Chương 122: Đêm thăm dò nhà họ Quý
Bạch Trà không dẫn Từ Sinh Sinh theo, chủ yếu là vì cô định sang khu nhà bên cạnh.
Quá mạo hiểm.
Không thể làm gương xấu cho Từ Sinh Sinh được.
Bản thân cô không coi trọng mạng sống của mình thì thôi, nhưng không thể để Từ Sinh Sinh cũng học theo.
Nhất là với cô bé, con đường mà hai người họ đi vốn dĩ đã khác nhau.
Tính cách của Từ Sinh Sinh cũng không phù hợp với kiểu suy luận cốt truyện từ những chi tiết nhỏ.
Chỉ cần có thể nắm được đại khái mạch truyện, biết đề phòng một chút, giữ được mạng là đủ rồi.
Khi Bạch Trà ra khỏi cửa, cô phát hiện Vương Giang Đào đang đứng bên ngoài ngó quanh.
Thực ra tối nay, phần lớn người chơi đều chọn ra ngoài xem thử ngôi làng này.
Bởi vì rất có khả năng đêm nay là ‘đêm bình yên’ duy nhất.
Đương nhiên ‘đêm bình yên’ này vẫn có nguy hiểm, chỉ là mức độ chắc chắn thấp hơn những ngày sau.
Khi thấy Bạch Trà, mắt Vương Giang Đào sáng lên. Anh ta lập tức ra hiệu im lặng, rồi vẫy tay gọi cô.
“Anh đứng đây làm gì?” Bạch Trà hạ giọng hỏi.
“Tôi đang đợi Trương Phong. Bọn tôi định đi xem cái miếu trong làng. Cô có muốn đi cùng không?”
“Tôi định sang nhà Quý Tiểu Lan xem thử.”
Lời của Bạch Trà khiến Vương Giang Đào sững lại một chút, rồi giơ ngón tay cái lên với cô.
“Tôi đã muốn nói từ trước rồi, cô gan thật đấy. Nhưng đi chỗ cô ta… có phải hơi mạo hiểm quá không?”
Dù nhìn thế nào thì cô ấy cũng là nhân vật quan trọng nhất của cả cốt truyện.
“Đúng là có hơi mạo hiểm, nhưng đi miếu thì chắc gì đã an toàn hơn?”
Bạch Trà cũng nhìn quanh một vòng rồi hạ giọng.
“Nói thật nhé, lúc hôm nay tôi tiếp xúc với Quý Tiểu Lan thì phát hiện cô ấy…” Hai chữ ‘mang thai’ Bạch Trà không nói ra, chỉ nhẹ nhàng vỗ lên bụng của Vương Giang Đào.
Ban đầu Vương Giang Đào chưa phản ứng kịp, còn sờ bụng mình một cái, rồi đột nhiên mở to mắt.
“Không lẽ…”
Bạch Trà gật đầu.
Vương Giang Đào hít một hơi lạnh.
Nếu vậy thì tên của phó bản có lẽ là nghĩa đen, chứ không phải nghĩa thành ngữ ban đầu?
Nhưng cũng chưa chắc, có thể cả hai nghĩa đều đúng.
Dù sao thì đúng như Bạch Trà nói, nếu Quý Tiểu Lan thật sự mang thai, mà lại là quỷ thai, thì ngôi miếu kia cũng sẽ mang một ý nghĩa khác.
Đúng lúc đó Trương Phong cũng đi ra ngoài.
“Cô cũng ở đây à? Em gái cô để lại trong phòng một mình à?”
“Ừm, ở trong nhà có lẽ sẽ an toàn hơn một chút.”
Thực ra cũng chưa chắc.
Cũng có thể vẫn gặp nguy hiểm, chỉ là so với việc đi ra ngoài thăm dò thì có lẽ sẽ đỡ hơn.
Bạch Trà cũng không có ý định bảo vệ Từ Sinh Sinh quá mức.
Cô bé có đạo cụ, lại có kỹ năng riêng, hơn nữa kỹ năng của cô bé thực sự rất hữu ích vào những lúc quan trọng.
Vì vậy nếu nguy hiểm trong phòng không quá cao, thì để cô bé tự đối mặt một chút cũng tốt.
Chuyện giữa hai chị em họ, Trương Phong và những người khác đương nhiên cũng không nói gì.
Bạch Trà cũng kể lại cho Trương Phong những thông tin vừa nói với Vương Giang Đào.
“Vì vậy tôi định sang nhà bên tìm cô ấy. Hai người có muốn đi cùng không?”
Trương Phong trầm ngâm một lúc rồi nói: “Cô đã nói cho chúng tôi tin này rồi thì chúng tôi cũng khó giấu cô. Thật ra lúc đầu chúng tôi chọn đi miếu là vì tôi có một kỹ năng có thể xác định manh mối quan trọng. Kỹ năng này là tôi lấy được trong một phó bản trước.”
Bạch Trà khựng lại.
Hóa ra kỹ năng còn có thể thu được sau này…
“Bảo sao hai anh lại muốn đến miếu.” Bạch Trà gật đầu.
Trong những manh mối mà mọi người suy đoán lúc này, dường như chẳng có gì liên quan đến miếu.
“Hay thế này đi, trước tiên chúng ta ghé nhà Quý Tiểu Lan một chuyến, sau đó lại đi miếu.”
Bạch Trà nhìn đồng hồ.
“Bây giờ là ba giờ sáng, không cần vội.”
Có điều pin điện thoại của cô đã xuống còn một nửa, mà ở đây lại không có điện, chắc chắn không thể sạc được.
Vì vậy cô tiện tay gửi cho Từ Sinh Sinh một tin nhắn.
[Bật chế độ tiết kiệm pin. Liên lạc bằng tin nhắn hoặc gọi điện.]
Trương Phong và Vương Giang Đào ở bên cạnh cũng đang nhỏ giọng thảo luận.
“Được, vậy đi cùng.”
Thế là ba người đi sang khu nhà bên cạnh.
Bạch Trà gõ cửa.
Bên trong hoàn toàn im lặng.
Tiếng gõ cửa trong màn đêm yên tĩnh nghe khá rõ.
Bạch Trà rất kiên nhẫn, tiếp tục gõ thêm một lúc.
Cuối cùng cửa cũng mở ra.
Là bà ngoại của Quý Tiểu Lan.
“Các cô cậu có việc gì vậy?”
Trên cửa treo một chiếc đèn lồng đỏ. Dưới ánh đèn đỏ ấy, bà ngoại của Quý Tiểu Lan trông càng thêm quỷ dị.
“Bọn cháu muốn nói chuyện với Tiểu Lan một chút. Cô ấy ngủ rồi sao?”
Bà ngoại của Quý Tiểu Lan nhìn ba người họ một cái, giọng lạnh lùng cứng nhắc.
“Muộn rồi, để mai đi.”
“Nhưng…” Bạch Trà khẽ thở dài, làm ra vẻ có điều khó nói.
“Thật ra hồi còn ở trường, quan hệ của bọn cháu rất tốt. Sau đó… nói chung là từ khi cô ấy xuống nông thôn dạy học thì bọn cháu không còn liên lạc nữa. Lúc nãy nhìn cô ấy có vẻ hơi tiều tụy. Chẳng phải cô ấy sắp kết hôn rồi sao? Cháu sợ cô ấy có chuyện gì nên mới sang hỏi thử.”
Nửa đầu câu nói của cô có vẻ ấp úng, nhưng nửa sau lại thể hiện sự quan tâm chân thành.
Sau đó cô đổi giọng, hỏi thẳng bà ngoại của Quý Tiểu Lan.
“Bà ơi, Tiểu Lan thật sự sắp kết hôn sao? Kết hôn với ai vậy?”
Khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà lão thật sự rất khó nhìn ra biểu cảm gì.
Bà lão đứng im lặng một lúc.
“Vào trong rồi nói.”
Thân hình còng xuống của bà đi trước dẫn đường.
Ba người Bạch Trà bước vào sân, tiện thể quan sát xung quanh.
Nói thật thì nơi này không khác gì khu nhà họ đang ở, cũng hoang vắng như vậy.
Trong sân còn có một cái giếng, trên nắp giếng lúc này cũng dán chữ hỷ.
Tất cả cửa sổ và cửa ra vào trong nhà đều dán đầy chữ song hỷ, nhưng lại chẳng hề mang cảm giác vui vẻ.
Bà lão mở cửa phòng khách rồi thắp một cây nến.
Ánh nến rất mờ, chập chờn hắt lên gương mặt bà.
“Con bé đã ngủ rồi, các cô cậu đừng làm phiền nó.”
Bà lão thở dài, ánh mắt sâu thẳm nhìn ba người họ.
“Nó đúng là sắp kết hôn. Nếu không thì mấy cái đèn lồng và giấy đỏ này để làm gì?”
“Còn về người nó sắp cưới…”
Bà khẽ nhấc mí mắt, giọng điệu hờ hững: “Chẳng phải các cô cậu đã biết rồi sao?”
Vương Giang Đào đứng bên cạnh bỗng cảm thấy da đầu tê dại.
Anh ta vô thức nhìn sang Bạch Trà.
Sắc mặt Bạch Trà vẫn rất tự nhiên. Cô chỉ hơi do dự một chút rồi lấy từ trong túi ra một tấm ảnh.
Đó là ảnh chụp chung của cả nhóm.
“Tất nhiên cháu biết người cô ấy sắp cưới là ai… vậy là hai người họ thật sự sắp kết hôn sao?”
Cô đưa tấm ảnh cho bà lão.
“Không ngờ hai người họ cuối cùng cũng thành đôi. Nhưng hôm nay sao cháu lại không thấy cậu ấy? Lúc nãy cháu hỏi Tiểu Lan mà cô ấy không chịu nói.”
Trong lòng Vương Giang Đào càng thêm khâm phục.
Khả năng giữ bình tĩnh trước nguy hiểm của cô gái này đúng là quá lợi hại.
Bà lão cầm lấy tấm ảnh, nhìn thật kỹ.
Đầu ngón tay gầy guộc của bà lướt qua gương mặt Quý Tiểu Lan, rồi dừng lại một chút trên người chàng trai không rõ tên trong bức ảnh.
Tất cả những chi tiết đó đều được Bạch Trà thu hết vào mắt, càng chắc chắn rằng chàng trai không có tên trong bức ảnh chính là bạn trai trước kia của Quý Tiểu Lan.
Vậy đứa bé trong bụng Quý Tiểu Lan rốt cuộc là chuyện gì?
“Cháu đã mang theo tấm ảnh chụp chung này. Trước đây cháu đã đổi số điện thoại rồi, gần như không còn liên lạc với cô ấy nữa… cũng là lỗi của cháu, suốt ngày bận rộn chuyện của mình nên đã bỏ bê bạn bè.”
Bạch Trà tỏ vẻ tự trách.
“Nếu thật sự là hai người họ cuối cùng cũng nên duyên thì cháu rất vui. Nhưng cháu… bà ơi, cháu thật sự không có ý gì khác, chỉ là thấy tình trạng của Tiểu Lan không được tốt lắm. Kết hôn chẳng phải là ngày đại hỷ sao? Nhưng nhìn cô ấy thì…”
Một tràng lời như vậy khiến bà ngoại của Quý Tiểu Lan thở dài nặng nề.
“Cô đã nói đến mức này rồi, nếu tôi còn giấu các cô cậu thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Xem lại note chương trước.