Bạch Trà nhìn cái hộp, vẻ mặt như muốn khóc mà không khóc nổi.
Cô nghiến răng, cuối cùng cầm luôn cả chiếc hộp giấy bên ngoài lên, lát nữa cô sẽ đem thứ này đi vứt.
Không biết là ai giở trò, nhưng cô tuyệt đối sẽ không mở nó!
Lúc cầm chiếc hộp giấy lên, cô cảm thấy nó hơi ẩm.
Như thể nó từng bị để trong một nơi ẩm ướt vậy.
Nghĩ đến người đàn ông mặc áo mưa, Bạch Trà thật ra rất muốn mở chiếc hộp này ra xem.
Hộp quà bên trong được gói không đẹp bằng cái tối qua, thậm chí còn có phần sơ sài.
Hơn nữa nó rất nhẹ, gần như chỉ có đúng trọng lượng của cái hộp.
Xuống đến tầng dưới, bên ngoài đã được phủ kín bởi một lớp tuyết trắng.
Bạch Trà đi thẳng đến thùng rác, mở nắp ra rồi ném cái hộp vào.
Tiếc thật… cô thực sự rất muốn xem bên trong.
Bạch Trà cố tỏ ra như vừa thở phào nhẹ nhõm, tỉnh bơ xem bình luận.
Quả nhiên, khu bình luận đang nói về chuyện này.
【Vãi thật, mới một đêm mà đã chết bốn người rồi.】
【Vẫn là phòng stream này đáng xem nhất, nhưng tại sao streamer này lại chưa gặp chuyện một lần nào vậy?】
【Streamer ở phòng số 2 suýt nữa mất mạng rồi, may là chỉ bị gãy tay.】
【Ơ kìa, sao không mở cái hộp đó ra chứ!】
【Có người mở nó ra rồi, bên trong là manh mối đó!】
【Chịu luôn, streamer này vận may tốt thật à? Giờ không có chuyện không có nghĩa là sau này cũng sẽ không có chuyện!】
【Streamer, cô nhặt nó lại đi. Tôi biết cô đang mở bình luận đấy. Đó là manh mối, bọn tôi không thể nói cho cô được, cô phải tự xem.】
【Quan tâm làm gì, cô ta muốn chết thì việc gì phải ngăn.】
【Thật sự không biết cô ấy có phải người chơi hay không, bởi từ đầu đến giờ trông cô ấy cứ như không hề nhìn thấy bình luận vậy.】
【Phó bản này vốn là nhập vai nhân vật mà, có lẽ cô ấy chỉ đang nhập vai quá mức thôi.】
【Lần đầu tiên tôi thấy có người trong một phó bản nhập vai mà lại có thể hoàn toàn nhập tâm vào nhân vật của mình từ đầu đến cuối như vậy.】
Lúc này Bạch Trà đang lau chiếc xe điện của mình.
Trên xe phủ một lớp tuyết, bên dưới còn có một lớp băng mỏng.
Lau sạch xong, cô đeo găng tay và đội mũ, rồi mới lái xe đến công ty.
Lúc cô tới công ty thì đã 8 giờ rồi.
Điện thoại cô đầy những tin nhắn đòi mạng của quản lý.
[Quản lý 12.3: Sao cô còn chưa đến?]
[Quản lý 12.3: Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi? Đúng 7:30 mỗi ngày phải có mặt ở công ty để họp, rõ chưa?]
[Quản lý 12.3: Ban đầu tôi thấy cô cũng khá chăm chỉ nghiêm túc, hôm nay là sao vậy? Nếu cô không cho tôi một lời giải thích, thì cơ hội làm streamer của cô coi như không còn!]
[Quản lý 12.3: Sắp Tết rồi, cô biết tôi phải vất vả thế nào mới giành được cho cô một cơ hội livestream bán hàng không? Cố Bách Tuyết, nếu trong 10 phút nữa cô không đến đây, thì đừng mong có cơ hội đó nữa!]
[Quản lý 12.3: Chính là cô nói cô bị một tên khốn nạn lừa, nợ nần chồng chất nên tôi mới cho cô cơ hội này!]
[Quản lý 12.3: Mười phút rồi! Cô vẫn chưa tới à?]
[Quản lý 12.3: Đã 8 giờ rồi! Đến giờ làm việc rồi, cô đang ở đâu?]
Vừa xem những tin nhắn đó, Bạch Trà vừa lộ ra vẻ bất an xen lẫn bực bội.
Cô liền chụp màn hình lại rồi gửi cho Vũ Kỳ thân thân.
[gbx: Mẹ nó, phiền chết đi được, tớ cũng đâu muốn vậy.]
[Vũ Kỳ thân thân: Đừng giận, đừng giận. Quản lý của cậu quá đáng thật. Chẳng phải giờ làm việc chính thức là 8:30 sao? Trước kia bắt đến lúc 8:00 đã đủ quá đáng rồi, giờ ngày nào cũng phải đến họp lúc 7:30 nữa. Không chịu nổi thì cậu đổi việc đi.]
Bạch Trà vừa gõ tin nhắn vừa bước vào thang máy.
Giờ đang là giờ cao điểm, thang máy liên tục dừng lại, muốn đi lên chắc phải đợi khoảng ba đến năm phút.
Cô định gõ cả đống lời than vãn, nhưng rồi lại xóa hết.
[gbx: Thôi bỏ đi, giờ tớ cũng không thể nghỉ việc được. Tìm việc khó lắm, tớ còn phải trả nợ nữa.]
[Vũ Kỳ thân thân: Hay là để tớ cho cậu mượn tiền nhé? Cậu trả nợ trước đi, rồi bỏ cái công việc tệ hại này luôn. Ngày nào cũng tăng ca đến khuya, tối qua thì cậu suýt gặp chuyện rồi còn gì.]
Người tên Vũ Kỳ này trông thật sự rất tốt với Cố Bách Tuyết.
Nếu chỉ nhìn vào bề ngoài cuộc trò chuyện, thì quan hệ giữa họ giống hệt như những người bạn cực kỳ thân thiết.
Nhưng vấn đề là, đó chỉ là một người bạn trên mạng.
Vũ Kỳ thân thân cũng đã để lộ ra vài thông tin, chẳng hạn như việc hai người đến giờ vẫn chưa từng gặp mặt.
Nhìn cái tên thì có lẽ đối phương là con gái, nhưng cũng không chắc. Nếu là kẻ biến thái thì rất có thể hắn cố ý giả làm con gái để dễ tiếp cận người khác.
Bạch Trà chỉ gửi lại một sticker tủi thân rồi không nhắn thêm gì nữa, cô kéo lên trên xem lịch sử trò chuyện.
Tối qua đến đây quá vội, nên cô hoàn toàn không kịp xem thêm thông tin nào khác.
Nhưng bây giờ không phải lúc, mạng trong thang máy quá kém, kéo mãi cũng không tải được.
Đã tới tầng 19.
Bạch Trà đến văn phòng công ty.
Công ty có mỗi ngần ấy nên cô vừa đến là bị quản lý nhìn thấy ngay.
Đối phương là một người phụ nữ khoảng ba mươi lăm tuổi, vừa thấy cô liền sa sầm mặt xuống.
“Cố Bách Tuyết!” Cô ta bước đến, giọng chói tai.
“Nhắn tin cho cô mà cô cũng không trả lời, cô… sao trông mặt mũi tệ thế này?!”
Cô ta vốn định xông tới quát ầm lên, nhưng giọng nói đột nhiên khựng lại, hơi sững sờ nhìn Bạch Trà.
Bạch Trà đưa tay sờ mặt mình.
Mặt cô trông tệ lắm sao?
Sáng nay cô soi gương rồi, vẫn là gương mặt vàng vọt, hốc hác, lại thêm một đêm không ngủ và khóc cả đêm, đôi mắt sưng đỏ lên.
“Cô bị ốm à?” Quản lý nhìn cô với vẻ nghi ngờ.
“Em hơi ốm thật. Xin lỗi quản lý, em không phải cố ý đến muộn. Tối qua… có người theo dõi em.”
Khi Bạch Trà nhắc đến chuyện đó, trên mặt cô liền hiện rõ vẻ sợ hãi, cộng thêm việc bị mắng từ sáng sớm, đôi mắt đỏ lên đầy tủi thân.
Sắc mặt quản lý lập tức thay đổi, cô ta đưa mắt nhìn Bạch Trà từ trên xuống dưới.
“Thế em không sao chứ? Sao không nói sớm? Đã báo cảnh sát chưa?” Quản lý vừa nói vừa kéo cô vào trong, cũng không tiếp tục truy cứu nữa.
Từ cách cô ta phản ứng, có thể thấy quản lý cũng không phải người xấu.
Bạch Trà gật đầu: “Em báo cảnh sát rồi, họ nói hôm nay sẽ liên hệ lại với em.”
“Vậy thì tốt…” Quản lý nhìn cô, như muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng cũng không nói lời xin lỗi, chỉ khẽ chỉ về phía chỗ ngồi của cô.
“Làm việc được không? Nếu không được thì xin nghỉ một ngày đi.”
“Không cần đâu ạ, ở công ty có lẽ sẽ an toàn hơn.”
Quản lý lại càng không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ lặng lẽ gật đầu.
“Nếu thực sự không ổn thì dọn sang chỗ khác ở đi, thuê khách sạn ở tạm cũng được.”
Nói xong, cô ta bước về phòng làm việc của mình.
Vì câu nói đó, Bạch Trà nhìn theo bóng lưng của quản lý một lúc.
【Sao lời của quản lý nghe giống hệt lời của Vũ Kỳ vậy?】
【Có ai biết quản lý tên gì không?】
Bạch Trà ngồi xuống chỗ của mình, cô gái ngồi bên cạnh lo lắng nhìn sang.
“Cậu không sao chứ? Trông cậu tái mét luôn đó.”
Bạch Trà lắc đầu, lặng lẽ mở máy tính lên.
Lúc này, cô gái ngồi bên cạnh lại lên tiếng.
“Nói mới nhớ, sáng nay tớ mới biết, nhà máy sản xuất pháo hoa mà cửa hàng tớ nhập hàng từ đó… nổ tung rồi! Quá trời kỳ lạ luôn!”
Bạch Trà khựng lại, hơi kinh ngạc nhìn cô ấy.
“Nổ rồi á?”
“Cậu không biết à? Chủ nhà máy nhắn cho tớ đó. Hôm qua tớ thấy lúc cậu trực ca tối có giúp tớ trả lời khách, nên tưởng là cậu biết từ tối qua rồi.”
Bạch Trà liếc nhìn đoạn chat trên điện thoại.
Ừm…
Là trùng hợp sao?
Nếu đây không phải trùng hợp, thì việc nhà máy pháo hoa phát nổ lại chính là một tình tiết do cô tùy ý bịa ra.
Chẳng lẽ chỉ vì một câu nói của cô mà có người thật sự đi cho nổ nhà máy pháo hoa sao?
“Có ai bị thương không?”
“Không, bên đó nói chuyện như vậy xảy ra suốt.”
“Vậy thì tốt.”
Lẽ nào… chỉ là trùng hợp thôi sao?
