Tan Làm, Rồi Biến Thân Thành Ma Pháp Thiếu Nữ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15153

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Tập 02 - Hành Trình Đến Vương Quốc - Chương 148 - Quyết định của Thúy Tước

Điều tồi tệ nhất đã thành sự thật.

Đó là cảm giác đầu tiên của Thúy Tước khi nghe lời Tổ Mẫu Lục.

Nếu Uất Kim Hương đã phản bội, thì Mặc Hà – người cùng đi với cô ta, thậm chí còn nhiều lần nhắc đến “đội ngũ” mà mình đã gia nhập – thân phận cũng không cần nói cũng rõ.

Cái “đội ngũ” mà Mặc Hà nhắc tới, chính là Vết Trảo.

Với đáp án này, Thúy Tước không phải hoàn toàn không có chuẩn bị tâm lý; thậm chí cô sớm nên biết rồi, chỉ là không muốn tin mà thôi.

Cô không thể tin được rằng Mặc Hà, thậm chí cả Uất Kim Hương – hai người này lại trở thành “Vết Trảo”, lại gia nhập tổ chức không khác gì khủng bố kia.

Là chiến hữu từng cùng tham gia chiến tranh hai giới, từng đứng ở tuyến đầu trận phòng thủ Hoa Viên, với Thúy Tước, Mặc Hà và Uất Kim Hương không chỉ đơn thuần là “đồng liêu ma pháp thiếu nữ”.

Trận chiến Hoa Viên đã thay đổi cuộc đời của vô số ma pháp thiếu nữ tham gia; những người sống sót từ trận chiến ấy, trong lòng phần lớn đều khắc sâu một đặc chất giống nhau.

Cho nên, ở một mức độ nào đó, dù là Mặc Hà hay Uất Kim Hương, đều là những người có thể “thấu hiểu” cùng Thúy Tước, cùng chia sẻ một nỗi buồn và nỗi đau giống nhau.

Chính vì có thể hiểu cùng một nỗi đau, nên mới tự nhiên có thái độ sống, thậm chí cảm xúc tương tự nhau; cũng chính vì có cảm xúc tương tự, nên khi hành động của họ đi ngược lại cảm xúc ấy, mới khiến Thúy Tước đặc biệt khó mà tin nổi.

Nếu nói số lần hợp tác giữa Uất Kim Hương và Thúy Tước không nhiều, hai người không tính là quá thân quen thì thôi còn được. Còn Mặc Hà – hay nói đúng hơn là Nina – cô ma pháp thiếu nữ từng ở cùng tiểu đội với Thúy Tước, trong ký ớc của cô đã đủ sống động. Dù là Nina trong ký ức hay Mặc Hà hiện tại đã thay đổi rất nhiều, Thúy Tước đều không thể nào chồng khớp hình ảnh của cô ấy lên khái niệm “Vết Trảo”.

“Sao thế, khó chấp nhận lắm à?”

Tổ Mẫu Lục đã nửa ngồi dậy, hứng thú nhìn phản ứng của Thúy Tước:

“Nhìn độ này của cháu, nghĩ thế nào cũng là đã gặp cô ta rồi chứ? Hơn nữa chắc chắn là mấy ngày nay?”

“… Cháu có thể chấp nhận, chỉ là… rất khó thuyết phục bản thân thôi.”

Đối phương đã đoán được chân tướng, nhưng Thúy Tước cũng không trả lời nửa câu sau, chỉ chậm rãi nói:

“Vì cháu không hiểu nổi, lý do cô ấy làm vậy là gì.”

“Không hiểu nổi mới là đúng. Nếu ai cũng hiểu được Vết Trảo rốt cuộc muốn làm gì, thì Vương quốc ma pháp đã loạn từ lâu rồi.”

Tổ Mẫu Lục nheo mắt, hơi bất đắc dĩ phẩy tay, cười cười:

“Hơn nữa trên thực tế, theo danh sách hiện tại thu thập được, đợt đầu tiên phản bội chạy theo Tử Kim, ngoại trừ đám tâm phúc của Tài Chính viện, thì chính là quân phòng thành Luân Nặc Lôi chúng ta nhiều nhất đấy. Ta còn vì chuyện này mà bị triều đình điều tra nữa, phiền chết đi được.”

Từ góc nhìn của Tổ Mẫu Lục, nếu những chuyện này thật sự không liên quan gì đến bà, thì đúng là tai bay vạ gió. Nhưng so với đồng tình bà, Thúy Tước quan tâm hơn đến nửa câu trước:

“Ma pháp thiếu nữ xuất thân từ quân phòng thành nhiều nhất… vậy chẳng phải là…”

“Đúng vậy, điều này cho thấy rất nhiều thành viên Vết Trảo phản bội có lẽ đều liên quan đến trận chiến Hoa Viên, hoặc nói đúng hơn là hậu quả của cuộc chiến ấy.”

Tổ Mẫu Lục thong dong xác nhận phỏng đoán của Thúy Tước, nhưng rất nhanh lại bổ sung một câu như vừa nhớ ra gì đó:

“À, tuy lúc đó ta cũng coi như là chủ lực, nhưng đừng có tính ta vào đấy nhé.”

“… Tuy rất dễ liên tưởng đến kết luận như vậy, nhưng cháu không thể tán đồng.”

Nhấm nháp sự thật này một chút, Thúy Tước lắc đầu:

“Cháu cũng là người trong cuộc của trận chiến đó. Từ góc nhìn của cháu, họ không có lý do gì vì di chứng của trận chiến mà đi lên con đường cực đoan như vậy.”

Đây không phải cô bênh vực riêng Mặc Hà và Uất Kim Hương, mà là bênh vực cho toàn thể quân phòng thành Luân Nặc Lôi, cho tất cả ma pháp thiếu nữ sống sót từ trận chiến ấy.

“Thế à? Nhưng ngay cả hậu bối như cháu, chẳng phải cũng chọn rời xa Vương quốc, không muốn dây dưa thêm với những chuyện này nữa sao?”

Đôi mắt vốn đang híp lại của Tổ Mẫu Lục không biết từ lúc nào đã mở to hoàn toàn. Trên mặt vẫn treo nụ cười, nhưng lại khiến người ta cảm thấy như đang đối diện một con mãnh thú vừa tỉnh giấc, không khí bỗng nặng nề đến nghẹt thở:

“Nói đi nói lại, hậu bối, có lẽ họ chỉ đi xa hơn cháu một chút thôi.”

“Nhưng họ và cháu không giống nhau. Cháu là bị cấm cửa Vương quốc ma pháp…” Thúy Tước nhíu mày, định phản bác, nhưng còn chưa nói hết đã bị Tổ Mẫu Lục cắt ngang.

——“Hậu bối à, cháu thật sự chỉ vì bị cấm túc, hay nói trắng ra là ‘lưu đày’, mới biến thành bộ dạng hiện tại sao?”

Giọng Tổ Mẫu Lục vẫn lười biếng, nhưng không hiểu sao lại mang theo một sức mạnh không thể phản bác:

“Hay là cháu muốn nói với ta, một năm sau chiến tranh, thậm chí là trong đợt Đại Thú Tai, cháu từng có suy nghĩ khác với hiện tại?”

Thúy Tước im lặng.

Không phải cô không trả lời được, cũng không phải có gì không thể nói, mà là vì cô lại một lần nữa xác nhận trong lòng: đằng sau chuyện này nhất định còn có ẩn tình.

Giống như chính cô từng nói với Mặc Hà, hai mươi năm đã trôi qua, trong khoảng thời gian ấy đã xảy ra quá nhiều chuyện, đủ để thay đổi một người, thậm chí thay đổi cả một đám người. Mà hiện tại, cô vẫn chưa hiểu đủ về những “chiến hữu năm xưa” ấy.

Lý tưởng mà Mặc Hà miêu tả, có phải chăng cũng là thứ mà họ đang theo đuổi? Căn cứ được xây ở hoang nguyên giới vật chất kia rốt cuộc vì cái gì? Thành viên Vết Trảo như phát điên gây chuyện khắp nơi, rốt cuộc muốn làm gì?

Những câu hỏi liên tiếp nổi lên này, đều là điều Thúy Tước không thể chia sẻ với Tổ Mẫu Lục.

Một khi hỏi ra, bàn luận về chúng, cũng đồng nghĩa với việc chủ động khai ra hành tung của Mặc Hà. Nếu có thể xác định Mặc Hà đã thật sự sa ngã, trở thành kẻ ác nhân, Thúy Tước đương nhiên sẽ không chút do dự giao ra tin tình báo. Nhưng vấn đề là, trong lòng cô đã nảy sinh nghi hoặc.

Cô đương nhiên biết Vết Trảo tuyệt đối không phải tổ chức tốt đẹp gì. Dù là ma pháp thiếu nữ biệt hiệu “Tước Tước” từ đầu đến cuối đều toát ra ác ý nồng đậm; hay “Nguyên” khiến người ta nhìn không thấu suy nghĩ, nhưng hành sự lại không kiêng nể gì – hai người đến Phương Đình đều mang theo mục đích không tốt.

Nhưng cô cũng rất rõ không thể lấy một mà suy tất cả. “Vết Trảo” mà cô biết hiện tại vẫn quá ít, quá ít. Chỉ dựa vào vài thành viên từng gặp và chút miêu tả nghe được từ người khác, còn xa mới đủ để cô tự mình ghép lại toàn bộ chân tướng.

Trực giác của Thúy Tước nói với cô: trước khi gom đủ tất cả chân tướng, cô không nên tự mình phán xét.

Vì vậy, cô không định nhắc đến chuyện Mặc Hà.

Điều duy nhất cô cần cân nhắc, đại khái là làm sao đem thông tin Mặc Hà đưa ra – “kỳ khảo hạch lần này sẽ có nguy hiểm” – nói cho Tổ Mẫu Lục biết, vừa khiến đối phương tin tưởng, lại không tiết lộ nguồn tin của mình.

Đúng vậy, chuyện này cô không định giấu.

Kỳ khảo hạch Vương quốc sắp tới không chỉ có hậu bối Phương Đình thành, mà còn vô số ma pháp thiếu nữ từ các nơi khác tham dự. Thúy Tước không thể đem an nguy của họ ra đùa.

Nếu sự việc thật sự có khả năng khiến quá nhiều đồng liêu bị thương, thì dù hành động của cô đi ngược lại mục đích của Mặc Hà, dù trên danh nghĩa là “phản bội” lại niềm tin của Mặc Hà – cô vẫn sẽ chọn, và nhất định phải đem tin tức này truyền đi.

Đây chính là quyết định của Thúy Tước sau khi cân nhắc: cô sẽ che giấu việc ma pháp thiếu nữ “Mặc Hà” từng tiếp xúc với mình, nhưng nhất định phải truyền ra những thông tin mà cô cho rằng sẽ ảnh hưởng đến kỳ khảo hạch lần này, ảnh hưởng đến an toàn.

Chỉ là, ngay khi cô còn đang nghĩ xem nên diễn đạt thế nào, Tổ Mẫu Lục đã lại lên tiếng trước:

“Thôi, chủ đề của chúng ta nói xa quá rồi, ta cũng không trông mong cháu trực tiếp cho ta đáp án, nên vẫn quay lại vấn đề ban đầu thôi. Ma pháp thiếu nữ biệt hiệu ‘Uất Kim Hương’ đã phản bội, thậm chí thuộc đợt đầu tiên theo Tử Kim chạy đi, trở thành thành viên Vết Trảo, rất có thể đã là nhân vật trung kiên của bọn chúng. Dù cháu có chấp nhận hay không, đây đều là sự thật đã xảy ra.”

“… Vâng, cháu biết rồi.”

Dù dòng suy nghĩ bị cắt ngang, Thúy Tước cũng không lộ ra dị trạng gì, chỉ lặng lẽ gật đầu, tỏ ý mình đã tiếp nhận thông tin đối phương đưa ra.

“Ừ, vậy thôi, chủ đề này đến đây chấm dứt. Còn gì muốn nói nữa không?”

Giọng Tổ Mẫu Lục không biết từ lúc nào lại trở nên nhẹ nhàng bâng quơ:

“Nếu không còn gì thì về đi. Sau đó chuẩn bị một bộ đồ hơi trang trọng một chút, lát nữa lại đến tìm ta.”

“Cháu… cháu?”

Thúy Tước đang nghĩ cách báo nguy hiểm, nghe Tổ Mẫu Lục đột nhiên tuyên bố thì ngẩn ra:

“Lát nữa lại đến? Vì sao?”

“Vì có việc chính sự, ta phải dẫn cháu đi cùng.” Tổ Mẫu Lục nhẹ như không nói.

“Đi đâu ạ?” Thúy Tước chỉ còn biết hỏi tiếp.

“Ừm, nói khó nghe thì là tiệc tối? Yến hội? Cảm giác quy mô cũng chỉ tính là một bữa cơm tụ họp thôi.”

Tổ Mẫu Lục suy nghĩ một chút rồi đáp:

“Cái đó tạm thời không quan trọng, hình thức không quan trọng. Tóm lại đi theo ta là được rồi. Tối nay, ta phải dẫn cháu đi gặp vài người.”