Chương 123: Bà ngoại linh môi
“Dạo gần đây con bé đúng là không được khỏe lắm, nhưng đó là vấn đề về cơ thể. Người nó sắp kết hôn chính là người nó thích, nên cô có thể yên tâm rồi.”
Vương Giang Đào đứng bên cạnh mấp máy môi, trong lòng thầm nghĩ, nói vậy thì khác gì không nói?
Bạch Trà lại thở dài.
“Nếu thật sự là vậy thì cháu cũng không còn gì phải lo nữa. Nhưng sức khỏe của cô ấy rốt cuộc là sao? Có cần đi khám bác sĩ không? Hay là đưa cô ấy lên thành phố khám thử?”
Bà lão vẫn đang nhìn tấm ảnh chụp chung.
Thậm chí bà còn cầm cây nến lại gần để nhìn kỹ hơn. Sáp nến nhỏ xuống bức ảnh, để lại một vệt đỏ như giọt nước mắt.
“Không cần đâu, các cô cậu có thể đi rồi.”
Bà lão vừa gỡ vệt sáp nến ra, vừa trả lại tấm ảnh cho Bạch Trà.
Thái độ của bà lão thay đổi rất rõ ràng.
Khi họ vừa mới vào làng, bà lão còn khá nhiệt tình chào đón.
Nhưng bà chỉ chào đón họ vào làng, chứ không hề muốn họ tiếp xúc với Quý Tiểu Lan, càng không muốn họ hỏi han chuyện gì.
Bạch Trà đưa tay nhận lại tấm ảnh.
Khi ngón tay cô chạm vào tay bà lão, cô lại một lần nữa kích hoạt kỹ năng.
【Có muốn ký sinh vào vật chủ ‘Bà ngoại linh môi’ không?】
Ngay khi âm thanh nhắc nhở vang lên, Bạch Trà đã rất tự nhiên cất tấm ảnh trở lại túi.
Cô lại một lần nữa từ bỏ việc ký sinh.
Không ký sinh là bởi cô còn muốn quan sát thân phận của một người khác.
“Vậy chúng cháu xin phép về trước, làm phiền bà rồi. Mai chúng cháu sẽ lại sang tìm Tiểu Lan.”
Đứng dậy, Bạch Trà bỗng như nhớ ra điều gì.
“À đúng rồi, hôn lễ có cần phù dâu không ạ?”
Đôi mắt đục ngầu của bà lão chăm chú nhìn cô.
“Mai hỏi Tiểu Lan đi.”
Bạch Trà gật đầu, không nói thêm gì.
Ba người bước ra ngoài cửa. Bà lão cũng không tiễn, chỉ ngồi trong phòng khách, dưới ánh nến mờ tối chăm chú nhìn theo ba người rời đi.
Đặc biệt là sau gáy của Bạch Trà.
Dù Bạch Trà không nhìn thấy, nhưng cảm giác bị nhìn chằm chằm lại vô cùng rõ rệt.
Rời khỏi nhà họ Quý, ba người lại im lặng đi về phía bờ hồ một đoạn. Lúc này Vương Giang Đào mới thở phào.
“Bà lão đó…” Anh ta vốn định nói hơi đáng sợ, nhưng nghĩ tới chuyện nói xấu sau lưng người ta lúc nửa đêm, lại sợ bị nghe thấy.
Dù sao cũng chẳng biết những người này rốt cuộc là người hay là quỷ.
“Hơn nữa đến cuối cùng chúng ta cũng chẳng biết thêm được gì.”
Ngoài việc xác nhận chàng trai trong bức ảnh là bạn trai của Quý Tiểu Lan, thì những chuyện khác vẫn hoàn toàn mù mờ.
Trương Phong nói: “Không, ít nhất cũng biết người mà cô ấy sắp kết hôn là ai. Chỉ là…”
Chỉ là người đó… đã chết rồi sao?
Bạch Trà không nói cho họ biết manh mối về linh môi, dù sao mọi người cũng chỉ là một tổ đội tạm thời.
Cô suy nghĩ sâu hơn.
Nếu bà ngoại là linh môi, vậy thì bà hẳn phải nhìn thấy được quỷ hồn.
Bà ngoại rõ ràng rất yêu thương cháu gái mình.
Vậy nếu cháu gái bà mang thai quỷ, chẳng lẽ bà chỉ đứng nhìn mà không làm gì sao?
Trong rất nhiều phim kinh dị, khi nhắc tới quỷ thai, thì người mang thai thường sẽ chết.
Hay là chính Quý Tiểu Lan cũng biết tình trạng của đứa bé trong bụng mình, nên mới đưa ra yêu cầu như vậy?
Nếu nhìn theo hướng này thì có nghĩa là bạn trai của Quý Tiểu Lan đã chết, nhưng linh hồn vẫn ở lại bên cạnh cô ấy, thậm chí cô ấy còn mang thai quỷ.
“Nếu cốt truyện tiến triển thì hệ thống có nhắc nhở không?” Bạch Trà bỗng hỏi.
Vương Giang Đào có chút ngạc nhiên.
“Cô chưa từng gặp phó bản kiểu cốt truyện sao? Đương nhiên là có nhắc rồi. Khi tiến độ đạt 25%, 50%, 75% và 100% thì hệ thống đều sẽ báo.”
“Ra vậy… tôi đúng là chưa từng gặp loại phó bản này.”
Vương Giang Đào cũng không nghĩ nhiều.
Có rất nhiều loại phó bản, mặc dù chuyện chưa từng gặp phó bản cốt truyện thì có hơi hiếm thấy, nhưng vốn dĩ tần suất mọi người vào phó bản cũng không quá nhiều, chỉ khoảng một tháng một lần mà thôi.
Bạch Trà lại còn trông khá trẻ, chắc là kiểu người điểm đánh giá cao nên lên cấp nhanh.
Dù sao khả năng ứng biến mà cô thể hiện ra cũng khá tốt.
Trương Phong bỗng hỏi: “Vậy cấp của cô là bao nhiêu?”
“C3.” Bạch Trà thuận miệng đáp, dùng cấp độ của phó bản đầu tiên.
Dù sao D3 mà vào phó bản cấp B thì hơi thấp.
Nếu chỉ có mình cô thì còn được, nhưng em họ cô lại là người mới.
Chẳng qua là vì có Bạch Trà ở đó nên Từ Sinh Sinh mới không hỏi lung tung, khiến người khác không nhận ra cô bé là người mới.
Dù C3 cũng không phải quá cao, nhưng nhìn chung vẫn chấp nhận được.
Trương Phong nghe vậy cũng không hỏi thêm.
Bờ hồ cách đây không xa.
Men theo con đường trong làng đi thêm vài bước, phía trước đã hiện ra một hồ nước rộng mênh mông.
Trên đầu họ, mặt trăng từ lâu đã bị mây đen che kín, bầu trời tối đen.
Không khí ẩm ướt bên bờ hồ rất nặng, nhất là vào ban đêm, vốn đã mang theo vài phần lạnh lẽo âm u.
Ngôi miếu nằm ngay bên bờ hồ, lưng tựa vào mặt nước.
Nó cũng là một căn nhà đất, chỉ là so với những căn nhà trong làng thì trông đỡ tồi tàn hơn một chút, tường được quét sơn đỏ.
Dĩ nhiên giữa đêm thế này thì cũng không nhìn rõ lắm.
Trước cổng miếu cũng treo hai chiếc đèn lồng đỏ.
Mà dưới ánh đèn lồng ấy, có một người đang đứng đó.
……
Sau khi làm được vài bài, Từ Sinh Sinh bắt đầu thấy buồn ngủ.
Cô bé chẳng còn chút hưng phấn nào nữa.
Cô bé ngáp một cái rồi tiếp tục cam chịu làm bài.
Không có giấy nháp, cô bé đành tính trực tiếp bên cạnh đề bài.
Chủ yếu là vì chỉ có bút mực, không thể tẩy, nên cả trang bài trông vô cùng lộn xộn.
Nhưng kệ đi, Từ Sinh Sinh thầm nghĩ, cô bé chưa vẽ bậy lên đã là tốt lắm rồi.
Đang nghĩ như vậy, tay cô bé dường như vô thức vẽ nguệch ngoạc trên trang giấy.
Đến khi lại ngáp thêm một cái, nhận ra mình không hề làm bài, cô bé vội vàng cố gắng tỉnh táo lại.
Nhưng khi nhìn xuống trang giấy, cô bé bỗng sững lại.
Bởi vì trên giấy xuất hiện một hàng chữ xiêu vẹo.
[Cứu cô ấy]
Trong sân vắng lặng, một cơn gió thổi đến cửa sổ.
Cửa gỗ kiểu cũ phát ra những tiếng cộc cộc, nghe như có người đang gõ cửa sổ từ bên ngoài.
Gió lùa qua khe cửa gỗ, thổi ngọn nến trong phòng chập chờn lúc sáng lúc tối.
Bóng của Từ Sinh Sinh in trên tường dưới ánh nến khẽ động đậy.
Trên bàn tay đang cầm bút của cô bé xuất hiện một cái bóng chồng lên.
Giống như còn có một bàn tay khác đang nắm lấy tay cô bé.
Thế nhưng Từ Sinh Sinh dường như không nhận ra điều đó. Cô bé nhìn ba chữ kia rồi gãi đầu.
“Lạ thật… sao lại viết mấy chữ này nhỉ? Cứu ai cơ?”
Cô bé lẩm bẩm rồi định tiếp tục làm bài.
Kết quả cây bút lại tự động vẽ thêm.
[Quý Tiểu Lan]
Lần này dù Từ Sinh Sinh có bất cẩn đến đâu cũng nhận ra có gì đó không ổn.
Cô bé lập tức cảm thấy da đầu tê dại, cả người tỉnh hẳn lại trong chớp mắt.
Cô bé cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Lúc này cô bé mới chợt nhớ ra một chuyện, cây bút máy trong tay mình là nhặt được trên chiếc xe buýt, rõ ràng là do ai đó để lại.
Vậy thì…
Có khả năng đó là đồ của một người đã chết?
Nhưng một manh mối rõ ràng như vậy, tại sao chị lại không nói với mình?
Chẳng lẽ chị cũng bị quỷ che mắt rồi?
Vậy bây giờ có phải có nghĩa là cô bé phải một mình đối mặt với thứ không rõ kia?
Mặt Từ Sinh Sinh lập tức xị xuống như sắp khóc.
Mà tay cô bé vẫn không chịu nghe lời, tiếp tục nắm cây bút, vẽ nguệch ngoạc trên giấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
