Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

(Đang ra)

Sáng Hôm Sau Khi Tôi Lỡ Gật Đầu Đồng Ý Lời Cầu Hôn “Cưới Chị Đi Mà~” Của Người Bạn Qua Mạng (Tự Nhận Là Gái Ế), Có Một Chị Gái Xinh Đẹp Đã Đứng Chờ Ngay Cửa

Furuno John

Cứ ngỡ chỉ là một trò đùa nên tôi mới nhận lời cầu hôn, nào ngờ sáng hôm sau, một chị gái xinh đẹp đã xuất hiện với tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay!!!

3 4

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

(Đang ra)

Shujinkou no Osananajimi ga, Wakiyaku no Ore ni Gui Gui Kuru

Rakuda (駱駝)

Ở trường tôi có một tên y như nhân vật chính trong truyện rom-com. Hoàn toàn chẳng có gì nổi bật, vậy mà vì lý do nào đó, lúc nào xung quanh cậu ta cũng toàn là những cô gái xinh đẹp, quả là không bìn

18 836

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

(Đang ra)

Định Nghĩa Lại META Tại Học Viện VRMMO

Hayaken

Anh nhanh chóng bắt tay vào công cuộc biến nghề nghiệp yếu ớt này thành một sức mạnh đáng gờm khiến ai cũng phải dè chừng. Thế nhưng, Ren chẳng hề hay biết một cú sốc khác đang chờ đợi mình.

2 4

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

1 2

Thanh Gươm Dẫn Lối

(Đang ra)

Thanh Gươm Dẫn Lối

Quiet / Toi8

Một câu chuyện fantasy kiểu “nhân vật chính gần như mạnh nhất” —vừa nghiêm túc vừa bi hài.

21 451

1 ~ 30 - Chương 01 - Nhấp nháy

Chương 01 - Nhấp nháy

Tên tôi là Kashiwado Taiki. Ở cái tuổi năm mươi, tôi là một gã ưu tú cuối cùng cũng leo lên tới ghế Chấp hành viên của tập đoàn Kokonoe.

Nhưng đâu phải mới đẻ ra là tôi đã ngon lành vậy đâu. Để ngồi được vô cái ghế này, tôi cũng phải trầy vi tróc vảy dữ lắm.

Số là hồi xưa, tôi không có bất kỳ tài cán gì ra hồn. Dù có cày cuốc cỡ nào cũng không ngoi lên được mức khá, đi đâu cũng bị người ta coi như đồ bỏ.

Chuyện đời thay đổi cái rụp từ hồi lên đại học, lúc mà mấy cái tài lẻ của tôi bắt đầu nở rộ.

Tôi đoạt Á quân giải ba môn phối hợp sinh viên toàn quốc, được tuyên dương trong hội thảo khoa học, rồi đi làm thêm nghề stylist thì trúng mánh được phụ trách cho nữ diễn viên, thành thử cũng nổi tiếng chút đỉnh trên mạng xã hội.

Giỏi giang như tôi thì dĩ nhiên được nhận học bổng, rồi cứ thế được tuyển thẳng vô tập đoàn Kokonoe luôn.

Sau này, dù bị cuốn vô mấy màn đấu đá nội bộ, đường đi nước bước thì quanh co dài thăm thẳm, nhưng rốt cuộc người trụ lại được chính là tôi.

Kết cục là, tôi đã trở thành một kẻ thành đạt.

"Cảnh sắc trong mắt kẻ thành đạt... là đây sao."

Tôi đứng từ tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời ngay trung tâm thành phố phóng mắt nhìn xuống.

Giờ phút này chỉ có mỗi mình tôi ở đây. Nguyên căn phòng này cũng được tôi bao trọn gói.

Phải chi hồi còn trẻ thì chắc tôi sẽ thấy khoái chí với cái vị thế này lắm, ngặt nỗi giờ trong lòng tôi chỉ còn lại một nỗi cô đơn hiu quạnh.

"À phải rồi... bữa nay là Giáng sinh... là Đêm Thánh mà ha."

Cặp mắt tinh tường của tôi bắt gặp bóng dáng của mấy cặp đôi đang hẹn hò.

Tuy không thấy rõ mặt mũi họ lúc ngắm dàn đèn XR lộng lẫy dưới phố, nhưng tôi cảm nhận được cái không khí hạnh phúc đó.

Trái lại, tôi thì chỉ có một mình một cõi.

"Y chang cái cách sống của mình vậy."

Một người ưu tú như tôi mà tới từng tuổi này mới leo lên được ghế Chấp hành viên, một phần nguyên do cũng là vì chuyện đó.

Cán bộ cấp cao của tập đoàn lớn mà không chịu cưới vợ thì người ta nhìn vô thấy kỳ lắm.

Dĩ nhiên đâu phải là tôi ế độ gì cho cam.

Ngược lại là đằng khác, từ hồi nở rộ tài năng thì gái theo tôi hàng đàn.

Từ idol nổi tiếng, người mẫu, cho tới cả tiểu thư lá ngọc cành vàng của tập đoàn Kokonoe cũng từng tán tỉnh tôi.

Nhưng rốt cuộc tôi chả cặp kè với ai hết.

『——Ông... trở thành người bạn đầu tiên, và cũng là cuối cùng của tôi được không?』

Tôi không sao quên được cô gái kỳ lạ mà mình tình cờ gặp gỡ hồi cấp ba.

Một cô gái bí ẩn, mong manh tựa hồ như sắp tan biến theo cơn gió bất cứ lúc nào.

Chỉ gặp nhau đúng một lần, chỉ nói chuyện đúng một bận.

Điều duy nhất tôi biết là cái tên Seika, và chuyện cô ấy bận đồng phục của trường Teimon.

Teimon là cái lò đào tạo ra những tinh anh trong tương lai.

Bởi vậy... tôi cứ tin rằng nếu mình thành đạt, biết đâu sẽ có ngày gặp lại cô ấy... nên tôi mới cắm đầu cắm cổ mà phấn đấu.

Nhưng mà, ngày tái ngộ đó mãi mãi không bao giờ tới.

Dù tôi có dựa hơi giới thượng lưu để dò la tin tức thì cũng chẳng ai biết lai lịch của cổ, thành thử tôi cứ ôm mãi mối tình đầu đó suốt hơn ba mươi năm trời.

Chắc tới chết tôi cũng không gột rửa được sự trống rỗng này.

Tại cái trí nhớ siêu phàm không biết thức tỉnh từ lúc nào đã khắc ghi mảng ký ức quá rõ nét đó vô trong não tôi rồi.

Tay tôi run lên, cứ như chứng bệnh thần kinh tưởng đã chữa khỏi nay lại tái phát.

Tôi thừa biết rằng mối tình đầu này sẽ chẳng bao giờ đơm hoa kết trái.

"Tới nước này rồi, hay là mình đáp lại tình cảm của Sarasa nhỉ...?"

Sarasa là tên của cô tiểu thư tập đoàn Kokonoe từng ngỏ lời với tôi.

Nếu tình đầu đã vô vọng, thì thử dựa vào vai ai đó khác cũng không chừng là ý hay.

"Cũng có lý. Dù có lẽ là quá trễ rồi."

Giờ mà đòi có con thì hơi khó, nhưng chắc cũng đủ để bầu bạn suốt quãng đời còn lại. Mà đó là với điều kiện cổ còn thương cái gã ất ơ này.

"......"

Nghĩ tới chuyện cái gì cũng trễ tràng làm tôi thấy oải, chỉ biết đưa cặp mắt vô hồn nhìn cảnh vật.

Ánh sáng đỏ từ dàn đèn XR vừa nhấp nháy vừa phình to ra.

Chắc là tiết mục trình diễn ánh sáng chuẩn bị cho đêm Giáng sinh đây mà.

Nhìn từ trên cao xuống, trông nó y hệt như pháo hoa được vẽ trên mặt đất vậy.

——O... o... o...!!

Ngay lúc đó, tầm nhìn của tôi tối sầm lại.

Không chỉ đèn đóm trong phòng tắt ngúm. Cả thành phố bên dưới, cả bầu trời sao, tôi cũng chẳng còn thấy gì ráo trọi.

Nỗi sợ hãi vừa ập vào con tim trống rỗng của tôi thì ngay tức khắc, thế giới sáng trở lại.

...Đáng lẽ là vậy.

"......Ủa?"

Khi thấy đường trở lại, thứ đập vào mắt tôi là vạch qua đường dành cho người đi bộ.

Cảnh tượng đèn đỏ vừa chuyển sang đèn xanh đang hiện ra ngay trước mũi tôi.

"Oái... ui da... hả...?"

Định bước đi theo bản năng, tôi té cái ạch ngay tại chỗ. Cơ thể không chịu nghe lời tôi.

Vừa nhăn nhó vì đau, vừa ráng chóng tay đứng dậy, tôi chợt nhận ra chân cẳng mình ngắn tũn, mà người ngợm cũng nhẹ hều.

Tôi tá hỏa khi biết đây là cảm giác thực chứ không phải nằm mơ.

Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.

Hình như là tôi đã... du... hành... thời... gian... mất rồi.

——Về lại thời thanh xuân.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!