Chương 127: Dò hỏi
Sau khi nhóm người chơi bước ra khỏi nhà, họ phát hiện trong làng đã có người qua lại.
So với vẻ hoang vắng tối qua, nơi này dường như đã có thêm vài phần sinh khí.
Nhưng người trong làng đều mặc áo khoác, so với áo ngắn tay của người chơi thì cứ như không cùng một mùa.
Dù người chơi cũng cảm thấy hơi lạnh.
Nhưng áo trên người dân làng lại khá dày.
Có dân làng nhìn thấy họ, chỉ lộ vẻ mặt âm u.
Hơn nữa, ai nấy đều dừng bước, đứng lại nhìn chằm chằm bọn họ.
Nhìn qua, số người không nhiều, khoảng ba bốn chục người, trong đó một nửa là người già, một phần nhỏ là con nít.
Phần còn lại là người trung niên, đa số là đàn ông.
Không thấy đứa trẻ mà Hạ Mai nhắc tới.
Ánh mắt của họ gần như giống hệt nhau, biểu cảm cũng giống nhau. Rõ ràng khuôn mặt, ngũ quan mỗi người đều khác, nhưng lại mang đến cảm giác như bị sao chép hàng loạt.
Hơn nữa, quần áo trên người họ ít nhiều đều có màu đỏ. Đỏ táo, đỏ tươi, đỏ sẫm, đỏ đen…
Mọi người đều cảm thấy có chút khó chịu.
Cổng sân nhà Quý Tiểu Lan khép hờ.
Gõ cửa vài cái, bên trong vang lên giọng của Quý Tiểu Lan.
“Mời vào.”
Mọi người đẩy cổng bước vào, Quý Tiểu Lan đang đứng bên cạnh cái giếng trong sân.
Trông cô ấy vẫn giống hôm qua, chỉ có điều hôm nay tóc có thể nhìn thấy rõ là hơi ướt.
Sắc mặt cũng có vẻ trắng hơn một chút.
“Các cậu đến sớm vậy, ăn sáng chưa?” Quý Tiểu Lan lên tiếng.
“Ăn rồi.”
Ở điểm này, mọi người lại rất ăn ý.
Quý Tiểu Lan nghe vậy thì gật đầu.
Ánh mắt cô ấy lướt qua từng người, rồi dừng lại trên người Vương Nham khá lâu.
Vương Nham đứng đó với vẻ mặt u ám.
Các người chơi lặng lẽ nhìn nhau.
“Vào đi.”
Quý Tiểu Lan thu lại ánh nhìn, dẫn họ vào phòng khách.
“Nhà tớ nghèo, chỉ có mấy cái ghế dài này, mọi người ngồi tạm nhé. Tớ đi rót nước cho các cậu.”
“Không cần, không cần đâu, bọn tớ chỉ đến nói chuyện thôi, không cần phiền phức vậy đâu, cậu mau ngồi đi.”
Mọi người vội vàng xua tay.
Quý Tiểu Lan thở dài, rồi cũng ngồi xuống.
Cô ấy ngồi ngay bên phải Bạch Trà.
Còn Từ Sinh Sinh thì ngồi bên trái Bạch Trà.
“Các cậu muốn nói gì?”
Một câu của Quý Tiểu Lan khiến mọi người nhất thời không biết đáp sao.
“Bà ngoại cậu đâu rồi? Sao không thấy bà đâu?” Bạch Trà tự nhiên tiếp lời, không để bầu không khí rơi vào im lặng.
Nếu không thì sẽ càng thêm ngượng ngập.
“Bà tớ à…” Quý Tiểu Lan liếc nhìn ra ngoài sân.
“Chắc là bà lên thị trấn rồi.”
Bạch Trà như không hề nhận ra chút gì kỳ lạ trong lời nói của cô ấy, gật đầu: “Bà lớn tuổi rồi mà cứ thế một mình đi lên thị trấn à?”
“Ừm, không cần lo đâu.”
Quý Tiểu Lan rõ ràng không muốn tiếp tục chủ đề này.
Bạch Trà liền đổi câu hỏi.
“Tối qua bọn tớ qua gặp bà, bà nói người cậu định kết hôn là cái cậu học cùng lớp năm xưa… hai người thật sự ở bên nhau rồi à?”
Khi nói đến ‘cái cậu đó’, Bạch Trà còn hơi nhếch môi trêu chọc, dùng khuỷu tay huých nhẹ Quý Tiểu Lan.
Như vậy sẽ khiến người ta nghĩ rằng cô không nói tên không phải vì không biết, mà là cố ý trêu đùa.
Quý Tiểu Lan hơi xấu hổ cúi đầu, nhưng ngay sau đó lại ngẩng lên với vẻ mờ mịt và đau khổ, vô thức nhìn về phía cái giếng trong sân.
Rồi cô ấy lại cúi đầu xuống, một tay vô thức chạm lên bụng, trên mặt lại thoáng qua vẻ đau đớn.
“Sao vậy?” Bạch Trà lập tức hỏi với vẻ quan tâm.
Quý Tiểu Lan gượng cười, lắc đầu.
“Bọn tớ sắp kết hôn rồi. Thiệu Lỗi luôn chiều theo tớ, tớ nói muốn về quê dạy học, muốn nhiều cô bé được đi học hơn… thế là anh ấy liền cùng tớ đến nơi này.”
Trong mắt cô ấy thoáng hiện vẻ hoài niệm.
Những người chơi quan sát biểu cảm của cô ấy, đều không khỏi suy đoán rằng Thiệu Lỗi e là đã chết rồi.
Cuối cùng cũng moi ra được tên của cậu trai kia, đúng là không dễ.
Bạch Trà vươn tay, nhẹ nhàng vỗ vai cô ấy.
【Phát hiện có hai vật chủ có thể ký sinh, chọn ký sinh vào vật chủ nào?】
Lần này, Bạch Trà chọn Quý Tiểu Lan.
Sở dĩ không chờ Thiệu Lỗi, là vì đến lúc này rồi vẫn chưa thấy anh ta xuất hiện, chỉ e là trước ngày cưới sẽ không gặp được.
Thân phận của bà ngoại có vấn đề rất lớn, nhưng mấu chốt thật sự vẫn là Quý Tiểu Lan.
Đồng thời, Bạch Trà còn tỏ ra ngưỡng mộ: “Hai người quen nhau cũng phải mười năm rồi nhỉ? Tớ còn tưởng hai người đã sớm thành đôi từ lâu rồi cơ, nhưng mà bây giờ cũng chưa muộn, tốt quá.”
Nói đến đây, cô lại tự giễu: “Không giống tớ, yêu mấy năm rồi lại chia tay. Tên đó đúng là đồ tồi, lừa tớ bao nhiêu năm, nghĩ lại mà tức! Vẫn là hồi đi học tốt hơn, lúc đó mọi người ít ra còn đơn thuần.”
Trên mặt Bạch Trà hiện lên vẻ hoài niệm, rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, cô lại nhìn Quý Tiểu Lan với chút bất an và áy náy.
“Cậu… những năm qua thật sự vẫn ổn chứ? Hồi đó…”
Vì cô liên tục chủ động bắt chuyện, khiến người khác không chen vào được, nên một vài người chơi bắt đầu cảm thấy có chút bất mãn.
Bây giờ thấy cô hỏi câu này, trái tim ai nấy lại lập tức nhảy dựng lên.
Ví dụ như Kim Kiều.
Thật ra cô ta cũng muốn hỏi, nhưng lại không biết mở lời thế nào. Thấy Bạch Trà liên tục dò hỏi thì lại càng khó chịu.
Nhưng chẳng ai để ý đến cô ta.
Quý Tiểu Lan nghe thấy vậy thì hơi sững lại.
Rồi cô ấy bật cười, lắc đầu.
“Chuyện đó qua lâu rồi. Với lại… cũng không liên quan gì đến các cậu.”
Cô ấy do dự một chút, rồi nắm lấy tay Bạch Trà.
“Trong hoàn cảnh lúc đó, tự bảo vệ bản thân mới là tốt nhất. Không thể để tất cả mọi người đều không tốt nghiệp được, đúng không? Hơn nữa, dù nhà trường không cấp bằng cho tớ, các cậu vẫn chụp ảnh tốt nghiệp cùng tớ… tớ đã thấy rất mãn nguyện rồi.”
“Với lại…”
Quý Tiểu Lan dừng lại một chút, nhìn về phía cô.
“Trong số những người vẫn luôn quyên góp tiền cho trường tiểu học trong thị trấn, hỗ trợ lương cho giáo viên… tớ biết có cậu.”
Bạch Trà khựng lại.
Trong lịch sử giao dịch trong điện thoại, cô thực ra không thấy khoản quyên góp nào.
Nhưng cũng chưa chắc, đúng là có một khoản tiền được chuyển định kỳ cho một người, mỗi tháng 2000.
Bạch Trà còn đang thắc mắc người đó là ai, vì không có ghi chú. Ảnh đại diện của đối phương trông cũng khá giống người lớn tuổi, ban đầu cô còn tưởng là cha mẹ của Trần Thục Nhã.
“Vậy sau khi có trợ cấp, mỗi tháng cậu nhận được bao nhiêu?” Bạch Trà hỏi.
“Hơn 3000. Riêng trợ cấp mỗi tháng đã là 1500 rồi, ở chỗ bọn tớ như vậy đã là rất ổn.”
Bạch Trà nghe vậy liền gật đầu.
“Vậy thì tốt.”
Kim Kiều đứng bên cạnh nhíu mày, hỏi mấy chuyện này để làm gì?
Chẳng phải nên nhân cơ hội này mà hỏi thử xem năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì sao?
Đó mới là mấu chốt để thúc đẩy tiến độ cốt truyện.
Quý Tiểu Lan đã nói ‘tự bảo vệ bản thân’, chứng tỏ năm đó chắc chắn đã xảy ra chuyện rất nghiêm trọng.
Chuyện này liên quan đến tất cả người chơi mà!
Cô ta dứt khoát lên tiếng: “Tiểu Lan à… ý tớ là, cậu còn nhớ rõ chuyện năm đó không?”
Một vài người chơi âm thầm nhíu mày.
Câu hỏi này không thể nói là sai, nhưng còn phải xem Quý Tiểu Lan có để tâm hay không.
Chỉ vì hiện tại đã xác định được năm đó có chuyện xảy ra, mà thân phận những người chơi đang nhập vai đều là người ngoài cuộc, nên nghe mới không có vấn đề gì lớn.
Nhưng nếu năm đó chính là những người này ra tay…
Thì câu hỏi này chẳng khác nào tự vạch trần mình.
Quý Tiểu Lan nhìn Kim Kiều một cái rồi nói: “Đương nhiên là nhớ. Sao tự nhiên cậu lại hỏi chuyện này?”
Kim Kiều nhất thời cứng họng.
Cô ta thầm nghĩ, rõ ràng vừa rồi Bạch Trà cũng hỏi, sao không bị hỏi ngược lại?
Nhưng bây giờ có tức cũng vô ích.
Cô ta cuống cuồng muốn nghĩ ra một câu trả lời, trên trán dần chảy ra mồ hôi lạnh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
