Điện thoại từ đồn cảnh sát gọi đến.
Bạch Trà đi ra ngoài cầu thang để nghe.
“Cô Cố, chúng tôi đã điều tra rõ rồi. Người tối qua đứng trước cửa nhà cô là người ở căn 704 đối diện, tên là Trần Nham. Tinh thần anh ta đúng là có vấn đề. Chúng tôi đã liên lạc với gia đình anh ta. Theo lời họ, anh ta thường nói rằng mình nhìn thấy một số thứ… Anh ta nói rằng lúc cô về nhà, phía sau cô có một người đàn ông mặc áo mưa.”
Khu cầu thang cũng dùng đèn cảm biến âm thanh, lại có cửa sổ nên ánh sáng không hề tối.
Sau khi viên cảnh sát nói xong những lời đó trong điện thoại, đặc biệt là câu cuối cùng, giọng nói bỗng trở nên hơi méo đi, như bị nhiễu.
Có giọt nước từ phía trên nhỏ xuống, rơi đúng vào tóc cô.
Bạch Trà đưa tay sờ một chút, rồi dịch người sang một bên, ngẩng đầu nhìn lên thì chẳng thấy gì cả.
Chỉ có một mảng ẩm nước trên trần, trông như bị dột vậy.
Nhưng tầng trên đâu phải tầng thượng?
Giọng của viên cảnh sát trong điện thoại vẫn đang vang lên.
“Trần Nham không thừa nhận những thứ đặt trước cửa nhà cô cũng như món quà tối qua là do anh ta để lại. Vì vậy chúng tôi dựa theo địa chỉ trên bưu kiện tối hôm qua để điều tra, nhưng số điện thoại đó là số vô chủ, chủ thuê bao cũ đã qua đời từ một năm trước rồi.”
Giọng của cảnh sát bắt đầu trở nên vang vọng, mơ hồ, lại hơi giống như bị kéo dài, giống hệt âm thanh phát ra từ một chiếc tivi cũ, tiếng đã bị hỏng.
Không biết từ khi nào, bên ngoài cửa sổ đã tối đen lại.
Trên mặt Bạch Trà hiện lên vẻ bất an. Cô theo bản năng muốn rời khỏi khu cầu thang, nhưng phát hiện cánh cửa ở đó đã bị khóa, mở thế nào cũng không ra.
“Nhưng theo điều tra của chúng tôi… tòa nhà đó đã từng xảy ra một vụ án cách đây một năm. Nạn nhân là một… cô gái… sau đó… tại hiện trường… còn có một thi thể khác…”
Âm thanh trong điện thoại trở nên đứt quãng, giọng nói càng lúc càng trở nên kỳ quái.
Rồi đột ngột dừng hẳn lại.
Cảm giác lạnh lẽo thấu xương bắt đầu lan tràn.
Bạch Trà nghe thấy có tiếng bước chân đằng sau.
Cô quay đầu lại, hoảng hốt tựa vào cánh cửa sau lưng, nhìn thấy trong bóng tối có một bóng người loạng choạng đang từ từ đi lên cầu thang.
Trong không khí phảng phất mùi máu tanh.
Tách… tách…
Một giọt nước nhỏ xuống đầu Bạch Trà.
Cô đưa tay chạm vào, nhưng không dám ngẩng đầu lên nhìn.
Bạch Trà hét lên một tiếng chói tai rồi bắt đầu chạy lên tầng.
【Đừng có chạy! Chạy loạn trong cầu thang chẳng phải là tự tìm chết sao?】
【Chạy cũng không phải không được, nhưng đừng hoảng loạn như vậy, dễ xảy ra chuyện lắm!】
【Thôi kệ đi, mấy người có nhắc thì cô ấy cũng chẳng để ý đâu.】
Bạch Trà chìm trong nỗi sợ hãi chạy hết sức lên trên, cuối cùng chạy đến sân thượng.
Tòa nhà văn phòng này tổng cộng chỉ có 20 tầng.
Bạch Trà gần như không cần suy nghĩ, liền lao tới mở cửa sân thượng, may mắn là cửa sân thượng có thể mở được.
Khi lao ra sân thượng, Bạch Trà mới nhận ra không biết từ lúc nào bầu trời đã trở nên u ám nặng nề, như thể đang có một cơn bão tuyết kéo đến.
Làn gió lạnh buốt thổi qua khiến cô run cầm cập.
Cánh cửa sân thượng sau lưng cô bỗng bị ai đó đập mạnh.
Bạch Trà hét lên một tiếng, rồi vội vàng bịt miệng lại. Cô nhanh chóng đảo mắt khắp sân thượng, tìm kiếm một chỗ nào đó có thể che chắn cho mình.
Trên sân thượng có vài chỗ có thể trốn, nhưng hoàn toàn không đủ để che được hết người.
Bạch Trà sợ hãi không biết phải làm thế nào, cô trốn vào một góc rồi lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Vũ Kỳ thân thân.
Nhưng điện thoại lại đang mất sóng.
Bạch Trà như thể không để ý, vẫn bấm gửi tin nhắn.
Và nó được gửi thành công.
[gbx: Cứu tớ với, báo cảnh sát giúp tớ!]
[gbx: Không… báo cảnh sát có thật sự có tác dụng không? Cái thứ đó…]
Ầm——
Cánh cửa sân thượng bị đập tung ra.
Bạch Trà lập tức đưa tay bịt chặt miệng mình, run rẩy trong cơn gió lạnh buốt.
Điện thoại vẫn đang ở chế độ im lặng.
Vũ Kỳ thân thân gửi tin nhắn tới.
[Vũ Kỳ thân thân: Đừng sợ, không sao đâu.]
Bạch Trà đã sợ đến mức chẳng thể gõ nổi một chữ.
Ở cửa sân thượng lại vang lên một tiếng động lớn, giống như có vật nặng rơi xuống vậy.
Sau đó mọi thứ lại chìm vào yên lặng.
Yên tĩnh đến mức gió cũng dường như ngừng thổi.
Cái lạnh lại càng trở nên rõ rệt hơn, không khí xung quanh thậm chí cũng trở nên ẩm ướt.
Răng của Bạch Trà không kiềm được mà va lập cập. Cô chỉ có thể đưa ngón tay vào miệng, cắn chặt lấy nó bằng răng, như vậy mới không lỡ phát ra tiếng động.
Cộp! Cộp! Cộp!
Có tiếng bước chân đang tiến lại gần.
Càng lúc càng đến gần.
Cho đến ngay sau lưng cô.
Đồng tử Bạch Trà co rút lại, cô kinh hoàng quay đầu và ngã phịch xuống đất.
Nhưng phía sau cô thì chẳng có gì cả.
Chỉ có cơn gió lạnh thổi qua, lạnh đến thấu xương.
Bạch Trà cứng đờ ngồi đó, mãi cho đến khi nền nhà lạnh buốt đến mức làm tay cô đau nhói, cô mới sực tỉnh, run rẩy nhặt điện thoại lên.
Lúc này điện thoại đã có sóng trở lại.
Cô cũng giả vờ như không biết, rồi nhìn thấy tin nhắn thứ hai mà Vũ Kỳ thân thân gửi tới.
[Vũ Kỳ thân thân: Tớ sẽ luôn ở đây.]
Bạch Trà vừa không kìm được nước mắt, vừa chật vật đứng dậy, rồi thận trọng thò đầu nhìn về phía cửa sân thượng, ở đó chẳng có gì cả.
Bầu trời cũng trở nên trong trẻo hơn, giống như cảnh trời quang sau một trận tuyết rơi.
Cô loạng choạng quay trở lại, rồi mở cửa sân thượng.
Trong hành lang cũng không còn làn khí đen lượn lờ nữa, chỉ là quanh chóp mũi cô vẫn còn luẩn quẩn một mùi tanh hôi ẩm ướt.
Tinh thần của Bạch Trà đã bị kích động nghiêm trọng, khi bước xuống cầu thang cô suýt ngã mấy lần.
Khi cô xuống đến ngã rẽ của cầu thang, chân cô trượt một cái, rồi ngã xuống bậc thang bên dưới.
Cùng lúc đó, dường như có một luồng khí lạnh ập đến. Khi Bạch Trà ngã xuống, cô cảm giác phía sau đầu mình như có một bàn tay lạnh buốt đỡ lấy, ngăn đầu cô va vào bậc thang.
Bàn tay đó thật sự rất lạnh.
Gần như khiến cô rùng mình một cái.
Bạch Trà chật vật chống người đứng dậy, hoang mang quay đầu nhìn về phía sau.
Cô hoàn toàn suy sụp, òa khóc, gần như là lết tấm thân tàn tạ về đến tầng 19.
Rồi cô đâm sầm vào quản lý ở ngay phía trước mặt.
Quản lý thấy bộ dạng của cô thì cũng giật mình, vội kéo cô lại, nhìn cô toàn thân lem luốc, vừa run vừa khóc.
“Em làm sao vậy? Chị thấy em không ở chỗ ngồi, Tiểu Lâm nói em ra cầu thang gọi điện, nên chị ra xem thử… sao lại thành ra thế này?”
Trong lúc hoảng loạn, Bạch Trà nắm chặt lấy tay của quản lý. Bàn tay ấm áp ấy dường như khiến cô lấy lại được chút bình tĩnh.
Cô bật khóc òa lên.
Quản lý bị cô khóc đến mức đau cả đầu, vừa phải dỗ dành liên tục, vừa không ngừng nhìn ra hành lang, sợ có người đi ngang qua thấy mà không biết chuyện lại tưởng mình đang bắt nạt nhân viên.
“Đừng khóc nữa, rốt cuộc là sao? Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Bạch Trà khóc đến vô cùng thê thảm, lại vì lạnh mà nước mũi chảy liên tục, trên mặt nước mắt nước mũi tèm lem, khiến quản lý cũng phải móc khăn giấy trong túi ra đưa cho cô.
Bạch Trà run rẩy cầm khăn giấy lau nước mắt, người cô cứ run lên như thể mắc hội chứng Parkinson vậy.
Quản lý lại muốn nói gì đó nhưng rồi thôi.
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Quản lý hơi bất lực hỏi.
Hội chứng Parkinson (bệnh Parkinson) là một bệnh lý thoái hóa thần kinh mạn tính, xảy ra khi các tế bào thần kinh sản xuất dopamine trong não bị suy giảm dần. Dopamine là chất dẫn truyền thần kinh giúp điều khiển vận động. Khi thiếu dopamine, cơ thể sẽ xuất hiện các triệu chứng đặc trưng, như run tay chân (khi nghỉ ngơi), cứng cơ, chậm vận động, mất thăng bằng,...