Cuối cùng Bạch Trà cũng rời khỏi đồn cảnh sát.
Quản lý đưa cô về nhà, không cho cô quay lại công ty, ông chủ cũng nói sẽ cho cô nghỉ ba ngày.
Hơn nữa còn là bắt buộc, ba ngày này dùng để cô giải quyết ổn thỏa những chuyện riêng của mình.
Quản lý chỉ có thể an ủi cô, bảo cô đừng lo lắng, điều chỉnh lại tinh thần cho tốt, sau khi quay lại vẫn sẽ giúp cô tranh thủ cơ hội livestream.
Tiễn quản lý về xong, Bạch Trà ngồi thẫn thờ một mình trong phòng khách, rồi cầm điện thoại lên lướt tìm đoạn chat với mẹ.
Thật ra cô đã từng xem qua những tin nhắn này rồi.
Đoạn chat với mẹ đã dừng lại từ rất lâu.
Bạch Trà lướt xem những đoạn tin nhắn đó, cũng chỉ là cố ý diễn ra dáng vẻ như bị chạm đến nỗi đau, để mà hoài niệm.
Thực ra là cô đang nhân cơ hội này để suy nghĩ.
Ba của Cố Bách Tuyết hẳn là một nhân vật mới chưa được mở khóa.
Và rõ ràng mối quan hệ giữa họ không được tốt.
Vì vậy lúc nãy cô cũng không liên lạc, chủ yếu là sợ phát sinh thêm chuyện.
Dù bề ngoài có vẻ không thân thiết với người ba ấy, nhưng biệt danh trong đoạn chat vẫn được đặt là ‘Ba’ cho thấy trong sâu thẳm lòng mình, Cố Bách Tuyết vẫn còn tình cảm.
Cũng rất bình thường thôi, có yêu mới có hận. Hận ba mình như vậy, chỉ có thể là vì từng đặt kỳ vọng vô hạn.
Vì vậy, nếu gặp mặt mà đối phương phát hiện cô không phải là Cố Bách Tuyết, thì mọi chuyện sẽ rắc rối to.
Hơn nữa, xét theo tính cách của Cố Bách Tuyết, cho dù những việc đang xảy ra trước mắt cực kỳ quái dị và đáng sợ.
Nhưng có lẽ trừ khi cận kề cái chết, còn không thì Cố Bách Tuyết tuyệt đối sẽ không cúi đầu liên lạc với ba mình.
Một khi cô bị phát hiện không phải là Cố Bách Tuyết thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Hơn nữa, thực ra trong đầu Bạch Trà còn có một suy nghĩ khác.
Nhưng suy nghĩ đó cũng chỉ thoáng vụt qua mà thôi.
So với chuyện đó, cô muốn xem thêm nhiều thông tin về Vũ Kỳ thân thân hơn.
Cô giả vờ như vô tình chạm vào vòng bạn bè của Vũ Kỳ thân thân, trông như thể đang lơ đãng lướt xem.
Trong đó chia sẻ rất nhiều món ăn ngon, cùng những món đồ trang sức xinh đẹp, tinh xảo và cả các loại búp bê.
Giữa những bài đăng ấy, có một tấm ảnh chính là tấm mà Cố Bách Tuyết đã dùng làm ảnh bìa.
Vòng bạn bè chỉ hiển thị một tháng gần đây, mỗi ngày một bài, toàn bộ đều là những nội dung như vậy, Cố Bách Tuyết còn like hết tất cả những bài đó.
Nhưng lịch sử trò chuyện thì chỉ bắt đầu từ sáng hôm qua.
Bạch Trà lập tức cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng lại khó mà điều tra cho ra lẽ.
Nhưng xét theo tình hình hiện tại, tài khoản Vũ Kỳ thân thân này rõ ràng trông như được tạo ra nhằm tiếp cận Cố Bách Tuyết.
Những hình ảnh kia hẳn là đều lấy từ chỗ người khác, rất có thể là những thứ Cố Bách Tuyết thường hay xem.
Vẫn phải tiếp tục điều tra thêm các mối quan hệ của Cố Bách Tuyết.
Nói mới nhớ, tên bạn trai cũ đó tên là gì nhỉ?
Bạch Trà quay lại đoạn chat, gửi tin nhắn cho Vũ Kỳ thân thân.
[gbx: Tớ vừa từ đồn cảnh sát về.]
[gbx: Nữ cảnh sát ở đồn nói với tớ rằng, tại địa chỉ gửi bưu kiện cho tớ, năm ngoái từng xảy ra một vụ án mạng. Tớ rất để tâm đến chuyện này, nhưng lúc đó đã không nói với họ, vì họ cũng không tin tớ.]
[gbx: Tớ cũng không biết nên nói chuyện này với ai nữa, nhưng tớ thật sự cảm thấy kẻ đang theo dõi tớ có lẽ không phải là người.]
[gbx: Là… ma.]
[Vũ Kỳ thân thân: Thật hay giả vậy…]
[Vũ Kỳ thân thân: Sao cậu lại nghĩ như thế?]
[gbx: Vì sáng nay người đuổi theo tớ rất kỳ lạ. Lúc hắn xuất hiện, xung quanh dường như đều tối sầm lại, cuộc gọi trong điện thoại của tớ cũng bị ngắt, giống như là mất sóng vậy.]
Khựng lại một chút, Bạch Trà như chợt muộn màng nhận ra một điều.
[gbx: Nhưng nói cũng lạ, thật ra tớ cũng không nhớ rõ lúc đó có sóng hay không. Nếu đã không có tín hiệu, vậy thì tớ gửi tin nhắn cho cậu bằng cách nào nhỉ?]
[gbx: Tóm lại là tớ nghe thấy có động tĩnh trên sân thượng, nhưng khi nhìn sang thì chẳng có ai cả, rõ ràng tớ còn nghe thấy tiếng bước chân ngay phía sau lưng mình, thế mà tớ quay đầu lại cũng không thấy một ai.]
[gbx: Thật ra ngay từ tối qua tớ đã cảm thấy có người đang nhìn mình từ bên ngoài chăn.]
[gbx: Hơn nữa cảnh sát còn nói với tớ rằng người hàng xóm tên Trần Nham nói đã nhìn thấy một người đàn ông mặc áo mưa đi theo tớ về nhà. Nhưng họ cho rằng anh ta có vấn đề về thần kinh, từ rất lâu trước đây anh ta đã thường xuyên nói rằng mình nhìn thấy một số người.]
[gbx: Nhưng tớ cảm thấy có lẽ anh ta không hề bị bệnh thần kinh, mà là anh ta thật sự có thể nhìn thấy thứ gì đó.]
[Vũ Kỳ thân thân: Vậy à…]
[Vũ Kỳ thân thân: Vậy cậu đã từng gặp người hàng xóm đó chưa? Có hỏi anh ta cụ thể là đã nhìn thấy thứ gì không?]
[gbx: Chưa, thật ra tớ cũng muốn đi hỏi thử, nhưng tớ lại rất sợ.]
[Vũ Kỳ thân thân: Đừng sợ, có tớ ở bên cậu mà. Hay là cậu thử đi hỏi xem, nhưng người đó đúng là khá đáng sợ… trong nhà anh ta có người khác không?]
Bạch Trà vừa cảm nhận vị trí của tơ hồng vàng vẫn ở ngay sau lưng mình, vừa tiếp tục gửi tin nhắn.
[gbx: Hình như người nhà không sống chung với anh ta, nhưng nghe nói bây giờ họ sẽ trông chừng anh ta, nên chắc là sẽ ở cùng nhau. Tớ cũng không biết hiện tại anh ta đã quay về chưa.]
[gbx: Hơn nữa, điều tớ để ý nhất vẫn là vụ án đó, tớ cũng không nói rõ được là vì sao…]
[gbx: À, hình như tớ chưa nói với cậu thì phải? Cảnh sát nói số điện thoại trên bưu kiện là số vô chủ, nhưng hôm đó tớ đã từng nói chuyện với chính số điện thoại đó rồi.]
Khi gửi tin nhắn này đi, Bạch Trà cảm thấy có chút mạo hiểm.
Cô căn bản không hề biết nội dung của cuộc gọi kia là gì.
Nhưng chỉ chăm chăm nhập vai thôi thì hoàn toàn không đủ, cô bắt buộc phải thăm dò.
Bảy ngày này rốt cuộc tính là bảy ngày tròn hay tính kiểu gì thì không rõ, nói chung khoảng thời gian này là khoảng thời gian chẳng dài mà cũng chẳng ngắn.
Muốn sống sót, nhất định phải hiểu rõ câu chuyện ẩn giấu đằng sau phó bản này.
Chỉ có như vậy mới có thể khám phá ra được thêm nhiều quy tắc sinh tồn hơn.
Nếu không thì cô sẽ giống như những gì bình luận nói, không hiểu sao bản thân lại chết.
Bạch Trà gõ nhanh vào màn hình.
[gbx: Nhưng nghĩ lại thì thật kỳ lạ, thực ra tớ không nhớ rõ lúc đó mình đã nói những gì, thậm chí ban đầu tớ còn không nhớ là có cả cuộc gọi này.]
[gbx: Nếu số điện thoại đó thực sự là số vô chủ thì sao tớ lại có thể nói chuyện với nó suốt nửa tiếng được? Hơn nữa tớ luôn có cảm giác trí nhớ của mình đang gặp vấn đề.]
[gbx: Tớ không diễn tả được, nhưng tớ cứ cảm thấy có gì đó không ổn.]
[gbx: Rốt cuộc tớ phải làm sao đây? Hay là tớ đến chùa thắp hương, nhưng liệu có tác dụng không?]
Trên gương mặt cô hiện rõ vẻ mờ mịt và đau đớn.
Hơn nữa, vì liên tiếp gặp phải những sự việc kinh hoàng và lại khóc rất nhiều lần, nên trạng thái hiện tại của cô thật sự rất tệ.
Ngày hôm trước da mặt cô vẫn còn vàng vọt, hốc hác, giờ đây đã trắng bệch như tờ giấy. Việc khóc liên tục khiến cơ thể cô mất nước, môi khô nứt, lại còn hơi cảm sốt, đôi mắt thì sưng phồng vì khóc, trông chẳng khác gì quả đào.
Trên người cô cũng rất bẩn.
[Vũ Kỳ thân thân: Có lẽ cũng có thể thử, nhưng tớ nghe nói có vài ngôi chùa không được sạch sẽ lắm.]
Bạch Trà trong giây lát gần như suy sụp, cô nhanh chóng gõ bàn phím trên điện thoại.
[gbx: Vậy rốt cuộc tớ phải làm sao đây? Tớ cũng muốn nói với cảnh sát, nhưng họ hoàn toàn không tin tớ.]
[gbx: Họ chỉ bảo tớ đổi chỗ ở, chẳng lẽ tớ không muốn sao? Nhưng tớ nợ nhiều tiền như thế, vẫn luôn không trả nổi!]
[Vũ Kỳ thân thân: Hay là để tớ cho cậu mượn một ít tiền nhé?]
[gbx: Không cần đâu…]
Bạch Trà đưa tay che mặt, không kìm được mà bật khóc. Cô khóc đến khàn cả giọng, nước mắt cũng gần như cạn kiệt, cuối cùng chỉ còn ngồi đờ đẫn tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
