Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1342

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11312

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Âm Thầm Nhìn Lén (52-88) - Chương 63: Đến đồn cảnh sát

Cuối cùng thì Bạch Trà cũng ngừng khóc.

Cô nói với vẻ hoảng hốt: “Lúc nãy… có người… đuổi theo em…”

Quản lý nhớ lại chuyện cô nói sáng nay về việc bị theo dõi tối qua, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Không phải em đã báo cảnh sát rồi sao?”

Bạch Trà tủi thân gật đầu.

“Em đã báo cảnh sát rồi. Ban đầu em chỉ ra ngoài để nghe điện thoại của họ, nhưng không hiểu sao sóng điện thoại đột nhiên kém hẳn, em không nghe rõ cảnh sát nói gì… rồi lại có một người xuất hiện…”

“Vừa nói, vẻ mặt cô vừa hoang mang vừa đau đớn, lại mang theo cả sợ hãi. Cô bất chợt túm chặt lấy tay quản lý, lực mạnh đến mức khiến quản lý phải nhíu mày, muốn rút tay lại nhưng không dám rút.”

“Không… hắn không phải người… hắn không phải người…”

Bạch Trà cứ lặp đi lặp lại, trông chẳng khác nào một người bị kích động đến mức tinh thần sụp đổ.

Quản lý xoa xoa cánh tay, cảm thấy toàn thân lạnh toát khi nghe đến đó.

“Được rồi, đừng nghĩ linh tinh nữa. Nếu không thì để chị đưa em đến đồn cảnh sát nhé.”

Bạch Trà sụt sịt, dường như ba chữ đồn cảnh sát đã mang lại cho cô cảm giác an tâm, nên cô khẽ gật đầu.

Quản lý thở dài, lấy điện thoại ra gọi cho ông chủ.

Nói đúng ra thì chuyện này thật sự rất nghiêm trọng. Ngành thương mại điện tử đa số là nữ, hơn nữa việc tăng ca trong công ty vốn cũng được luân phiên.

Nếu công ty thực sự để xảy ra chuyện, thì sau này chắc chắn sẽ phải hầu tòa.

Mà tám chín phần là còn phải bồi thường nữa.

Nghĩ thôi đã thấy đau đầu, nên ông chủ lập tức bảo quản lý nhanh chóng đưa Bạch Trà đến đồn cảnh sát.

Quản lý có xe riêng, cô ấy đưa Bạch Trà lên xe. Trong xe bật sưởi, nhiệt độ dần ấm lên, và Bạch Trà cũng bắt đầu cảm thấy mình như sống lại.

Mẹ nó, lạnh thật sự.

Bạch Trà thầm nghĩ, nếu đây là đang quay phim, thì chắc cô sẽ lên hot sreach cả tháng trời vì độ chuyên nghiệp mất.

Cô ngồi đó, thất thần ngẩn ngơ, quản lý mấy lần định mở miệng nhưng rồi lại nuốt lời.

Hôm nay cô thật sự đã kiềm chế bản thân, suốt từ nãy đến giờ vẫn cố nhịn không lên tiếng.

Bạch Trà nghĩ về cái bóng lảo đảo lúc nãy, đó là người đàn ông mặc áo mưa sao? Cảm giác không giống.

Lần đầu gặp người đàn ông mặc áo mưa, cô không hề ngửi thấy mùi tanh hôi đó, nhưng cái bóng vừa rồi lại tỏa ra mùi thịt thối, mùi mục rữa rõ rệt đến rợn người.

Hơn nữa, dựa theo tình hình hiện tại, bất kể là người đàn ông mặc áo mưa hay cái bóng lúc nãy… thì rõ ràng cả hai đều không phải là người.

Hai người chết.

Cố Bách Tuyết rốt cuộc đã chọc phải thứ gì vậy?

Thật ra Bạch Trà đã bắt đầu nghiêng về khả năng người đàn ông mặc áo mưa chính là Vũ Kỳ thân thân. Có lẽ vì cả hai đều có chữ mưa, hoặc có lẽ chỉ là trực giác.

Ít nhất thì từ tình huống vừa rồi, hai con quỷ này rõ ràng không có cùng mục tiêu, còn người đàn ông mặc áo mưa kia lại dường như đang bảo vệ cô.

Hơn nữa, ông ta thật sự đang ở ngay sau lưng Bạch Trà.

Bạch Trà cảm nhận vị trí của tơ hồng vàng, nó đang ở ngay hàng ghế phía sau lưng cô.

Đúng vậy, ngay khoảnh khắc áp sát trong chớp mắt vừa rồi, Bạch Trà đã kích hoạt kỹ năng.

【Tơ hồng vàng Lv.1: Sau khi sử dụng, nó sẽ nhanh chóng bén rễ và nảy mầm trong cơ thể vật chủ mà không bị phát hiện. Sau khi sinh trưởng đủ ba ngày, nó sẽ hoàn toàn trưởng thành và nở hoa. Ăn bông hoa này có thể nhận được sức mạnh của vật chủ. Những cách sử dụng khác, người chơi có thể tự mình khám phá.】

Lần này phần mô tả kỹ năng chi tiết hơn nhiều so với trước, có lẽ là vì nó đã thăng cấp.

Bạch Trà thật ra không thực sự sợ hãi, trong lòng cô vẫn luôn bình tĩnh mà quan sát mọi thứ.

Vì vậy, ngay khi bàn tay lạnh băng đó chạm vào cô, cô đã lập tức phản ứng ngay.

Không dùng thì phí, mà dùng thì cũng chẳng mất gì.

Người đàn ông mặc áo mưa vừa xuất hiện đã giết gần một nửa số người chơi ngay từ đầu, đủ thấy thực lực của ông ta khủng khiếp đến mức nào.

Ở phó bản lần trước, tơ hồng vàng còn chẳng có đủ thời gian để sinh trưởng.

Lần này phó bản kéo dài đến bảy ngày, và chắc là sẽ không còn mấy người chơi linh tinh phá hủy phó bản nữa.

Người đàn ông mặc áo mưa luôn bám theo cô, trùng khớp với những lời kiểu như tớ sẽ luôn ở bên cậu. Tám, chín phần khả năng đó chính là Vũ Kỳ thân thân.

Thực ra, cho đến lúc này phó bản có vài điểm rất kỳ lạ.

Thứ nhất, giữa cô và Vũ Kỳ thân thân không hề có bất kỳ lịch sử trò chuyện nào khác, trong khi đối với những người còn lại thì đều có thể truy ngược rất xa, thậm chí có người kéo dài ba, bốn năm trước.

Nói cách khác, đoạn chat với Vũ Kỳ thân thân dường như chỉ bắt đầu từ sáng hôm qua.

Nhưng theo những thông tin mà chính Vũ Kỳ thân thân tiết lộ, hai người họ đã quen nhau nhiều năm rồi.

Bạch Trà cần tìm một lý do chính đáng để xem lại toàn bộ thông tin của Cố Bách Tuyết, chẳng hạn như cô ấy từng chơi game gì, mua những gì.

Nhưng cô cần đợi đúng thời cơ.

Cô không thể đột nhiên đi kiểm tra thông tin của chính mình, như vậy hoàn toàn không hợp với nhân vật mà cô đang nhập vai.

Hai là vị Tề tiên sinh kia, rốt cuộc họ đã nói gì trong cuộc gọi kéo dài đến nửa tiếng đó?

Bạch Trà đã kiểm tra phần ghi âm cuộc gọi, nhưng đáng tiếc là Cố Bạch Tuyết vốn không phải kiểu người sẽ bật chế độ ghi âm tự động cho điện thoại.

Vì vậy, có lẽ cô phải tìm cách đến được địa chỉ đó một chuyến, nhưng vẫn cần tìm cơ hội và một lý do đủ hợp lý.

Ba là, có hai kẻ theo dõi cô, hoặc phải nói là hai con quỷ đang đồng thời bám lấy cô.

Từ cuộc chạm mặt ngắn ngủi ở công ty vừa rồi có thể thấy, một kẻ thì muốn giết cô, kẻ còn lại có lẽ thật sự muốn bảo vệ cô, dù cái gọi là bảo vệ này phải đặt trong ngoặc kép.

Cách bảo vệ của Vũ Kỳ thân thân đúng là đáng sợ thật.

Nếu không nhìn thấy bình luận thì còn đỡ, nhưng khu bình luận đã nói rất rõ, Vũ Kỳ thân thân đã giết mấy người chơi rồi.

Thực ra Bạch Trà cảm thấy có lẽ là vì mấy người chơi kia nhập vai không tốt.

Bởi vì kiểu tâm lý bảo vệ như thế này rất dễ đoán.

“Người tôi muốn bảo vệ là Cố Bách Tuyết, nhưng lại bị kẻ khác đóng thế. Tôi phải giết hắn/cô ta, để trả lại Cố Bách Tuyết thật cho tôi.”

Đại khái là như vậy.

Đây là một phó bản nhập vai, và từ đầu đến cuối Bạch Trà luôn nghiêm túc tuân thủ nguyên tắc nhập vai.

Nghĩa là: Một khi đã vào vai, thì tuyệt đối không được thoát vai.

Xong chuyện của Vũ Kỳ thân thân rồi, vậy người còn lại là ai? Tại sao hắn lại muốn giết cô?

Mấy thứ đặt ở cửa đó là do Vũ Kỳ thân thân để lại, hay là do người kia để lại?

Đây cũng là một thông tin cần tìm cơ hội để xác nhận, cô phải hỏi thử người hàng xóm tên Trần Nham kia.

Bạch Trà cảm thấy chuyện này hơi khó khăn.

Việc nhập vai thật ra là hạn chế lớn nhất đối với người chơi, vì họ không thể làm ra những hành động khác với nhân vật của mình.

Thế nên việc tìm manh mối sẽ luôn gặp trở ngại.

“Đến đồn cảnh sát rồi, chờ chút, để chị đỗ xe đã.”

Quản lý cuối cùng cũng lên tiếng.

Cô ấy đỗ xe ở một vị trí trước cổng đồn cảnh sát, mở cửa ghế phụ và đỡ Bạch Trà, người đang ngồi ngây ra đó xuống xe.

“Haizz… em xem em kìa… nếu thật sự không được thì sau này em nên kiếm bạn trai đi, ít nhất cũng có một người đàn ông có thể bảo vệ em!”

Bạch Trà im lặng.

Gặp cái kiểu bị ma quỷ bám theo như thế này, tìm bạn trai thì có ích gì?

Thực ra cô còn nghi ngờ không biết đó có phải là tên bạn trai cũ hay không, nhưng hắn sống hay chết thì chẳng rõ, vì Cố Bách Tuyết đã xóa sạch mọi liên hệ với hắn rồi.

Khoan đã.

Bạch Trà hơi sững lại, cô chợt nhận ra một chuyện.

Gã bạn trai cũ tên là gì?

Gần như không có bất kỳ một thông tin nào về hắn ta.

Trong lúc còn đang suy nghĩ, cô đã theo quản lý bước vào bên trong đồn cảnh sát.

“Chào hai cô, xin hỏi hai cô cần hỗ trợ gì?”

Bạch Trà hoàn hồn lại, nước mắt lập tức trào ra, lại một lần nữa òa khóc nức nở.

Vũ Kỳ thân thân: 亲亲琦; Người đàn ông mặc áo mưa: 衣男. Cả hai đều có chữ 雨 (mưa).