sổ lại, nhún vai.
"Chủ nghĩa dân chủ chỉ là kẻ thù trước mắt tình cờ ngáng đường tôi đi mà thôi. Kẻ thù thực sự to lớn hơn nhiều. Đó cũng là kẻ thù của toàn thể nhân loại trên thế giới."
"...Kẻ thù của nhân loại... ư..."
"Muốn nghe không?"
Hội trưởng tiến lại gần tôi, nhẹ nhàng như bước trên mặt nước.
"Sẽ là một câu chuyện rất dài đấy. Nghìn lẻ một đêm cũng chưa chắc đã đủ. Có khi chẳng còn thời gian mà ân ái trên giường nữa đâu. Dù vậy cậu vẫn muốn nghe chứ?"
"Em muốn nghe."
Tôi nghĩ mình cần phải nhìn thấu tận đáy những gì người phụ nữ này định làm. Nếu nắm được gốc rễ của dục vọng, thì dù là gã khổng lồ nào cũng có thể bị quật ngã chỉ với một chút sức lực. Đó là cách chiến đấu của tôi.
"Kẻ thù thực sự của nhân loại," Hội trưởng chỉ tay xuống sàn. "Là đất đai."
Tôi nhìn xuống tấm thảm dưới chân Hội trưởng, rồi quay lại nhìn mặt chị ấy.
"...Đất đai?"
"Đúng. Là mặt đất rộng lớn đang nâng đỡ chúng ta đây. Lịch sử chính là lịch sử đấu tranh giữa con người và đất đai."
Tôi lén bấm móng tay vào bàn tay đang giấu sau lưng, phải dùng nỗi đau để xác nhận cảm giác thực tại.
"Khoan đã... em không hiểu lắm..." Đất đai là kẻ thù?
"Nói tóm tắt nhé."
Hội trưởng bắt đầu bước chậm rãi thành vòng tròn quanh tôi.
"Lịch sử nhân loại rất dài và phức tạp. Dẫu vậy, nếu tóm gọn trong một dòng thì sẽ là thế này: 『Cuối cùng tự do đã chiến thắng. Vui vẻ cả làng』... Tuy có sự khác biệt tùy nơi, nhưng tư tưởng tôn trọng quyền tự do cá nhân ở mức tối đa đang lan rộng khắp thế giới, và có vẻ đây là sự thay đổi không thể đảo ngược. Sớm muộn gì tự do cũng sẽ bao phủ toàn địa cầu. Đến đây vẫn hiểu chứ?"
Tôi gật đầu dù vẫn cảm thấy bị áp đảo. Bóng dáng Hội trưởng cứ hiện ra trong tầm mắt rồi lại biến mất cùng những lọn tóc tung bay, sự lặp lại đó khiến tôi hoa mắt.
"Tuy nhiên, cuộc tiến công áp đảo này của tự do mới chỉ diễn ra trong ba trăm năm gần đây thôi. Trong phần lớn lịch sử nhân loại kéo dài hàng vạn năm, tư tưởng đó hoàn toàn không phổ biến. Đó là chuyện đương nhiên. Ý tưởng trân trọng tự do được xây dựng dựa trên một tiền đề hơi khó tin rằng: con người nếu cứ để mặc thì sẽ toàn làm những việc có lợi cho hạnh phúc của người khác. Cậu cũng nghĩ làm gì có chuyện đó đúng không?"
"...Vâng, đúng ạ."
Quả thực, nghe cứ như chuyện viển vông. Biểu cảm của Hội trưởng trở nên u ám.
"Con người nếu cứ để mặc thì sẽ vì dục vọng mà cướp bóc, bóc lột, giết hại người khác, nên phải dùng vũ lực để trói buộc họ lại. Tự do là cái thứ không thể chấp nhận được. Ngày xưa cách suy nghĩ đó là lẽ thường. Thậm chí bây giờ tư tưởng này vẫn còn sót lại ở nhiều nơi trên thế giới. Nó là một tư tưởng bám rễ sâu đến thế, và thực tế là cho đến ba trăm năm trước, nó vẫn đúng. Con người cướp đoạt lẫn nhau, giết chóc lẫn nhau..."
Giọng nói của Hội trưởng vang lên như khúc hợp xướng dạo đầu vọng lại từ phía sau tấm màn nhung dày đặc.
"Trong quá khứ, của cải trên mặt đất là hữu hạn. Tài sản rốt cuộc cũng quy về nguồn tài nguyên bền vững giúp sản sinh ra lương thực, tức là 'đất đai'. Vì đất đai không thể sinh sôi thêm, nên sự giàu có của toàn địa cầu được coi là một trò chơi có tổng bằng không (zero-sum game). Kẻ này được thì kẻ kia mất. Ở bất kỳ thời đại nào, vùng đất nào, con người cũng đổ máu để tranh giành đất đai. Kẻ giàu có là kẻ đã nuốt chửng một ai đó — nhận thức chung này đã lan tràn suốt hàng vạn năm."
Hội trưởng quay mặt về phía tôi, đôi mắt sáng quắc.
"Nhưng, tất cả đã thay đổi. Trong ba trăm năm qua, thế lực giương cao ngọn cờ tự do đã áp đảo tất cả những thứ khác. — Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?"
Ba trăm năm. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra nhỉ. Rất nhiều cuộc chiến tranh nổ ra, vô số người chết đi, và còn nhiều hơn thế những đứa trẻ được sinh ra, lớn lên, và ở một góc nhỏ của vòng lặp đó, có tôi.
"Những nhà tư tưởng, nhà tôn giáo hay nhà cách mạng vĩ đại đã xuất hiện, giáo dục lại con người trên toàn thế giới và biến họ thành người lương thiện ư? Không đời nào. Chỉ dựa vào tư tưởng thì con người không thay đổi đâu. Thứ thay đổi là môi trường. Thế giới đã thay đổi để lòng vị tha và lòng vị kỷ thống nhất với nhau. Điều gì đã xảy ra?"
Hội trưởng hất mái tóc trên vai bằng một cử chỉ đầy kịch tính.
"Không cần phải nói. Là cách mạng kỹ thuật."
Dang rộng hai tay, chị ấy cất cao giọng nói với hàng triệu thính giả vô hình.
"Nhờ sự tiến bộ của nông nghiệp và chăn nuôi, con người đã thoát khỏi cuộc sống phải dốc toàn lực chỉ để kiếm miếng ăn qua ngày. Công việc sinh tồn được giao phó cho một bộ phận, và những người khác bắt đầu làm việc để thỏa mãn những nhu cầu cao cấp hơn. Nhờ đó, tài sản của con người thoát khỏi sự trói buộc của đất đai, và có thể tiếp tục gia tăng vô hạn."
"...Vô hạn ạ? Nghĩa là... sao cơ ạ?"
"Thì đúng là thế còn gì." Hội trưởng liếc nhìn tôi rồi nói. "Yếu tố khiến tài sản trở thành tài sản là gì? Là việc con người khao khát nó. Khi toàn xã hội không còn phải lo cái ăn nữa, dục vọng của con người vốn tập trung vào đất đai sẽ chuyển hướng sang những thứ khác. Họ sẽ bắt đầu muốn sống vui vẻ hơn, an nhàn hơn. Khái niệm 'tận hưởng cuộc sống' vốn dĩ từng là đặc quyền của một tầng lớp nhỏ nhoi được chống đỡ bởi chế độ nô lệ, nay sẽ lan rộng ra toàn dân chúng. Số người mưu cầu giải trí, tri thức và học vấn sẽ tăng lên, và những thứ đó được công nhận là tài sản. Mà niềm vui cuộc sống, cái đẹp hay sự cảm động thì không có giới hạn."
"Ưm..."
Tôi gãi cái đầu sắp quá tải nhiệt, cố gắng tóm tắt lại lời của Hội trưởng.
Con người đã trở nên giàu có nhờ sự tiến bộ của công nghệ.
Khi đời sống dư dả hơn, những thứ người ta khao khát cũng thay đổi.
Dưới dục vọng muốn sống vui vẻ và an nhàn hơn, giá trị sẽ được công nhận ở những thứ dù có cho đi cũng không bị mất mát. Ví dụ như khoa học kỹ thuật. Ví dụ như nghệ thuật. Nếu suy nghĩ theo hướng đó, thì hầu hết các công việc hiện đại đều không phải để phục vụ cho sự sinh tồn.
"Tài sản có thể gia tăng vô hạn. Chính tư tưởng này đã trở thành nền tảng cho tất cả những gì thuộc về cận đại. Nếu muốn thứ gì đó, chỉ cần làm việc, gia tăng nó lên rồi trao đổi là xong. Chẳng cần thiết phải cướp đoạt—thậm chí đó còn là hành động ngu xuẩn khiến cả hai bên cùng thiệt hại. Việc làm cho người khác hạnh phúc đã trở thành lời giải tối ưu để làm cho chính mình hạnh phúc. Đó là bởi con người đã được giải phóng khỏi cái lồng hữu hạn mang tên đất đai."
Hội trưởng ngắt lời tại đó, ánh mắt chị đảo quanh gương mặt tôi. Giọng nói chuyển sang màu của hoàng hôn.
"...Nhưng mà nhé, thắng lợi này chỉ mới được một nửa thôi."
"...Một nửa ạ?"
"Chúng ta vẫn chưa hoàn toàn đánh bại được đất đai. Bởi vì chủ nghĩa dân chủ đã ra đời."
Cuối cùng câu chuyện cũng quay về điểm xuất phát. Tôi thở hắt ra, dựa lưng vào bàn làm việc của Phó hội trưởng ngay phía sau để lấy hơi. Cơn chóng mặt ngày càng tệ hơn.
Bằng cách nào đó, đến giờ tôi vẫn theo kịp. Nhưng tinh thần tôi sắp gãy làm đôi rồi.
"Nhân tiện này Hikage, chị đố cậu một câu đơn giản nhé."
Hội trưởng đột nhiên đổi sang giọng trẻ con. May quá. Tôi đang thiết tha muốn thoát khỏi áp lực khủng khiếp từ bài diễn thuyết của chị để trấn tĩnh lại một chút.
"Hiện tại, trên Trái Đất này, có bao nhiêu quốc gia dân chủ?"
Trong lúc tôi đang trầm ngâm suy nghĩ, Hội trưởng đi về phía khu bếp nhỏ và pha cà phê cho hai người. Tôi chạm môi vào cốc cà phê được đưa tận tay, chăm chú quan sát gương mặt chị.
"Em không biết." Tôi giương cờ trắng đầu hàng. Tôi nghĩ làm thế sẽ khơi ra được những thông tin hữu ích hơn. "Mấy cái đó mà Hội trưởng cũng đếm xuể ạ?"
"Không cần phải đếm đâu. Vì câu trả lời là số không."
Hội trưởng rung vai cười, nhấp một ngụm cà phê.
"Số không, nghĩa là... Không, ý em là, nếu cố bới lông tìm vết thì đúng là nền chính trị nước nào cũng có sạn cả thôi, nhưng mà..."
"Chẳng cần phải làm đến mức đó. Chủ nghĩa dân chủ cận đại là tư tưởng cho rằng toàn bộ người dân đều nên nắm giữ quyền lực vận hành quốc gia. Nhưng chẳng có bất kỳ quốc gia nào thực sự trao quyền tham chính cho toàn bộ người dân cả."
"Hả? Làm gì có chuyện—"
"Bởi vì, cả chị và cậu đều đâu có quyền tham chính, đúng không?"
Tôi ngớ người ra.
"...Không... cái đó là, tại vì, chúng ta là vị thành niên mà."
"Đúng. Mọi quốc gia tự xưng là dân chủ hiện đại đều không công nhận quyền tham chính của trẻ em. Tuy nhiên trẻ em cũng là công dân. Do đó, đấy không phải là chủ nghĩa dân chủ. Đó là nền chính trị quý tộc được cai trị bởi tầng lớp đặc quyền được phân biệt dựa trên độ tuổi."
Tôi định phản bác lại điều gì đó. Cảm giác sai sai cùng những nghi vấn quyện vào nhau như bùn đặc, nghẹn lại nơi cổ họng. Hội trưởng nhìn mặt tôi, cười khúc khích đầy vẻ thích thú.
"Chị biết cậu đang nghĩ gì mà. Rằng chuyện đó thì đành chịu thôi chứ sao, không lẽ lại trao quyền bầu cử cho cả trẻ sơ sinh, chúng làm gì có năng lực phán đoán, dùng độ tuổi để vạch ra ranh giới là chuyện đương nhiên còn gì—đúng không?"
Tôi ho sặc sụa. Bị nhìn thấu tâm can thật sự rất bực mình, nhưng tôi chỉ còn nước gật đầu.
"Nhưng mà nhé, Hikage. Trong quá khứ, những người không có tài sản, người da đen, hay phụ nữ—những nhóm yếu thế trong xã hội—cũng từng bị gạt ra khỏi quyền tham chính bằng chính cái lý luận y hệt như thế đấy. Rằng họ làm gì có năng lực phán đoán chính trị, nên trao quyền tham chính cho họ là chuyện không tưởng."
"Không, nhưng mà, cái này với cái kia khác nhau chứ ạ, vì trẻ con rồi đằng nào cũng sẽ trở thành người lớn mà."
Tôi liều mạng bám lấy luận điểm của mình. Hội trưởng phẩy tay gạt đi nhẹ tênh.
"Chính xác. Tại sao tất cả các giai cấp khác sau những cuộc đấu tranh đều giành được quyền lợi, nhưng đến tận bây giờ chỉ riêng giai cấp trẻ em vẫn cam chịu đứng ngoài vòng quyền lợi? Tất nhiên là vì không có sức mạnh để đấu tranh, nhưng hơn thế nữa, là vì ý chí đấu tranh không thể nảy sinh. Bởi vì cứ mặc kệ thì chẳng cần đấu tranh, rồi cũng sẽ đến lúc có được quyền lợi đó thôi."
Nói đoạn, Hội trưởng ngừng lại, liếc nhìn tôi.
"Chị không có ý bảo là phải trao quyền bầu cử bình đẳng cho cả trẻ sơ sinh đâu. Vấn đề không nằm ở đó. Việc trẻ em không được trao quyền tham chính tại các quốc gia tự xưng là dân chủ trên khắp thế giới, chứng tỏ rằng sâu thẳm trong lòng con người đều hiểu rõ. Hiểu rõ khiếm khuyết của chủ nghĩa dân chủ."
"Khiếm khuyết, ạ?"
"Một khiếm khuyết căn bản. Chính trị là thứ gây ảnh hưởng to lớn không thể tránh khỏi đến cuộc đời mình, vậy mà quyền quyết định lại phải chia sẻ với người khác. Dù cho số đông áp đảo những người khác đó có phán đoán sai lầm, thì cũng chẳng ai đền bù hay chịu trách nhiệm cả. Vì thế chủ nghĩa dân chủ thực sự rất nguy hiểm. Phải tước bỏ quyền lợi từ những kẻ có khả năng phán đoán sai lầm."
Hội trưởng ngắt lời, nở một nụ cười nguy hiểm.
"Sự thật rằng các quốc gia trên thế giới đang loại trừ trẻ em khỏi chính trị, là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy toàn nhân loại đều thừa nhận khiếm khuyết đó và đang cố gắng giảm thiểu nó."
Tôi cứng họng trong giây lát, nhưng bật lại ngay.
"Nếu nói như thế, thì ngoài chủ nghĩa dân chủ ra các cái khác cũng vậy thôi. Đừng nói là chia sẻ với người khác, có những nước mà bản thân mình vốn dĩ còn chẳng có quyền quyết định ấy chứ—"
"Cậu nhận ra đúng điểm mấu chốt rồi đấy, Hikage."
Hội trưởng mỉm cười, đưa tay chạm lên má tôi. Tôi giật mình vì hơi lạnh từ tay chị, nhưng không trốn tránh nữa. Bởi tôi biết câu chuyện của Hội trưởng đang đi vào trọng tâm.
"Đúng vậy, thực tế thì đây là khiếm khuyết của chính bản thân nền chính trị. Churchill đã nói một câu rất hay. Chủ nghĩa dân chủ là hình thức chính trị tồi tệ nhất—trừ tất cả những hình thức khác đã từng được thử nghiệm."
Bàn tay Hội trưởng trượt xuống ngực tôi, vẽ vài vòng tròn trên lớp áo sơ mi.
"Rốt cuộc, chủ nghĩa dân chủ không phải là hình thức chính trị để mang lại một quốc gia tuyệt vời. Nó chỉ là hình thức chính trị để thuyết phục mọi người tạm chấp nhận nhằm tránh bùng nổ bất mãn, hay nói xa hơn là để không xảy ra nội chiến mà thôi. Ở khía cạnh đó thì nó là một hệ thống được làm rất tốt, nhưng khiếm khuyết căn bản thì hoàn toàn chưa khắc phục được."
"Nhưng mà, chuyện đó thì đành chịu thôi chứ biết sao được. Sống chung một nước với người khác là như thế mà. Có đầy những chuyện tốt cho mình nhưng lại bất lợi cho ai đó khác còn gì."
"Đúng. 'Đành chịu thôi'—chúng ta đã bị làm cho nghĩ như thế. Bởi tất cả các hình thức chính trị từ trước đến nay."
Hội trưởng ghé sát mặt vào hỏi. Tôi lấy hết can đảm nhìn thẳng lại vào đôi mắt ấy.
"Vốn dĩ tại sao lại cần đến chính trị, trước đây chị đã nói rồi nhỉ. Con người tập hợp lại sống cùng nhau sẽ tận dụng được sức mạnh của nhau gấp hàng trăm, hàng vạn lần. Vì thế quốc gia ra đời, và để ngăn chặn xung đột lợi ích, chính trị đã ra đời. Hình thái tiến hóa cuối cùng để khiến ta nghĩ rằng 'đây là quyết định của tập thể nên đành chịu thôi', chính là cái chủ nghĩa dân chủ mà chúng ta đang nắm trong tay đây... Nhưng hãy thử nghĩ kỹ xem. Cái 'tập thể' đó là cái gì?"
"...Dạ?"
"Ví dụ như cái 'tập thể' bao quanh chị, cái tập thể mà chị đành phải phục tùng, tức là người dân Nhật Bản ấy, chẳng qua chỉ là những người tình cờ sống ở gần chị mà thôi. Không phải do chị lựa chọn."
Tôi bàng hoàng, chờ đợi những lời tiếp theo của Hội trưởng.
"Cậu hiểu chứ? Nhiều người khi bất mãn với chính trị, họ chỉ biết đúng một cách duy nhất. Đó là nắm chặt lấy cái quyền bầu cử nhỏ nhoi và tự thuyết phục bản thân rằng 'đây là quyết định của tập thể bao gồm cả mình nên đành chịu thôi'. Một nhóm rất nhỏ biết đến cách thứ hai. Quyền ứng cử. Tự mình vận hành chính trị là được... Tuy nhiên, vẫn còn một cách thứ ba hầu như không ai đoái hoài tới. Đó là chạy trốn khỏi đất nước."
Tôi định mở miệng nói thì bị Hội trưởng chặn đứng dứt khoát.
"Chị biết cậu định nói gì. Không thực tế. Rời bỏ đất nước tốn kém chi phí khổng lồ. Trừ khi gặp nguy hiểm đến tính mạng, còn không thì chẳng mấy ai làm được. Đúng là thế thật. Nhưng không được an phận với thực tại đó. Phải bỏ nhà, bỏ cuộc sống, bỏ các mối quan hệ thì mới đổi được quốc gia—chính cái cách vận hành đó của quốc gia là sai lầm. Tự do lựa chọn quốc gia chính là đôi cánh cuối cùng mà chúng ta vẫn chưa giành được."
Nói đến đó, Hội trưởng đột ngột quỳ xuống, vùi cả hai tay vào tấm thảm dưới chân.
"Tại sao chúng ta không thể lựa chọn? Đó là vì quốc gia cũng vẫn còn bị trói buộc vào đất đai. Con người có trước rồi quốc gia mới được sinh ra như một công cụ, vậy mà lãnh thổ và biên giới đã biến người dân thành tù nhân từ lúc nào không hay. Chị sẽ nhắc lại bao nhiêu lần cũng được—kẻ thù thực sự của chúng ta là đất đai. Là cái đại địa mà ngày xưa ta dùng cày dùng cuốc để chinh phục một nửa, nhưng thực chất, nó lại thiết lập một sự cai trị rộng lớn hơn để trói buộc nhân loại chúng ta. Một lần nữa, chúng ta phải chiến đấu, phải đánh bại hoàn toàn và giành chiến thắng."
Hội trưởng đứng dậy, nhìn bao quát xung quanh một vòng. Có lẽ, chị đang nhìn hàng trăm triệu thính giả sẽ có ngày lắng nghe bài diễn thuyết của chị.
Thế nhưng trong phòng Hội học sinh hiện thực lúc đó chỉ có mình tôi. Vì vậy ánh mắt chị quay trở lại trên gương mặt tôi.
"Cậu đang nghĩ rằng đây cũng lại là chuyện mộng du phát ra từ đầu óc của một mình chị chứ gì."
"...Dạ... không ạ."
"Nhưng đây không phải là độc quyền sáng tạo của chị đâu. Cậu cũng biết cái khẩu hiệu phân quyền địa phương mấy năm gần đây đang được tung hô ầm ĩ chứ?"
Tôi cảm thấy một cơn tê dại nặng nề sâu trong não, nhưng vẫn cố gật đầu.
"Từ quốc gia xuống bang, từ bang xuống quận, từ quận xuống thành phố... Những gì cấp dưới làm được thì chuyển giao cho cấp dưới, đại loại là tư tưởng như thế. Người ta gán cho nó những lý do nghe có vẻ hiểu mà lại chẳng hiểu như để chính quyền địa phương quan tâm sát sao hơn, nên bản chất đã bị che khuất. Mục đích thực sự của phân quyền địa phương nằm ở việc thiết lập một phần sự tự do lựa chọn quốc gia. Chuyển nhà sang một thành phố khác trong nước dù sao cũng dễ hơn là chuyển nhà vượt biên giới, đúng không?"
"A..."
"Còn có thể tìm thấy vài dấu hiệu khác nữa. Ví dụ như toàn cầu hóa, rốt cuộc cũng chẳng khác gì việc các doanh nghiệp bắt đầu thực thi quyền tự do lựa chọn quốc gia. Những kẻ có sức mạnh đã nắm được tự do trong tay rồi. Nhưng chỉ thế thôi thì thế giới không thay đổi. Cần phải có cái gì? Một đấng cứu thế dẫn dắt dân chúng ư? Máy chém, cờ quân đội và máu nhuộm đỏ sông Seine ư? Không. Hãy thử nghĩ xem thắng lợi lần thứ nhất được mang lại bởi điều gì. Là đổi mới kỹ thuật. Lần thứ hai cũng sẽ như vậy. Công nghệ sẽ là vũ khí duy nhất giải phóng toàn nhân loại khỏi đất đai. Mầm mống của nó đã nằm sẵn trong túi của chị và cậu rồi. Đúng, là mạng máy tính. Sớm muộn gì công nghệ thông tin cũng sẽ lật đổ khái niệm quốc gia từ tận gốc rễ, bóc tách nó ra khỏi đại địa. Cậu có tưởng tượng được thế giới sẽ đến sau đó không? Chị thì hình dung ra rõ mồn một đấy. Mười tỷ dân chúng được chia tách thành một triệu vương quốc. Hòa bình trọn vẹn chỉ có thể đạt được nhờ sự chia nhỏ chứ không phải thống nhất thế giới. Ở đó, con người có quyền tự do hoàn hảo để lựa chọn quốc gia ngay khi đang ngồi tại nhà. Cái chủ nghĩa dân chủ chỉ dùng để hạ nhiệt sự bất mãn đã không còn cần thiết nữa. Mọi cá nhân chỉ cần tự tìm lấy quốc gia tối ưu cho mình. Nếu không tồn tại thì tự lập quốc là xong. Chế độ quân chủ sẽ giành lại được tính chính danh. Điểm khác biệt so với thời kỳ đen tối là ở chỗ, quân chủ sẽ luôn được đánh giá chính xác, được ca tụng, hoặc bị kết tội. Tức là dựa trên số lượng công dân mà họ sở hữu. Lý tưởng quốc gia tồn tại vì người dân sẽ được hoàn thành. Phải rồi, đó đã không còn là 'quốc gia' nữa. Chúng là những phân tử cấu thành mới của một thế giới mới chưa được đặt tên. Nếu vậy thì."
Tennoji Kotetsu nhìn về phía mặt trời xa xăm đang dần lặn xuống.
"Chị sẽ trở thành người đặt tên cho nó, và muốn tận mắt chứng kiến bình minh của thế giới mới sớm hơn bất cứ ai."
Dư âm của bài thuyết trình dài thật dài lảng bảng quanh tôi.
Cậu thấy sao? Trước câu hỏi cuối cùng đó của Hội trưởng, tôi đã không thể trả lời. Tôi chỉ biết đứng chôn chân trong ánh sáng lờ mờ trước bình minh.
Có tiếng gõ cửa, cánh cửa lớn mở ra, bóng dáng quân phục của ủy viên Ban Bầu Cử xuất hiện. Đã đến giờ ghi hình buổi phát sóng tranh cử, người đó giục, và Hội trưởng vỗ nhẹ vào bắp tay tôi rồi đi về phía cửa.
*
"Lúc ghi hình, cậu cứ như người mất hồn ấy nhỉ, Makimura-kun."
Buổi tối, Tokiko-san ghé qua phòng ký túc xá và nói.
"Bị lộ rồi ạ? Quả nhiên là..." Tôi xấu hổ cúi đầu.
"Độ sắc sảo trong mấy câu bắt bẻ (tsukkomi) cũng chẳng được như mọi khi." Misono-senpai cũng đồng tình.
"Dù vậy mà vẫn thành một màn tấu hài (manzai) ra trò, không biết nên khen là xuất sắc hay không nữa..."
Tokiko-san thở dài với vẻ mặt khó xử. Tôi cũng đã xem lại băng ghi hình sau đó, nhưng thấy mình ứng biến với mấy pha tấu hài của Hội trưởng còn mượt hơn dự tính, khiến tôi hơi sợ cái sự quen tay của chính mình. Rõ ràng trong lúc máy quay chạy tôi cứ mải suy nghĩ chuyện đâu đâu, chẳng nhớ được gì cả.
"Không ngờ là lại diễn tấu hài đấy. Cái buổi họp bàn lúc trước là để tập cái đó hả?"
"Không... cái đó..."
Tôi do dự một chút, rồi rốt cuộc quyết định kể lại những gì Hội trưởng đã nói cho Tokiko-san và Misono-senpai nghe. Tất nhiên không phải nguyên văn, mà tóm tắt lại theo lời của tôi. Bản thân tôi cũng không tự tin là đã hiểu hết dã tâm sâu xa của Hội trưởng. Kể cho hai người họ nghe cũng là để tôi sắp xếp lại suy nghĩ.
"...Cạn lời luôn."
Nghe xong, Tokiko-san thốt lên một câu rồi ngồi xuống ghế. Kaoru-kun đang mặc bộ đồ nỉ sau khi tắm xong, ngồi bó gối ở cái ghế bên cạnh, nãy giờ cứ dáo dác nhìn quanh ba người bọn tôi tìm chỗ để chen vào. Con thỏ trên đầu gối cậu ấy thì đang thiu thiu ngủ, có vẻ chẳng quan tâm gì.
"Hóa ra cậu đã suy tính cụ thể đến tận cái mức táo bạo đó rồi sao, Kotetsu."
"Nhưng, có thế mới là Kotetsu chứ," chị Misono có vẻ rất vui. "Chứ Quân chủ kiểu 'thời trang' thì thảm hại lắm."
"Cái khái niệm Quân chủ kiểu thời trang đó là gì vậy. Dù em cũng lờ mờ đoán được nghĩa."
"Là thuật ngữ chị vừa nghĩ ra đấy. Chỉ những kẻ nhắm đến ngôi vương chỉ để làm màu cho ngầu thôi."
"Tôi chưa thấy ai như thế bao giờ cả..."
Nhìn hai người họ cười nói như không có chuyện gì xảy ra, lòng tôi trĩu nặng những cảm xúc phức tạp.
"Tuyệt quá đi, chị hai Kotetsu."
Kaoru-kun nói, đôi má ửng hồng vì phấn khích.
"Chị ấy định tạo ra một thế giới hoàn toàn mới luôn! Chắc chắn nếu là chị hai Kotetsu thì sẽ làm được thôi! Sao mọi người bình tĩnh thế ạ, em đang hồi hộp muốn rớt tim ra ngoài luôn đây này!"
Liếc nhìn Kaoru-kun đang nhảy tưng tưng trên ghế, tôi tự hỏi tại sao lại thế nhỉ. Không chỉ mình tôi. Cả Tokiko-san và chị Misono đều nhìn Kaoru-kun với vẻ mặt khó hiểu. Trông họ như muốn nói: Cậu mới là người lạ đấy, sao mà sung quá vậy.
Có lẽ là do—
"Nếu là Kotetsu thì nghĩ đến những chuyện tầm cỡ đó cũng chẳng lạ. Nhưng sao Kaoru lại phấn khích dữ vậy?"
"K-Không lạ, nhưng mà..."
"Vâng, càng ngày càng bõ công đánh bại cậu ấy," chị Misono siết chặt hai nắm tay.
Đúng vậy. Trong đầu họ chỉ toàn là chuyện bầu cử thôi. Không phải là họ không rung động trước tư tưởng của Hội trưởng. Nhưng trước khi kịp mơ mộng về tân thế giới mà cô ấy vẽ ra, tâm trí họ đã hướng về việc làm thế nào để hạ bệ cô ấy rồi. Có lẽ chúng tôi cũng đã bị điên mất một nửa so với cấp độ của Tennoji Kotetsu rồi cũng nên. Thảo nào Kaoru-kun thấy lạ lùng.
"Nhưng mà, tại sao cậu ấy lại nói chuyện đó với Makimura-kun nhỉ? Vào đúng thời điểm này," Tokiko-san nhíu mày lẩm bẩm. "Đến tôi còn chưa từng được nghe chuyện đó bao giờ..."
"Chị cũng mới nghe lần đầu," chị Misono tiếp lời. "Không phải là để... phát sóng tranh cử đúng không, vì đó là một màn tấu hài Manzai mà."
Đó rốt cuộc cũng là điều khiến tôi băn khoăn. Tại sao lại nói với tôi, ngay lúc này, về những điều chưa từng nói với cả hai phó hội trưởng? Chắc chắn đó là một mưu kế nào đó để thắng cuộc bầu cử này. Trong tình huống khẩn cấp khi người cộng sự tin cẩn nhất lại phản bội vào phút chót, thì việc cô ấy tung ra những chiêu bài khác thường cũng không có gì lạ.
"Vậy là để chuẩn bị cho buổi diễn thuyết tranh luận công khai sao? Có lẽ cậu ấy định cùng Makimura-kun thực hiện một bài diễn thuyết liên quan đến kế hoạch vương quốc đó."
"Nếu vậy thì em nghĩ cô ấy phải nói toẹt ra ngay từ đầu chứ... Chắc là cô ấy đang tính đến những chuyện xa hơn nữa..."
Chị Misono trầm ngâm một chút, rồi đột nhiên làm vẻ mặt như vừa ngộ ra chân lý.
"Tôi và Tokiko-san là nữ nhưng Hikage-san là nam Kotetsu định sinh con đẻ cái với Hikage-san vì cậu ấy sắp làm Vua mà! Nguy, nguy to rồi làm sao đây làm sao đây!"
"Bình tĩnh lại đi Takeuchi-san," nhìn vẻ mặt cam chịu một nửa của Tokiko-san khi trấn an, có vẻ cô ấy đã quá quen với khía cạnh này của người cộng sự rồi.
"Đ-Đúng rồi!"
Chị Misono nắm chặt lấy hai tay tôi.
"Mau tạo em bé với chị trước đi, làm thế thì sẽ không thể tạo với Kotetsu được nữa đúng không!?"
"Thì vẫn tạo được mà." Logic kiểu quái gì thế.
"Q-Quả nhiên là cậu định làm thật hả!?" "Không phải ý đó! Aaaaa, sao Tokiko-san cũng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, tôi chỉ đang chỉ ra một sự thật hiển nhiên thôi chứ có bảo là sẽ làm thật đâu!"
"...Makimura-kun mà nói câu đó nghe không đùa được đâu." Tại sao chứ. Cái gì mà không đùa được.
Tokiko-san hắng giọng, kéo câu chuyện quay lại.
"Tóm lại, Kotetsu chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu. Nhìn cái này đi."
Cô ấy lấy điện thoại ra. Trên màn hình là trang tin tức của học viện. Chuyên mục đặc biệt về bầu cử đang thu thập nhiều loại khảo sát từ học sinh, và hiển thị ngay trên đầu là biểu đồ tròn dự đoán nơi bỏ phiếu.
Vị trí dẫn đầu 'Tennoji Kotetsu' chiếm hơn 40%, nhưng hai người bám đuổi là 'Kannbayashi Tokiko' và 'Takeuchi Misono' cộng lại đã vượt quá 50%. Các ứng viên khác bị gộp lại thành một mảng nhỏ xíu như cây kim.
"...Đã lật ngược tình thế rồi sao..."
Chị Misono lẩm bẩm đầy phấn khích. Tokiko-san gật đầu nói:
"Trong bốn kỳ bầu cử trước đây, chưa bao giờ Kotetsu rớt xuống dưới 80% ngay cả trong khảo sát sơ bộ, nên kết quả này đang là tin chấn động đấy."
"Có vẻ thắng được rồi!"
Kaoru-kun ghé mắt nhìn từ bên cạnh, giọng reo vui.
"Tuy nhiên, khảo sát này là tự nguyện, nên không phản ánh chính xác xu thế đâu," Tokiko-san hạ giọng.
"Những người trả lời đều là người đã quyết định sẽ bầu cho ai. Chưa bao gồm nhóm cử tri trung lập, nên không thể lạc quan được. Số người không quan tâm đến Hội học sinh nhưng thấy cứ để như hiện tại cũng chẳng sao và bầu cho Kotetsu chắc chắn không ít đâu."
"Nhưng mà nhưng mà, khí thế hoàn toàn đang nghiêng về phía các chị mà, chỉ cần lôi kéo được nhóm trung lập là thắng chắc rồi, thắng được chị hai Kotetsu đó thì tuyệt vời lắm luôn!"
Kaoru-kun ôm chặt con thỏ vào lòng và nhảy cẫng lên. Con thỏ bị ôm chặt trông có vẻ rất khó chịu.
"Đối thủ là Kotetsu đó, hiểu không?" Tokiko-san vỗ nhẹ lên đầu cậu em trai để trấn tĩnh và bảo cậu ngồi xuống giường. "Chắc chắn cậu ta sẽ giở trò gì đó trong buổi diễn thuyết tranh luận. Giá mà Makimura-kun dò la được nước đi của bên đó thì tốt biết mấy..."
"Xin lỗi..."
Tôi rũ vai xuống.
"Có lẽ cậu ta đưa cậu lên làm ứng viên phó hội trưởng là để phong ấn cậu đấy Makimura-kun."
Tokiko-san chợt nói. Tôi ngẩn người nhìn Tokiko-san. Chị Misono cũng hướng ánh mắt đầy nghi hoặc về phía tôi.
"Chỉ là giả thuyết thôi. Makimura-kun, tóm lại là... một biến số bất thường."
Tokiko-san nói bằng giọng điệu cho thấy rõ cô ấy đang lựa lời hết sức thận trọng.
"Nếu để cậu thành kẻ thù ở nơi khuất mắt thì không biết cậu sẽ làm gì, rất nguy hiểm, nên có lẽ ý đồ của cậu ta là giữ cậu ở vị trí gần mình nhất."
Tất cả chúng tôi đều im lặng.
Lôi kẻ lừa đảo ra ngoài ánh sáng để hắn không còn là kẻ lừa đảo nữa?
Không phải là không có khả năng. Thực tế là bây giờ tôi như bị trói tay trói chân. Đáng lẽ tôi đã có được vị trí tuyệt vời là "trùng trong bụng sư tử" để phá hoại từ bên trong, nhưng chính cái vị trí đó lại cản trở, khiến tôi chẳng biết phải làm gì và hoàn toàn bế tắc.
Đúng lúc đó, con thỏ trên đùi Kaoru-kun đứng dậy. Nó dựng lông tai lên, nhảy xuống sàn, rồi từ giường phóng lên bệ cửa sổ, dùng chân trước đập vào mặt kính.
"Hikage-san, sao thế?" Kaoru-kun chạy lại dưới cửa sổ. "Hikage-san" mà cậu bé gọi là con thỏ. Con thỏ đang ấn râu vào kính cửa sổ. Tôi cũng tò mò lại gần, cảm nhận được có ai đó nên mở cửa sổ ra.
Sát chân tường bên dưới, trong bóng tối nơi ánh đèn cửa sổ không chiếu tới, có ai đó đang ngồi co ro. Có vẻ nhận ra tiếng kẽo kẹt của khung cửa, người đó ngẩng mặt lên. Đầu dải ruy băng dài vẽ một đường vào bóng đêm.
"...Kirika?"
Tôi gọi, nhưng Kirika lại cúi gằm mặt xuống. Con thỏ nhảy từ cửa sổ xuống đậu lên vai Kirika.
"Cậu làm gì ở chỗ này thế?"
Không có câu trả lời. Không chỉ Kaoru-kun mà cả Tokiko-san và chị Misono cũng đến bên cạnh tôi ngó xuống. Kirika càng co rúm người lại. Tôi trèo qua cửa sổ ra ngoài, đáp xuống ngay cạnh Kirika. Tiếng chân đạp lên lá khô làm tấm lưng nhỏ bé của Kirika giật nảy lên.
"Lạnh lắm đấy. Vào trong đi."
Kéo Kirika - người nhất quyết không chịu tự di chuyển - từ cửa sổ vào phòng là cả một quá trình gian nan. Tuy chưa quá giờ giới nghiêm, nhưng em ấy không muốn bị các học sinh nội trú khác nhìn thấy.
Hai tay nắm chặt cốc trà mật ong nóng hổi mà Kaoru-kun mang tới, Kirika ngồi trên giường, im lặng không nói một lời. Chị Misono lo lắng ngồi xuống bên cạnh.
"Em đã... đi điều tra suốt sao?"
Trước câu hỏi của chị ấy, Kirika khẽ gật đầu.
"...Nhưng mà, mấy cái đó chẳng giúp ích gì cho cuộc bầu cử cả. Tớ nghĩ không được làm phiền mọi người, nên không vào..."
"Đã bảo là không có chuyện đó mà," tôi ngắt lời Kirika. "Lần này là do tớ nhờ cậu làm một việc quá sức, nên mới không kịp thôi."
Đôi mắt trĩu nặng tâm tư của Kirika hướng về phía tôi.
"Tớ biết thừa là Hikage chỉ giao việc đó để an ủi tớ thôi."
Tôi nín thở, không thốt nên lời.
"Để làm tớ có cảm giác mình cũng đang tham gia vào cuộc bầu cử... nên cậu mới giao cái yêu cầu vô nghĩa đó..."
Tôi muốn nói là không phải. Nhưng không thể. Đúng là như vậy, và vẻ ngạc nhiên vì bị nhìn thấu đã hiện rõ trên mặt tôi. Không thể lấp liếm được nữa. Biết là việc làm cho có, nhưng Kirika vẫn tiếp tục làm thám tử sao? Vậy ra sự quan tâm của tôi lại làm tổn thương cô ấy ư?
"Dù vậy thì cũng đâu cần phải ngồi lì ở chỗ đó," Tokiko-san thở dài. "Em ở đó từ bao giờ vậy? Cảm lạnh bây giờ."
"Từ lúc Hikage nói chuyện về màn tấu hài Manzai."
Thế là từ đầu luôn còn gì. Mà khoan, thế là nghe hết sạch rồi à.
"Tớ thực sự... cũng muốn làm gì đó để đánh bại Kotetsu... nhưng mà..."
Dựa lưng vào tường, tôi chăm chú nhìn Kirika.
Tôi vẫn luôn thắc mắc tại sao Kirika lại cố chấp muốn thắng Hội trưởng đến thế. Tokiko-san hay chị Misono thì còn lờ mờ hiểu được. Giống như tôi thôi. Chỉ đơn giản là cái khí phách muốn thắng một đối thủ mạnh. Nhưng Kirika dường như ôm ấp một lý do thiết thực hơn.
Nếu hỏi lý do, tôi sợ sẽ chạm vào phần yếu mềm nhất của cô ấy. Tôi không dám nói gì.
"Em đã biết... tại sao Kotetsu lại chọn Takeuchi-san rồi ư?"
Tokiko-san cúi người xuống trước mặt Kirika và hỏi. Cái gật đầu của Kirika khẽ khàng đến mức gần như không phân biệt được với một cái chớp mắt.
"Vậy, nói cho chị biết đi. Không liên quan đến bầu cử, chị muốn biết."
Có lẽ đó là lời thật lòng chứ không phải an ủi. Kirika đón nhận ánh nhìn của Tokiko-san một lúc lâu, rồi hạ mi mắt xuống và mở lời.
"Cũng có liên quan đến bầu cử. Theo nghĩa xấu."
"Nghĩa là sao?"
"Đầu tiên, tớ đã điều tra xem Kotetsu bắt đầu để mắt đến Misono từ khi nào. Vì tớ nghĩ thời điểm đó có ý nghĩa rất lớn."
Kirika lấy từ trong túi ra một tờ giấy gấp gọn.
"Cái đó là?" Chị Misono cũng ghé vào nhìn tay Kirika.
"Phí giao thông. Vì dùng thẻ IC nạp tiền nên lịch sử lên xuống ga sẽ được lưu lại. Ủy ban Kiểm toán giữ lịch sử đó."
"Chị biết chuyện đó nhưng mà..." Tokiko-san lẩm bẩm vẻ nghi hoặc. Tôi chợt nghĩ, ra đó là thứ mà hồi đó em ấy nhờ Ikuno-san tra cứu giúp.
"Đây là lịch sử của hai năm trước."
Kirika mở tờ giấy ra, ngón tay lướt trên hàng loạt tên nhà ga được in trên đó. Ngón tay dừng lại ở chỗ có gạch chân bằng bút đỏ.
"Misono, tên ga này, cậu biết chứ."
Nghe vậy, chị Misono mở to mắt, gật đầu.
"...Đó là ga... chị dùng để đi học. Hồi cấp hai."
"Nghĩa là sao?" Tokiko-san chớp mắt liên tục.
"Phí giao thông này là do Kotetsu sử dụng. Kotetsu đã từng đến trường cấp hai của Misono. Có lẽ là để điều tra trước xem Misono là người như thế nào."
"Vậy là cậu ấy đã biết rõ về thời cấp hai của chị đến thế..."
Chị Misono thốt lên đầy thán phục. Ra là đã điều tra ứng viên cộng sự từ trước khi nhập học luôn sao.
"Khoan đã."
Tokiko-san trợn mắt, giật lấy bản in lịch sử từ tay Kirika, chỉ vào chỗ gạch đỏ và nói.
"Tháng Mười Một? Ý em là Kotetsu đã nhắm đến Takeuchi-san từ tháng Mười Một năm kia sao? Vô lý."
"Vô lý... sao ạ?" tôi xen vào. "Nếu là người đó thì việc có được thông tin học sinh chuyển trường trước khi nhập học cũng là—"
"Không chỉ là trước khi nhập học đâu. Nộp hồ sơ nguyện vọng là tháng Một. Tháng Mười Một thì Takeuchi-san còn chưa chốt là có thi vào Hakujudai hay không nữa là?"
Một sự im lặng dày đặc như lớp tuyết nén chặt bao trùm căn phòng. Chị Misono cũng hơi tái mặt, nhìn chằm chằm vào lịch sử soát vé tự động trong tay Kirika. Nghe nói vậy thì đúng là kỳ lạ thật. Dù ăng-ten của Tennoji Kotetsu có phủ sóng rộng đến mức bất thường đi nữa, thì việc tập trung vào sự tồn tại của chị Misono như thế là quá sớm.
"Đúng, quá sớm."
Kirika nói bằng giọng lạnh băng.
"Nên tiếp theo, tớ đã điều tra Kotetsu với tư cách là một võ sư."
"...Hả?"
Ai đó thốt lên. Có lẽ là chính tôi. Tôi hoàn toàn không hiểu Kirika đang nói gì.
Võ sư?
"Tokiko và Kaoru chắc biết rõ, Kotetsu đã thắng cha mình và trở thành sư phạm của phái Tennoji từ năm mười hai tuổi."
"Ừ, ừm... nhưng chuyện đó thì sao?"
"Phái Tennoji kế thừa dòng chảy của cổ võ thuật gần với nhu thuật, nên cũng có khi được mời đến dạy ở các võ đường Judo của phái khác. Đúng không?"
Kaoru-kun nhìn Tokiko-san. Tokiko-san gật đầu với vẻ mặt vẫn còn bối rối. Nhắc mới nhớ, tôi chợt nhớ ra. Hồi mới vào Ban Tổng vụ, Hội trưởng cũng từng nói chuyện đó. Rằng được Câu lạc bộ Nhu thuật của Hakujudai mời đến dạy kỹ thuật. Vậy ra người mà hôm nọ Kirika đến khu phòng học hệ Phổ thông để nói chuyện cùng là người của Câu lạc bộ Nhu thuật sao.
Điều tra Tennoji Kotetsu với tư cách là một võ sư—tại sao? Nó liên quan gì đến lý do chọn chị Misono chứ?
"Năm mười hai tuổi, tức là từ năm năm trước, Kotetsu đã được mời đến nhiều võ đường khắp nơi với tư cách là sư phạm phái Tennoji để giảng dạy. Đây là danh sách các võ đường đó. Tớ đã hỏi thăm người trong Câu lạc bộ Nhu thuật của trường mình và nhiều người khác để tìm ra."
Kirika lấy tờ giấy tiếp theo từ túi áo ngực ra và mở nó. Sáu cái tên và địa chỉ võ đường được liệt kê. Mọi ánh mắt đổ dồn vào mặt giấy, nhưng không ai nói lời nào. Không một ai trong chúng tôi hiểu được ý đồ của Kirika.
Tuy nhiên, danh sách thứ ba mà vị thám tử lấy ra và trải rộng trước mắt đã xâu chuỗi tất cả lại với nhau.
"Đây là danh sách môn sinh."
Ngón tay Kirika chỉ vào một cái tên nằm ở khoảng dòng thứ mười mấy từ trên xuống. Tất cả mọi người đều nín thở.
Kirika cụp mắt xuống, thì thầm:
"Hiểu rồi chứ... Chúng ta hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay của Kotetsu."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
