Ta Trở Thành Vua Nhờ Nuốt Chửng Quái Vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Chương 19: Đám Cưới Của Nicol

Chương 19: Đám Cưới Của Nicol

Căn cứ tạm thời của tôi ở Cadonia chính là dinh thự cũ của một quý tộc Cadonia.

Ông này chạy trốn lúc dân chúng dồn đàn, rồi bị quái vật xơi tái ngay sau đó.

Thành ra tôi khỏi lo chuyện “chủ cũ về đòi nhà”.

Nghe đâu đây là một trong những tòa nhà to nhất Cadonia, nội thất thì sang chảnh khỏi bàn, khác hẳn cái lâu đài hoàng gia Farune, cái thứ vốn chỉ là pháo đài được cải tạo lại cho ra dáng.

Nhưng mà… có một vấn đề chết tiệt.

Vì đang đeo cái vòng tay trọng lực gấp 5, nên hễ tôi ngồi xuống bất kỳ cái ghế chạm khắc tinh xảo nào trong dinh thự là… rắc!

Ghế vỡ tan tành.

Không còn cách nào khác, tôi đành ngồi trên một khúc gỗ to đùng được xẻ ra làm ghế tạm.

Ngồi thế này mà bảo tận hưởng nội thất đẹp lung linh á?

Tôi trông giống vua hay giống đại ca đầu gấu hơn vậy?

Rồi Nicol, thằng nhóc tôi triệu từ Farune sang cũng tới dinh thự.

Đi cùng nó là mẹ nó, Lilia.

Vừa thấy mặt tôi, cô ấy quỳ xuống ngay tắp lự.

“Ngài Mars, thần xin đội ơn ngài ngàn lần vì đã tìm cho Nicol một mối hôn nhân xứng đáng!”

…Ơ?

Tôi chỉ gọi mỗi Nicol thôi mà?

Sao tự dưng mẹ nó cũng lết xác theo luôn vậy?

Thằng này bám váy mẹ đến mức này cơ à?

Mà khoan… hôn nhân cái gì?

Nicol cũng quỳ xuống cạnh mẹ, giọng đầy nhiệt huyết:

“Anh Mars, cảm ơn anh đã giao cho em trọng trách lớn lao thế này! Em nhất định sẽ không phụ lòng anh!”

Ừ, nhiệt tình là tốt.

Nicol năm nay 14, khuôn mặt thanh tú, thông minh, nhìn là biết kiểu người sau này làm quan văn rất ổn.

Tôi đang vội muốn quăng hết mớ hỗn độn Cadonia cho nó rồi chuồn về Farune cho sớm, nên gật gù:

“Ừ, Cadonia giao hết cho em đấy. Hãy hợp tác tốt với công chúa Rubis nhé.”

“Vâng! Nếu được, em muốn gặp công chúa ngay bây giờ luôn ạ. Hiện tại cô ấy đang ở đâu ạ?”

Mạnh dạn phết nhỉ.

Công chúa Rubis cũng xinh thật, chắc thằng nhỏ nghe đồn nhiều nên háo hức muốn kiểm chứng xem có đúng như lời đồn không.

“Cô ấy đang ở trong lâu đài, nhưng hình như dạo này sức khỏe không tốt lắm, chưa biết có gặp được ngay không.”

Sau buổi gặp mặt hôm đó, nghe đâu Rubis đột nhiên đổ bệnh.

Chắc tại căng thẳng quá trong bữa ăn.

Càng ngồi càng thấy mặt cô ấy xanh xao dần…

Lúc này Chrom đứng cạnh bỗng lên tiếng:

“Bệ hạ, có cần thần dẫn ngài Nicol đi tham quan lâu đài không ạ?”

Cũng được đấy.

Để thằng nhỏ làm quen với địa hình trước.

Có Chrom đi cùng thì khỏi lo nó gây chuyện gì ngu ngốc.

Tôi đã chọn hai thằng tương đối có não trong đám Bách Nhân làm vệ sĩ cho Nicol rồi.

“Ừ, được. Chrom, dẫn nó đi xem.”

“Tuân lệnh!”

Chrom cười tươi rói.

Ngay lúc đó…

—-

“Xin hãy dừng lại! Dù các người là thuộc hạ của quốc vương Farune thì đây cũng là hành động quá đáng!”

Georg hớt hải lao ra cản, mặt đỏ gay.

Nhưng đã muộn.

Chrom, Nicol và hai vệ sĩ đã xông thẳng vào, đánh gục hết đám hiệp sĩ Cadonia canh cửa phòng công chúa Rubis.

Xung quanh giờ toàn người nằm la liệt.

Chrom vẫn giữ nụ cười tươi tỉnh bơ:

“Ngài Georg, người sẽ trở thành phu quân của công chúa Rubis đây, ngài Nicol đã vượt cả ngàn dặm để đến gặp vị hôn thê tương lai. Ngài không hiểu nỗi lòng của chàng trai đang yêu sao?”

Georg nghĩ thầm:

Đám Farune này điên hết rồi…

Nicol mỉm cười hiền lành giữa bãi chiến trường:

“Ngài Georg, việc này đã được thỏa thuận từ trước rồi ạ. Ông nội tôi, ngài Gamarath và ông nội của công chúa, công tước Gordon đã nói chuyện với nhau. Cả hai vị đều rất hài lòng. Tôi rất biết ơn anh Mars đã giúp đỡ để cuộc hôn nhân này thành hiện thực.”

“Vô lý! Không đời nào công tước Gordon đồng ý chuyện này!”

“Sao lại không ạ?”

Nicol vẫn điềm tĩnh.

“Đây là cơ hội cực kỳ tốt mà. Cháu gái ngài ấy sẽ trở thành hoàng hậu Cadonia đấy.”

Georg cứng họng.

Vì đúng là như vậy thật.

Rubis vốn nghi ngờ Mars đứng sau mọi chuyện, cố tìm cách đuổi Farune ra khỏi Cadonia, nhưng cô chưa hề bàn bạc gì với ông nội mình cả.

Với công tước Gordon, dù Farune có xâm nhập thì khả năng cao người này sẽ liên quan đến vị vua kế tiếp của Cadonia.

Nicol vẫn cười, giọng nhẹ nhàng nhưng lạnh đến rợn người:

“Và tôi cũng biết… một phần những gì công chúa đã cố làm với anh trai tôi.”

Máu rút khỏi mặt Georg.

Nếu Farune điều tra thật, cả ông lẫn công chúa đều tiêu đời.

“Các nước nào cũng thế cả thôi ạ,” Nicol nói tiếp, nụ cười càng rạng rỡ.

“Đều làm mấy trò ngu ngốc y chang nhau. Thứ dân đen không bao giờ chống lại được một vị vua thực sự vĩ đại đâu.”

Chrom đứng cạnh cũng cười, nhưng nụ cười đó không còn thân thiện nữa, mà là kiểu cười “ngươi mà cản thêm phát nữa thì nghỉ chơi luôn nhé”.

Georg tuyệt vọng nghĩ:

Hết cách rồi…

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng mở ra.

Công chúa Rubis xuất hiện, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn cố giữ vẻ kiên cường.

“Georg, đủ rồi.”

Cô nhìn Nicol.

“Ngài Nicol, mời vào. Nhưng… xin hãy vào một mình.”

Nicol tươi cười:

“Tất nhiên rồi ạ.”

Bên trong phòng, chỉ còn hai người.

Rubis ngồi đối diện Nicol, giọng căng như dây đàn:

“Ngài muốn đòi hỏi gì ở chúng tôi?”

Nicol lắc đầu, giọng nhẹ tênh:

“Không đòi hỏi gì cả. Tôi chỉ muốn chúng ta cùng nhau làm cho Cadonia tốt đẹp hơn thôi.”

Rubis cười khẩy:

“Tốt đẹp hơn? Cadonia vốn dĩ đã rất tốt… cho đến khi Farune đến.”

Nicol nhún vai:

“Thật vậy sao? Nếu Cadonia thực sự tốt, thì dù anh Mars có giỏi đến đâu, dân chúng cũng không quỳ xuống nhanh đến thế. Một đất nước thực sự mạnh không bao giờ để người khác có cớ nhúng tay vào.”

Rubis cắn môi.

Cô biết cậu ta nói đúng một phần.

Cadonia đã có vấn đề từ trước…

Nicol nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nghiêm túc:

“Công chúa Rubis, cô nghĩ một đất nước tồn tại để làm gì?”

“Dĩ nhiên là vì dân chúng,” cô đáp ngay.

“Vậy thì càng phải hợp tác với chúng tôi.”

Rubis trợn mắt:

“Vớ vẩn! Ai chẳng biết Mars, vị vua điên của Farune! Đi đến đâu là máu chảy thành sông, xác chất thành núi!”

Nicol mỉm cười buồn buồn:

“Máu và xác đó đều là của quý tộc thôi. Dân thường chưa từng phải chịu khổ vì anh Mars. Ở Cadonia cũng vậy, đúng không?”

Rubis cứng họng.

Đúng là… không một thường dân nào bị động đến.

“Nhưng giết người vẫn là sai!”

Cô phản kháng.

Nicol nhìn cô, giọng bình thản:

“Quý tộc làm được gì cho đất nước? Cày ruộng à? Ra trận à? Có vài người tài thật, nhưng đa số… vô dụng. Giữ cả đám người đó và lối sống xa hoa của họ chỉ làm tăng gánh nặng cho dân chúng. Cô thực sự nghĩ dân chúng nên khổ để nuôi quý tộc sao?”

Rubis muốn phản bác, nhưng lời nghẹn lại trong cổ.

Nicol tiếp tục:

“Farune giờ không còn quý tộc. Không có tầng lớp trung gian bóc lột, thuế thu được nhiều hơn, mà gánh thuế của dân lại giảm. Mọi người đều vui vẻ. Không ai nói xấu anh Mars cả.”

Rubis lẩm bẩm:

“Tôi không tin…”

Nicol mỉm cười dịu dàng:

“Vậy thì hãy đến Farune đi. Tự mắt nhìn thực tế. Và…”

Cậu ta khẽ nghiêng đầu.

“…Tôi rất vui vì vị hôn thê tương lai của mình lại thông minh và đáng yêu đến vậy.”

—-

Sau đó là một đám cưới cực kỳ hoành tráng.

Phía nam Cadonia ủng hộ nhiệt liệt vì được đặt dưới sự quản lý trực tiếp của Farune.

Phía bắc thì do công tước Gordon lo liệu, cuối cùng ông cũng gật đầu sau khi đảm bảo quyền lợi cho tầng lớp quý tộc còn sót lại.

Nicol lên làm vua Cadonia.

Cadonia chính thức trở thành chư hầu thực chất của Farune.

Phần lớn miền nam nằm dưới quyền kiểm soát trực tiếp của tân vương, và Nicol bắt tay vào cải cách ngay lập tức bằng bộ óc chính trị sắc bén của mình.

Còn Rubis?

Khi đến Farune trong chuyến tuần trăng mật và tận mắt chứng kiến mọi thứ, cô cuối cùng cũng chịu thừa nhận Farune đã tiến bộ vượt bậc như thế nào.

Từ đó cô đứng hẳn về phía Nicol, cùng anh ấy xây dựng tương lai cho Cadonia.

Hai người dần trở thành một cặp đôi rất ăn ý.

Nhưng đến tận bây giờ, tôi vẫn có một câu hỏi không lời giải:

Tại sao hai đứa nó lại cưới nhau được vậy trời…?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!