Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11220

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Âm Thầm Nhìn Lén (52-88) - Chương 64: Vụ án năm xưa

Nữ cảnh sát trong đồn không ngừng trấn an Bạch Trà, người khóc đến hụt hơi.

Bạch Trà nâng cốc nước nóng đối phương đưa cho, rồi kể lại một lần nữa những chuyện đã xảy ra hôm nay.

Sau khi nghe cô nói rằng tối qua cũng đã báo cảnh sát, nữ cảnh sát liền giúp cô liên hệ với viên cảnh sát tối qua.

Chẳng mấy chốc, nữ cảnh sát hôm qua cũng bước tới.

Nghe tin cô lại gặp chuyện, cô ấy có chút ngạc nhiên.

“Bọn tôi vốn định qua tìm cô một chuyến. Hôm nay gọi điện cho cô, đang nói thì bên cô bỗng dưng cúp máy.”

Bạch Trà mím môi.

Cô bỗng chốc sụp đổ, túm chặt lấy tay nữ cảnh sát.

“Tôi nghi ngờ… thứ đi theo tôi không phải là người.”

Nữ cảnh sát nghe vậy thì dĩ nhiên là không tin.

“Cô đừng sợ, chúng tôi đã cho người trích xuất camera rồi. Camera trong khu dân cư của cô cũng đã được kiểm tra, chỉ tiếc là khu này quá cũ, nên phần lớn camera đều đã bị hỏng.”

“Người hàng xóm của cô, chúng tôi đã yêu cầu gia đình đưa anh ta về rồi. Gia đình anh ta cũng cam đoan sẽ không để xảy ra tình huống tương tự nữa. Trần Nham quả thực có vấn đề về tâm thần, và đã có giấy xác nhận của bệnh viện tâm thần từ nhiều năm nay.”

“Còn người đàn ông mặc áo mưa mà cô nhắc tới, cùng với kẻ hôm nay cô không nhìn rõ, chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra.”

Trong ánh mắt Bạch Trà thoáng hiện một tia tuyệt vọng. Cô còn muốn nói gì đó, nhưng lại rất rõ rằng những suy đoán của mình quá hoang đường, sẽ chẳng ai tin, nên cuối cùng chỉ cúi đầu xuống, vẻ mặt ngẩn ngơ.

Nữ cảnh sát thấy vậy, lại vỗ nhẹ lên vai cô.

“Đừng nghĩ lung tung, đừng tự dọa chính mình. Hơn nữa, con người còn đáng sợ hơn ma quỷ nhiều.”

Bạch Trà cố nhúc nhích khóe môi, nhưng cuối cùng vẫn không thể nặn ra được một nụ cười.

Trong đầu cô chợt nảy ra một ý nghĩ, Bạch Trà ngẩng đầu nhìn nữ cảnh sát.

“Tòa nhà mà cô nhắc đến trong cuộc gọi hôm nay, lúc đó tôi nghe không rõ, cô có thể nói lại cho tôi một lần nữa được không?”

Nữ cảnh sát gật đầu.

“Tòa nhà đó chúng tôi đã cho người đi kiểm tra. Chủ nhân của số điện thoại mà cô nhắc đến đã qua đời từ một năm trước, hiện giờ là số vô chủ. Người đó đúng là họ Tề, tên là Tề Liên Nhạc.”

Bạch Trà hơi nhíu mày.

Cô không hề thấy cái tên này trong danh sách bạn bè của Cố Bách Tuyết. Thậm chí, người mang họ Tề cũng chỉ có đúng một người, cô đã xem qua, đó chỉ là một bạn học có quan hệ khá bình thường, chưa từng trò chuyện.

Ngoài WeChat, cô cũng đã kiểm tra bên QQ. Cố Bách Tuyết nhiều năm nay hầu như không dùng QQ nữa, gần như không đăng nhập, cũng chẳng thấy thông tin gì đáng chú ý.

“Lúc đó điều tôi định nói với cô chính là chuyện này, Tề Liên Nhạc đã qua đời cách đây một năm, anh ta chết ngay trong tòa nhà đó.”

Thật ra thì chuyện này thực ra thuộc về một vụ án khác, cho đến nay vẫn chưa được giải quyết.

Một năm trước, vào ngày 12 tháng 12, đã xảy ra một vụ án mạng.

Nạn nhân của vụ án khi đó là một cô gái, một nhân viên nữ làm việc trong chính tòa nhà đó. Trùng hợp thay, nghề nghiệp của cô ấy cũng là thương mại điện tử.

Cô ấy cũng sống một mình, và rồi bị người ta theo dõi.

Sau khi phát hiện mình bị theo dõi, cô ấy vốn định ngày hôm sau sẽ đi báo cảnh sát, vì nghĩ rằng chỉ cần trốn trong nhà mình thì sẽ an toàn.

Đêm hôm đó quả thật cũng không xảy ra chuyện gì.

Lúc đó cô ấy định xin nghỉ phép, nhưng đúng lúc công ty lại có hoạt động, nên hôm đó không thể xin nghỉ được.

Cuối cùng cô ấy đành quyết định đến công ty trước, dự tính đến trưa sẽ tới đồn cảnh sát trình báo, giải thích tình hình. Dù sao khi ấy cũng chỉ là có cảm giác, không có bằng chứng chứng minh mình bị theo dõi.

Thế nhưng, vừa đặt chân đến tòa nhà thì cô ấy đã mất tích.

Cuối cùng chính công ty là bên báo cảnh sát, vì nhân viên không có mặt ở vị trí làm việc, ông chủ tức giận mà lại không liên lạc được.

Sau khi điều tra, cảnh sát phát hiện cô ấy đã vào tòa nhà, nhưng sau đó thì mất tích, rồi họ tìm thấy thi thể trong bãi đỗ xe ngầm.

Cô ấy đã bị sát hại một cách vô cùng tàn nhẫn, đến cả cánh tay cũng bị chặt rời.

Vụ việc này dĩ nhiên lập tức thu hút sự chú ý.

Những gì cô gái đó đã trải qua lúc còn sống chỉ được biết đến sau khi cảnh sát hỏi thăm bạn thân của cô ấy.

Khi đó cô gái kia cũng từng tiết lộ rằng mình nghi ngờ người theo dõi là một đồng nghiệp cùng công ty tên Tề Liên Nhạc, nhưng đúng ngày hôm đó Tề Liên Nhạc cũng biến mất.

Đến lúc cảnh sát tìm được Tề Liên Nhạc thì lúc đó anh ta chỉ còn là một cái xác trong nhà vệ sinh.

Dường như là vô tình giẫm phải vũng nước trên sàn nên trượt ngã, đầu đập mạnh vào bậc phía sau và chết tại chỗ.

“Vì vậy cũng không loại trừ khả năng có người dùng số điện thoại của anh ta để trêu chọc, cố tình dọa cô.”

Bạch Trà trông càng thêm bất an, nữ cảnh sát cũng có chút bất lực, chỉ đành tiếp tục an ủi cô.

“Cô yên tâm nhé, chúng tôi sẽ tiếp tục theo sát vụ án này. Thế này đi, tôi sẽ đưa cô thông tin liên lạc của tôi, cô có thể cài làm số khẩn cấp. Người nhà cô bây giờ có thể qua được không? Cô ở một mình như thế này quá nguy hiểm rồi, nên để người nhà ở cùng cô một thời gian. Sau đó cô tìm cách chuyển nhà đi, đừng ở chỗ đó nữa. Khu đó quá cũ, rất nhiều cơ sở vật chất đã xuống cấp.”

Bạch Trà cúi đầu mở điện thoại, lướt tới người có biệt danh là ‘Ba’.

Lịch sử trò chuyện chỉ có vài dòng ít ỏi, nhưng kéo dài suốt trọn bốn năm.

10/09/2018

[Ba: Con sắp đi thực tập rồi phải không? Tiền có đủ tiêu không?]

[gbx: Không cần ông quan tâm.]

15/01/2019

[Ba: Sắp Tết rồi, năm nay con có về không?]

[gbx: Không về.]

[Ba: Thế tiền có đủ tiêu không? Để ba chuyển cho con một ít nhé.]

[gbx: Giờ mới biết đưa tiền à? Trước đây ông làm cái gì vậy? Lúc mẹ tôi bệnh chết, ông đang ở đâu?]

[gbx: Tôi không cần tiền của ông!]

01/10/2019

[Ba: Quốc khánh các con được nghỉ à? Con có về nhà không? Tiền có đủ tiêu không?]

[gbx: Ông có thấy phiền không vậy?]

31/01/2020

[Ba: Ba thấy bài đăng trên vòng bạn bè của con rồi. Sao con lại nợ nhiều tiền như vậy? Gửi số tài khoản cho ba đi.]

[gbx: Đợi nhận lương là tôi trả xong, tôi cũng chẳng nợ bao nhiêu.]

[Ba: Ba biết con hận ba, trách ba bao năm nay không về nhà, lại bỏ lỡ việc chữa trị cho mẹ con. Ba cũng không muốn biện minh gì, nhưng ba thật sự không cố ý ở bên ngoài suốt từng ấy năm mà không về.]

[Ba: Ba chuyển tiền cho con, con không được để nợ nhiều như vậy, tuyệt đối đừng vay tiền.]

[Ba: <Chuyển khoản 2000>]

[Ba: <Chuyển khoản 2000>]

[gbx: Phiền quá đi! Tôi đã nói là không cần mà!]

[gbx: Đừng chuyển nữa, tôi sẽ không nhận. Tôi đã thề rồi, sẽ không tiêu một xu nào của ông. Ông cứ cầm tiền của mình mà sống ngoài đó đi!]

11/12/2021

[Ba: Dạo này con vẫn ổn chứ? Năm nay trời lạnh lắm, nhớ giữ ấm nhé.]

Hết rồi.

Toàn bộ lịch sử trò chuyện chỉ có chừng đó.

Từ những đoạn trò chuyện này, cũng không khó để nhận ra rằng mối quan hệ giữa Cố Bách Tuyết và gia đình vốn không tốt, thậm chí có thể nói là rất tệ.

Có lẽ vì một lý do nào đó, ba của Cố Bách Tuyết đã nhiều năm ở bên ngoài không về nhà, đến mức khi mẹ cô ấy lâm trọng bệnh rồi qua đời, ông cũng không kịp gặp mặt.

Cố Bách Tuyết cũng rất hiếm khi nhắc đến gia đình với người khác, chỉ có một vài lần, trên vòng bạn bè mới có một hai bài trùng khớp với thời điểm ba cô ấy liên lạc.

Một trong số đó là vào ngày 31 tháng 1 năm ngoái.

[gbx: Phiền chết mất, có người đến giờ vẫn còn liên lạc. Tôi thật chẳng hiểu lấy đâu ra cái mặt dày đó, năm xưa bỏ đi là biệt tăm biệt tích bao nhiêu năm, đúng là cạn lời.]

Bài đăng được cài đặt chế độ không cho bạn bè nhất định xem, mà đối tượng bị ẩn đương nhiên chính là ba cô ấy.

Bạn bè cô ấy khi bình luận bài đăng đó đều chỉ nghĩ là đang rắc rối chuyện tình cảm, còn hỏi cô ấy bắt đầu quen bạn trai từ khi nào.

Cố Bách Tuyết không trả lời ai hết.

Sống một mình, quan hệ với gia đình không tốt, lại còn nợ nần.

Rất dễ trở thành mục tiêu bị nhắm tới.

Bạch Trà do dự rất lâu ở khung chat, rồi tắt điện thoại, lắc đầu.

“Người nhà tôi đều qua đời hết rồi, không sao đâu… tôi về lấy dao để phòng thân.”