Chương 124: Bên trong ngôi miếu
Dưới chiếc đèn lồng treo trước miếu có một người đang đứng đó.
Là một người chơi.
Vương Nham.
Hắn đứng đó bất động, ánh sáng đỏ trên đầu chiếu xuống người từ trên cao, khiến người ta khó có thể nhìn thấy gương mặt của hắn.
Ba người Bạch Trà lập tức cảnh giác.
Họ chậm rãi tiến lại gần ngôi miếu.
Vương Giang Đào gọi lớn:
“Ê! Vương Nham!”
Âm thanh không lớn lắm, nhưng đủ để người đứng trước cửa miếu nghe thấy.
Người kia vẫn không hề nhúc nhích.
Bạch Trà dừng bước, nheo mắt quan sát.
Hình như… cơ thể hắn đang động đậy?
Không phải kiểu phản ứng khi nghe thấy tiếng gọi.
Mà là da thịt trên người đang tự động chuyển động.
“Lùi lại.” Trương Phong cũng nhận ra điều đó, nhỏ giọng nói.
Cả ba đồng loạt lùi về sau.
Còn Vương Nham đứng dưới đèn lồng, lớp da thịt còn lại bắt đầu nhúc nhích, rồi đột ngột nổ tung.
Nhưng không hề có cảnh máu me tung tóe, thịt văng tứ phía.
Chỉ có từng đám bóng đen bay ra, rơi xuống đất rồi nhanh chóng bò tản ra xung quanh.
“Má! Toàn rắn!”
Vương Giang Đào chửi thề một tiếng.
Nhìn tình trạng của Vương Nham, cũng không biết có phải liên quan đến việc hắn từng bị rắn cắn hay không.
Nhưng dù thế nào đi nữa, tuyệt đối không thể để mấy con rắn này cắn trúng!
Vừa chửi bới, anh ta vừa lấy ra một món đạo cụ, là một chiếc bật lửa.
Sau khi bật lên, anh ta thổi mạnh vào đầu bật lửa.
Một luồng lửa lớn lập tức phun ra, bao trùm mấy con rắn đen.
Từ tay Bạch Trà, dây tơ hồng vàng mọc ra đâm chính xác vào thân rắn, nhanh chóng hút lấy năng lượng rồi lớn lên, sau đó lại chui vào cơ thể con rắn khác.
Trương Phong thì sử dụng một chiếc boomerang.
Động tác của anh thuần thục và chính xác, giống như đã được huấn luyện từ trước.
Số lượng rắn khoảng ba bốn chục con, sức chiến đấu cũng chỉ như rắn bình thường, nên ba người nhanh chóng giải quyết xong.
Vương Giang Đào khạc một tiếng.
Điểm duy nhất không tốt của thứ lửa kia là mùi rất khó ngửi.
Dù sao đó cũng không phải ngọn lửa bình thường.
Ba người lúc này lại nhìn về phía cửa miếu.
Không biết từ lúc nào, cánh cửa miếu đã mở ra.
Bên trong đen kịt.
“Mọi người cẩn thận.”
Trương Phong cau mày.
Chủ yếu là vì mấy con rắn này có thể ẩn trong bóng tối chờ cơ hội tấn công, khá phiền phức, đặc biệt là những con rắn nhỏ.
Nhìn lại thì cơ thể Vương Nham đã bị rắn gặm rỗng bên trong, cũng không biết chúng chui vào bằng cách nào.
Nhưng lúc nãy khi rắn từ cơ thể hắn trào ra, có vài con rõ ràng bò ra từ tai và miệng.
Bạch Trà ngẩng đầu nhìn chiếc đèn lồng trên cao.
Chiếc đèn lồng dán chữ hỷ, vẫn lặng lẽ cháy sáng.
Thu lại ánh nhìn, cô nhìn vào bên trong ngôi miếu.
Đứng ở cửa mới phát hiện bên trong không tối như tưởng tượng, trên bàn thờ còn có hai ngọn nến đang cháy.
Thứ được thờ bên trong cũng không phải tượng Phật.
Ít nhất là không phải tượng Phật như cô tưởng.
Đó là một bức tượng thần đội khăn quan, mặc áo bào xanh sẫm. Tay nghề chạm khắc thực sự không được tốt lắm, lớp sơn trên tượng cũng bong tróc gần hết.
Bên dưới có một tấm bảng nhỏ, đặt trên bàn thờ, trên đó viết hai chữ ‘Thủy Thần’.
Dù sao nơi này dựa núi gần nước, thờ Thủy Thần cũng là chuyện bình thường.
Ba người cẩn thận bước vào.
Để đề phòng, Vương Giang Đào còn cố ý tìm mấy tảng đá lớn trong đám cỏ hai bên, chặn trước cửa.
Dù sao theo quy luật phim kinh dị, một khi bước vào một cánh cửa nào đó thì cửa phía sau rất có thể sẽ tự đóng lại.
Không biết làm vậy có tác dụng hay không, nhưng cửa quả thật không đóng lại.
Chỉ là gió ào ào thổi vào trong, làm cánh cửa kẽo kẹt rung lắc, ngọn nến cũng lay động theo, khiến bóng của bức tượng thần trên tường chập chờn lúc sáng lúc tối.
Trông như một thứ gì đó đang giương nanh múa vuốt.
Bàn thờ được lau chùi rất sạch sẽ, giống như luôn có người chăm sóc. Trên đó còn đặt hạt dưa và đậu phộng.
Trông gần giống những thứ Quý Tiểu Lan mang tới.
“Trong này cũng chẳng có gì…” Vương Giang Đào khẽ lẩm bẩm.
“Hay là thử đóng cửa lại xem?” Bạch Trà đột nhiên nói.
“…Đừng!”
Vương Giang Đào thà không tìm được manh mối nào, còn hơn thử để cửa đóng lại rồi bị kẹt trong cái miếu này.
Bạch Trà cũng chỉ nói bâng quơ.
Cô bước tới trước bàn thờ, đưa tay sờ thử.
Hạt dưa và đậu phộng đều ẩm ướt.
Trên bàn thờ còn trải một tấm vải đỏ, mà tấm vải ấy cũng ẩm.
Bạch Trà lật tấm vải đỏ lên.
Bên dưới, chiếc bàn gỗ đã mọc đầy nấm mốc.
Vương Giang Đào và Trương Phong cũng đang quan sát khắp ngôi miếu.
Đây chỉ là một ngôi miếu đất nhỏ.
Nhìn qua thì không có gì quá kỳ lạ.
Tay Bạch Trà đã luồn xuống dưới gầm bàn.
Một cảm giác lạnh lẽo, nhớp nháp nhanh chóng lướt qua mu bàn tay cô, giống như có thứ gì đó vừa chạm vào cô.
Bạch Trà khựng lại một chút.
Trương Phong nhìn thấy cô khựng lại liền hỏi: “Có phát hiện gì không?”
“Ừm… hình như có một con rắn vừa bò qua mu bàn tay tôi.”
Đồng tử của Vương Giang Đào chấn động dữ dội.
Vậy mà cô nói ra chuyện đó bình tĩnh như vậy sao?
Bạch Trà thậm chí đã ngồi xổm xuống, tiện tay lấy một cây nến trên bàn.
Nói là rắn thì cũng chưa chắc.
Ánh nến rọi xuống gầm bàn, bên dưới trống không.
Bạch Trà nghiêng đầu nhìn kỹ mặt dưới của bàn.
Trên đó có rất nhiều vết cào, có vài vết thậm chí còn dính máu, ngay cả chỗ sát bức tường cũng vậy.
Bạch Trà chậm rãi kéo tấm khăn bàn ra.
Ở chỗ sát tường còn có hai chiếc móc sắt.
Thứ này chắc chắn không phải dùng để cúng thần.
Hai người còn lại cũng nhìn thấy cảnh đó, ai nấy đều trầm ngâm suy nghĩ.
“Đi thôi.”
Bạch Trà đứng dậy.
“Có vẻ chẳng có gì cả. Vậy rốt cuộc Vương Nham bị làm sao? Chẳng lẽ là do bị rắn cắn?”
Vừa bước ra khỏi miếu, Vương Giang Đào không nhịn được ngoái đầu lại nhìn.
Cánh cửa miếu không biết từ lúc nào đã đóng lại.
Mấy tảng đá anh ta dùng để chặn cửa vẫn còn nằm ngay trước cửa.
Nhưng việc cánh cửa đóng lại diễn ra hoàn toàn không một tiếng động.
“Cũng có thể là do trước đó anh ta đi ra gần bờ hồ.”
Nơi này cách bờ hồ vẫn còn một đoạn khá xa. Dù sao đứng quá gần hồ cũng có nguy cơ bị rơi xuống.
“Quay về xem Cao Vĩ có bị sao không đi.” Trương Phong nói.
“Nhưng mà… các anh nói xem tình hình dưới cái bàn thờ kia là sao? Không lẽ Quý Tiểu Lan từng bị nhốt ở đó?”
“Không phải là không có khả năng. Nhưng…”
“Nếu chúng ta đoán đúng, thì tiến độ cốt truyện không thể đến giờ vẫn chưa đạt 25% chứ?”
Vương Giang Đào im lặng.
Cũng đúng.
Nếu thật sự giống như họ suy đoán, thì dù thế nào cốt truyện cũng phải bắt đầu rõ ràng hơn, ít nhất cũng phải đạt 25% tiến độ rồi.
“Đêm nay xem ra khó tìm thêm manh mối, quay về trước đi.” Bạch Trà nhẹ giọng nói.
Không biết Từ Sinh Sinh bên kia thế nào rồi.
Khi trở về nhà, Bạch Trà thấy Kim Kiều đang nói chuyện gì đó với một người chơi nam khác. Vừa thấy ba người họ quay lại, cả hai lập tức im bặt.
Kim Kiều liếc Bạch Trà một cái đầy lạnh lùng, trong mắt mang theo vẻ khinh thường.
Quả nhiên đúng như cô ta nghĩ, loại phụ nữ này chỉ thích bám lấy đàn ông, giả vờ yếu đuối đáng thương. Cả đứa em gái kia cũng vậy, suốt ngày giả bộ ngây thơ vô tội.
“Các người đi đâu vậy?”
Trước giọng điệu chất vấn của cô ta, Bạch Trà chẳng buồn đáp, trực tiếp đi vào phòng mình.
Vương Giang Đào nhún vai, nói một câu ‘không thể tiết lộ’ rồi cùng Trương Phong đi vào phòng bên cạnh.
Kim Kiều tức đến dậm chân, châm chọc: “Chắc lại lén lút đi đâu làm chuyện mờ ám rồi, đúng là không biết xấu hổ!”
Người chơi nam đứng cạnh cô ta nghe vậy cũng có chút bất lực.
“Có phải cô hay xem livestream không?” Anh ta hỏi.
“Liên quan gì đến anh?” Kim Kiều trừng mắt.
Người chơi nam kia nhún vai.
Anh ta chỉ đơn giản là thấy cách cô ta nói chuyện giống hệt mấy bình luận trên livestream.
Căn phòng của Bạch Trà tối om.
Bạch Trà bước vào phòng, đóng cửa lại, ngón tay khẽ động.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
