Chương 547: Khoa cử (科擧) (2)
Tôi ôm Tư Mã Ý vào lòng rồi mở kế hoạch thư Gia Hủ mang đến xem qua nội dung.
Mặc dù là điều đương nhiên nhưng các môn thi được chia thành Văn (文) và Võ (武).
Các biện pháp ngăn chặn tham nhũng của quan viên chấm thi.
Cùng với đó là phương pháp tuyển chọn nhân tài quan trọng nhất…
Một bữa tiệc của vô số những câu chữ lấp đầy các trúc giản đủ để khiến cho tinh thần tôi trở nên hỗn loạn, thế nhưng nếu nhớ đến việc đây là những nội dung đã được cố gắng vắt óc suy nghĩ và tổng hợp lại cho dễ nhìn thì tôi tuyệt đối không thể nào chịu khuất phục được.
Lúc ấy Tư Mã Ý thò đầu ra từ trong lòng tôi cùng xem nội dung rồi lẩm bẩm.
“…Không phải chứ, ngài định hoạch định chuyện này từ khi nào vậy?”
“Đã khá lâu rồi.”
Tôi giải thích rằng đây là kế hoạch trước khi xuất chinh Giang Đông thì Gia Cát Lượng và Bàng Thống không kiềm được tò mò cũng cùng tôi đọc trúc giản.
“Cái này…”
“Uwa…”
Hai người đọc với tốc độ nhanh đến mức không thể so sánh với tôi rồi lộ phản ứng kinh ngạc riêng.
…Quả nhiên là Ngọa Long Phượng Sồ.
Tốc độ đọc chữ khác tôi một trời một vực.
Chắc hẳn Tư Mã Ý cũng đợi tôi đọc hết nội dung rồi mới lên tiếng.
Lúc này mới thật sự cảm nhận rõ sự chênh lệch năng lực hành chính giữa tôi và các tiểu mưu sĩ.
Lúc ấy Tư Mã Ý đọc lại trúc giản một lượt rồi nói.
“Thỉnh thoảng thần lại bối rối không biết ngài là thiên tài hay một kẻ tầm thường nữa.”
“…….”
“Không phải đùa đâu ạ? Thật sự lúc thì thế này lúc thì thế kia? Phá vỡ khuôn khổ như vậy thật sự không dễ dàng chút nào…”
Dĩ nhiên rồi vì đây không phải ý tưởng của ta.
Chế độ do minh quân Tùy Văn Đế hoàn hảo ngoài chuyện con cái lần đầu đưa vào khi xây Đại Vận Hà giải quyết vấn đề vận tải Bắc Nam một lần, sau đó các học giả xuất sắc trải qua vô số thử nghiệm sai lầm mới hoàn thiện.
Nếu đưa vào chế độ này mà khuôn khổ cũ không bị phá vỡ thì mới là chuyện lạ chứ.
Phía châu Âu cũng từng kinh ngạc khi nhìn chế độ khoa cử Trung Quốc nên sức lan tỏa thế nào thì cũng dễ đoán.
“Việc phá vỡ khuôn khổ mang đến đổi mới chính là chứng minh chủ công là nhân vật xuất chúng không phải sao?”
“…….”
“Ngay cả chân lý hiển nhiên như vậy cũng không biết thì e rằng các hạ cần nỗ lực học vấn hơn nữa…”
Các tiểu mưu sĩ lại đánh nhau rồi.
Có vẻ như cái việc gọi tôi là một kẻ tầm thường đã vô tình kích hoạt một công tắc không thể nào hiểu nổi của Gia Cát Lượng nên con bé đã lập tức mắng mỏ Tư Mã Ý một cách vô cùng đáng sợ.
…Chắc sẽ dừng lại ở mức vừa phải thôi.
“Ơ, ơ?”
Tôi bỏ mặc Phượng Hoàng đang run rẩy kẹp giữa rồng và hổ rồi lại rơi vào suy tư.
Dĩ nhiên chế độ khoa cử cũng có nhiều vấn đề.
Dân thường muốn đỗ khoa cử thì cuối cùng vẫn phải học hành nhưng nếu không phải gia đình giàu có thì tất nhiên phải chịu đựng khó khăn sinh hoạt.
Cũng có trường hợp chỉ học hành mà gia đình tan nát nên mức độ thế nào thì cũng dễ đoán.
Vấn đề nữa là không thể xác nhận phẩm chất của người đỗ đạt.
Chế độ tiến cử thì nếu người được tiến cử gây vấn đề thì người tiến cử cũng bị liên lụy nên rất cẩn thận chọn nhân tài nhưng chỉ tuyển bằng năng lực thì không thể phân biệt được họ là vấn đề.
Và toàn xã hội chìm đắm vào môn thi chính của khoa cử tức Nho giáo (儒敎) nên khi thời đại biến động sau này thì phát triển chậm một mình cũng là vấn đề lớn.
Trong lịch sử nguyên bản, Trung Quốc vì xã hội cứng nhắc nên bị đám đảo quốc bên trái hay đảo quốc bên phải đánh cho tơi tả.
Tổ tiên tôi… không, hậu duệ? cũng chẳng khác gì.
Nho giáo không phải hoàn toàn xấu… Ưm…
Nên nói thế nào đây.
Bất cứ thứ gì quá mức thì tốt cũng thành xấu.
Nhưng trong các phương thức tuyển chọn nhân tài khác thì không có cái nào công bằng bằng khoa cử nên chỉ có cách sửa chữa vấn đề này rồi thi hành.
So với việc tuyển nhân tài bằng bốc thăm hay con cháu thế tập quan chức gây loạn thế hệ thì tốt hơn nhiều.
“Ưm… Ta muốn thêm cái gì đó vào đây, nghe xem sao?”
“Xin ngài cứ nói ạ.”
“Tốt.”
Nhìn lại chế độ khoa cử đẹp như tiên nữ, tôi lại cầm bút lên lần nữa.
Không biết các nhà sử học sau này sẽ đánh giá tôi như thế nào nhỉ.
Dù sao đến lúc ấy tôi đã thành một nắm tro rồi nên chẳng cần bận tâm.
Cảm ơn ngài! Tùy Văn Đế!
──────────
Một ngày nào đó những tờ cáo thị đột ngột xuất hiện trên đường phố.
Vào rạng sáng khi mặt trời vẫn còn chưa ló rạng, vô số những tờ cáo thị được dán chi chít bởi những vị quan lại làm việc cho triều đình chỉ một lúc sau đã đủ để thu hút sự chú ý của các bách tính.
Dù có sự cố nhỏ là quan viên làm việc ngày đêm mắt thâm quầng biến thành xác sống lảo đảo nhưng…
Xác sống ấy được Đại tướng quân cho nghỉ một ngày kèm thêm bổng lộc nên ngoan ngoãn thành Phật.
“Cái gì? Lại có cáo thị (Bảng văn - 榜文, văn bản dán ở nơi người qua lại hoặc chỗ đông người) dán nữa sao?”
“Tránh ra chút đi! Người phía sau cũng phải xem nội dung chứ!”
Rất nhiều người ùn ùn kéo đến gần cáo thị.
Việc triều đình trực tiếp dán cáo thị không phải chuyện thường nên khu vực ấy lập tức trở thành biển người là chuyện đương nhiên.
Một dân chúng quan sát kỹ cáo thị một lát rồi lẩm bẩm một mình.
“Ừm? Lần này không phải lệnh truy nã à.”
Cáo thị triều đình từng dán vài năm trước.
Nếu ký ức chính xác thì hình như là vẽ mặt kẻ định ám sát Đại tướng quân giữa Lạc Dương rồi thu thập cả thông tin nhỏ nhặt liên quan đến hắn.
Phần thưởng cũng thay đổi theo mức độ thông tin nhưng với dân thường vẫn là số tiền lớn.
Dĩ nhiên cũng có kẻ lừa đảo báo thông tin giả để lấy thưởng nhưng đa phần không thoát được cực hình.
───Muốn tham ô tiền công quỹ rồi tung tin giả gây nhiễu loạn truy tìm kẻ đứng sau…
Thiếu nữ tóc tím đang thu thập thông tin từ dân chúng dùng quạt đen che miệng rồi bình thản ngâm nga.
───Có lẽ có nhiều mạng lắm nhỉ?
───Thần, thần phạm tội đáng chết! Xin hãy tha thứ!
───Được rồi. Trảm thủ thì miễn cho.
Khi biểu cảm tên lừa đảo vừa sáng lên thì thiếu nữ mỉm cười dịu dàng.
───Thay vào đó là một trăm trượng côn.
───…….
───May mắn thật. Biết đâu ‘có thể sống sót’ được nhỉ?
Bản chất là phán quyết đánh côn (棍) đến chết.
Đa phần nạn nhân bị đánh đến da rách thịt nát lộ xương rồi chết, dù sống sót cũng tàn phế cả đời nên mặt tên lừa đảo tái mét.
───Còn đứng đó làm gì? Mau kéo đến hình trường đi.
───Dạ.
Phán quyết của thiếu nữ vừa xuống thì tinh binh Lạc Dương toàn thân giáp trụ nghiêm chỉnh bước đi chỉnh tề.
───Cứu, cứu mạng! Cứu mạng──!
Tên lừa đảo bị kéo đi vẫn liên tục van xin tha thứ nhưng từ hôm ấy không ai thấy hắn nữa.
Thậm chí mọi người xung quanh đều chửi rủa hắn đủ kiểu nên dân chúng Lạc Dương vẫn nhớ rõ thời khắc náo nhiệt mà cũng rùng rợn nhất thiên hạ ấy.
“…Chữ này lại đọc thế nào đây?”
Nam nhân khẽ nheo mắt quan sát cáo thị rồi lẩm bẩm.
Nam nhân dáng vẻ giàu có bên cạnh lộ biểu cảm khó xử với người nheo mắt.
“Trời ạ, cái này cũng không đọc được mà bình thường sống thế nào vậy?”
“Khụ! Biết đâu không biết thì sao!”
Nam nhân mở miệng đầu tiên ho khan xấu hổ rồi nói.
“Vậy ngươi đọc được không?”
“Chậc chậc. Là chữ Khoa (科) với Cử (擧) chứ gì. Sau này học hành chút đi.”
Nghe giải thích nam nhân chớp mắt hỏi.
“…Khoa cử (科擧) là gì vậy?”
“Ta thì biết đâu.”
“?”
“?”
Trong lúc hai nam nhân trò chuyện buồn cười thì cô bé thân hình nhỏ bé gần đó đang xem cáo thị lẩm bẩm.
“…Không phân biệt xuất thân và thân phận, thi cử để tuyển chọn nhân tài.”
Theo Khoa (科) mà tuyển chọn (擧) nhân tài nên là Khoa cử(科擧).
Văn (文), Võ (武), Lý (理), Y (醫), Số (數)…
Văn và Võ thì quen thuộc nhưng càng về sau càng có môn lạ lẫm khiến cô bé nghiêng đầu.
Thế nhưng sự tò mò đó ngay lập tức tan biến trước nội dung cho biết đích thân Đại tướng quân đã lựa chọn các môn học, nên cũng có thể lờ mờ đoán được vị thế của ngài ấy ở nhà Hán hiện tại khủng khiếp đến mức nào.
“Đây chắc chắn là cơ hội thăng tiến…!”
Cô bé đến Lạc Dương du học để mở rộng kiến thức rồi nhờ kinh nghiệm ấy sau này ngồi ở vị trí cao.
Phụ thân làm võ tướng ở Tây Lương nghe giấc mộng cao xa của con gái thì cười hào sảng vui vẻ hỗ trợ kinh phí.
Giấc mộng cao xa của cô bé.
Chính là trở thành Đại tướng quân (大將軍) kế nhiệm nhà Hán!
Có người sẽ cười nhạo cô bé xuất thân hèn kém mà mơ mộng không tưởng nhưng giấc mơ vốn phải cao xa.
Dù gia đình hèn kém nhưng chứng minh có thể lên đỉnh cao quyền lực chỉ bằng năng lực bản thân thì ví dụ ngay gần đây chứ đâu.
Sinh ra ở biên ải vượt qua vô số quân hùng chỉ vài năm đã khôi phục quốc gia nắm quyền lực tuyệt đối.
Chính là người thực hiện lý tưởng của cô bé một cách hoàn hảo, đối tượng cô bé kính trọng và phải học hỏi.
Nếu thể hiện xuất sắc ở nơi thi cử thì chắc chắn sẽ lọt vào mắt ngài ấy.
Đại tướng quân coi trọng năng lực chứ không phải xuất thân gia đình nên việc cô bé phải làm hiện tại chỉ có một.
Dù không vượt qua được địa vị Đại tướng quân hiện tại nhưng vì ngài ấy quá xuất sắc nên chẳng có gì đáng tiếc.
Cô bé chỉ hài lòng với đánh giá được vị anh hùng bất thế trực tiếp công nhận thôi.
“Người kế nhiệm Đại tướng quân…!”
Cô bé tưởng tượng quang cảnh chỉ nói ra thôi cũng khiến tim đập thình thịch rồi cười khúc khích.
“Nếu, nếu, nếu đây là sự thật thì…”
Và ở khu vực ngoài Tư Lệ Châu cũng có người nhìn cáo thị.
“Ta, ta cũng…?”
Ụm bò──
“Ư, á, á áck! Cậu, Cậu Vàng à! Mày đi đâu thế!”
Đó là khoảnh khắc những anh hùng sinh sớm vài năm lộ diện.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
