Chương 125: Tiến độ nhiệm vụ
Tơ hồng vàng lặng lẽ bò lên mặt bàn, cuốn lấy cây nến trên đó.
Cùng lúc, Bạch Trà quẹt một que diêm.
Ngọn nến được thắp lên, căn phòng lại sáng trở lại.
Từ Sinh Sinh đang trùm chăn kín đầu.
“Sinh Sinh?”
Giọng của Bạch Trà khiến người trong chăn khẽ động đậy.
Sau đó cô bé lập tức chui ra, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, mắt ngấn nước.
“Chị!!”
Cô bé cố nén sự kích động trong lòng, nhảy xuống giường, ôm chầm lấy Bạch Trà.
“Huhu, chị không…”
“Suỵt!”
Một tay Bạch Trà cầm nến, tay kia khẽ vỗ nhẹ cô bé một cái.
Cô đặt lại cây nến lên bàn, liếc nhìn quyển Ngũ Tam đang mở, cùng những vết mực lem nhem loang lổ trên đó.
Từ Sinh Sinh rón rén lại gần, chỉ vào cây bút máy.
“Nó… nó…”
Cô bé nuốt nước bọt, nhỏ giọng kể lại toàn bộ chuyện kỳ quái vừa xảy ra.
Sau khi viết xong ba chữ ‘Quý Tiểu Lan’, cây bút đó lại tự viết thêm bốn chữ.
[Không kịp nữa rồi]
Sau đó, cây bút gạch hết toàn bộ những chữ vừa viết.
Rồi thật sự không còn động tĩnh gì nữa.
Nhưng có gió thổi vào, dập tắt ngọn nến.
Từ Sinh Sinh là kiểu người nếu chưa kịp hiểu chuyện thì có thể làm ra mấy hành động rất gan.
Nhưng một khi đã hiểu ra rồi, thì càng nghĩ càng sợ, lại còn tự tưởng tượng rồi tự dọa chính mình.
Gần như ngay khoảnh khắc ngọn nến tắt, cô bé đã tưởng tượng ra bên cạnh có một người đang đứng nhìn chằm chằm vào mình.
Thậm chí, cô bé còn tưởng tượng tiếng gió và những âm thanh linh tinh thỉnh thoảng xuất hiện ở bên ngoài thành tiếng người đang bò sát ngoài cửa.
Cô bé lập tức chui vào trong chăn.
Ban đầu cô bé định nhắn tin cho Bạch Trà, nhưng lại sợ màn hình điện thoại sáng lên sẽ bị chú ý.
Bạch Trà: “…”
Haiz.
Cô xoa xoa đầu Từ Sinh Sinh.
“Có gì đâu chứ? Cái này còn chưa bắt đầu đâu. Nhỡ đâu lát nữa thật sự có người đứng bên cạnh nhìn em thì sao? Lần trước chị gặp rồi.”
Từ Sinh Sinh: QAQ
“Vậy… vậy em phải làm sao?”
Dù sao cô bé cũng chưa từng gặp chuyện linh dị như vậy.
Mặc dù thật ra mẹ cô bé khá tin mấy chuyện này, thỉnh thoảng còn dẫn họ đi thắp hương.
Đặc biệt là vì Bạch Trà hay ốm, hồi nghỉ hè nghỉ đông, cô cô thường dẫn cô đi khắp nơi cầu bình an, cầu sức khỏe.
Nhưng trước khi vào trò chơi, Từ Sinh Sinh luôn khịt mũi coi thường mấy chuyện này.
Đặc biệt là mỗi lần sáng sớm bị mẹ kéo dậy đi thắp hương, cô bé đều rất bực. Mới có 5 giờ sáng, đang nghỉ hè nên cô bé chỉ muốn ngủ.
Vì vậy cô bé thường phàn nàn: “Có tác dụng gì chứ? Có gì đáng để tin đâu!”
Cảm ơn… bây giờ cô bé bắt đầu tin vào thần Phật có còn kịp không?
Dĩ nhiên là không kịp rồi, chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.
Bạch Trà trầm ngâm.
“Sợ là chuyện rất bình thường.” Người như cô không biết sợ mới là không bình thường.
Bạch Trà trước tiên an ủi cô bé một chút.
“Nhưng con người không thể vì sợ mà trốn tránh. Tự dọa mình lại càng không được. Trong thế giới trò chơi này, ma quỷ là tồn tại thật. Em càng sợ thì càng cho chúng cơ hội.”
Từ Sinh Sinh méo mặt.
Cô bé biết chứ, nhưng không thể khống chế được.
Bạch Trà dĩ nhiên cũng hiểu, nên nói tiếp: “Trước tiên thử tự làm công tác tư tưởng cho bản thân. Nếu vẫn không được…”
“Thử niệm chú xem?”
Mẹ cô bé khá mê tín, nên từng bảo Bạch Trà học không ít kinh văn, chú ngữ.
“Chú Đại Bi à? Cái đó em không học nổi, khó đọc lắm.” Từ Sinh Sinh cũng từng là nạn nhân giống cô.
“Cái đó chắc không có tác dụng đâu. Với lại em không thấy mấy năm nay mẹ em không còn nghe Chú Đại Bi nữa sao?”
“Ừ nhỉ… sao vậy? Mẹ phát hiện cái đó không có tác dụng à? Ngoài đời thật có quỷ không?”
Bạch Trà: “Không phải… chị nói với mẹ em là Chú Đại Bi dùng để gọi quỷ đến rồi siêu độ, nhưng chúng ta chỉ là người bình thường, không có năng lực siêu độ.”
Từ Sinh Sinh: “…”
Nghe thôi đã thấy rợn người rồi.
“Em có thể niệm Lục Tự Đại Minh Chú, cái đó đơn giản… thôi bỏ đi, trong trò chơi này không biết niệm chú có dẫn đến thứ gì còn tệ hơn không.”
Bạch Trà nghĩ tới pho tượng Phật trên cổ tay mình, cảm thấy tốt nhất vẫn nên ít dính dáng tới mấy thứ này.
“Hay là niệm 24 chữ phương châm đi.”
Từ Sinh Sinh: “Có tác dụng không?”
“Có tác dụng hay không… còn tùy vào em.” Bạch Trà đặt hai tay lên vai cô bé, nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt.
“Niềm tin chính là sức mạnh lớn nhất!”
Từ Sinh Sinh bị sự nghiêm túc của cô làm cho xúc động, gật đầu thật mạnh.
“Được! Lần sau em sẽ thử!”
“Quan trọng nhất vẫn là phải đối mặt. Có những thứ không thể trốn tránh được.”
Từ Sinh Sinh gật đầu, rồi thấy Bạch Trà lại cầm cây bút máy kia lên.
Cơ thể cô bé hơi cứng lại, nhưng vẫn cẩn thận dịch lại gần Bạch Trà.
Bạch Trà đương nhiên biết cây bút này có vấn đề.
Đồ tìm được trên xe buýt, rất có thể là của một nhân vật trong cốt truyện để lại.
Nhưng cô cố ý làm như không biết, chính là để xem Từ Sinh Sinh có chủ động hỏi hay không.
Nếu không hỏi, cô sẽ không nói, để cô bé tự trải nghiệm.
Chỉ khi va vấp rồi rút kinh nghiệm, con người mới trưởng thành nhanh nhất.
Tất nhiên, điều này cũng là vì cô biết kỹ năng của Từ Sinh Sinh có thể giúp giữ mạng.
Cây bút vừa cầm lên lạnh ngắt, im lặng không động tĩnh.
“Chị, chị nhìn ra gì chưa? Có phải có thứ gì ám vào cây bút này không?”
“Chị có phải linh môi đâu mà biết?”
Nhưng trong phó bản này, có người có thể thông linh.
“Ngày mai em mang theo cây bút này, đi cùng chị sang nhà Quý Tiểu Lan. Nếu có người hỏi, thì đừng nói chuyện tối nay, chỉ cần nói là em nhặt được trên xe buýt.”
Từ Sinh Sinh gật đầu.
“Vậy chị ra ngoài có tìm được manh mối gì không?”
“Ừm, có một chút. Chị viết cho em xem.”
Từ Sinh Sinh thực ra vẫn hơi sợ.
Nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn nhìn sang.
[Bà lão là linh môi, bà ấy chắc chắn biết về mấy chuyện quỷ quái này. Chị đưa em cây bút là để ngày mai em cố tình lộ nó ra trước mặt bà, chắc chắn bà sẽ có phản ứng.]
Nghe vậy, Từ Sinh Sinh chớp mắt, chợt nghĩ ra điều gì đó.
“Vậy…” Cô bé nhìn cây bút, cuối cùng vẫn vượt qua cảm giác sợ hãi, cầm lấy nó.
[Vậy đứa bé trong bụng Quý Tiểu Lan, bà ấy cũng biết đúng không?]
Bạch Trà gật đầu, ánh mắt dịu dàng mang theo ý khích lệ nhìn cô bé.
[Vậy em nghĩ tình huống hiện tại có mấy khả năng?]
Lại một lần nữa bước vào ‘chế độ thi cử’.
Từ Sinh Sinh nghiêm túc suy nghĩ, chậm rãi viết câu trả lời lên giấy.
[1. Bà lão không phải người tốt?]
[2. Bà lão không có cách xử lý đứa bé trong bụng cô ấy, nên quyết định dùng chúng ta làm vật hiến tế. Như vậy có lẽ có thể bảo vệ Quý Tiểu Lan? Em từng nghe nói quỷ thai sinh ra sẽ ăn luôn mẹ.]
Quỷ thai và quỷ anh không giống nhau.
Trong nhiều phim ảnh và tiểu thuyết, quỷ anh thường gắn liền với mẹ, nhưng quỷ thai thì không.
Bạch Trà không phủ nhận cũng không khẳng định, chỉ tiếp tục đưa thêm thông tin cho Từ Sinh Sinh.
[Cho nên việc Quý Tiểu Lan đồng ý kết hôn đã chứng minh được rằng người đó vẫn là người cô ấy thích. Nhưng người đó đã chết, thậm chí có thể đã biến thành rắn.]
Từ Sinh Sinh trầm ngâm.
[Nhưng vẫn có điểm kỳ lạ nào đó mà em nghĩ không ra.]
Bạch Trà nhận lấy cây bút rồi viết:
[Bà lão thật sự rất yêu Quý Tiểu Lan, vậy tại sao bà lại có thể trơ mắt nhìn cháu gái mình gả cho một con quỷ?]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Linh hồn của một đứa trẻ (thường là thai nhi hoặc trẻ sơ sinh) đã chết nhưng không siêu thoát, trở thành một dạng quỷ nhỏ. Chú Đại Bi rất dài, khoảng 84 câu. Chú Đại Bi không có tác dụng gọi quỷ đến rồi siêu độ như Bạch Trà đang nói đâu. Om Mani Padme Hum (Án Ma Ni Bát Di Hồng) 24 chữ giá trị cốt lõi xã hội chủ nghĩa: Phú cường, Dân chủ, Văn minh, Hài hòa, Tự do, Bình đẳng, Công bằng, Pháp trị, Yêu nước, Kính nghiệp, Trung thực, Thân thiện.