Ta Trở Thành Vua Nhờ Nuốt Chửng Quái Vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Chương 18: Công chúa Cadonia

Chương 18: Công chúa Cadonia

“Công chúa Cadonia đang ở Mos à?”

Tôi hỏi.

“Vâng, thưa bệ hạ. Chúng thần đã bảo vệ cô ấy,” Georg đáp.

Sau khi miễn cưỡng nhận luôn phần phía nam Cadonia, Georg mới kể tôi nghe một chuyện khá… thú vị.

Vua Cadonia có nhiều con, nhưng bọn họ cắn xé nhau tranh ngôi từ lâu.

Rồi đến vụ dồn đàn kinh hoàng, gần như toàn bộ đám hoàng tộc chạy sạch, mỗi đứa về nương nhờ nhà ngoại theo phe mẹ.

Chỉ duy nhất công chúa Rubis là nhất quyết ở lại.

“Công chúa Rubis tuyên bố: ‘Khi dân chúng vẫn còn ở trong thành, ta không thể bỏ chạy mà bỏ mặc họ.’ Thế là cô ấy ở lại trong cung điện,” Georg kể tiếp.

“Ồ, gan đấy chứ,” tôi gật gù.

Giữa lúc quý tộc chạy loạn như vịt, còn có người dám ở lại kiểu này thì cũng đáng nể thật.

“Nhưng… dù bệ hạ đã cứu Mos, ngài vẫn là quốc vương ngoại bang. Chúng thần không dám chắc ngài sẽ làm gì với một công chúa không còn ai chống lưng, nên mới giấu đến giờ này.”

“Ừ, hiểu được.”

Một công chúa mồ côi, không phe cánh, rơi vào tay vua nước khác, ai mà chẳng nghi ngờ chứ.

“Vậy tại sao bây giờ lại nói với ta?”

“Là ý của chính công chúa Rubis ạ. Cô ấy đã chứng kiến bệ hạ cứu dân Cadonia, cứu cả thành Mos… nên cô ấy muốn được diện kiến.”

Ồ, thế thì hay quá còn gì.

“Vậy thì sắp xếp gặp đi.”

“Còn một điều nữa ạ. Công chúa muốn buổi gặp hoàn toàn bí mật. Cô ấy đề nghị tổ chức dưới hình thức một bữa tối riêng tư, chỉ hai người. Bệ hạ thấy có được không ạ?”

“Ừ, được thôi…”

Cố giữ bí mật đến mấy thì cũng vô dụng.

Frau có Hợp Ước Ấn, nghe lén được hết.

“Cảm tạ bệ hạ! Thần sẽ chuẩn bị ngay!”

Georg cúi đầu rồi vội vã rời đi.

—-

Công chúa Rubis của Cadonia nhìn đất nước mình mà lòng đau như cắt.

Cha nàng, vị vua đã bỏ chạy, bỏ mặc dân chúng Mos giữa cơn dồn đàn.

Giờ thì ông ta chết rồi.

Hành động đó khiến lòng dân Cadonia hoàn toàn quay lưng với hoàng tộc.

Thay vào đó, họ hướng về người đã cứu họ:

Mars, quốc vương Farune.

Không chỉ cứu người, Mars còn đổ tiền ra cứu trợ vùng bị ảnh hưởng nặng, khiến dân chúng phía nam Cadonia gần như quỳ lạy gọi ông là ân nhân.

Mà số tiền khổng lồ ấy… chính là tiền mà cha nàng đã đòi Farune bồi thường.

Hoàn hảo đến mức đáng sợ.

Rubis bắt đầu nghi ngờ tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng từ đầu.

Yêu cầu bồi thường của Cadonia vốn đã vô lý, vậy mà Farune lại đồng ý nhanh như cắt.

Rồi dồn đàn xảy ra.

Nếu nhìn theo hướng “Farune cố tình gây ra dồn đàn”, mọi mảnh ghép đều khớp.

Nhưng… kẻ gây ra yêu cầu bồi thường lại chính là cha nàng.

Farune chỉ làm theo những gì Cadonia đòi hỏi.

Dù Rubis có đứng giữa quảng trường hét lên “Đây là âm mưu của Farune!”, cũng chẳng ai tin.

Vì giờ đây, hình ảnh Mars đã quá đẹp:

Vừa mạnh, vừa hào phóng, vừa cứu dân.

Nếu nàng tố cáo mà không có bằng chứng sắt đá, chỉ tổ biến thành đứa con gái đang cố bào chữa cho gia tộc hèn nhát.

Không.

Vẫn còn một cách.

Một cách cổ xưa, dùng trong những lúc tuyệt vọng nhất:

Ám sát.

Rubis đã điều tra rất kỹ.

Mars không dùng người nếm độc.

Có thể anh ta muốn thể hiện sự dũng cảm, nhưng với một quốc vương thì đó chỉ là sơ hở chết người.

Sau khi bàn bạc với Georg, cả hai đi đến kết luận:

Đầu độc là lựa chọn duy nhất.

Đánh lén lúc ngủ?

Không khả thi.

Lần đầu Mars xông vào cung điện Mos, sức mạnh anh ta thể hiện khiến người ta lạnh sống lưng. Đám Bách Nhân hộ vệ của anh ta thì mỗi tên đã là một đạo quân.

Đánh trực diện là tự sát.

Vậy chỉ còn đầu độc.

Nhưng có vấn đề:

Vợ Mars, Frau là pháp sư cực mạnh.

Nếu cô ta ngồi cùng, rất có thể sẽ phát hiện độc bằng ma thuật.

Phải tìm cách khiến Mars ăn một mình.

Và cách duy nhất… chính là Rubis tự mình mời anh ta dùng bữa riêng.

Thậm chí, để lộ rõ thủ phạm lại càng tốt.

Nếu không biết ai đứng sau, Farune có thể sẽ trút giận lên toàn bộ Cadonia.

Mà trên hết, Rubis không muốn liên lụy đến ông ngoại, Công tước Gordon vẫn còn rất nhiều thế lực và đất đai ở phía bắc.

Ta muốn tự tay kết thúc mọi chuyện, bằng chính mạng sống của mình.

Rubis mới 14 tuổi, nhưng nàng đã là một thành viên hoàng tộc thực thụ.

Georg, người họ hàng của Công tước Gordon và lớn lên cùng nàng đã khóc hết nước mắt, nhưng cuối cùng vẫn chấp nhận quyết định sắt đá của nàng và làm sứ giả đi gặp Mars.

Rồi ngày đó cũng đến.

Một căn phòng riêng trong cung điện Mos.

Mars đến một mình.

Không vệ binh, không tùy tùng.

Điều đó khiến Rubis và những người đi theo nàng giật mình.

Nhưng với Mars thì lại bình thường.

Anh ta vốn quen hành động độc lập từ hồi còn nhỏ, lại được bảo vệ bởi đám Bách Nhân quái vật, nên chẳng cần hộ vệ cũng chẳng ai dám động vào.

Bàn tiệc chất đầy món ăn truyền thống hoàng gia Cadonia.

Sau màn chào hỏi xã giao, Rubis là người động đũa trước, để chứng minh thức ăn không có vấn đề.

Thực ra nàng đã uống giải độc trước đó, và liều lượng độc trong thức ăn không quá lớn.

Chỉ cần không ăn quá nhiều, nàng sẽ không sao.

Độc được trộn đều vào mọi món.

Rubis đã tính đến trường hợp Mars đột nhiên đòi đổi đĩa, loại phòng thân cơ bản của hoàng tộc. Nhưng Mars chẳng làm gì cả.

“Bây giờ thì nói đi, công chúa muốn gặp riêng ta để bàn chuyện gì?”

Mars hỏi thẳng.

Rubis hít sâu, bắt đầu diễn.

“Ông ngoại của thần là Công tước Gordon, một đại quý tộc rất có thế lực ở phía bắc Cadonia. Thần nghĩ rằng… nếu bệ hạ có thể xây dựng quan hệ thân thiết với ông ngoại, thì tình hình hỗn loạn ở Cadonia có thể được ổn định…”

Nàng cố tình chọn chủ đề khiến Mars phải chú ý, để anh ta vừa nói chuyện vừa ăn nhiều hơn mà không để ý.

Nhưng Mars chỉ “Ừm” một tiếng.

Chán vãi.

Chính trị đúng là phiền phức kinh khủng, Mars nghĩ thầm.

Nhưng mà đồ ăn Cadonia ngon thật.

Càng nghe Rubis nói, Mars càng ăn nhiệt tình.

Đặc biệt là cái vị cay tê tê rất đã.

Thực ra món ăn Cadonia vốn cay sẵn, nhưng lần này gia vị được bỏ nhiều hơn bình thường để át mùi độc.

Rubis thì ngày càng hoang mang.

Sao Mars vẫn ăn mãi mà chẳng có biểu hiện gì bất thường?

Trong khi nàng dù đã uống giải độc, nhưng ăn nhiều quá vẫn bị ảnh hưởng.

Càng kéo dài bữa ăn, đầu óc nàng càng mụ mị.

Nàng liếc Georg.

Georg nhìn lại, ánh mắt khẳng định:

“Đĩa của Mars chắc chắn có độc!”

Nàng đã cho pháp sư kiểm tra từ xa.

Mars không đeo bất kỳ món trang sức nào có hiệu quả giải độc.

Nhưng… vòng tay và nhẫn anh ta đeo lại mang lời nguyền kỳ lạ, kiểu “ngược lại hoàn toàn”.

Dù vậy, không món nào chống được độc.

Vậy mà Mars vẫn ăn ngon lành, mặt mũi hớn hở.

Rubis thì giả vờ không đói, chỉ gẩy vài miếng, nhưng đầu đã bắt đầu choáng váng.

“Nhân tiện, công chúa bao nhiêu tuổi rồi?”

Mars đột nhiên đổi chủ đề.

Nói chính trị chán quá.

Rubis cố giữ bình tĩnh, che giấu tình trạng của mình:

“Thần 14 tuổi ạ.”

“Mười bốn à? Đúng như ta nghĩ. Em trai ta cũng 14, nhìn công chúa là ta thấy giống tuổi nó ngay.”

Nghe xong câu đó, Rubis lạnh sống lưng.

Anh ta đang dẫn dắt sang chuyện hôn nhân!

Mars chắc chắn muốn nàng cưới em trai anh ta. Mục đích quá rõ:

Dùng nàng, công chúa có ông ngoại là đại quý tộc phía bắc để đưa em trai lên ngai Cadonia, từ đó thôn tính êm thấm.

Hắn đã nhìn thấu hết rồi sao?

Rubis run rẩy.

“Em trai ta rất rành việc cai trị. Ta nghĩ hai đứa sẽ hợp nhau lắm, công chúa thấy sao?”

Rubis muốn từ chối thẳng, nhưng không được. Phải từ chối khéo, kiểu quý tộc.

Nhưng đầu óc nàng giờ như cháo, chỉ muốn kết thúc thật nhanh để uống thêm giải độc.

Nàng đã chuẩn bị chết, nhưng nếu chết bây giờ thì thảm hơn:

Dân chúng Cadonia có thể nổi điên, đổ máu khắp nơi.

“…Thần sẽ cân nhắc một cách tích cực ạ,” Rubis cắn răng nói.

Câu đó đã rút hết sức lực còn lại của nàng.

Trong khi đó, Mars nhìn cô bé 14 tuổi đang cố gắng hết sức để giữ phong thái hoàng tộc, bỗng dưng nảy ra ý tưởng:

Nicol cũng 14, cũng là hoàng tộc.

Sao không bắt nó làm việc luôn nhỉ?

Mars đang ngán ngẩm việc quản lý Cadonia.

Ở Farune thiếu người, quý tộc thì ít, nhân tài quản lý thì càng hiếm.

Nhưng Rubis mới 14 mà đã làm tròn bổn phận hoàng tộc thế này.

Nếu để Nicol sang đây học hỏi Rubis, vừa quản lý Cadonia, vừa được Rubis chỉ bảo, thì tuyệt vời biết bao.

Ta sẽ gọi Nicol sang, để nó thay ta xử lý đống rắc rối này, rồi về Farune sớm.

Chính vì thế Mars mới nói “ta nghĩ hai đứa sẽ hợp nhau”.

Anh ta hoàn toàn không nghĩ đến chuyện hôn nhân.

Chỉ đơn giản là… muốn đẩy việc cho em trai để được nghỉ.

Sau bữa tối, Mars dùng ma thuật liên lạc về cho Gamarath.

Không cần phải nói, Gamarath với đầu óc quý tộc chính thống lập tức hiểu lầm rằng hai người đang bàn chuyện hôn nhân.

Ông ta lập tức chuẩn bị lễ cưới, đưa Nicol sang Cadonia ngay.

Gamarath còn thầm khen:

“Quả không hổ là Mars. Ngày đó không giết Nicol không phải vì nhân từ, mà đã tính sẵn để dùng nó cho việc này!”

Và thế là, trong khi Mars vẫn ngây ngô không biết gì, còn Rubis thì nằm liệt giường vì trúng độc của chính mình, mọi trở ngại cho hôn lễ… đang được dọn sạch một cách chóng mặt.

Xong đời rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!