Chương 128: Cuộc trò chuyện bên hồ
Bạch Trà liếc nhìn Kim Kiều một cái rồi nói: “Chắc là trí nhớ cậu ấy không tốt thôi. Trên đường đến đây cậu ấy còn nói, hai năm trước bị sốt cao một trận, sau đó đầu óc có hơi kém đi.”
“Phụt!” Từ Sinh Sinh đứng bên cạnh không nhịn được mà bật cười.
Sắc mặt Kim Kiều lúc đỏ lúc xanh, nhưng lại không thể phản bác, vì rõ ràng đây là đang cho cô ta một đường lui.
Nếu không, một khi cô ta không trả lời được thì coi như xong.
Kim Kiều vừa tức vừa hận, gật đầu, mặt đỏ bừng: “Đúng… tớ từng bị bệnh, trí nhớ giảm sút khá nghiêm trọng.”
Quý Tiểu Lan nhìn cô ta rất lâu, khiến sắc mặt Kim Kiều dần tái nhợt, cả người lạnh toát, rồi mới chậm rãi lên tiếng:
“Chuyện đã qua rồi thì cứ để nó qua đi, không quan trọng.”
Kim Kiều: “…”
Mặt cô ta trắng rồi đỏ, đỏ rồi lại trắng.
Suýt nữa vì lỡ miệng phạm điều cấm kỵ, kết quả lại chẳng moi được chút thông tin nào.
Lúc này cô ta đang bị bình luận bị chế giễu không ngừng.
【Cười chết mất, streamer này đúng là hài vãi.】
【Có tí bản lĩnh thế này, chết sớm siêu thoát sớm đi!】
【Ngày nào cũng nhắm vào người ta, cuối cùng còn được người ta cứu, gặp được người tốt vậy thì quỳ lạy đi!】
【Nói thật, streamer kia đúng là quá tốt bụng, tôi mà là cô ấy thì mặc kệ luôn rồi. Thôi không nói nữa, tôi sang xem bên kia đây.】
Kim Kiều gần như cào rách cả vạt áo.
Cái gì mà ‘streamer kia tốt bụng’ chứ, rõ ràng nếu Bạch Trà không giúp cô ta, đến lúc đó thân phận của tất cả mọi người đều có thể bị nghi ngờ!
Nhưng việc Bạch Trà tiện tay giúp cô ta lại không phải vì lý do đó.
Trần Thục Nhã, dù là vì áy náy hay vì nguyên nhân gì khác, thì những khoản chuyển tiền trong điện thoại, cái nào tra được cũng đều đã từ rất lâu rồi.
Lặng lẽ tìm người chuyển tiền cho Quý Tiểu Lan, bất kể xuất phát từ đâu, suy cho cùng… cô ấy vẫn là người có ý thức đạo đức và lương tâm rất mạnh.
Cho nên Bạch Trà mới lên tiếng.
Phó bản này có lẽ không cần phải diễn quá nhiều, nhưng đã đứng trước mặt Quý Tiểu Lan rồi, cũng phải giả vờ một chút.
“Nếu các cậu không còn chuyện gì thì về trước đi, để Thục Nhã ở lại với tớ một lát.”
Ánh mắt đám người chơi khẽ dao động, rồi họ gật đầu, đứng dậy.
Không ít người chơi không nhịn được mà liếc nhìn Kim Kiều một cái, đúng là một kẻ phá đám.
Nếu không phải vì cô ta, rõ ràng cuộc nói chuyện đang rất ổn, sao lại đột nhiên bị đuổi đi?
Dù họ không nói ra, nhưng Kim Kiều lại tiếp tục bị bình luận chửi cho một trận.
Quý Tiểu Lan đứng dậy tiễn họ.
Vừa mới rời khỏi phòng khách, đi ra sân, cánh cổng liền bị mở ra.
Bà ngoại của Quý Tiểu Lan bước vào. Bà mặc áo vải xanh, quần đen, ống quần dính đầy bùn, đôi giày vải cũng vậy, còn ướt sũng.
Trên tay bà còn xách một chiếc giỏ tre, bên trên phủ một tấm vải đỏ, không rõ bên trong là gì.
Nhìn thấy mọi người trong sân, ánh mắt bà chậm rãi lướt qua từng khuôn mặt.
Dù trời vẫn u ám, nhưng dù sao cũng là ban ngày.
Đám người chơi lúc này có thể nhìn rõ hơn diện mạo của bà.
Bà gầy đến mức dường như chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi ngã, trông chẳng khác gì da bọc xương.
Hốc mắt trũng sâu, gò má nhô cao, da mặt chảy xệ.
Dù là ban ngày cũng không thể nhìn rõ đôi mắt của bà. Khi bị bà nhìn chằm chằm, người ta lại cảm thấy rợn người.
“Các cô cậu đều ở đây à?” Bà lão lên tiếng.
“Vậy thì tốt, các cô cậu đã ăn gì chưa? Ở lại ăn bữa cơm đi.”
Lúc này, đám người chơi thực sự không muốn ở lại.
“Bọn họ nói là muốn ra ngoài đi dạo.” Quý Tiểu Lan nói: “Cháu dẫn họ ra ngoài đi dạo một chút.”
Nghe vậy, bà lão quay sang nhìn Quý Tiểu Lan.
Hai người đứng nhìn nhau một lúc khá lâu, rồi bà lão mới chậm rãi gật đầu.
“Cũng được, còn lâu mới đến trưa. Ta bắt được mấy con cá rồi, đến trưa có thể ăn.”
Quý Tiểu Lan mở miệng như muốn nói gì đó, nhưng lại cúi mắt xuống.
Cô ấy nắm tay Bạch Trà, kéo cô đi ra ngoài.
Những người chơi khác cũng lần lượt rời khỏi sân.
Quý Tiểu Lan rõ ràng muốn nói chuyện riêng với Bạch Trà, mọi người cũng không đến mức không biết điều.
Khám phá cốt truyện tuy quan trọng, nhưng chỉ cần một người làm được thì tất cả đều có thể vượt ải, khác nhau chỉ là điểm tích lũy mà thôi.
Không đáng để liều mạng.
Nghĩ đến đây, Vương Giang Đào không nhịn được mà liếc nhìn Kim Kiều một cái.
“Có người đúng là giỏi thật, cái gì cũng không làm được mà còn to mồm.”
Mọi người cùng nhìn về phía Kim Kiều.
Sắc mặt cô ta khó coi, lạnh lùng trừng lại từng người.
“Chẳng qua là nó biết giả vờ yếu đuối thôi! Tôi khinh!”
Cô ta tức giận bỏ đi, hướng về phía trong làng.
Mọi người đều mặc kệ cô ta.
Bạch Trà đi theo Quý Tiểu Lan đến bên hồ, dưới một gốc cây.
Cái cây này không rõ là cây gì, vì đã chết khô từ lâu.
Bạch Trà trầm ngâm nhìn cái cây, rồi nhìn xuống đám cỏ dưới chân, lại liếc về phía mặt hồ cách đó không xa.
“Tối nay các cậu chạy đi.” Quý Tiểu Lan đột nhiên nói.
Bạch Trà khựng lại.
Trên mặt Quý Tiểu Lan thoáng hiện vẻ đau đớn.
“Ở đây chắc không có xe, nhưng ra khỏi cổng làng, đi theo con đường đó, cứ đi thẳng… đi bộ khoảng ba tiếng là đến thị trấn, ở đó có xe.”
Bạch Trà im lặng.
Một lúc lâu sau, cô mới lên tiếng:
“Vậy là… cậu thật sự đã xảy ra chuyện đúng không? Tớ vẫn chưa từng gặp Thiệu Lỗi… cậu ấy có phải đã…”
Quý Tiểu Lan nhắm mắt lại, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, hơi ẩm trên người cô ấy trong khoảnh khắc liền trở nên nặng nề hơn.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói cho tớ biết được không? Năm đó tớ đã không đứng về phía cậu… mười năm qua tớ chưa từng có một ngày yên lòng. Nếu hôm nay tớ lại bỏ chạy… cả đời này tớ sẽ không thể tha thứ cho bản thân được mất.”
Bạch Trà như hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi của cô ấy, nắm lấy bàn tay đã trở nên ướt lạnh kia.
Quý Tiểu Lan mở mắt, nhìn thẳng vào mắt Bạch Trà.
Trong mắt Bạch Trà chỉ có đau đớn, lo lắng… và cả áy náy.
Quý Tiểu Lan quay mặt đi.
“Cậu hỏi những chuyện này thì có ích gì đâu? Cứ nghe tớ đi, lần này khác với năm đó. Khi đó chỉ là mất một món cổ vật, vốn cũng không có bằng chứng chứng minh là do tớ làm, chỉ là bị truyền thông vô lương tâm cố tình dẫn dắt dư luận thôi. Chuyện đó… không liên quan đến các cậu.”
Nói xong, cô ấy nhìn về phía mặt hồ tĩnh lặng, bỗng buông tay Bạch Trà, rồi đi đến mép hồ, ngồi xổm xuống.
Bạch Trà cũng bước tới, bắt chước cô ấy, ngồi xuống trên nền đất ẩm ướt.
Trong nước có những bóng đen đang bơi.
Nhưng rõ ràng không phải là cá.
Bạch Trà khẽ nhíu mày: “Có phải là trong hồ có hơi nhiều rắn nước không? Hay là mình đi ra chỗ khác đi?”
Quý Tiểu Lan như không nghe thấy, thậm chí còn đưa tay ra, đặt lên mặt nước.
Một con rắn đen trườn lên theo cổ tay cô ấy.
Bạch Trà khẽ kêu lên một tiếng, muốn lùi lại, lại muốn đưa tay kéo Quý Tiểu Lan, nhưng cuối cùng đều khựng lại.
Bởi vì con rắn kia đang nhìn cô với ánh mắt hung hãn.
“Đừng sợ.” Quý Tiểu Lan hơi nghiêng đầu. Chỉ trong chốc lát, tóc cô ấy đã ướt đến mức nhỏ nước.
“Nó bây giờ sẽ không làm hại cậu… nhưng sau này thì chưa chắc. Cho nên, đi đi.”
Giọng Quý Tiểu Lan dần trở nên kỳ quái.
“Nếu không… tớ cũng không dám đảm bảo…”
Bạch Trà đứng bật dậy, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa bất an, lùi lại hai bước.
Cô quay người, rõ ràng là định bỏ chạy, nhưng rất nhanh lại cố ép bản thân dừng lại.
Bạch Trà quay lại, lần nữa ngồi xuống trước mặt Quý Tiểu Lan, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc và hoài nghi.
“Tiểu Lan… nói thật với tớ đi, có phải cậu… cũng đã chết rồi không?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
